Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 92



Trong khi Đoàn Tình Viễn đang hối hận, thì sinh hoạt của hai con người trẻ kia lại bình đạm như thủy, như gói gọn trong một chiếc bình, tất cả ồn ào đều dạt ra xa. Tiểu Kiều khỏe mạnh thuận lợi trưởng thành, từng chút một đuổi kịp bạn cùng lứa.

Một năm trôi qua rất nhanh, đại học năm ba cũng gần như hoàn thành, chương trình thực tập đang đi đến những bước cuối cùng, về Tần Thiệu, công trình kua sắp kết thúc, trời lúc này chuyển sang giá rét đông lạnh. Bàn tay Tần Thiệu vừa mới vào đông ngày nào cũng bị nứt nẻ, sau này dần dần thích ứng, da đã thô nay lại càng thô hơn, Tiểu Kiều ôm tay hắn nhìn trái nhìn phải:”Ba ba. Đau.” Tiểu Kiều rốt cục mở miệng nói chuyện, mấy ngày nay cứ líu lo không dừng. Tần Thiệu vui vẻ:”Không đau. Cứng không? Có muốn cắn một cái không?”

Tiểu Kiều quả nhiên nghe xong liền ôm đầu ngón tay cắn, Đoàn Tình vỗ lên Tần Thiệu:”Tiểu Kiều, đến đây.”

Tần Thiệu nhận lấy thuốc mỡ phòng chống rét bôi lên, một bên xoa xoa cho thuốc tản đều một bên bịt mũi Tiểu Kiều, thuốc mỡ này có mang bạc hà thanh mát, Tiểu Kiều ghét bỏ quay đầu:”Hôi!” Biểu tình nhỏ này rất khả ái, Tần Thiệu mừng rỡ một phen ôm lấy:”Con trai cưng, đợi ba ba làm xong công trình này, con muốn cái gì baba sẽ mua cho con cái đó”

Tiểu Kiều mới tập nói nên chỉ trong giới hạn có thể gọi ba ba, cha, cô, dì, cha nuôi cùng vài từ hay kêu. Đối với lễ vật vẫn chưa biết nói, mà Tiểu Kiều vốn thông minh, tay chỉ chỉ vào quảng cáo trong Tv, Transformers! Tần Thiệu cười cười:”Được rồi.” Hai người quả thật rất giống nhau, đều thích xem quảng cáo! Hàn Dũ cùng Tiểu Hồng ngồi tính toán:”Ân, nguyên đán lại đến, cũng sắp đến sinh nhật Tiểu Kiều, đến thời điểm đó nhất định sẽ mở yến hội tưng bừng. Chúng ta cùng nhau, sẽ rất náo nhiệt náo nhiệt.”

Tần Thiệu cũng gật đầu:”Được, mà Ấu Đường, anh có thể kêu Triển Khiếu, Triệu Bằng Tuyên, Diêu Chinh Vũ, Trần Vũ bọn họ đến chung vui hay không?” Đoàn Tình gật gật đầu:”Được. Mọi người đều đến đây đi, sẵn tiện kêu luôn Diệp Hoa, Đoàn Huyên, đám bạn của tôi nữa.” Tần Thiệu vừa thấy cậu không có chút biểu hiện nào gọi kà không bằng lòng cũng cao hứng:”Chúng ra sẽ mở một yến hội thật lớn!”

Đoàn Tình nhìn tay hắn hỏi:”Công trình khi nào mới chấm dứt. Có thể xong trước nguyên đán không?” Tần Thiệu nghĩ nghĩ:”Chắc không được, phải sau đó chút nữa. Trước nâm mới còn phải kết tiền lương cho công nhân về nhà ăn tết.” Đoàn Tình nghĩ đến tiến độ công trình cũng gật đầu:”Ân, nhanh nhất cũng phải đến lúc đó. Công trình lần này quả thật rất lớn.”

Tần Thiệu gật đầu đồng ý:”Nói là sang năn toàn bộ giao phòng. Cho nên, muốn làm cho xong phần còn lại. Lại còn phải tạm hoãn vì thời tiết nên phải làm nhanh”

Hàn Dũ ngồi hưởng ứng:”Phòng điền thị Tần thị quả không sai, rất trọng danh dự. Ân, quảng cáo tuyên truyền cũng làm rất tốt, ven đường toàn biển quảng cáo về tiểu khu này, danh tiếng tiểu khu cũng không tầm thường, chính là tiểu khu……” Hàn Dũ cố ý kéo dài thanh âm, Đoàn Tình hừ một tiếng, Tiểu Hồng nhìn cậu cười một cái:”Khi đó chúng ta lấy tên Tiểu Kiều là được.” Tiểu Kiều đang chơi nghe có người gọi tên:”Sao ạ?”

Tiểu Hồng lấy quyển sách tuyên truyền trong tay Hàn Dũ dạy Tiểu Kiều một chữ:”Đường kiều chi gia có dễ nghe hay không?” Tiểu Kiều bập bẹ:”Canh…… Đường? Đường, dì…… Muốn ăn đường……” Lúc này mọi người là triệt để rối loạn, cũng may Tiểu Hồng không để ý, ôm Tiểu Kiều thật cao hứng. Đoàn Tình cốc nhẹ vào đầu:”Tiểu tử này chỉ biết ăn thôi, răng vừa mọc liền đòi ăn đường! Con không sợ rụng sạch râng sao.” Tiểu Hồng mân miệng cười, không muốn vạch trần cậu, Tiểu Kiều à, cha con trước đây ăn đường ăn đến nỗi răng đau!

Đoàn Tình ho khan, Tần Thiệu nhìn cậu bật cười, tên này quả thật rất tốt, không ngờ Tần Gia Lạc lại có tài văn chương như vậy, Tần Thiệu nghĩ xong chỉ biết thở dài, hiện tại bồi thường có trễ quá hay không? Tần Thiệu lắc đầu, tuy hắn cảm thấy kỳ quái nhưng trong lòng rất bình thản, không biết khi nào thì nhắc tới Tần Gia Lạc cậu lại không cảm thấy cực đoan nữa. Có lẽ là do trọng tâm trên người đã dời đi hướng khác, giờ hắn đã có người yêu cùng con rồi. Con người có đôi khi chính là như vậy, chỉ cần hạnh phúc sẽ không cực đoan nữa.

Hàn Dũ cười cười lấy quyển sách tuyên truyền, một bên xem một bên hỏi:”Tần Thiệu, chúng ta đến tiểu khu đó mua một phòng đi, chúng ta mua tầng cao nhất, sau đó hai bên đả thông được không? Tự tay làm ra cũng nên mua một căn làm kỷ niệm.” Tần Thiệu nở nụ cườinh:”Đi mua sớm còn có chút tiện nghi. Chúng ta ngày mai đi mua, 8500 một phòng. Sẵn tiện dời phòng khám qua đấy luôn.”

Hàn Dũ cắt lời:”Sao mắc như vậy! Ba cậu là người giật tiền à.” Tần Thiệu cười cười không phản bác, phòng đó giờ vẫn đắt đỏ như vậy, lại là tầng 1, Tần Thiệu vỗ vỗ Đoàn Tình:”Chúng ta cuối năm nhất định mua được phòng ở rất tốt.”

Đoàn Tình cười cười không quan trọng:”Phòng cho thuê cũng cũng được mà. Dù sao chúng ta ở chung là tốt rồi.” Tần Thiệu gật gật đầu:”Ừ.”

Tiểu Hồng cũng cười nói:”Chính là, người một nhà cùng một chỗ cái gì cũng tốt hơn.” Tiểu Kiều cũng ô ô:”Đúng……” Đoàn Tình lấy tay cạy miệng:”Ăn chocolatebao giờ!” Tiểu Kiều dùng sức ngậm miệng: Ô ô ô……

Học kỳ sau Đoàn Tình có kì thực tập lần cuối, vào buổi chiều thứ sáu, vừa lúc cùng A dại,l hệ thực tập A đại căn cứ toàn bộ đều là Tần thị phòng điền sản. Hôm nay lại thấu một khối, giờ là học kỳ cuối cùng, coi như là cùng công trình này cùng nhau trưởng thành. Lão sư trên xe giảng một chút về nhiệm vụ:”Các học sinh, chúng ta đã đi qua 3 năm sẽ sớm khép lại trong hôm nay với kiến trúc thi công, kiến trúc trang hoàng, kiến trúc thiết kế, truyền thống dân cư cùng kiến trúc hương thổ, hôm nay lần cuối cùng đến công trình thực tập, hy vọng các học sinh có thể học tập học tốt. Đem kiến thức mà mình học được áp dụng cho thực tiễn. Về sau làm một thiết kế sư kiến trúc có đủ tư cách”

Đồng học phân phân vỗ tay, ha ha rốt cục học hoàn, không dễ dàng a, công trường thực tập quá mệt mỏi, đều là những gì a! các học sinh nội tâm vẫn là có chút không bằng lòng, nếu kiến trúc thiết kế sư mỗi ngày ngồi công trường kia còn không bằng thổ mộc công trình hệ đâu! bọn họ này trường học cũng quá tích cực! trời giá rét đông lạnh, bên ngoài phiêu tuyết hoa, còn muốn bọn họ đến thực tập, khôi hài đi!

Đoàn Tình ngồi ở cửa kính xe nhìn hoa tuyết bên ngoài cũng có chút lo lắng, tuyết cũng bắt đầu rơi, Tần Thiệu còn làm việc sao? Tần Diệp Hoa quay đầu hỏi cậu:”Ấu Đường, anh trai tớ hôm nay cũng đến làm sao?” Đoàn Tình gật gật đầu, Tần Thiệu đi lúc cậu đang nửa tỉnh nửa ngủ, mơ mơ màng màng, bên ngoài trời vẫn còn rất tối, Tần Thiệu hôn cậu một cái sau đó cậu tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Tần Diệp Hoa rõ ràng có chút lo lắng, Đoàn Tình vẫn là an ủi nàng một câu:”Chúng ta đợi lát nữa đi xem anh ấy.” Tần Diệp Hoa gật gật đầu. Hai bên học sinh lần này lên khá phân tâm,, nghía quá các căn phòng, tâm tư Đoàn Tình cũng không ở trong này, cứ cách một hồi liền nhìn ra bên ngoài. Tần Thiệu chắc đang ở tầng thứ sáu, các phòng cũng sắp hoàn thành. Đoàn Tình thậm chí có thể thấy được công nhân đang sơn tường. Đoàn Tình ngửa đầu nhìn xem? Có lẽ Tần Thiệu ở trên đó?

Đoàn Tình bắt buộc chính mình chuyên tâm cùng lão sư, cho đến khi bên ngoài ồn ào, cậu mới sửng sốt hạ, chạy nhanh đến mở cửa sổ xem, chỗ của Tần Thiệu không biết tại sao có rất nhiều người vây kín. Đoàn Tình lúc mở cửa sổ trong lòng bàn tay đều phát lạnh, bên ngoài thanh âm ồn ào cùng thân ảnh nhóm công nhân chạy loạn đều hung hăng kích thích cậu.

Nhóm học sinh líu ríu:”Bên kia gặp sự cố không may! Nhanh lên, chúng ta đi ra ngoài nhìn xem!”

E sợ học sinh sẽ làm náo loạn hơn, cho nên lão sư lớn tiếng quát ngừng:”không được ra ngoài, bên ngoài không phải là chuyện của chúng ta! Ở trong này, một người cũng không cho đi! Lớp trưởng, điểm danh, thiếu ai liền hạ kỷ luật người đó!” Học sinh là không thể ra sự, trách nhiệm lão sư bây giờ rất trọng đại.

Nguyên Dịch lôi kéo Đoàn Tình:”Đoàn Tình, cậu đi đâu!” Cửa lớn bị lão sư chặn, Đoàn Tình trực tiếp trèo cửa sổ từ tầng 2 xuống! Nguyên Dịch cao giọng kêu cậu:”Ấu Đường!” Tốc độ của Đoàn Tình rất nhanh, ai cũng không có phản ứng kịp, Nguyên Dịch ghé vào cửa sổ nhìn Đoàn Tình nhảy xuống bụi cỏ, sau đó đứng lên chạy về phái bên kia. Nhìn cậu có thể chạy ắt là không có việc gì. Nguyên Dịch cảm giác chính mình trái tim như bị đâm mọt nhát. Tần Diệp Hoa cũng nhìn xuống cửa sổ, mặt mũi trắng bệch, Hàn Văn đem nàng đỡ qua một bên, đem Nguyên Dịch đẩy ra, Nguyên Dịch chưa kịp hồi phục lại tâm tình nhìn thấy y cũng nhảy xuống:”Hàn Văn! cậu đi đâu!”

Hàn Văn nghe không thấy thanh âm phía sau, lúc rơi vào bụi cỏ một lát thấy tâm muốn nhảy ra, trên chân đau nhưng lòng lại đau lợi hại hơn, ba y cũng đang ở công trường này! Hàn Văn chạy trối chết, kiến trúc trước mắt trong mắt y dần dần mơ hồ.

Đoàn Tình chạy rất nhanh, dưới mặt đất đã phủ chút tuyết, một tầng mỏng manh thoạt nhìn không có lực uy hiếp, nhưng đi nhanh cũng sẽ bị trượt.

Không hiểu sao khi nhìn rất gần mà chạy lại xa như vậy, Đoàn Tình chạy đến lúc mọi người đang vây quanh, năng lực của Hàn Khải Tân không tệ, chỉ trong vài phút đã làm mọi người dần tản ra, Đoàn Tình ở bên ngoài, bên trong là một đống người, Đoàn Tình dùng sức hỏi bọn họ:”Đang xảy ra chuyện gì, có người bị thương hay không!”

Công nhân tầng khác cũng không biết bên trong xảy ra chuyện gì, cho nên nói theo như lời đồn:”Có, trên tầng 6 té xuống! Cậu trước buông tay được không, đau quá!”

Tay Đoàn Tình thủ niết người ta đến đau:”Làm ơn tránh ra, cho tôi đi vào!” Công nhân nhóm ôm không để cậu đi vào:”Nguy hiểm!”

Đoàn Tình không nghe, bên này vào không được cho nên đổi chỗ khác, miệng cứ lầm bầm”Tần Thiệu! Tần Thiệu! Tần Thiệu!”

Hàn Khải Tân hôm nay vừa lúc ở công trường, nghe thấy cậu kêu tên Tần Thiệu liền ngăn đón, sau đó liền thấy con của mình bay nhanh chạy tới, một phen đem hắn ôm lấy, Hàn Khải Tân sửng sốt hạ vỗ vỗ:”Con trai, con làm sao vậy, nơi này nguy hiểm, trước đi ra ngoài lại nói!” Hàn Văn gắt gao ôm, hô lớn:”Ba, ba không sao chứ, ba không có việc gì phải không! Không có là tốt rồi……” Chỉ cần ba không có việc gì, con về sau sẽ cố gắng học tập, không ăn chơi nữa! ô ô…… Con trai của ông lần đầu tiên khóc, Hàn Khải Tân sửng sốt một hồi mới vỗ vai y:”Không có việc gì.”

Đoàn Tình nhìn bọn họ liếc mắt một cái, nhìn vào bên trong kêu:”Tần Thiệu!” Bên ngoài những người này đều không có Tần Thiệu, Tần Thiệu nghe cậu kêu sẽ không bao giờ không đáp lại. Hàn Văn thật vất vả mới đến chỗ cậu kéo đi:”Đoàn Tình, cậu đừng vội, Tần Thiệu không có việc gì! Có phải hay không, ba!” Hàn Khải Tân sắc mặt có chút trắng:”cậuđừng vội, người bị thương là Tần Thiệu, bất quá không nặng lắm……”

Đoàn Tình trợn mắt:”Vậy Tần Thiệu ở đâu!” Hàn Khải Tân nhìn một tầng người đang xem náo nhiệt nhíu mày:”Ở bên trong, Tần Thiệu cùng một công nhân bị thương, tôi đưa hai người vào nghỉ ngơi rồi!” Đoàn Tình ánh mắt nheo lại:”Vậy tôi đi vào, Hàn lão bản, nơi này giao cho chú, lát nữa chú gọi xe cứu thương!” Hàn Khải Tân gật đầu:”kêu rồi, tôi cũng keu Tần tổng!” Đoàn Tình rốt cuộc không có nghe, hướng về phía kia chạy!

Hàn Văn không quá yên tâm về Tần Thiệu, cũng cùng Đoàn Tình chạy qua.

Đoàn Tình chạy tới thì thấy Tần Thiệu tựa vào trên tường, có công nhân giúp hắn đem áo bông mở ra một tay áo, điều chỉnh cánh tay, toàn tay đều là máu, Đoàn Tình nghĩ lại lời công nhân nói ban nãy, ttừ lầu 6 ngã xuống, sở hữu sức nặng đều ở cánh tay cho nên cánh tay này chắc chắn bị rất, Đoàn Tình lúc này liền giật mình, đứng ở tại chỗ hô vài tiếng, nhưng không phát ra thanh âm nào. Hàn Văn thay cạu gọi:”Tần Thiệu, cậu không sao chứ!”

Tần Thiệu ngẩng đầu lên, mới phát hiện Đoàn Tình đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch. Tần Thiệu giật giật muốn đứng lên, Đoàn Tình khóe miệng nói như muốn khóc:”Đừng nhúc nhích!” Tần Thiệu cười cười an ủi:”Anh không sao, không có việc gì, a.” Tần Thiệu muốn chứng minh cho cậu thấy nên đỡ tường đứng lên:”Em xem, anh không sao.” Đoàn Tình phát hiện chính mình mới có thể đi, đi đến trước mặt Tần Thiệu, Tần Thiệu dùng cánh tay còn lại ôm lấy cậu:”Không có việc gì, anh thực sự không sao…. Không có việc gì, đừng khóc……” Đoàn Tình an vị trong lòng hắn khóc ô ô, không chịu lên tiếng nói gì. Tần Thiệu đứng một hồi chụp lấy vai cậu, nhẹ giọng nói:”Anh không sao thật mà….. Ấu Đường……”

Đoàn Tình dùng sức bấu hắn, trong mắt Tần Thiệu có chút vỡ, thanh âm kỳ dị ôn hòa:”Thật sự không có việc gì…… Không có việc gì…… Miệng vết thương này nhìn có chút nặng, nhưng không có sao, anh lợi hại như vậy, như thế nào có chuyện được……” Hắn nói muốn chăm sóc cho cậu một đời, sẽ không rời đi cậu. Đoàn Tình rốt cục nhịn không được quát lớn:”Được rồi! Đừng nói nữa! Trước cho anh mượn một cánh tay”

Hàn Văn đứng ở một bên cười cười yên tâm. Tần Diệp Hoa đứng ở cửa nở nụ cười, nước mắt cũng lặng lẽ rơi xuống.

Nguyên Dịch nhìn thấy một màn này, nửa ngày sau mới cười cười, mà thôi, giờ phút này mới biết mình thực ra đã thua rồi.

Nguyên Dịch xoay người đi ra bên ngoài, lúc này bên ngoài quả thực rất rối loạn, nhóm công nhân đều vô cùng nôn nóng. Loại sự tình này Hàn Khải Tân cũng không phải lần một lần hai gì, công trường nhỏ hay lớn lúc nào cũng xảy ra vài trường hợp tương tự, mấy năm nay thầu công trình cũng hiếm gặp, nếu có cũng chỉ bị thương nhẹ, giờ xảy ra chuyện này, mà người bị còn là Tần Thiệu nữa! Hàn Khải Tân đứng bên ngoài vây gấp đến độ xoay quanh, xe cứu thương tại sao vẫn chưa đến! Tất cả đều do Tần Thiệu muốn nhanh chóng sớm ngày kết thúc công trình, trận tuyết này không phải thời điểm thích hợp, vốn tưởng rằng còn có thể tạm hoãn vài ngày, kết quả thành ra như vậy! lần này công trình có khi còn trễ hơn! Hắn cứ nghĩ hôm nay có thể làm xong!!! Đều tại hắn!! Nhưng ông cũng không biết nên nói cái gì với Tần tổng đây

Thời điểm Hàn Khải Tân xoay quanh, Tần Gia Lạc chạy tới, xe cứu thương cũng vừa đến nơi. Hàn Khải Tân như là thấy được cứu tinh, Tần Gia Lạc nắm tay Khải Tân:”Lão Hàn, đừng vội. nói cho tôi biết tại sao lại thế này, Tần Thiệu ở đâu? Có chuyện gì hay không?”

Hàn Khải Tân dẫn ông đi vào trong, vừa đi liền vừa thuật lại tình thế ban nãy: Là do tôi sai, giá gỗ có một chút không chắc, Tần thiếu gia vừa lúc ở mặt trên, tôi cũng cũng khuyên thiếu gia không nên ở đó, thiếu gia nói thân thủ tốt nên không sao. Cuối cùng có công nhân sắp ngã, là Tần thiếu gia bắt được công nhân đó……

Tần Gia Lạc trong lòng vô cùng khẩn trương, nhưng cũng không có biểu hiện ra ngoài, ngược lại là an ủi:”Không có việc gì.” Ông đi rất nhanh, Hàn Khải Tân cũng không nói nữa, cùng ông cấp tốc đi tới khu Tần Thiệu nghỉ ngơi.

Tần Gia Lạc đến thì tâm trãng Đoàn Tình đã tốt hơn nhiều, cùng Tần Diệp Hoa băng bó cánh tay chi Tần Thiệu, áo sơ mi bị rách một ít, bên trong này hắn là người bị thương nặng nhất, cái giá có tổng cộng hai người, hai người coi như là phúc thiên mệnh đại, Tần Thiệu rơi xuống từ tầng 6, toàn bộ cánh tay cùng quần áo đều bị cố định trên thanh sắt, còn người kia chỉ bị thương ngoài da một chút.

Tần Gia Lạc nhìn anh em ba người bọn họ tựa vào cùng nhau trong mắt có chút xúc động, đứng ở cửa dừng một lát. Hàn Khải Tân đứng ở một bên liên tục nói:”Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Tần Gia Lạc vỗ vai:”Không có việc gì, này cũng không trách anh, anh trước đi ra ngoài trấn an công nhân đu. Tận lực đừng đem tin tức để lộ ra ngoài, nếu có phóng viên đến đây, cũng đừng khẩn trương, công trình của chúng ta không có chuyện gì, cho nên không cần lo sợ.” Hàn Khải Tân thấy Tần Gia Lạc nói vậy tự nhiên yên lòng, lôi kéo Hàn Văn đi ra ngoài.

Tần Thiệu nghe xong lời ba mình nói ngẩng đầu lên, Tần Diệp Hoa gọi:”Ba, ba đến rồi! Anh hai …” Tần Gia Lạc gật gật đầu, trước nhìn nhìn công nhân giường bên, cùng công nhân đó nắm tay:”Không có việc gì đi.” Caông nhân bận rộn gật gật đầu:”Tôi không sao, không có việc gì……”

Tần Gia Lạc cười cười:”Đợi lát nữa cùng đi bệnh viện kiểm tra, bảo đảm không có việc gì rồi về nhà.” Công nhân gật đầu cái nữa:”Được.”

Ba người Tần gia không nói một tiếng đứng ở một bên, tuy rằng biết gã làm đúng, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu. Tần Gia Lạc trấn an xong công nhân mới quay đầu đến xem con của mình:”Không có việc gì đi. Có thể cử động hay không?” Tần Thiệu gật đầu:”Cử động được, không có gãy xương.”

Tần Gia Lạc vỗ vỗ vai hắn:”Rất tốt!” Tần Thiệu cười nhạo:”Bên ngoài không có việc gì đi.” Tần Gia Lạc cười cười:”Chỉ cần con không có việc gì là được” Tần Thiệu cười cười không biết nên nói cái gì. Tần Gia Lạc nói như vậy hắn nghe thật đúng là có chút không quen.

Đoàn Tình đứng ở bên cạnh Tần Thiệu, quần áo nhăn nhúm, áo sơ mi bên trong cũng không chỉnh tề, Tần Gia Lạc không có lên tiếng, chỉ giúp cậu sửa lại quần áo cho ngay ngấn rồi sờ sờ đầu của cậu:”Ngoan, không có việc gì.” Đôi mắt lúc này của Đoàn Tình có chút hồng, Tần Gia Lạc ôm cậu vào lòng vỗ vỗ. Đoàn Tình rất khó chịu, không quen Gia Lạc ôm, cho nên xoay xoay tìm cách trốn ra, Tần Thiệu ho một cái ý bảo ba mình buông ra, Tần Diệp Hoa cũng tại một bên không được tự nhiên ho khan, cái này, …… Con dâu, chẩng lẽ ba ôm không được tốt sao. Tần Gia Lạc phản ứng lại cũng có chút xấu hổ:”Được rồi, xe cứu thương đến rồi, đi bệnh viện băng bó. Còn có này,” Tần Thiệu hiểu ý nên vỗ vỗ Đoàn Tình kêu cậu qua tiếp đón công nhân kia:”Vương ca, chúng ta đi.” Công nhân giờ phút này mới choáng váng, thì ra hắn là con trai của Tần tổng!

Thời điểm đi xuống, Đoàn Tình mới thấy chân đau, cho nên lảo đảo, Tần Diệp Hoa có chút khẩn trương:”Ấu Đường, chân cậu có phải bị thương hay không!” Tần Thiệu ngồi xổm xuống xem:”Làm sao?” Đoàn Tình đỡ hắn:”Không có việc gì”

Tần Diệp Hoa hiện tại mới nghĩ ra tình cảnh lúc nãy mà sợ:”Anh hai, Ấu Đường vừa rồi là từ lầu 2 nhảy xuống tìm anh đó.”

Tần Thiệu trừng cậu:”Lầu 2 cũng dám nhảy! không sợ ngã chết hay sao!” Thanh âm rất lớn! Đoàn Tình có chút ủy khuất bĩu môi:”Không phải bây giờ không có việc gì sao!” Tần Thiệu trong lòng vẫn lo sợ, còn muốn mắng cậu:”Chờ đến khi em có chuyện thì làm sao đây! Để anh xem xem!” Tần Thiệu ngồi xuống, Đoàn Tình còn hừ một tiếng, nhưng vẫn cho hắn nhìn. Tần Gia Lạc tại một bên thở dài, xem ra cảm tình của hai đứa đã thành hình, trong lòng không biết đây rốt cuộc là tư vị gì. Tần Thiệu nhìn một phen:” Vẫn là xoay qua, để anh cõng em.” Đoàn Tình nháo:”Không cần anh cõng! Ngay cả cánh tay hoạt động không được làm sao mà cõng!”

Tần Gia Lạc ngồi xuống nhìn:”Được rồi, để ta cõng con.” Đoàn Tình nhìn gã một lúc, Tần Gia Lạc ngồi xổm xuống, Tần Thiệu dừng một lúc rồi mới vỗ vỗ cậu:”Đi thôi.”

Lúc đi xuống bên ngoài vẫn là thực loạn, quả nhiên người nên đến đều đến đây, không nên đến cũng đến đây, xe cứu thương đều bị phóng viên chắn kẹt ở bên ngoài, cục diện có chút khôi hài. Tần Gia Lạc ung dung đi, mặc dù là trên lưng cõng Đoàn Tình. Cánh tay của Tần Thiệu cũng được cố định tạm thời. Tần Diệp Hoa một bên đỡ hắn. Tần gia bốn người đi ra trong nháy mắt xem như lên cao trào. Tần Gia Lạc ngăn không được đám thợ săn chụp ảnh, cho nên cho bọn họ chụp thoải mái!

Phóng viên xã hội có ngôn từ rất sắc bén, công trường gặp chuyện không may là mỗi một năm chính phủ đều đại lực chỉnh đốn, nhưng mỗi một năm đều sẽ liên tiếp gặp chuyện không may, càng là như vậy, chính phủ càng là muốn chú ý. Một chiếc micro trực tiếp nhắm ngay Tần Gia Lạc:”Tần tổng, lúc này đây công trường gặp chuyện không may là vì nguyên nhân gì? Có ai bị thương hay không? Có phải là do khâu an toàn có sơ hở hay không!”

Tần Gia Lạc cười cười, trên lưngđang vướng bận Đoàn Tình nên không lấy được micro, bản thân cũng không muốn đi lấy, cho nên một phóng viên liền thay gã cầm, Tần Gia Lạc cười cười:”Lúc này công trường gặp chuyện không may tôi cũng không có nghĩ đến, đây không phải là khâu an toàn mà là do tuyết rơi.” Phóng viên lanh mồm lanh miệng:”Nếu tuyết đã rơi vì cái gì vẫn còn phải làm việc! Tôi nghe nói có công nhân rơi từ tầng 6, làm sao mà không có nhân viên bị thương cơ chứ!”

Tần Gia Lạc cười cười, giọng nói vẫn vô cùng ổn:”Thời tiết hôm nay đột nhiên biến hóa, buổi sáng rõ ràng không có tuyết rơi! Sau đột nhiên có tuyết nên công nhân vô ý trượt chân! không phải do Tần thị ngược đãi công nhân, công nhân cũng là người, cũng là cha mẹ sinh ra, Tần Gia Lạc tôi xem bọn họ giống như người thân! Sự cố đã được xử lý, không có công nhân nào bị thương nặng.”

Lời Gia Lạc nói rất cường ngạnh, gã không dễ chọc, hơn nữa phòng điền sản Tần thị có danh tiếng rất tốt, cũng bề bộn nhiều việc, phóng viên lúc này đây nghe nói là Tần thị xảy ra vấn đề, cơ hồ đều có cảm giác hưng phấn. Tần Gia Lạc nhìn những người này chỉ đặc biệt cười, trên mặt lại không có biểu hiện ra ngoài. Phóng viên nhìn gã bình tĩnh như thế, đưa micro ra sau rồi dùng máy ảnh chụp lại cánh tay Tần Thiệu, trên mặt có máu của Tần Diệp Hoa, cùng công nhân có vài vết thương nhẹ kua, nói đl với bọn họ liền tương đối nhiệt tình, nhiệt tình đến mức chịu không được:”Cậu có bị thương hay không, bị thương như thế nào! Từ tầng 6 rơi xuống sao! Nghiêm trọng không! Còn có ai bị thương hay không! Cậu yên tâm, chúng tôi nhất định làm chủ cho cậu……”

Tần Thiệu khóe miệng hạ xuống cười lạnh:”Tôi bị thương có nặng hay không mọi người cũng không thấy được, không có ai bị nguy hiểm, trên giá lúc ấy chỉ có hai người, một là tôi, người còn lại là vị này – Vương ca.” Vương ca bị phóng viên hỏi cũng thấy phiền, những người này thật là! Bị có nặng hay không các người không phải không thấy sao! Đã bị thương, còn vây quanh không cho bọn tôi đi bệnh viện! Vương ca rốt cục phát hỏa:”Tôi không có bị thương! llà tôi sơ ý ngã, cậu ta cứu tôi, đem tôi kéo lại, sau đó cậu ta mới bị thương thành như vậy!”

Phóng viên đem micro dời đi, hỏi Tần Diệp Hoa bên cạnh, Tần Diệp Hoa thản nhiên cười cười:”Tôi là người nhà của công nhân. Anh tôi không có việc gì, phiền mọi người lo lắng rồi!” Ngữ khí cực kỳ không tốt!

Phóng viên rốt cục đem microphone đưa tới Đoàn Tình bên miệng, Đoàn Tình nhìn này đó phóng viên nở nụ cười hạ, bị phỏng vấn phóng viên sửng sốt hạ, này chẳng lẽ hảo thuyết nói, vì thế thực nóng bỏng:”Ngươi là học sinh đi, xin hỏi ngươi mãn 18 tuổi sao? Như thế nào sẽ đến công trường làm công đâu!”

Đoàn Tình trong lòng sôi máu, con mẹ nó, còn đem ra vấn đề lao động trẻ em! Tần Gia Lạc cầm micro cười:”Tôi là học sinh, cũng hơn 18 tuổi. Còn có, vì cái gì 18 tuổi không thể đi làm công?” Đoàn Tình lanh mồm lanh miệng, không cho phóng viên cơ hội trả lời mà trực tiếp nói:”18 tuổi đi ra làm công, đó là bởi vì ckhông có tiền học phí! Các người chỉ biết tối ngày soi mói, bảo Tần thị làm ăn không chính đáng, ngược đãi trẻ em! Việc chính sao mấy người không làm! Lại còn ở đó quản chuyện chết sống của người khác! Các người nếu quản tại sao không cho bọn họ ít tiền mua quần áo đi! Nếu hôm nay tôi là trẻ vị thành niên lao động, các người liệu có cho tôi một trăm vạn để tôi đến trường sao! Làm không được phải không!” Đoàn Tình hỏi một loại micro kế bên!

Thanh âm Đoàn Tình lãnh liệt, tiếng phổ thông vô cùng tốt! Phát thanh viên cũng đứng yên, từng lời rót vào lỗ tai họ! Phóng viên bị cậu hỏi không nhịn được, muốn nói gì đó, Đoàn Tình cũng không có cho bọn họ cơ hội, cười nói:”Nếu không đưa nổi thì mau tránh ra! Không cần ở trong này hỏi tôi hạnh phúc hay bất hạnh! Tôi cũng không trách mọi người, vốn phóng viên là dạng này, hận không thể bắt lấy khuyết điểm mọi người, tiến hành tuyên dương! Nhưng là…”

Đoàn Tình nhìn nhìn Tần Thiệu cánh tay bị nhiễm đỏ lạnh lùng nói:”Mắt các người mù hay sao! Các người nói phải chú ý tới người bị thương! tại sao các người nói nhưng không làm được! các người vây quanh hỏi không cho bọn tôi đi xe cứu thương!Có phải muốn đợi cho người ta chết, bị thương nặng mới chịu không! Làm người làm ơn có nhân tính một chút!”

6,7 micro tất cả đều vây quanh Đoàn Tình, cho nên Đoàn Tình này một phen nói cơ hồ làm chấn toàn bộ công trường! Phóng viên bị một phen lỗ tai cũng run lên! Hôm nay gặp một người vô cùng lợi hại! Nói lý! Còn chửi bọn họ bị mù!

Tần Thiệu ngầm nắm tay, rất tốt! Đoàn Tình nói xong ngực còn phập phồng lên xuống, Tần Gia Lạc vỗ vỗ vai cậu trong lòng gật đầu, rất tốt, quả nhiên khí thế của Đoàn Tĩnh Viễn năm đó vẫn còn trong cậu! Có khi Đoàn Tình còn dữ dội hơn!