Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 93



Nguyên Dịch nhìn Đoàn Tình trên lưng Tần Gia Lạc, tự đáy lòng cười cười, quả nhiên y thích một người kêu ngạo như vậy. Các phóng viên vất vả mới bình tĩnh lại, bắt đầu phản kích, Nguyên Dịch đi tới:“Cậu ấy nói rất đúng! Mọi người trước hết tản ra cho người ta đi bệnh viện đi. Tôi có thể làm chứng, sự tình lần này đúng như lời Tần tổng, không có ai bị thương vong.” Tần Thiệu, Đoàn Tình, Tần Diệp Hoa, trên mặt ba người dính toàn máu cùng vết bản, nhìn không ra tướng mạo, nhưng Nguyên Dịch vẫn y như ban đầu, con trai của Nguyên phó thị trưởng, bọn họ đều biết tới y! Nuyên Dịch đã chịu mở miệng, các phóng viên cũng đã tin hơn nửa phần, cho y tiếp tục nói, Nguyên Dịch nở nụ cười chỉ vào cánh tay đang bị treo Tần Thiệu:“Vị công nhân dũng cảm này chính là con trai của chủ tịch, Tần Thiệu.” Phóng viên choáng váng, Nguyên Dịch tiếp tục nói:“Vị này là con gái Tần chủ tịch, còn có vị này là,”

Nguyên Dịch dừng không biết giới thiệu Đoàn Tình như thế nào, Tần Gia Lạc thay y:“Đây cũng là con tôi” Lời gã nói vô cùng tự nhiên, các phóng viên tiếp tục há hốc mồm, vài năm nay chưa từng nghe qua Tần Gia Lạc có một đứa con lớn như vậy! Là con riêng hay sao! Tần Gia Lạc nhìn bọn họ cười:“Tôi nói qua, công nhân cũng chính là người thân của Tần Gia Lạc.” Hắn nói, xong, phóng viên xung quanh mất hứng, còn tưởng rằng có thể đào ra chút nội tình, kết quả cái gì đều không có! Cao hứng bao nhiêu thì lại mất hứng bấy nhiêu!

Công trường bởi vì Đoàn Tình làm rối lên đến phát hỏa, báo chí cũng là bận tâm đến kích lợi, cho nên lần này bị xoay tới xoay lui! Tần Gia Lạc đắc tội không nổi, vì thế Tần Gia Lạc nói ra một là vì công nhân, hai là vì hình tượng của mình …… Tóm lại đem bao nhiêu lời hay nói hết, có thể đều nói, không thể nói đương nhiên không nói. Tần Thiệu tức thì bị tâng bốc thành đại hiệp, đại hiệp một tay a!

Tần Thiệu nhìn thoáng qua phóng viên rời đi còn Đoàn Tình nhìn bọn họ lúc nãy cứ nháy chụp tới chụp lui cũng ghét bỏ:“Sao khuôn mặt lại khó coi như vậy? ” Tần Thiệu sờ cằm cậu, nghiên cứu trê dưới:“Không có, anh cảm giác vẫn rất đẹp.” Thật là đẹp, lúc hắn ôm chầm lấy cậu khi đang khóc còn dễ nhìn hơn nữa vì băng bó mà cậu xé nát quần áo, trên mặt còn dính đầy máu cùng vết bẩn Vì thương hắn mà nặng lời với người ta!

Ánh mắt hắn nhu hòa, Đoàn Tình có chút không được tự nhiên chụp lấy tay:“Đừng có mà đụng tôi đại hiệp! cố chính ngươi cánh tay đi! Tự chăm sóc cánh tay mình đi! tâm, không có việc gì, sống ưu khổ chết cũng vẻ vang, Quá không được vài ngày có thể luyện thành Ảm Nhiên Tiêu Hồn Chưởng.()”

Đoàn Tình cười nhạo nhìn nhìn như muốn cắt jj:“Đi, anh ráng luyện đi, tốt nhất có thể luyện thành Quỳ Hoa Bảo Điển ()!” Hàn Dũ vừa bưng nước ra, uống một ngụm phun hết, liên tục ho khan, hai người kia thật là! Nói chuyện cũng không biết chú ý một chút, liền tính không chú ý thì pở đây cũng có một trẻ chưa đủ tuổi! Quả nhiên Tiểu Kiều cũng niệm:“Luyện…… Luyện…… Ba ba…… Luyện đi……” Tần Thiệu mắt đen lại, một cánh tay đem Tiểu Kiều ôm lấy, Tiểu Kiều ngồi trên cánh tay ôm chầm lấy cổ baba:“Phi…… Phi……” Tần Thiệu ôm bé đi quanh phòng khách.

Đoàn Tình nhìn hai người bọn họ đến quáng cả mắt, cho nên tự nhủ không nhìn nữa, cho nên dán mặt vào cuốn sách, cũng đến cuối kỳ, cậu không thể đi lên lớp, vì thế phải ở nhà ôn tập.

Mọi người trong nhà đối với chuyện ngày công trường hôm qua vô cùng bình thản, nhưng người nhà cả hai bên thì không như vậy.

Đoàn Tĩnh Viễn siết chặt tờ báo như muốn xé nát!! Đoàn Huyên nhìn ba mình an ủi:“Ba đừng vội, Ấu Đường không có việc gì, con vừa rồi có hỏi qua, chỉ có chân bị thương nhẹ, lát nữa con cùng ba đi thăm em ấy.” Đoàn Tĩnh Viễn miễn cưỡng gật gật đầu:“Ba biết, ba,” Ông chỉ là nhịn không được chỉ muốn ngay lập tức đi gặp cậu mà thôi, nhưng Đoàn Tình đã nói không muốn nhìn mặt ông nữa. Nghĩ tới, ông lại không đủ dũng khí nói ra.

Đoàn phu nhân ngồi ở một bên lẳng lặng, liếc mắt nhìn tờ báo thấy Đoàn Tình, tự nhiên cũng thấy được cánh tay Tần Thiệu toàn là vết máu loang lổ vô cùng đáng sợ, trong lòng cũng sốt ruột, nhưng bà biết chuyện này không nên hỏi, tên Tần Thiệu chính là từ bị cấm trong nhà, một cũng không thể nói!

Đoàn phu nhân cũng rất biết điều, cho nên vô cùng im lặng, còn hỏa khí Đoàn Tĩnh Viễn thì ngày một lợi hại, từ khi Đoàn Tình đi, ông vốn chưa có ngày nào vui vẻ, mỗi ngày đều trong trạng thái yên lặng, nhưng Đoàn phu nhân dù sao cũng là vợ chồng gần 25 năm, trạng thái không tốt bà có thể nhìn ra, bà biết ông nhớ Đoàn Tình, hơn một năm qua đều ngủ ở trong phòng của cậu, đây cũng hẳn là điều thầm oán của bà! Cho nên hơn một năm qua bà cũng chỉ im lặng, không có qua lại với người chị của mình, cũng không dám đề cập đến cái tên Tần Thiệu, lâu lâu cũng lén lút gọi cho Tần phu nhân hỏi thăm.

Đoàn Tĩnh Viễn miễn cưỡng tỉnh táo lại liền thấy con mình thành thành thật thật nhìn ông, thế nào cũng thấy có chút đáng thương, Đoàn Tĩnh Viễn ho khan:“Ba không sao, đợi lát nữa, chúng ta đi thăm Ấu Đường.” Đoàn phu nhân vội vàng gật gật đầu:“Vậy em nhờ bà Lưu làm canh cho Ấu Đường.” Đoàn Tĩnh Viễn định bảo không cần, nghĩ nghĩ một hồi thì không mở miệng nữa.

Đoàn gia đã bình tĩnh, nhưng Tần gia thì không như vậy. Tần phu nhân nhìn bộ dạng con trai của mình, nước mắt đều từ khóe mắt trào ra, lời nói bình tĩnh hệt lúc xưa, đương nhiên cả năm nay chưa lần nào bà bình tĩnh, làm sao mà bình tĩnh khi con bà đi một năm không về! LÀ MỘT NĂM! Mất tích cũng không nói, nhưng chồng bà không lần nào hỏi thăm, không chịu đi tìm con còn ngăn cản không cho bà đi tìm!!!!

Tần phu nhân lần đầu tiên hét lên với Gia Lạc:“Tần Gia Lạc! Con tôi đang ở đâu, mau nói cho tôi biết!”

Tần Gia Lạc nói:“Nó không bị gì, cánh tay không có gãy xương, chỉ trầy da!” Tần phu nhân cười lạnh:“Tôi hỏi ông nó ở đâu!”

Tần Gia Lạc nhìn bà:“Tôi không biết!”

Giờ đây trong đáy mắt Tần phu nhân chỉ có màu của thù hận: “Tần Gia Lạc! Nó là con trai của ông! Tại sao ông có thể nhẫn tâm như vậy! Nó là con của ông mà! Là con trai ruột của ông! Tần Gia Lạc, ông có hận tôi cũng không sao! Nhưng nó là con của ông, không lẽ ngay ac3 nó ông cũng đem lòng đi thù hận!”

Tần Gia Lạc nhìn nhìn chung quanh, quản gia lệnh cho người hầu rời khỏi, đóng cửa lại chường không gian cho hai người.

Tần phu nhân nhìn cái cửa lớn liên tục cười lạnh:“Như thế nào, sợ người khác nghe thấy! Vậy là ông thừa nhận, lời tôi này là đúng!” Càng về sau thanh âm càng lớn, quản gia đứng ở bên ngoài biểu tình không động, khoanh tay đứng ở một bên như trước.

Tần Gia Lạc nghe xong cũng không nháo, chỉ là nhìn bà:“Tần Thiệu là con tôi, tôi cũng lo lắng giống bà. Ngày hôm qua tôi cũng đi thăm nó, nó không có việc gì, bình tĩnh một chút.” Tần phu nhân nhìn gã:“Tần Gia Lạc, ông đừng ngăn cản tôi! Mau cho tôi đi ra ngoài!”

Tần Gia Lạc khó hiẻu:“Tôi chưa từng ngăn cả việc bà đi ra ngoài!”

Tần phu nhân nhân gã nói những lời này lập tức náo loạn:“Tần Gia Lạc, tôi biết ông hận tôi, nhưng làm ơn cho tôi gặp con tôi đi! Nếu không ngăn cản, thì bỏ mặc tôi đi!” Tần Gia Lạc nhíu hạ mi muốn đỡ bà“Sao al5i nói như vậy, chúng ta là vợ chồng mà”

Tần phu nhân nở nụ cười thanh:“Ngươi lấy ta đương quá ngươi thê tử sao! ngươi muốn là lấy ta khi ngươi thê tử ngươi liền sẽ không khắp nơi phòng bị ta! liền sẽ không để người cùng ta, ta đi đến nơi nào cũng sẽ không tại của ngươi giám thị dưới! Tần Gia Lạc! ngươi có đem ta đương quá ngươi thê tử sao!”

Tần Gia Lạc nhíu nhíu mày, hắn cũng không phải yếu giám thị nàng, mà là đem Tần Thiệu Đoàn Tình một nhà bảo vệ lại đến đây, phàm là Tần phu nhân tới gần thời điểm hắn liền sẽ thiện ý đem nàng cách ly. Cho nên này một năm vô luận Tần phu nhân như thế nào tìm đều không có tìm đến. Hắn không thể khiến Tần phu nhân đi nháo, Tần phu nhân hắn rất lý giải, đi nơi nào nhất định sẽ là huyên long trời lở đất, nhìn đến cái kia hài tử, nhìn đến Ấu Đường, còn không biết có thể làm xảy ra chuyện gì.

Tần phu nhân nhìn vẻ mặt của gã đến tâm đều lạnh, từng chút từng chút gằng giọng:“Tần Gia Lạc, tôi biết tôi làm sai rất nhiều, tôi biết ông hận tôi. Tôi hại chết con trai ông! Tôi cũng hại chết nữ nhân mà ông trăm phương nhìn kế bảo hộ! nhưng Tần Gia Lạc, mấy năm nay tôi cũng bồi thường, tôi giúp ông nuôi lớn Tần Diệp Hoa, liền tính là bồi thường việc tôi hại chết mẹ của nó!20 năm nay tôi xem nó như con gái ruột của mình!!!20 năm!”

Tần Gia Lạc hô to:“Đừng nói nữa! Trần Uyển Ngọc!”

Ngoài cửa giờ phút này quản gia không bình tĩnh được nữa, không phải ông không thể bình tĩnh, mà là ông nhìn đại tiểu thư Tần Diệp Hoa:“Tiểu thư, tiểu thư…… Tiểu thư không sao chứ!” Ông cố ý nói lớn, Tần Gia Lạc lập tức mở cửa ra, Tần Diệp Hoa nhìn chằm chằm vào gã, sau đó nhìn Tần phu nhân, người àm nàng xem là mẹ suốt 20 năm qua. Nàng đã sớm biết nàng không phải của con gái do bà sinh, hai mươi năm qua, Tần phu nhân quả thật đối đãi với nàng rất tốt, nàng cũng không có cuồng loạn nháo, yên lặng mà tiếp nhận người mẹ này. Nàng nghĩ tới có lẽ mẹ mình đã qua đời, bởi vì Tần Gia Lạc chưa từng đề cập qua, mà Tần phu nhân cũng vô cùng cưng chiều nàng, cho nên nàng không muốn nói ra chuyện đau buồn này. Anh trai cũng chăm sóc nàng rất tốt, vì vậy hơn 20 năm chưa từng hỏi qua mẹ mình là ai. Tần Diệp Hoa dần dần lui về phía sau, Tần Gia Lạc sốt ruột:“Diệp Hoa…… Diệp Hoa!”

Tần Diệp Hoa nhìn con gái liên tục lui về phía sau, lòng Tần Gia Lạc nhói lên từng cơn đau đớn, quản gia nhìn gã nhiều năm như vậy chưa bao giờ bối rối như lúc này, ánh mắt thác loạn, nói càng loạn hơn:“Diệp Hoa, con hãy nghe ba nói, đừng nóng vội, đừng khó chịu…… Diệp Hoa…… Diệp Hoa! Con đi đâu!”

Giờ phút này Tần Diệp Hoa không thể nói nên lời, không mắng, cũng không hỏi, nàng không thể ở nơi này thêm phút giây nào nữa.

Tần Gia Lạc nhìn nàng chạy đi, lảo đảo vài bước quản gia đỡ:“Lão gia, để tôi ra ngoài xem, tiểu thư không có việc gì, lão gia đừng lo lắng.”

Tần Gia Lạc ngồi ở sô pha khoát tay áo:“Vậy phiền ông đi cùng nàng, không thể có sơ xuất nào!” Quản gia liên tục gật đầu:“Tôi biết. Tôi gọi điện cho Đoàn thiếu gia, lúc này, chắc chắn tiểu thư đến nhà Đoàn thiếu gia”

Tần Gia Lạc ngẩn ra, nguyên lai thời khắc này gã không thích hợp đi trấn an Diệp Hoa, cũng không có mặt mũi đi an ủi nàng. Tần Gia Lạc mỏi mệt gật đầu:“Ừ”

—————————————————

() Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng là loại chưởng pháp kỳ lạ bậc nhất do Dương Quá sáng tạo nên trong 16 năm chờ đợi Tiểu Long Nữ và cũng chỉ có mình Dương Quá sử dụng được. Muốn sử dụng môn võ tương tư sầu khổ vô cùng đau đớn tuyệt vọng. Khi tâm trạng vui vẻ hạnh phúc, vô ưu vô lo thì bộ chưởng pháp này mất đi thần hiệu.

Môn võ này được sáng tạo khi Dương Quá chỉ còn một tay nên lấy nội công làm gốc không dùng các biến hóa đa đoan để thủ thắng. Nhiều chiêu thức trong Ám nhiên tiêu hồn chưởng được bắt nguồn từ các võ công mà Dương Quá đã biết ví dụ như: Cửu Âm Chân Kinh, Nghịch Hành Kinh Mạch.

Ảm nhiên tiêu hồn chưởng có 17 chiêu thức:

1.Tâm Kinh Nhục Khiêu 2. Khởi Nhân Ưu Thiên 3. Vô Trung Sinh Hữu 4. Đà Nê Đới Thủy 5. Bồi Hồi Không Cốc 6. Lực Bất Tòng Tâm 7. Hành Thi Tẩu Nhục 8. Đảo Hành Nghịch Thi 9. Hồn Dại Mộng Oanh 10. Phế Tẩm Vong Thực 11. Cô Hình Chích Ảnh 12. Âm Hận Thôn Thanh 13. Lục Thần Bất Thân 14. Cùng Đồ Mạt Lộ 15. Diện Vô Nhân Sắc 16. Tường Nhập Phi Phi 17. Ngai Nhược Mộc Kê

() Quỳ Hoa bảo điển: (葵花寶典) là bí kíp võ thuật thượng thặng trong tiểu thuyết Võ hiệp Tiếu ngạo giang hồ của nhà văn Kim Dung. Quỳ Hoa bảo điển có chung nguồn gốc với Tịch tà kiếm pháp.

Cũng giống như Tịch tà kiếm pháp, muốn luyện Quỳ Hoa bảo điển thì phải tự cung, vì thế Đông Phương Bất Bại cũng chung số phận với Lâm Bình Chi và Nhạc Bất Quần trở thành kẻ ái nam ái nữ. Đông Phương Bất Bại hàng ngày sống trong cung cấm như một hoàng hậu, ngồi thêu hoa, yêu một chàng trai là Dương Liên Đình, và đến chết vẫn cầu xinNhậm Ngã Hành bảo vệ cho Dương Liên Đình. Đông Phương Bất Bại dành cả đời tu luyện Quỳ Hoa bảo điển nên có võ công phi phàm, không bị thất bại dưới Độc cô cửu kiếmcủa Lệnh Hồ Xung, trái lại còn làm cho bốn người là Nhậm Ngã Hành, Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh và Hướng Vấn Thiên bị thương bằng kim thêu, cuối cùng chỉ chịu thất bại khi Nhậm Doanh Doanh khống chế Dương Liên Đình và khiến cho Đông Phương Bất Bại mất tập trung.

Sau khi Đông Phương Bất Bại chết, Nhậm Ngã Hành đã tiết lộ chính ông ta đã gài bẫy Đông Phương Bất Bại bằng bộ sách này, và đã phá hủy cuốn sách, và Quỳ Hoa bảo điển hoàn toàn thất truyền trên đời.

Nguồn: wiki

Tần phu nhân không còn sức để nháo, một ngày rồi lại một ngày trôi qua, không chỉ con trai, mà đứa con gái mình nuôi lớn cũng không thấy mặt mũi, phỏng chừng từ nay về sau cũng sẽ không còn cơ hội nhìn thấy Diệp Hoa.

Quả nhiên một lát sau, Đoàn Huyên nhắn tin thông báo: Y cùng Diệp Hoa đi ra ngoài, đợi tâm tình Diệp Hoa tốt sẽ trở về. Tần Gia Lạc thanh âm phá lệ tang thương:”Ta biết, Ngữ Đường, đa tạ con chăm sóc cho nó.” Đoàn Huyên ôn hòa cười:”Tần bá phụ, Diệp Hoa là vợ sắp cưới của con, cho nên con phải có trách nhiệm chăm sóc cho em ấy thật tốt, dượng yên tâm đi. Tần bá phụ, có thể nói cho con biết, Diệp Hoa là bị cái gì, không phải em ấy luôn nghe lời hay sao.”

Tần Gia Lạc thở dài, châm chước vài lần mới đã mở miệng:”Diệp Hoa biết thân thế của nó rồi,” Đoàn Huyên tiếp tục chờ, y biết những lời này không phải trọng điểm, điểm ấy Diệp Hoa đã sớm biết. Quả nhiên Tần Gia Lạc nhắm mắt lại thật lâu mới nói câu:”Mẹ ruột Diệp Hoa qua đời, nguyên nhân là ở ta không tốt……” Gã cố kỵ nên cho Tần phu nhân mặt mũi. Đoàn Huyên nhẹ nhàng mà nói:”Vâng Tần bá phụ con biết rồi. Con sẽ chiếu cố Diệp Hoa, dượng cứ yên tâm.”

Tần Gia Lạc cười cười:”Ta biết con là đứa trẻ ngoan, Diệp Hoa giao cho con ta vô cùng yên tâm.” Con gái mà Gia Lạc thương yêu tất nhiên phải gả cho một người được ông lựa chọn gắt gao. Đoàn Huyên là một đứa trẻ hiểu chuyện, Diệp Hoa cũng như thế, cho nên ngay từ nhỏ hai người rất thân, ông cảm nhận được có lẽ hai đứa này ở chung sẽ rất tốt, nên thường xuyên tạo cơ hội cho cả hai. Gã đối Đoàn Huyên một trăm phần trăm an tâm, Đoàn Huyên so với Tần Thiệu tốt hơn rất nhiều! Tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện vô liêm sỉ sự! Vương bát đản! Tần Gia Lạc nghĩ đến Tần Thiệu làm ra cái chuyện bại hoại kia, hỏa khí lại tạch tạch một lần nữa bùng nổ! Sắc mặt xanh mét, quản gia nhanh chóng bưng trà tới, Tần Gia Lạc uống một ngụm, cơn giận cũng dần lui xuồng, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ bị con mình làm cho tức chết!!! Tần Thiệu tên vương bát đản này thứ nhất không nghe lời gã quản giáo, cái thứ hai chính là tính tình so với gã còn vô liêm sỉ hơn!

Tần Gia Lạc đem tách trà uống cho xong, khó chịu trong lòng vẫn tiêu không được, gã tuy rằng thừa nhận bọn họ, nhưng trong lòng cũng không mấy dễ chịu, tự nhiên muốn tìm ai đó để mắng cho hả giận! Tần Gia Lạc dùng sức tìm rất nhiều lý do, Tần Thiệu và gã tính cách không hoà hợp, phải nói là khắc nhau đến ác liệt! Lúc trước gã có nương tay nói nếu hắn không có tiền có thể đến đây tìm gã kết quả tên vương bát đản vô liêm sỉ này trực tiếp cúp máy, nói chuyện của hắn không cần gã quản! Gã cũng không thèm quản chi cho mệt! Nếu không phải vì Ấu Đường cũng không hỏi hắn về chuyện tiền bạc! Trán Tần Gia Lạc nổi lên gân xanh, không hiểu tại sao Tần Thiệu dùng cách gì có thể cường bạo được Ấu Đường! Còn có, tên vô liêm sĩ đó thế nào lại thuận mắt cậu! Quản gia đứng một bên nhìn gã nói:”Lão gia, tôi pha thêm cho người một bình trà” Tần Gia Lạc ho khan lấy tay ý bảo không cần, nhìn tờ báo thấy hai đứa, một đứa bị cánh tay, một đứa bị chân, như thế nào cũng là con của mình, không thể không quan tâm đến!

Tần Gia Lạc đứng lên mới thấy Tần phu nhân ngồi trên sô pha đến nửa ngày cũng không nhúc nhích, thần sắc tái nhợt, như là trong nháy mắt già đi mấy chục tuổi. Tần Gia Lạc trong lòng cũng khó chịu, nói thật, Tần phu nhân đối xử Diệp Hoa không tệ, cho nên gã cũng nguyện đem Diệp Hoa trở thành con của nàng, thời gian không lừa dối được người, cảm tình cũng vậy. Tần Gia Lạc bà ngồi dậy:”Uyển Ngọc.”

Tần phu nhân nhìn gã một cái, Tần Gia Lạc rất ít khi ôn hòa kêu bà như vậy.

Tần Gia Lạc nhìn Tần phu nhân thở dài:”Tôi không phải không muốn bà đi tìm Tần Thiệu, mà là sợ bà không tiếp thu được” Tần phu nhân nghe xong cũng cảm thấy nóng ruột, ngón tay nắm chặt tay Tần Gia Lạc:”Diệp Lâm làm sao!!” Tần Gia Lạc vỗ vỗ tay bà:”Nó không có việc gì, đừng vội, để tôi chầm chậm gỉai thích.” Tần phu nhân cực lực khắc chế ngồi lại trên sô pha, quản gia sau khi pha trà liền mang hết người hầu ra ngoài.

Tần Gia Lạc câu đầu tiên nói chính là bom hẹn giờ:”Diệp Lâm thích nam nhân, chắc bà cũng biết.” Tần phu nhân quả nhiên biết, khóe miệng chỉ giật giật, Tần Gia Lạc có chút thở dài:”Bà vì cái gì lại giấu tôi chứ!” Nếu bà nói sớm một chút cho gã biết, gã có thể đã sớm phát hiện quan hệ bất bình thường của hai đứa, cũng sẽ sớm một chút ngăn cản, lúc đó e ra còn kịp thời, không đến mức đứa con cũng sinh ra!!!

Tần phu nhân nhìn lên bức tranh trên tường nói:”Mấy năm nay ông có từng quan tâm tới nó hay sao? Nếu ông quan tâm nó như một nửa quan tâm Diệp Hoa thì chắc chắn sẽ biết thôi.” Tần Gia Lạc khóe miệng động động nói không nên lời, Tần phu nhân nói co1` chút thê lương làm lây động tâm can gã, khiến gã trong lòng cũng lạnh, lần này có lẽ là sai lầm của mình, không quan tâm tới con trai nhiều một chút.

Tần phu nhân lại không quản gã đang sám hối cũng không hiếm lạ chuyện này, hỏi:”Mà cái này có liên hệ gì với nó hay sao? Nó bị gì!”

Tần Gia Lạc tận lực nói để không kích thích bà:”Diệp Lâm thích một nam nhân, sợ bà biết sẽ thương tâm, cho nên hai người bất cáo nhi biệt.(đi không lời từ biệt)” Tần phu nhân quả nhiên bị tin tức này làm cho gần như hôn mê:”Vì một nam nhân mà bất cáo nhi biệt? Tên nam nhân kia là ai!!!” Tần Gia Lạc liền biết là có chuyện như vậy, phu nhân của mình vĩnh viễn đều cho rằng con mình làm cái gì cũng đúng, cho dù làm sai cũng sẽ cho rằng là do người ta làm hỏng hắn!

Tần phu nhân nhìn thần sắc của chồng mình trong lòng cười lạnh, bình tĩnh:”Bọn họ hiện tại ở đâu? Nói cho tôi biết đi, tôi sẽ không làm gì bọn nó” Tần Gia Lạc nhẹ nhàng mà nói:”Diệp Lâm lớn rồi, nó có chủ trương của chính mình, nó cũng có người mình thích, chúng ta làm cha mẹ nên chúc phúc cho nó.” Tần Gia Lạc nói vô cùng gian nan, nhưng có thể làm sao đem bọn họ hai người rõ ràng nói ra!! Chuyện này chính là mất nhiều hơn được! Thời điểm kia không chỉ mất đi Tần Thiệu, còn mất đi Ấu Đường, hai người chạy một lần liền có thể chạy đi lần thứ hai, lần thứ hai liền chắc chắn sẽ không để gã tìm thấy, nếu chuyện này xảy ra, gã phải làm sao!

Trên mặt Tần Gia Lạc bất đắc dĩ nghiêm trọng, nội tâm của bà cũng không hy vọng gì, bà can bài nhiều cuộc xem mắt như vậy, cuối cùng hắn lại đi hợp Lâm Tĩnh lừa gạt bà!! Tần phu nhân mỗi khi nhớ tới lời nói Lâm Tĩnh trong lòng liền khó chịu, nàng nói Tần Thiệu đã có người thương, vì sợ mọi người chia rẽ nên mới khổ tâm lừa dối!!! Tần phu nhân nghĩ nước mắt cũng khẽ rơi xuống. Tần Gia Lạc một bên thương tâm lặng lẽ nhìn bà.

Thật vất vả Tần phu nhân mới khóc xong, bà nói:”Tôi đáp ứng, chỉ cần nó sống tốt, nó nguyện ý thích ai cũng được! Tôi chỉ muốn nó sinh cho tôi một đứa cháu đức tôn mà thôi.” Tần Gia Lạc nội tâm thực buồn bực, vừa tức lại thương! Cháu đức tôn cái gì! Cháu ngoại! gọi sao cũng không thích hợp! Thật tức chết mà!! Tần Thiệu đúng là đồ vương bát đản! Tần Gia Lạc tận lực kiềm nén nói với Tần phu nhân: “Nó có con ròi, nguyên đán ngày mai chính là sinh nhật một tuổi”

Tần phu nhân mở to miệng lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Tần Gia Lạc tầng tầng gật đầu. Tần phu nhân lắp bắp:”1 tuổi…… Hài tử…… Đứa cháu…của tôi…nó…ở…đâu…tôi…đi xem nó…..”

Tần Gia Lạc đỡ bà:”Bà trước đừng kích động, người Diệp Lâm thích là, là …Ấu Đường.” Tần Gia Lạc nói phi thường có trật tự, so với lúc nãy tình thế tốt hơn nhiều, đại hảo, cho nên chỉ há miệng, gần như không quá tin tưởng mà hỏi:”Ấu Đường? Đoàn Tình?”

Tần Gia Lạc gật đầu. Tần phu nhân suy nghĩ một hồi sau đó thông suốt bừng tỉnh đại ngộ:”Trách không được,Uyển Đình cũng nói Ấu Đường bỏ đi, nguyên lai là cùng Diệp Lâm, vậy mà lại không nói cho tôi biết” Tần Gia Lạc không nói gì, gã biết là Đoàn Tĩnh Viễn đã cấm Đoàn phu nhân nói ra. Gã cũng không xác định Đoàn phu nhân biết bao nhiêu, nhưng là Đoàn Tĩnh Viễn hẳn sẽ không để bà nói ra. Tần Gia Lạc đợi Tần phu nhân thích ứng, giờ trong lòng toàn là bóng dáng đứa cháu nên thúc giục chồng mình:”Chúng ta đi xem.”

Tần Gia Lạc nhìn bà:”Uyển Ngọc, hài tử này là con của hai đứa nó, cho nên chúng ta không thể ôm trở về, hiểu chưa?” Tần phu nhân giật mình, Tần Gia Lạc tiếp tục cười:”Hai đứa nó dùng biện pháp thụ tinh nhân tạo. Là cốt nhục của hai người bọn họ. Hai đứa một năm nay xem đứa bé như ngọc quý, bọn họ không thể rời đi đứa con này, con cũng không thể không có cha mẹ……”

Hắn nói như vậy tất nhiên Tần phu nhân liền hiểu được:”Tôi đương nhiên sẽ không tách bọn họ ra, tôi sẽ cố năn nỉ bọn họ về rồi chăm cháu giúp hai đứa.” Tần Gia Lạc trong lòng cũng dâng trào lên một tia hy vọng, nếu đem bọn họ hai người đều trở về thì sẽ vô cùng tốt. Tần phu nhân lúc này rất muốn nhìn đứa cháu của mình, Tần Gia Lạc ngăn cản bà:”Chúng ta ngày mai rồi đi, chúng ta đêm nay gọi điện nói cho hai đứa biết một tiếng, để hai đứa chuẩn bĩ.” Tần phu nhân liên tục gật đầu:”Đúng, ông xem tôi đều hồ đồ như vậy, …… TTôi đi gọi điện thoại? Số điện thoại là bao nhiêu……”

Tần phu nhân nói xong Tần Gia Lạc trong lòng cũng nhẹ vơi đi mấy phần, Tần phu nhân tìm Tần Thiệu cả một năm, một năm không có âm tín cơ hồ tra tấn bà gần như phát điên rồi. Tần Gia Lạc nhìn bà trong lòng cũng sinh ra một chút áy náy, gã kỳ thật cũng xin lỗi bà. Gã cũng hận chị em Trần gia ahi người nhiều năm như vậy.

Tần Gia Lạc gọi điện thoại rất cẩn thận, Tần Thiệu tiếp điện thoại, đáp ứng bọn họ ngày mai tới tham gia tiệc sinh nhật, hắn chỉ có một điều kiện là hắn sẽ không trở về, đứa cháu cũng vậy. Điều kiện này khiến Tần Gia Lạc có chút nghẹn, Tần Thiệu chính khắc tinh của gã, ngay cả một chút hy vọng cũng bị con mình chặt đứt. Tần Gia Lạc ngẫm lại ngày mai là ngày cháu mình một tuổi cho nên nhịn xuống, gã cũng có lỗi với đứa cháu này, trăm tuổi cũng không đến, một tuổi cũng chưa ôm qua lần nào.

Tần Thiệu cúp điện thoại sờ đầu Đoàn Tình, Đoàn Tình ngồi bên cạnh ngóng điện thoại, Tần Thiệu cười cười:”Yên tâm, bọn họ ngày mai đến sẽ không quấy rối.” Đoàn Tình hừ một tiếng không nói gì, Tần Thiệu cười cười tiếp tục gọi điện thoại, ngày mai là ngày trọng đại, không thể không mời Đoàn Tĩnh Viễn. Lại nói Đoàn Tĩnh Viễn lo lắng chân Đoàn Tình, cho nên ngữ khí trong điện thoại có chút là vội vàng. Này đã hơn một năm, đay là lần đầu tiên cả hai gọi cho ông, mấy lần trước Đoàn Tĩnh Viễn nhắn tin nhưng Đoàn Tình đều không trả lời. Đoàn Tĩnh Viễn so với lúc trước tốt hơn nhiều, nhắn cũng ít hơn, tuy rằng chỉ có vài câu ngắn ngủi, nhưng là, Tần Thiệu vẫn là thấy được Đoàn Tình cười nhẹ, đúng là cậu không quên được người ba này. Tần Thiệu mỗi lần nhìn cậu đều có cảm giác xót xa, hắn biết Ấu Đường không thể không không có ba. Đoàn Tĩnh Viễn đối với cậu có ý nghĩa rất lớn, là ba, cũng là mẹ. Một. Tình mẹ con chính là thứ khó có thể khuyết thiếu trên đời này. Thân tình này không thể thiếu, vì vậy, để bọn họ có thể chấp nhận, cho dù mấy chục năm nữa, hắn vẫn nguyện ý đợi.

Tần Thiệu sờ đầu Đoàn Tình bắt đầu gọi choĐoàn Tĩnh Viễn, nói rất êm tai, chỉ có thiếu nước cúi đầu khom lưng, không có biện pháp, Đoàn Tĩnh Viễn vừa nghe là thanh âm của hắn một chút hoà nhã đều không có, nhưng Tần Thiệu phải khiêm nhường, Đoàn Tình ở một bên nhìn vẻ mặt của hắn khinh thường ghê gớm. Tần Thiệu mở chế độ loa ngoài, Đoàn Tình liền nghe thấy khẩu khí của ba mình rất cường ngạnh, nhìn nhìn lại Tần Thiệu một lần lại một lần mời, nhịn không được hừ một tiếng:”Không muốn đi thì thôi, không cần cưỡng cầu như vậy! Cúp điện thoại đi!” Đầu bên kia Đoàn Tĩnh Viễn đại khái không biết cậu cũng bên cạnh nghe, nghe cậu nói xong nghẹn họng, nói không ra hơi, liền khụ vài tiếng mới nói:”Ta đi.” Đoàn Tình ở phía sau nói câu:”Miễn cưỡng như vậy!” Đoàn Tĩnh Viễn nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó đem báo chí trong tay vò nát! Tiểu vương bát đản!

Ngày hôm sau, Tiểu Kiều tỉnh sớm nhất, bé ngủ sớm tỉnh cũng sớm,5h30 đã to tròn mắt nhìn xung quanh, chuyện thứ nhất chính là đi tới phòng ba ba, ân, dì Hồng đang vội vàng nấu cơm. Cửa hai người mỡ không ra, vì thế Tiểu Kiều liền dùng tay đập cửa, tiểu gia hỏa có thể ăn có thể ngủ khí lực không phải bình thường. Đoàn Tình nhắm mắt lại kêu Tần Thiệu:”Mở cửa.” Tần Thiệu ra mở cửa một bàn tay đem bé ôm vào, rồi ôm bé ngủ một hồi. Tiểu Kiều cũng nguyện ý cho baba và cha ngủ, củng hai người bọn họ trong ổ chăn, Tần Thiệu kể chuyện xưa cho bé nghe, ba người miễn cưỡng lại nằm một giờ, Tiểu Kiều rốt cuộc nằm không được nữa,muốn rời giường, Tần Thiệu bất đắc dĩ, bên ngoài trời vẫn còn tối! Tiểu bảo bối! Sao con không thấy a! Đoàn Tình nhắm mắt lại nói:”Rời giường đi, hôm nay có rất nhiều người đến…..” Nói rất có trật tự đáng tiếc ánh mắt mở không nổi, một chút hành động đều không có.

Tần Thiệu nhìn cậu nhắm mắt nói mớ đặc biệt khả ái, cúi đầu thân thân hôn lên mặt,cổ rồi rượt dài xuống bụng, một cánh tay chống lại để cậu thở, Đoàn Tình mơ mơ màng màng cũng không có đẩy hắn ra, Tần Thiệu hôn một hồi quay đầu thấy con của hắn ánh mắt mở to, chấc bé con không hiểu đâu?

Ai ngờ rằng Tiểu Kiều đứng lên ôm Đoàn Tình cổ, sau đó cúi xuống hôn một phen, thậm chí còn cắn nữa! Cắn xong còn đem động tác Tần Thiệu thân thân với cha học được ban nãy đem ra thực hành, nước miếng dính đầy mặt Đoàn Tình đầy mặt, Đoàn Tình ôm lại cái mặt hệt như cái bánh bao của bé quay qua mắng:”Tần Thiệu, đồ vương bát đản!” Tần Thiệu khụ thanh, hắn đây là cái gì thời điểm học được? Tiểu Kiều ngưỡng mặt xem hai người, nước miếng còn vương đầy, ánh mắt ôn thuần: Con thân không đúng hay sao? Đoàn Tình tiết khí, nhéo nhéo hôn lên khuôn mặt:”Được rồi, Tiểu Kiều, con đứng lên, con đè ba sắp chết rồi, lại béo lên.”

Tiểu Kiều không dậy nổi, đè nặng ôm lấy thân thể mềm mại của cha thật là thoải mái, Đoàn Tình không nề hà:”Hôm nay là sinh nhật của con, sinh nhật vui vẻ!”

Tần Thiệu ôm lấy bé hôn một ngụm:”Bảo bối của baba, rời giường! Hôm nay là sinh nhật, Tiểu Kiều, sinh nhật khoái hoạt.” Tiểu Kiều nhớ mãi không quên tối hôm qua bọn họ đồng ý làm bánh ngọt cho bé nên lắp ba lắp bắp:”Bánh ngọt…… Bánh ngọt……