Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 91



Ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống chói chang, ánh mắt cũng thấy đau, Tần Gia Lạc thấp giọng thở dài, Âu Dương Tuyết ở bên nhẹ giọng nói:“Chủ tịch, Tần thiếu gia vẫn là không muốn theo chúng ta trở về.” Tần Gia Lạc nhẹ nhàng mà ừ một tiếng:“Tôi rèn luyện cho nó tốt, ít ra cũng biết chịu khổ”” Tần Gia Lạc đang cố an ủi Âu Dương Tuyết ngoài ra còn an ủi chính gã, tính tình Tần Thiệu gã cũng chẳng thể nào đoán được, cho hắn tiền hắn lại không cần, lại không thể bức, thật sự không có biện pháp nào.

Âu Dương Tuyết cũng nhẹ nhàng mà thở dài thực ôn nhu:“Chủ tịch, chúng ta lên xe đi. Đoàn chủ tịch đang ở trong xe.”

Tần Gia Lạc dừng một chút mới gật gật đầu ngồi vào trong xe, trong xe quả nhiên thấy Đoàn Tĩnh Viễn, chỉ là Đoàn Tĩnh Viễn không thể nhìn gã đến một cái, ánh mắt tập trung ra ngoài cửa sổ. Tần Gia Lạc không nói gì, Âu Dương Tuyết đóng cửa xe phía sau rồi ngồi lên phía trước cũng không hó hé câu gì, lái xe cũng chưa lái đi, bọn họ ở trong xe ngồi, nhìn Tần Thiệu cùng Đoàn Tình đi xa, rốt cuộc nhìn cho đến khi khuất hẳn, Tần Gia Lạc biểu tình đã muốn khôi phục lại ban đầu phân phó cho Âu Dương Tuyết:“Cứ như năm trước, mở hội trà.” Đoàn Tĩnh Viễn không nói gì, vẻ mặt có chút áp lực. Tần Gia Lạc thay ông làm quyết định.

Mùa trà rốt cuộc đã qua, lại đến mỗi năm đều tổ chức hội chợ, chỉ là năm nay Đoàn Tĩnh Viễn không còn có tâm tình đi ra ngoài tham gia triển lãm, cả sinh ý cũng không có. Đương nhiên, gã tâm tình có hay không đều không ảnh hưởng đến sinh ý, sinh ý Đoàn gia vẫn rất tốt, Đoàn Tĩnh Viễn xem như có tài buôn bán, ngay cả Tần Gia Lạc cũng không thể không bội phục, ông chính là một con người thông minh, năm đó thời điểm lão gia tử Đoàn gia dạy dỗ hai người bọn họ, vừa mới bắt đầu gã đã chống lại, Đoàn Tĩnh Viễn không thế nào quản gã, chờ đến khi gã rời đi Đoàn gia, Đoàn Tĩnh Viễn mới tiếp tục làm ăn. Tần Gia Lạc mỗi một lần đều muốn giúp nhưng luôn bị công tác làm cho bận rộn, gã đành phải yên lặng đứng phía sau hỗ trợ, giúp ông triển lãm bán hàng, đả thông xuất khẩu, nhưng có làm nhiều như vậy, Đoàn Tĩnh Viễn vẫn bề bộn nhiều việc như trước, càng bận rộn, cơ hồ mỡi ngày mỗi đêm đều tự mình thăm dò, vì thế Tần Gia Lạc hiểu được ông chính là muốn cho chính mình bận rộn một chút, cho nên không hỗ trợ nữa.

Tần Gia Lạc nương theo kính trong xe nhìn ông, Đoàn Tĩnh Viễn ngồi đoan đoan chính chính, có lẽ là có Âu Dương Tuyết cho nên biểu tình trên mặt vô cùng bình tĩnh, Tần Gia Lạc trong lòng có tư vị gì, xấu hổ cũng khẳng định là có, gã không nghĩ tới Đoàn Tĩnh Viễn sẽ một thân một mình đến công trường này. Tần Gia Lạc thu hồi ánh mắt trong lòng cũng rất khó chịu rốt cuộc nên làm thế nào để phá vỡ được nút thắt bế tắc giữa hai người đây.

Hội trà tổ chức rất trọng đại, ngay tại triển lãm trung tâm, Tần Gia Lạc cùng ông trực tiếp đến thăm dò. Mọi người thấy bọn họ cùng nhau đến liền nhanh chóng tiếp đón:“Ai nha, Tần đổng, Đoạn đổng, hai người rốt cục cũng đến đây a. Tiệc trà xã giao đang đợi hai vị.” Tần Gia Lạc cùng Đoàn Tĩnh Viễn cười cười, cùng vài người hàn huyên. Bọn họ đồng thời cùng nhau tham dự là chuyện rất bình thường, con trai cả Đoàn gia cùng con gái út Tần gia có hôn ước ai mà không biết, cho nên đối với hai người cùng nhau đến đều phá lệ nịnh bợ, không có biện pháp nào, vì Tần thị phòng điền sản cùng Đoàn thị tập đoàn liên hợp không thể xem nhẹ.

Hai người cùng những người này hàn huyên một giờ, thảo luận về hội trà bây giờ mới xem như chính thức bắt đầu, đây là điều tất yếu phải nói đến, hàng năm các nhà phê bình lá luôn nhận xét Đoàn gia là đệ nhất danh trà. Thảo luận kết hợp với bữa tiệc ăn cơm, uống rượu, Đoàn Tĩnh Viễn uống không nhiều, do làm chuyện làm ăn nên bắt buộc phải uống, không chịu thua kém ai, hắn cố chấp quả thật có tác dụng, chuyện gì đều phải làm được cho tốt nhất, cho nên tập đoàn Đoàn thị quả thật rất hùng hậu.

Hai người đivề thì trời cũng sắp tối, Tần Gia Lạc trước đó liền đem Âu Dương Tuyết cùng bọn kia đuổi đi trước,gã vẫn còn tỉnh nên tự mình lái xe:“Chúng ta đi ăn chút cơm đi, buổi tối cậu chưa ăn cơm.” Đoàn Tĩnh Viễn nhìn ngoài cửa sổ:“Về nhà.”

Tần Gia Lạc cười cười:“Anh nói với em ấy rồi, cậu mà về nhà torng tình trạng này chỉ khổ cho em ấy thôi.” Đoàn Tĩnh Viễn lúc này mới nhìn gã một cái:“Tần Gia Lạc, ngươi rốt cuộc muốn làm gì.” Tần Gia Lạc lái xe không quay đầu nói vẫn là thực bình thản:“Tôi chỉ muốn mang cậu đi ăn chút cơm.”

Đoàn Tĩnh Viễn tỉnh hơn một chút, giờ phút này chỉ là cường điệu một lần:“Đưa ta đến con đường phía trước, muốn hay không cũng phải dừng xe.” Ngữ khí không hề mang chút kịch liệt nào, là do ông đang mệt thấu người. Tần Gia Lạc trong lòng cũng có chút chua xót, Đoàn Tĩnh Viễn hơn một năm nay bận đến gầy gò mệt mỏi. Tình Viễn vẫn là không muốn gặp gã, nếu không phải vì nhìn xem Ấu Đường, chắc chắn ông sẽ không cần phải đi theo Gia Lạc. Cố chấp như vậy, trong lòng Tần Gia Lạc khó chịu, nhưng là cảm thấy đau lòng nhiều hơn.

Tần Gia Lạc còn nói:“Đi đến sơn trang Tú Thủy,” Đoàn Tĩnh Viễn nghe xong có chút sửng sốt, Tần Gia Lạc nhìn ông một cái thanh âm thực nhu hòa:“Cậu còn nhớ rõ sao, chúng ta lúc trước thường vào đó bắt cá, rồi nướng ăn.”

Đoàn Tĩnh Viễn không có đáp nhưng cũng không đòi xuống xe nữa, ông kỳ thật cũng không muốn về nhà, không biết khi nào đã có ý nghĩ không muốn về nhà, về nhà nhìn thấy Đoàn Huyên không biết nói cái gì, thấy vợ mình càng không biết nói gì hơn, ba người ngồi ở cùng nhau thường thường là hai mắt nhìn nhau, chỉ có tiếng vang vọng của kênh truyền hình. Thiếu mất đi Đoàn Tình, tên tiểu tử đó thường hay liên tiếp đổi đài, đến mức TV Đoàn gia phải mua mới liên tục. Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng khó chịu cũng không biểu hiện ra ngoài, vì thế dần dần về nhà chậm.

Tần Gia Lạc nhìn vẻ mặt tịch liêu nhìn ra bên ngoài cửa sổ ôn nhu cười nói:“Địa phương kia hiện tại khai trương đủ loại cửa hàng, tôi cũng mua ở đây một chỗ”

Trong khi cả hai nói chuyện thì cũng đến nơi, nơi này quả nhiên là cửa hàng san sát nhau mọc lên như nấm, giờ đã không còn nhìn thấy mặt nước, nơi này là do hồ Tây kéo dài tạo nên, chung quanh đều là cửa hàng, sơn trang Tú Thủy là nơi lâu năm, cho nên so với mấy cửa hàng khác cao hơn một chút, mặt trên trang trí bài tử cổ kính, danh tự một sắc đen, bốn chữ sơn trang Tú Thủy tại ngọn đèn nhuộm đẫm hạ lóe lên một tầng nhu hòa. Tần Gia Lạc đứng ở bên cạnh nhìn, Đoàn Tĩnh Viễn trên mặt cũng dịu đi phần nào, Tần Gia Lạc nương theo ánh đèn đêm lặng lẽ nhìn thêm một chút, Đoàn Tĩnh Viễn không phát hiện chỉ là nói:“Không phải nói ăn cơm sao? Đi.” Có một số việc là cần nói rõ ràng. Tần Gia Lạc cười cười:“Được, chúng ta đi.”

Sơn trang Tú Thủy vao năm qua vẫn phù hợp với ý cảnh nhất, bởi vìbên ngoài cửa sổ chính là hồ, ban đêm ánh trâng rọi xyống ánh lên tầng màu vàng lung linh huyền ảo. Đoàn Tĩnh Viễn đứng ở trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đã nhiều năm không đến nơi đây, có rất nhiều chuyện trải qua, những việc có liên quan đến Tần Gia Lạc ông liềncố ý quên đi. Ông không muốn suy nghĩ đến chuyện này, một khi nghĩ đến liền không thể quên được, chôn thành cát không xong, đào ra tâm thì lại cảm thấy đau. Đoàn Tĩnh Viễn tay vịn lên cửa sổ có hoa điêu khấc vô cùng trơn nhẵn, Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng đau không thể nào giải phóng.

14 năm, ông cùng Tần Gia Lạc sinh hoạt qua 14 năm a, mặc kệ là tốt là xấu, đều là khắc vào tâm trí như một kỷ niệm. Vô luận thời gian biến hóa như thế nào đi chăng nữa, vô luận có thương hải tang điền, kỷ niệm này cả đời này cũng không thể đem gỡ bỏ. Càng quên không được ông lại càng buộc chính mình phải quên. Càng quên không xong lại càng khó chịu. Càng khó chịu lại càng cảm giác có lỗi với vợ con, sau khi có Đoàn Tình lại càng cảm thấy áy náy hơn nữa.

Khi có thai Đoàn Tình ông việc cớ đi công tác để trốn, ít ra mới có thể trốn qua 8 tháng, thời điểm cái thai 3 tháng, rốt cuộc trốn không nổi nữa, lão gia tử bệnh nặng, muốn ông trở về, ông cứ cho rầng lão gia tử lừa mình tmcho nên cuối cùng quyết định không về, lại không có nghĩ đến là thật, lão gia tử bệnh nặng, ông lại mất tích 8 tháng, lão sinh khí nên càng bệnh nặng hơn. Lúc ông về nhà lão chưa kịp sám hối, trước khi chết nắm tay ông không chịu nhắm mắt! Ông hiểu ý tứ của lão gia tử, biết mình nên nói cái gì không nên nói cái gì, ông hứa sẽ bảo trụ Đoàn gia, sẽ đường đường chính chính làm một nam nhân, không thể đem Đoàn gia bôi đen, sẽ không làm thất vọng Đoàn gia.

Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức cắn cắn đầu lưỡi, ông không biết đây có phải là ông trời trừng phạt ông hay không, trừng phạt ông bằng cách cướp mất đi một người thân. Sau một khắc kia ông cũng hiểu được, thì ra ông cùng Tần Gia Lạc thật sự không hề có quan hệ gì.

Lão gia tử qua đời tựa như Đoàn gia mất đi một người đáng tin cậy, ha ha, quả thật là, cha ông không ở đây, ông không là cái gì cả. Lão gia tử chết, Đoàn gia lại rơi vào đại hạn, lá trà sản lượng đột ngột giảm, xem như họa vô đơn chí. Một năm đó vô cùng thống khổ, ông cũng không biết mình đã vượt qua như thế nào, Ấu Đường sau khi được ông ôm về nhà thì về sau không ôm nữa, Đoàn phu nhân mất hứng, cái này ông có thể hiểu được, nhìn đứa con đang nằm trong lòng mình lại nhìn đứa khác nằm ở trên giường bệnh nhi, trong lòng ông vô cùng khó chịu, không thể đối mặt với đứa con của mình cũng như phu nhân, càng là không thể cùng nàng giải thích xuất thân của Đoàn Tình, cậu lớn lên rất giống ông, cùng nàng nói là nhặt không được, càng không thể nói là do chính mình sinh, trừ bỏ mấy lý do đây đó cũng chỉ còn lại là do ông cùng nữ nhân khác sinh.

Ông không biết nên xử lý quan hệ giữa con riêng và mẹ kế như thế nào, cũng may Đoàn phu không có trách cứ, còn nguyện ý giúp ông nuôi dưỡng đứa trẻ này. Ông trong lòng cảm kích không thôi, càng cảm kích lại càng thêm áy náy. Đoàn Tĩnh Viễn nghĩ không nổi nữa, thời điểm đó chính là yên tâm đem con giao cho phu nhân, sau đó liền bắt đầu bận rộn, bận rộn lo cho rang sự Đoàn lão gia tử, bận rộn lo cho sản nghiệp Đoàn gia, vội vàng đánh mất tất cả mọi chuyện! Mỗi ngày trừ bỏ đi làm chính là đi làm, đi đến khuya mới về, lúc trở về hai đứa con đều đã ngủ, liền không đi nhìn một chút, nói cái gì là sợ quấy rầy con nghỉ ngơi. Ông vì thời điểm đó không chịu quan tâm nhiều đến con mình! Hiện tại rốt cục đến phiên ông bị báo ứng. Đến khi Ấu Đường rời đi, ông mới thanh tịnh, xứng đáng! Con đi rồi, trong lòng ông có dễ chịu hơn hay không!!! Đoàn Tĩnh Viễn mày rốt cục vừa lòng hay chưa!! Đoàn Tĩnh Viễn nhìn ra bên ngoài nở nụ cười, chính mình thật sự là bịbáo ứng a, xứng đáng!

Ấu Đường a, ba biết sai rồi, ba thật sự rất nhớ con. Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức bấu chặt cửa sổ, trong lòng vừa đau vừa nhói.

Tần Gia Lạc nhận lấy khay rồi bảo phục vụ lui xuống, đem đồ ăn bố trí lên bàn rồi kêu ông lại đây, Đoàn Tĩnh Viễn cố gắng khôi phục tâm tình quay đầu ngồi xuống, hai người trên chiếc bàn làm bằng gỗ quý nhỏ, đối mặt nhau, cảnh này hệt như mấy chục năm về trước, Tần Gia Lạc đưa chiếc đũa:“Mấy món này đều là cậu thích ăn, thử xem xong có đổi khẩu vị hay không.” Đoàn Tĩnh Viễn bắt đầu ăn, hương vị là hương vị trước đây, trong miệng lại cảm thấy chua, thứ này so với lá trà còn đắng hơn.

Tần Gia Lạc nhìn ông nuốt thống khổ, nở nụ cười:“Ăn từ từ, tôi không có ý tứ gì, là do tôi thấy cậu tối nay chỉ uống rượu cho nên mới đến đây.” Đoàn Tĩnh Viễn ăn xong rồi buông xuống chiếc đũa ngẩng đầu:“Tần Gia Lạc, ta, biết nhiều thế này nhiều năm mệt ngươi, chúng ta Đoàn gia ít nhiều làm phiền ngươi. Ta cũng biết ngươi đang âm thầm hỗ trợ, cho nên, cám ơn ngươi, nhiều thế này năm, vô cùng cám ơn ngươi.” Đoàn Tĩnh Viễn nhìn chằm chằm chậu hoa lan đằng sau Tần Gia Lạc cười:“Mấy năm nay, tôi cũng làm sai rất nhiều, tôi cũng muốn cho cậu một tiếng giải thích, thực xin lỗi. Con người của tôi chính là cái dạng này, cố chấp, không nói lý, cho nên nhiều chỗ đắc tội, thực xin lỗi.” Ông không nhìn Tần Gia Lạc, chỉ là nói thẳng, muốn đem tất cả nói ra. Sai lầm gã sẽ giải thích, cảm kích sẽ nói lời cảm tạ, nói xong liền sẽ đem hai người bọn họ quan hệ triệt để tháo bỏ nút thắt.

Đoàn Tĩnh Viễn lần đầu tiên cùng người trước mặt giải thích, lần đầu tiên nói cảm tạ lại khiến Tần Gia Lạc hết sức khó chịu, gã tình nguyện chấp nhận việc Đoàn Tĩnh Viễn cao cao tại thượng cũng không nguyện ý ông nói mấy lời khách khí như người dưng, huống chi giờ phút này chỉ có hai người bọn họ!

Đoàn Tĩnh Viễn lại không có quản suy nghĩ của Tần Gia Lạc, ông chỉ muốn nói ra những điều mà ông cất giấu mấy năm nay, lần đầu tiên không hề phòng bị, lần đầu tiên không hề cố kỵ chỉ là đơn giản muốn nói đi ra mà thôi, nói xong bản thân cũng cảm thấy có chút dễ chịu. Lời cũng nói xong, cả hai cũng không có khúc mắc gì, không nợ nhau cho nên từ nay ông sẽ không cần phải ở gần Gia Lạc chi nữa. Tình Viễn một chut1` cũng không muốn tới gần Tần Gia Lạc, ông đã trốn hơn 20 năm nay. Gặp được Tần Gia Lạc là do ông tạo nghiệt, phụ người khác là do ông vô liêm sỉ, người ta thay ông chắn rượu ông cũng không cảm kích, làm hại Gia Lạc có con riêng (Diệp Hoa ấy), có nữ nhân khác.

Đoàn Tĩnh Viễn một bên tưởng nhớ một bên cười,, tục ngữ nói rất đúng, ác có ác báo, quả nhiên ông bị báo ứng, bị gã cường thượng, còn có con. Con phá không được, ông cũng không biết sinh như thế nào, một ngày một ngày nhìn bụng chính mình dần to ra, vừa sợ vừa thẹn, lại vô cùng căm hận! Qủa thật xứng đáng! Một thân sĩ diện như o6ngma2 gặp phải chuyện này quả nhiên là do báo ứng!

Thời điểm đó, ông bị sinh khó. Đúng vậy, như thế nào có thể không khó sinh, Ấu Đường 8 cân, quá lớn, không có cách sinh. Lúc ấy, sinh mỗ ở quốc nội vô cùng thưa thớt. Ông sinh một ngày một đêm cũng không ra, đến cuối cùng không có cách nào Trần Quyết Minh quyết định làm phẫu thuật. Loại phẫu thuật này không ai muốn cả, hắn trên giường sinh xong ông nằm bất động trên giường suốt một tháng. Ha ha, xứng đáng, thật sự là xứng đáng, thời điểm đó nếu chết thì tốt biết bao nhiêu.

Bất quá có câu nói rất đúng, tai họa di ngàn năm, ông lại tiếp tục sống sót, trong lòng lại có một vết sẹo mãi mãi không khỏi đeo bám, cùng nó sống đến cả đời này. Cái này là do ông làm điều ác nên bị báo ứng, không thể trách ai khác. Đoàn Tĩnh Viễn cưỡng chế cùng Tần Gia Lạc giải thích, không muốn nhìn gã nên nhìn bồn hoa lan rồi nói một câu:“Thực xin lỗi.”

Hai người thật sự không có chuyện gì để nói, trừ bỏ chuyện giải thích không còn gì khác. Tình cảm phỏng chừng là không có. Đoàn Tĩnh Viễn chính mình trong lòng cười cười, còn có cái gì, chính mình năm đó về điểm này ác ngôn ác ngữ hại chính mình. Lại nói Tần Gia Lạc xuất nhập nơi nào đều sẽ mang theo Âu Dương Tuyết, lúc đầu cứ cho là thế thân, nhưng nhiều năm như vậy cảm tình không hề lên xuống, chỉ duy trì mức độ nhất định. Ông cũng không hề nghĩ đến sẽ ở công trường gặp được bọn họ, ông cũng không có ý định chia rẽ bọn họ. Đoàn Tĩnh Viễn bắt đầu uống trà, trà này quả thật rất ngon, càng đắng càng dễ uống.

Tần Gia Lạc dừng một hồi mới cười:“Thôi được rồi, Tĩnh Viễn, tôi biết cậu không có ý dả kích tôi. Quá khứ chúng ta không nói, cậu không có sai, nếu sai cũng là do do tôi sai.”

Đoàn Tĩnh Viễn chỉ là nở nụ cười không có ngẩng đầu, Tần Gia Lạc cũng cười cười nói:“Tôi sai rồi, ngày đó không nên nói cậu như vậy Không nên nói cậu tâm địa độc ác, kỳ thật, là tâm địa tôi độc mới đúng. Cậu nói đúng, là tôi lợi dụng cậu, lừa dối cậu. Là cậu cứu tôi, cho tôi ở Đoàn gia, tôi lại lợi dụng Đoàn gia làm lá chắn để bảo vệ sinh mệnh, thậm chí, báo thù…” Đoàn Tĩnh Viễn nhìn lá tràtrong chén không chút động

Tần Gia Lạc nhìn ông rất khó chịu:“Tôi vì tẩy sạch quá khứ mà cưới Tần phu nhân. Là do tôi nguyện ý cưới, không quan hệ đến cậu.” Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng đau xót, Tần Gia Lạc, thì ra gã cùng nguyện chấp nhận cứ thêm một vế dao khác trong lòng ông. Ha ha, nhiều năm như vậy a, ông vẫn không biết nên đối diện như thế nào với Tần phu nhân, cảm giác có lỗi với chị em hai người, Tần Thiệu người àm ông xem như phân nửa con ruột, lúc hắn không muốn về nhà ông vô cùng giúp đỡ, sau đó là hắn đem con ông câu đi mất. Đoàn Tĩnh Viễn ngẫm lại Đoàn Tình đem trà còn lại uống hết, một mảnh trà đến miệng, ông ăn nó, tư vị chua xót như thế nào cũng tiêu không xong, là do lỗi của ông, hlà do ông sơ ý, nhìn không ra quan hệ mập mờ của hai đứa, nhìn thấy bọn họ quan hệ tốt lên, ông còn nghĩ là do huyết thông.

Đoàn Tĩnh Viễn nghe khó chịu, Tần Gia Lạc càng lý giải không, gã mời ông ăn cơm không phải để đòa lại cái quá khứ đau đớn này. Bọn họ đều đã gần 20, tra tấn lẫn nhau hơn 20 năm, chẳng lẽ còn chưa tra tấn đủ hay sao! Chẳng lẽ còn phải tra at61n dày vò nhau cho đến chết!!

Tần Gia Lạc ngừng một hồi, Đoàn Tĩnh Viễn ngẩng đầu nhìn gã, nhìn gã không nói gì liền đứng lên:“Thời gian không còn sớm, cám ơn ngươi mời ta ăn cơm.”

Tần Gia Lạc cũng đứng lên:“Tĩnh Viễn, tôi còn có chuyện muốn nói với cậu.” Đoàn Tĩnh Viễn đưa lưng về phía gã cười cười:“Tần tổng, chúng ta về sau vẫn là thông gia, cho nên mấy lời không cần nói thì đừng nói.” Tần Gia Lạc lại hô:“Tĩnh Viễn, tôi chỉ muốn nói: Đoàn gia với tôi chính là dưỡng dục chi ân, tôi cũng là người của Đoàn gia. Cho nên tôi luôn xem cậu là người thân, là máu mủ ruột thịt. Vì vậy, giúp cậu là trách nhiệm của tôi, cậu không cần cảm thấy gánh nặng” Đoàn Tĩnh Viễn không có quay đầu, Tần Gia Lạc cười cười:“Vô luận bao nhiêu năm nữa, cũng sẽ không thay đổi. Vô luận bao nhiêu năm nữa, tôi sẽ luôn ở cùng một chỗ với cậu.”

Đoàn Tĩnh Viễn vẫn đưa lưng về phía gã, Tần Gia Lạc cười cười, biết hôm nay phải đem tất cả những lời chôn trong lòng đang nghẹn khuất nói hết ra. Đoàn Tĩnh Viễn là người gã yêu, là người duy nhất gã yêu cả đời này, gã chính là người duy nhất lý gỉai được tính cách cố chấp của Tình Viễn.

Mấy năm nay bởi vì cảm thấy áy náy với Đoàn phu nhân cùng Đoàn Huyên áy náy đem hắn áp nhiều năm như vậy, 24 năm nay ông chưa từng có ngày nào vui vẻ. Ngày đó Đoàn Huyên thân thể tốt lên, ông cảm thấy rất vui vẻ, cho nên quyết định tuyên bố địa vị Đoàn Huyên, thế cho nên không tiếc hy sinh đứa con còn lại của mình – Ấu Đường, hy sinh luôn cả bản thân mình. Rõ ràng không thích cảm tình như vậy, lại khiến bản thân ông lại tận tình kiên trì nhiều năm như vậy.

Nhiều năm trôi qua, ông cảm thấy là chính mình vô liêm sỉ, nhiều năm như vậy, Đoàn gia lão gia tử không có, cho nên phải một mình quật cường chống đỡ. Cái gì cũng phải trở nên nổi bật, cái gì đều muốn làm tốt nhất, cái gì đều phải có mặt mũi.

Gã cho rằng bản thân đã chết ở năm 17 tuổi, ngủ thẳng một giấc đến 20 tuổi.gần 4 năm, không phải không có đọc qua sách Khổng tử. Ông còn nguyện ý cùng chính mình, nguyện ý nằm dưới thân, chưa từng có ghét bỏ qua xuất thân của gã, không có ghét bỏ việc bản thân gã chỉ là người hầu, chưa từng có hoài nghi qua, chính mình nói cái gì thì chính là cái đó, có ăn ngon cũng khôg quên gã. Biết rõ Gia Lạc là loại người gì, còn cứu gã, ông không muốn thấy gã giết thêm mạng người nào…… Đoàn gia đãi hạ nhân rất tốt, đối với một người không rõ lai lịch cũng rất tốt……

Chính mình là vô liêm sỉ, bất quá là hối hận chính mình không có đem người đoạt lấy đến mà hận nhiều năm như vậy, thậm chí tìm thế thân đến ghê tởm. Nhiều năm như vậy, gã chưa từng nhìn xem Ấu Đường, thời điểm cậu sinh ra gã cũng không chiếu cố một ngày, ông trốn tránh tự một mình sinh, trưởng thành qua 19 năm, gã thậm chí không ngờ một người kiêu ngạo như Tình Viễn lại trốn đi một nơi mà sinh con…… Chính mình tự xưng Tình Viễn là người của mình, nhưng lại không làm được gì cho ông cả.

Tần Gia Lạc cố gắng bình tĩnh, Đoàn Tĩnh Viễn chưa có đi, ông là muốn nghe cho xong hết. Tần Gia Lạc trong lòng ấm áp hạ, Tần Gia Lạc ly khai khỏi ghế đi tới trước người ông:“Tĩnh Viễn, cậu yên tâm, tôi sẽ không bức cậu, sẽ không khiến cậu khó xử, cậu cứ làm cha của Đoàn Huyên, làm một người chồng tốt như trước là được. Tôi nói muốn cùng ở một chỗ chính là tôi và cậu duy trì mối quan hệ như lúc trước, cùng nhau chăm sóc cho Ấu Đường, tôi sẽ bảo hộ nó, sẽ không khiến bất luận kẻ nào thương tổn nó, cũng không để ái biết bí mật kia. Về phần cảm tình bọn họ hai người cậu cũng thấy được, hai đứa đang tiến triển rất tốt. Cho nên, cậu yên tâm đi. Tôi cam đoan: Bọn họ hai sẽ ở bên nhau một đời. Xin cậu hãy tin tôi lần cuối, đem tôi trở thành người thân. Tôi chỉ muốn nhìn cậu, muốn chăm sóc cho cậu như lúc khác, không có cưỡng cậu gì khác.”

Tần Gia Lạc biết Đoàn Tĩnh Viễn đang nói có ý tứ gì, quan hệ bọn họ không thể công khai, mặc kệ có cơ hội hay không đều không thể,. Kỳ thật đã sớm định, hắn nói ra cũng chỉ là nói ra mà thôi.

Đoàn Tĩnh Viễn không có quay đầu, khóe miệng nhếch lên một chút:“Chỉ mong Tần tổng nói chuyện giữ lời.” Ông không biết tại sao Gia Lạc lại nói mầy lời đó ra có lẽ hiện tại già đi, nghe không được mấy lời hoa bướm đó. Tần Gia Lạc không có thay đổi, là do ông thay đổi. Là ngay từ đầu cả hai không phải cùng một loại người, ông không phải Tần Gia Lạc, Tần Gia Lạc cũng không lý giải hắn, thời điểm liền cùng lúc trước có Ấu Đường, Tần Gia Lạc thật cao hứng, mà ông vô cùng thống khổ. Tần Gia Lạc không biết ông có bao nhiêu thống khổ, một nam nhân có thể mang thai là ngoại tộc, một nam nhân sinh con có bao nhiêu thống khổ. Gã chỉ biết cao hứng, cao hứng vì ông có thể sinh con. Ha ha, Đoàn Tĩnh Viễn chính mình cười cười. Thời gian đã mày mòn, bọn họ sớm đã không còn hình dạng ban đầu.

Tần Gia Lạc không hiểu ra tư thái lúc này của ông, vì cái gì mà Đoàn Tĩnh Viễn một cái quay đầu cũng không chịu quay lại nhìn. Gã còn muốn nói cái gì đó, Đoàn Tĩnh Viễn nhẹ nhàng nở nụ cười:“Tần tổng, sang năm Diệp Hoa tốt nghiệp sẽ cùng Ngữ Đường kết hôn.” Tần Gia Lạc nhất thời khó hiểu ngây ngẩn cả người, Đoàn Tĩnh Viễn nói tiếp:“Ấu Đường cùng Diệp Lâm quan hệ đã gần như xác định, ta đây cũng không có biện pháp.”

Đoàn Tĩnh Viễn nói không nên lời, chính ông từng từng trải quá cái cảnh thập phần đau đớn khi sinh con, cho nên luôn tính trăm phương nghìn kế để hai đứa con không rơi vào vũng lầy như ông Ông giấu hai đứa con mình ở trong nhà, tước đoạt đi tự do của bọn họ, tưởng rằng sẽ tránh được quá khứ, không có nghĩ đến cuối cùng vẫn là như vậy. Đoàn Tĩnh Viễn dừng một chút mới nói:“Chuyện hai đứa kết hôn dầu gì người khác cũng biết. Cho nên, hôn sự hai nhà chúng ta xem như đã định. Có thể cùng tần tổng làm thông gia, ta đây vô cùng vinh hạnh.” Tần Gia Lạc yên lặng nhìn ông trong lòng không khó chịu là giả, gã rõ ràng hiểu, Đoàn Tĩnh Viễn so với gã còn rõ ràng hơn, bọn họ nguyên lai không chỉ là vì thời gian ngăn cách, mà toàn bộ tất cả đều ngăn cách hai người..

Đoàn Tĩnh Viễn nói xong sau sải bước đi ra ngoài, lúc đi ra thấy Âu Dương Tuyết đang chờ, Đoàn Tĩnh Viễn cũng không biết vì cái gì, nữ nhân này kỳ thật rất bề bộn, đứng ở một bên chờ. Âu Dương Tuyết thấy ông đi ra gấp gáp nở nụ cười:“Đoàn tổng.” Đoàn Tĩnh Viễn cũng cười với nàng:“Tần tổng đang ở trong.”

Âu Dương Tuyết có chút co quắp:“Tôi, là do tôi có một văn bản cần anh ấy ký mà thôi.” Nàng là không yên lòng Tần Gia Lạc, Tần Gia Lạc nhất định đang uống rượu, mà một khi uống rượu nhất định sẽ khó chịu. Đoàn Tĩnh Viễn cười cười:“Ừ, tôi đi trước.”

Ông đi rất nhanh, không quay đầu nhìn lại.

Ông lúc trước cố chấp cùng cực đoan đem Tần Gia Lạc hướng về phía người khác, cho nên bây giờ không có gì để nói cả.

Con người luôn tỏ ra cao ngạo như ông luôn luôn khổ thân, nếu lúc trước lựa chọn sĩ diện, thì bây giờ cái giá phải trả chính là phải chịu đựng đau đớn một mình.

Tần Gia Lạc mối tình thắm thiết là đối ngưu đàm tình, nhưng chỉ tiếc là ngưu tước mẫu đơn (ý bảo là không biết trân trọng tình cảm, con trâu xem đóa hoa mẫu đơn như hoa cỏ dại mà ăn vào), Đoàn Tĩnh Viễn không biết quý trọng nhưng có người biết, cái giá nào cũng phải trả, gã đối tốt với Âu Dương Tuyết để đổi lấy sự ôn nhu Âu Dương Tuyết,20 năm như hình với bóng chờ đợi, nàng luôn ở bên gã tận tụy mọi điều. Nữ nhân không phải không phải nắng gắt, là ánh trăng dịu nhẹ, ban đêm vì người kia mà chiếu sáng lên con đường về nhà, thời gian dài như vậy cho dù là không yêu cũng có vài phần ôn nhu.

Đoàn Tĩnh Viễn trở lại Đoàn gia thời điểm rất muộn, Đoàn Tĩnh Viễn cũng không có về thẳng phòng mà là rẽ tới chỗ ở cũ của Đoàn Tình. Nhìn thấy phòng Đoàn Tình sáng đèn, Đoàn Tĩnh Viễn mới nhẹ nhàng thở ra. Quản gia Trần chờ ông Đoàn Tĩnh Viễn quay đầu nhìn y xin lỗi cười cười:“Lão Trần, về sau tôi về trễ liền không cần chờ tôi.”Quản gia Trần lắc đầu:“Lão gia, tôi sẽ đợi cho đến khi nào người trở về,.”

Đoàn Tĩnh Viễn cười cười không hề nói cái gì, chỉ đi lên lầu, phòng Đoàn Tình vẫn bộ dáng là ban đầu, Đoàn Tĩnh Viễn một chút đều không có động đậy. Ông cảm thấy may mắn vì thư phòng vẫn còn sách, mỗi một quyển sách như mỗi một bảo bối, có thể cho ông một hồi ức. Lúc nhỏ ông cũng nhớ không rõ, mua rất nhiều sách cho cậu, ngược lại về cái bình hoa thì thập phần không quên, lúc đó cậu khóc nháo lên không cho ông mang đi, thời điểm đó bây giờ hiện rõ ràng từng chút một trong tâm trí. Đoàn Tĩnh Viễn ngẫm lại cảm thấy khó chịu, thời điểm đó chính là đứa bé này cố tình gây sự, khách còn chưa đi đã đem quá mở ra. về sau cậu còn có gan đánh hạ nhân……

Đoàn Tĩnh Viễn khó chịu, thời điểm đó Đoàn phu nhân kêu ông về nhà, chỉ là nói với ông tiểu hài tử đánh hạ nhân, hơn nữa là đánh cho người ta điếc, bảo ông về nhìn. Đoàn Tĩnh Viễn cơ hồ là chạy về, như thế nào cũng không dám tin, không thể tin được tiểu hài tử do mình nhu thuận sinh ra mà lại đánh một hạ nhân đến điếc, rốt cuộc là vì cái lý do gì!! Tiểu hài tử cũng không giải thích, tuyệt cường đứng, hỏi như thế nào cũng không nói, ánh mắt cứ thanh lãnh như vậy khiến ông vô cùng tức giận, tuy cậu không giải thích nhưng sự thật ngay ở trước mặt, người hầu kia quả thật bị điếc, Đoàn Tĩnh Viễn phản ứng đầu tiên chính là đem cậu đánh một trận, sau đó đem toàn bộ hạ nhân đổi hết, hắn trong lòng vẫn là sợ, không ngờ con mình lại có ngày như vậy…… Từ đó trở đi, ông bắt đầu chà xát lên, cố chèn ép đi tính cách của cậu…… Đoàn Tĩnh Viễn tinh tế sờ cái bình này, một lần lại một lần.

Quản gia Trần đi lên liền nhìn thấy ông đứng ở trước giá sách, đứng thẫn thờ sờ cái bình đến một trăm lần nên thở dài nhẹ nhàng kêu:“Lão gia, người nên đi ngủ.” Đoàn Tĩnh Viễn lắc lắc đầu. Trần quản gia cũng không có thúc giục, lặng lẽ đứng ở cạnh ông, Đoàn Tĩnh Viễn đứng một hồi lâu mới hỏi:“Lão Trần, năm đó, Ấu Đường vì cái gì đánh hạ nhân, tôi hỏi nó nhưng nó không nói, hai hạ nhân rời khỏi Đoàn gia thì họ không biết” Quản gia Trần thở dài:“Lão gia, chuyện đã qua rồi, chúng ta đừng cố moi móc nó ra nữa, cứ để nó triệt để ngủ yên đi.” Đoàn Tĩnh Viễn gật gật đầu:“Là do lỗi của tôi sai, tôi đem bọn họ đổi đi, cứ tưởng sẽ êm xui, không ngờ lại thành ra như vậy.”

Quản gia Trần an ủi:“Lão gia, chuyện đều đã qua đi. Người đừng quá tự trách mình. Thiếu gia mấy năm nay đều là một đứa trẻ ngoan” Y càng nói như vậy Đoàn Tĩnh Viễn càng khó chịu, một ngoại nhân còn biết đạo lý tại sao ông lại không hiểu. Quản gia Trần cuối cùng chỉ biết thở dài:“Người cho Tiểu Hồng năm tới kết hôn đi”

Đoàn Tĩnh Viễn không hiểu lời y nói lắm, Trần quản gia cười cười:“Nàng gả đi, tiểu thiếu gia sẽ trở về.” Đoàn Tĩnh Viễn nhìn y giật giật miệng, không biết nói cái gì. Quản gia Trần cười cười:“Lão gia, người yên tâm, người cứ đến thăm tiểu thiếu gia đi.” Đoàn Tĩnh Viễn gian nan lắc lắc đầu:“Tiểu Hồng, là do lúc trước vừa tốt nghiệp đại học phải đi chiếu cố Ấu Đường, tôi có lỗi với cô ấy rất nhiều. Lần này không thể lợi dụng cô ấy nữa.”

Quản gia Trần ngữ khí thực kiên định:“Lão gia không có lỗi, chiếu cố thiếu gia là vinh hạnh của Tiểu Hồng.”

Đoàn Tĩnh Viễn cười khổ:“Lão Trần, nhiều năm như vậy tôi cũng thực xin lỗi cậu. Từ chức quản lý mà phải trợ thành quản gia Đoàn gia, tôi thực xin lỗi.”

Quản gia Trần cười cười:“Lão gia, này cũng là vinh hạnh của tôi.” Đoàn Tĩnh Viễn lắc đầu, không biết như thế nào nói tiếp:“Năm kia, tôi không hiểu tại sao, liền đem đổi toàn bộ hạ nhân,nghĩ không có ai có thể làm tốt vai trò này cho nên mới phiền đến cậu, đem cậu cùng Tiểu Hồng kéo xuống. Cậu vốn là trợ thủ đắc lực của tôi, giúp tôi củng cố sự nghiệp, sau đó còn phải làm quản gia cho cái nhà này nữa, Tiểu Hồng tài giỏi cũng bị điều làm người hầu, tôi thực xin lỗi ”

Quản gia Trần cười cười:“Lão gia a, chúng tôi đều là người của Đoàn gia. Bây giờ vẫn vậy. Tôi hiểu ý của lão gia. Phu nhân, lão giá cũng đừng rất trách cứ, dù sao cũng là nữ nhân. Mấy năm nay, phu nhân cũng không làm gì sai cả.” Đoàn Tĩnh Viễn lắc đầu:“Tôi biết. Tôi là người sai nhiều nhất.”

Quản gia Trần không phải người giỏi ăn nói, không biết khuyên ông như thế nào, mấy năm nay không thể nói là ai đúng sai, y cũng chỉ mới làm quản gia được 6 năm. Nếu nói Đoàn Tĩnh Viễn không chịu trách nhiệm, đối với đứa con này thiếu quan tâm lời nói, y cũng chả phải người cha tốt, vợ y cũng qua đời rất sớm, lưu lại một nữ nhi, y không biết chăm sóc liền ném quá cho mẹ, nữ nhi lớn như vậy y cũng chưa từng nhìn qua.

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn phòng ở trong lòng áp lực khó chịu, hắn nếu giống như lão Trần có phải tốt hơn không, mặc kệ không cần gì cứ ném cho mẹ là tốt rồi, nhưng là ông không có mẹ, còn cha thì Ấu Đường chưa sinh ra đã qua đời. Ông cũng không phải dạng người vô trách nhiệm mà ném con ra ngoài. Nhiều năm như vậy chỉ là đem cậu nhốt trong nhà, không cho cậu chạy ra ngoài chơi, chỉ là quản này quản cái kia, hạn chế tự do, hạn chế việc kết bạn, hạn chế không cho cậu ắn đồ ngọt, gíam sát cậu chạy bộ, bắt cậu tập TaeKwonDo, cái này chỉ là quan tâm bên ngoài, ông chưa một lần quan tâm bên trong đứa con nghĩ gì…… Đợi đến khi cậu đánh người, chính mình lại cho rằng cậu quá nhẫn tâm, cho rằng là do mình dạy chưa tốt, clúc đó mới tìm người quản, thì nhận ra đã quá trễ rồi!!

Đoàn Tĩnh Viễn trong nội tâm khó chịu chịu không nổi,có lỗi với Đoàn Tình chính là nỗi đau thống khổ nhất đời ông, thua thiệt con của chính mìnhm ới là này trên chuyện hối hận nhất trên đời, mà loại sự tình này lại là không bao giờ có thể bù đắp được, 19 năm, không thể nào bù đắp cho hết được. Nếu ông không yêu đứa con này, ông có lẽ sẽ không thống khổ như vậy, nhưng là ngươi một khi đã yêu chính là phải chịu tổn thương, tra tấn một đời, một đời đều sẽ thống khổ. Nếu con ông hạnh phúc, ông mới có thể sống tốt, nếu con ông bất hạnh, ông sẽ hối hận, thống khổ đến một đời.

Đoàn Tĩnh Viễn sau chục năm trời lại tiếp tục đau thêm lần nữa, đau triệt cả nội tâm. Trừ bỏ con mình ra ông không hề quan tâm đến người khác. Thống khổ ra sao cũng không bằng mất đi con. Cho nên, người làm cha làm mẹ đã có con thì cầu mọi người quan tâm tới h con mình nhiều một chút, cho dù là ôm một cái cũng được. Đừng để mọi chuye5n quá trễ thì mới hối hận.

Quản gia Trần không biết nói cái gì, Đoàn Tĩnh Viễn chính mình nói:“Mỗi lần những lời Ấu Đường nói, lòng tôi cảm thấy không chút tư vị gì.” Lão Trần không biết Đoàn Tình nói cái gì, Đoàn Tĩnh Viễn tiếp tục:“Nó nói rằng, nguyên lai tôi hận nó nhiều như vậy, lúc nó lớn lên tôi chưa từng ôm qua một cái,” Đoàn Tĩnh Viễn nói không được nữa, những lời này như thiêu đốt tâm can, ông vì cái gì không ôm cậu, vì cái gì? Quản gia Trần chỉ còn biết thở dài, trong phòng liền mở thêm đèn, mờ nhạt chiếu vào người ông, khiến ông thoạt nhìn già đi rất nhiều, Đoàn Tĩnh Viễn hít thở một cái rồi nói tiếp:“Nó nói nó lớn như vậy, chưa từng đưa nó đi chơi, cũng không đưa nó đến trường…… Không đưa nó đi vườn bách thú, không đưa nó đi chơi ngựa gỗ, chưa từng dẫn nó ra ngoài chơi……”

Đoàn Tĩnh Viễn đem lời nói Đoàn Tình từng chút một thuật lại, như là học thuộc lòng, như là chịu không nổi nói ra để bản thân dễ chịu một chút, đáng tiếc, thống khổ không phải bia, một chút có thể tỉnh, ông là nghiện rượu, thấu vào tâm can, mãi mãi không dứt, mỗi một câu Đoàn Tình nói đều ám ảnh ông hằng đêm, ở trong lòng như kiến cắn, trong lòng một lần một lần tự hỏi chính mình, vì cái gì không ôm cậu, vì cái gì không khen cậu, liền tính nếu không thể làm trước mặt Đoàn phu nhân, vì cái gì ban đêm không đến để ôm một cái, vì cái gì không mang theo cậu đi chơi, đều đưa vườn trà, tất cả là vì cái gì? Đoàn Tĩnh Viễn tại sao bản thân mày lại ác độc như vậy! Tại sao thời điểm đó tâm mày lại sắt đá đến như vậy.

Lời Đoàn Tình nói, một lần lại một lần vang vọng: Trách không được vô luận tôi làm bao nhiêu chuyện tốt, ông cũng không thèm để ý, vô luận tôi có học giỏi cỡ nào láy bao nhiêu cúp, ông cũng chưa từng vui vẻ lấy một cái, vô luận ra sao ông cũng không muốn chia sẻ chút trọng trách vườn trà này với tôi. Đoàn Tĩnh Viễn! Ông không công bằng!

“Đoàn Tĩnh Viễn, ông không công bằng”. Đoàn Tĩnh Viễn sờ giá sách ngón tay phát run lên. Ông biết mình không công bằng, ông tưởng rằng cậu nhẫn tâm, độc ác, trọng trách Đoàn gia cậu nhận không nổi, cho nên đem toàn bộ gia nghiệp cho Đoàn Huyên. Ông nghĩ chỉ cần cho cậu ăn mặc sung sướng là được, đứa trẻ này chắc cũng không ham gì sự nghiệp trong nhà. Không ngờ chuyện đó chính là căn bản để cậu biết ông có thừa nhận cậu là một thành viên trong nhà hay không!

Con trai của Đoàn Tĩnh Viễn! Cậu chỉ muốn làm con ông mà thôi! Tay Đoàn Tĩnh Viễn lập tức rút về, ông chịu không nổi nữa. Quản gia Trần nhìn ông thành ra như vậy cũng không biết nói cái gì, 6 năm này, Đoàn Tĩnh Viễn đối với y rất công bằng, hạ nhân trừ bỏ người của Đoàn phu nhân không đổi tất cả đều đổi. Nhưng không có dùng bao nhiêu, tính cách nhị thiếu gia trở nên kỳ lạ, cậu thấy ai đều trở nên xa cách, thấy cha cũng không thèm để ý. Ai, quản gia Trần chỉ còn biết thở dài, tiểu thiếu gia tính tình không tốt, lão gia lại càng không tốt, hai người nhiều năm như vậy cuối cùng lại tách ra, lòng hẳn cảm thấy khó chịu đi..

Quản gia Trần thở dài đem thần trí Đoàn Tĩnh Viễn kéo về, tuyệt nhiên quá muộn, Đoàn Tĩnh Viễn bảo y đi nghỉ ngơi, y đi xong Đoàn Tĩnh Viễn đến ngồi trên giường của Đoàn Tình, vẫn còn mùi rất thơm, là hương trà.

Quản gia Trần thay ông đóng cửa ra ngoài gặp được Đoàn phu nhân cười cười:“Phu nhân, lão gia đã muốn ngủ rồi.” Đoàn phu nhân cười cười:“ lão Trần phiền toái ông chiếu cố rồi.”

Quản gia Trần cười khách khí:“Không sao.” Đoàn phu nhân không bao giờ biết nói gì đành phải trở về đi. Bà chưa bao giờ bước vào sân của Đoàn Tình, lúc cậu đi bà cũng chưa từng tới, không có cách nào, Đoàn Tình đi một năm, Đoàn Tĩnh Viễn ở trong này ngủ một năm. Đoàn phu nhân nhìn mông lung rồi nhanh chóng đi ra, bà thật không bao giờ muốn vào nơi này.

Lúc này, ánh trăng lên cao, lòng lạnh khó trở mình, chính là: Sớm biết ngủ một mình bị lạnh thì ngày trước đã không làm vậy. (ở đây tác giả ghi: Cô chẩm nan miên khâm bị hàn, sớm biết hôm nay hà đốt đốt, mình có tra nhưng không hiểu hết được ý. Đốt đốt – duō duō (咄咄) ý cảm khái bày tỏ cảm khái trách cứ hoặc kinh ngạc nên cứ hiểu nôm na là nếu biết ngủ một mình bị lạnh thì lúc trước đã không làm nhiều việc xấu để người kia rời xa, ý trách mình. Nếu có bạn nào nghĩ kiểu khác hay biết edit câu này thì hãy comt cho mình TvT)

Đây chỉ là lời tâm sự của chị tác giả về Đoàn Tình Viễn, nếu các bạn không thích không cần xem.

Tác giả có đôi lời muốn nói:

Được rồi, lúc đầu tôi cũng biết có nên viết ra cái chương này không, có thể nói hết ra, bởi vì tôi cảm thấy rối rắm, không biết các bạn có suy nghĩ gì. Được rồi, tôi viết vài dòng để an ủi cũng như cảm ơn các bạn, ở đây có hơi nhiều lời, mong rằng ac1c bạn có thể xem.

Tôi cũng không biết tiểu thuyết này trong mắt các bạn là cái dạng gì, có người nói tôi não tàn, nói tôi viết không thể tưởng tượng được, quá ghê tởm. Tôi cũng không phải người cực đoan gì vì tôi biết mình không phải là người giỏi viết văn nhất.

Mọi người nói tôi dùng một đám nhân vật xung quanh ghê tởm để làm nổi bật lên nhân vật chính. Nhưng thực ra tôi không hề có ý như vậy, nếu tôi viết dưới ngòi bít của Đoàn Tình quả là đáng tiếc, không lẽ cậu ấy có thể nổi lên nhờ đám người ghê tởm xung quanh hay sai?

Tôi viết ra quyết sách này đề cao hướng tới tình yêu, đương nhiên việc con cái cũng rất trọng yếu, mọi người chỉ cần nhìn vào tên truyện là biết, tình cảm là trọng điểm, con cũng là trọng điểm, Tình cảm của Đoàn Tình và Tần Thiệu đang dần tiến triển cho nên tôi sẽ không nói thêm về chuyện này. Về phần tình cảm Đoàn Tĩnh Viễn và Tần Gia Lạc liền lại càng không cần nói, bọn họ vốn cách nhau quá xa, mặc kệ từng ở bên nhau hạnh phúc như thế nào, đều bị thời gian khắc nghiệt ruồng bỏ. Hai người họ ai đúng ai sai, đđã muốn không còn có thể nói rõ, có lẽ Đoàn Tĩnh Viễn sai trước, ông cố chấp đem Tần Gia Lạc đẩy về phía người khác, Âu Dương Tuyết đối với gã rất tót, vô cùng tốt. Mà Tần Gia Lạc cũng là người thường, theo bản năng liền chọn cho mình một người mang cảm giác ấm áp, ly như lúc trước khi chọn Đoàn Tĩnh Viễn, bởi vì ông có thể cho gã cái cảm giác đó. Mọi người ai cũng đều như vậy, luôn muốn chọn cho mình những thứ tốt nhất.

Tần Gia Lạc chính mình trong lòng cũng rất rõ ràng, gã lựa chọn Âu Dương Tuyết, là vì gã có thể mang nàng đồng hành. Có bạn nói với tôi nếu là gã sẽ chọn Đoàn Tình Viễn, tôi nghĩ một khi đã là Tần Gia Lạc sẽ nhất định sẽ do dự, về sau cũng sẽ chọn lại Âu Dương Tuyết mà thôi. Đương nhiên Gia Lạc yêu Đoàn Tình, nhưng ltình yêu làm sao có thể thắng nổi thời gian. Mà trong lòng Gia Lạc sớm đã có sự chọn lựa của riêng mình Trong lòng Gia Lạc rõ ràng biết mình đối với Đoàn Tĩnh Viễn là cảm giác thuộc gì, không chiếm giữ sẽ tốt hơn. Đoàn Tĩnh Viễn cự tuyệt gã, đây là sự tiếc nuối do ông tự mang. Đương nhiên cả hai đều gần 50, đã không phải những thằng nhóc vô tư như năm đó, cũng sẽ hiểu bản thân không nên vì tâm mà vứt bỏ đi hết thảy.ia Lạc có lý trí, cái gì quan trọng gã đều nắm bắt được. Nếu Đoàn Tĩnh Viễn giờ phút này đáp ứng gã, cho gã công khai quan hệ hai người, tôi tin rằng Tần Gia Lạc cũng nhất định sẽ do dự. Kỳ thật, hiện thực chính là như vậy. Bất cứ cảm tình đều bị hiện thực kia đánh gãy..

Nói tới đây, tôi cảm giác bản thân cũng nhân cách phân liệt, theo góc độ hồi ức Tần Gia Lạc, gã yêu Đoàn Tĩnh Viễn. Nhưng theo góc độ hồi ức của Đoàn Tĩnh Viễn, gã chưa từng nói với ông gã yêu ông tới mức nào, nếu thật sự yêu như vậy, thời điểm ông sinh khó Ấu Đường gã đang ở đâu?

Tôi cũng không biết mình nên theo góc độ nào để đoán tâm của hai nam nhân. Bất luận hai người nói thích hay không, sâu đậm cỡ nào, tôi cũng cảm thấy chút nghi hoặc, nếu tình yêu sâu thành như vậy, như thế nào sẽ bị thời gian cắt phá thành mảnh nhỏ. Nếu nói tình yêu là vĩ đại, chỉ có thể nói hai người kia yêu không đủ, ít nhất chỉ là do lợi ích trước mặt. Chỉ có thể nói hai người yêu nhau rất thật, đối tốt với ông ông sẽ đối tốt lại, làm việc xấu ông sẽ căm thù rồi tìm cách trả thù, tóm lại, Tình Viễn là một con người hiện thực. Tần Gia Lạc cũng vậy, là thương nhân thành công, tôi miêu tả Gia Lạc không nhiều, tôi không có ý hạ thấp gã chỉ là không thích tính cách ẩn sâu bên trong của con người đó mà thôi. Đương nhiên, cũng có thể nói là suy tính lo xa, cũng có thể nói là tình thâm tự hải, cố kỵ quá nhiều, lo lắng quá nhiều cho nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Tóm lại mọi người đều có cái nhìn của riêng mình đi. Tần Gia Lạc suy tính lo xa, bị người đuổi giết hai bàn tay trắng cho tới bây giờ cường thịnh hắn là rất lợi hại, có thể nói so với Đoàn Tĩnh Viễn lợi hại hơn nhiều, Đoàn Tình Viển chính là dưa trên nền tảng sẵn có. Nhân sinh của gã như thế nào có thể thông qua giáo dục con cái, gã tuy rằng không thích Tần Thiệu, đương nhiên trong trường hợp này ai đều không thích nổi, một khi hận Tần phu nhân, tự nhiên đối với Tần Thiệu sẽ có chút chán ghét. Mặc dù có ghét nhưng ông đối xử Tần Thiệu có thể xem được, ít nhất là về cách giáo dục, Gia Lạc từng nếm qua mùi khổ đau, cho nên luôn giáo dục Tần Thiệu phải biết dũng cảm đối mặt với vấp ngã, làm sai phải chịu trách nhiệm. Này cũng có thể xem là một trời một vực với Đoàn Tình Viễn, Đoàn Tĩnh Viễn chỉ biết lao vào trả thù. Ai làm sai chuyện Đoàn Tĩnh Viễn sẽ trực tiếp mắng chửi hoặc đánh người. Tất cả mấy thứ trên là do hoàn cảnh mài dũa, hai hoàn cảnh bất đồng nuôi dưỡng ra hai đứa trẻ khác nhau, tóm lại chỉ có thể đưa ra một nguyên nhân, hai người, một người giáo dục quá nhiều, người kia quan tâm quá ít.

Về phần sau cả hai đều không hối hận, Tần Gia Lạc thì tôi không biết, nhưng về Đoàn Tĩnh Viễn, tôi nghĩ ông nhất định hối hận! Chấc chắn ông đã từng hối hận một lần về tình cảm của mình dành cho Gia Lạc, có khi còn hối hận rất nhiều năm. Hối hận có thể nói là việc thống khổ nhất trên đời, không thuốc giải, mắt thấy độc dược cũng chỉ biết trơ ra nhìn. Tôi cho rằng loại trừng phạt này khá là đáng buồn, vô luận là tình yêu hay là thân tình, Đoàn Tĩnh Viễn đều rất quyết tuyệt, không cho chính mình đường lui, cũng không cho người khác đường lui, vì thế đến khi hiểu được cũng chỉ có thể hối hận, mà loại hối hận này ông cũng không thể nói cùng người khác, cho nên cả đời ông có thể xem là sắc buồn vây kín, tình yêu đã buồn, sinh hoạt còn buồn hơn.

Cũng may hắn cả đời này bề bộn nhiều việc, gia nghiệp, con cả bệnh nặng, con út phản nghịch, bận rộn xoay quanh, cho nên cũng không có thời gian suy nghĩ. Rốt cục chờ đến khi ông dường như đánh mất thứ gì đó mới bắt đầu tỉnh lại, tuy con cả hết bệnh nhưng ông rất nhớ con trai út của mình, đáng tiếc lúc này đứa con ấy lại ruồng bỏ tư cách làm cha của ông. Vì thế trong lúc nhất thời không biết nên làm cái gì, ông chỉ có thể lén lút nhìn Đoàn Tình, ông eất nhớ cậu, không phải cái vì hết lo cho đứa cả mới quan tâm đứa út mà là ông thực sự rất nhớ. Lúc trước nhốt cậu trong nhà, một ngày hai bữa cơm đều không thèm nhìn cậu. Đợi đến khi cậu đi ông mới nhận ra, tuy nhiên, mọi việc đã muộn.

Mấy dòng nãy giờ tôi không phải để biện hộ cho Đoàn Tĩnh Viễn, tôi chỉ là trình bày sự thật mà thôi.

Đoàn Tình làm vỡ ấm trà yêu quý của ông, ông liền náo loạn đánh cậu một trận, lần đó là đánh thật, bởi vì ông rất tức giận. Ông không biết Đoàn Tình vì cái gì đập nát ấm trà, ông chỉ lo nhìn cảnh tượng trước mất cho nên vừa đánh vừa giận rất lâu, nhờ đó mới biết được xa nhau sẽ nhớ, cho nên một tháng sau ông lại đi tìm con. Tôi không biết mọi người nghĩ cái gì, có lẽ sẽ nói ông ghê tởm, không ở đây mong mọi người suy nghĩ lại một chút, tôi nghĩ bất cứ một người nào ở đây đều sẽ có loại cảm giác này, một thứ không ở trước mắt mới bắt đầu nhớ nhung.

Sau này là việc Đoàn Tình sinh non, rất nhiều người nói Đoàn Tĩnh Viễn nhẫn tâm. Nhưng có ai nhìn thấy gã chạy hai đầu, nửa đêm lén lút đi bệnh viện, lúc đến cũng không dám đến gần phòng bệnh. Bởi vì lúc này ông hận chính mình cho nên không tới gần. Đứa trẻ có vấn đề ông cố chấp ôm nó đi kiểm tra, Đoàn Tình thân thể không khoẻ ông cũng một mực kéo cậu về nhà, tiếc là không có ai hiểu được tâm tư của ông, ông là sợ bị người khác phát hiện, phát hiện cái thể chất đặc thù kia. Đương nhiên, có lẽ là do cách thể hiện ra của lão Đoàn là để người đọc tức giận.

Nhưng mọi người khi đứng ở lập trường, hoặc là suy xét góc độ, nội tâm sẽ có chút phẫn nộ cùng bi thống. Phẫn nộ là đối với Tần Thiệu cùng Tần Gia Lạc, bi thống là đối với con trai của chính mình, hai loại cảm tình này trong lúc nhất thời gặp nhau khiến ông quên đi dẫn đến sai lầm, ông chỉ nhìn thấy con mình tại phòng sinh thống khổ, cho nên đem tất cả thống khổ đổ lên hai người kia, đương nhiên nếu căn cứ lời nói thì quả thật là lỗi hai người kia, nếu không phải vì Tần Gia Lạc ông sẽ không sinh ra Đoàn Tình, Đoàn Tình sẽ không mang thai, nếu không phải Tần Thiệu, Đoàn Tình sẽ không mang thai, nằm ở trên giường bệnh đau đớn như vậy. Tóm lại, Đoàn Tĩnh Viễn chỉ nhìn sự thật trước mắt mà quên đi nguyên nhân ban đầu, ông trực tiếp chọn cách thống khổ nhất, phát tiết trên người người khác nhằm giảm bớt thống khổ của chính mình. Bất luận ai trong chúng ta rơi vào trường hợp này đều giống như tình Viễn mà thôi, đều sẽ đổ lên người khác, giống như việc nếu con ông đánh nhau làm chính mình bị thương, ông nhất định sẽ không quan tâm chuyện khác mà sẽ đi mắng, đi đánh người kia. Trong thời gian ngắn ông vô tình bỏ qua sai lầm của mình, vì cái gì lúc trước không hảo hảo châm sóc con trai cho thật tốt, để cậu đi theo người ta đánh nhau, sau cuối cùng hiểu được. Đoàn Tình đi, ông mới hiểu, nhưng mọi chuyện đã wuá trễ để cứu vãn.

Có lẽ mọi người nói tôi đang cố thanh minh cho Đoàn Tĩnh Viễn. Tuy tôi không biết có phải hay không. Bởi vì, đa số tôi gặp, hình tượng gia trưởng đều như vậy: Bất công rất nhiều, rất cố chấp, đem hài tử ném qua một bên không quan tâm ….

Đoàn Tĩnh Viễn đáng giận ở chỗ là ngay từ đầu bận rộn không quan râm Đoàn Tình, hmdo ông thường xuyên vấng mặt cùng bất công thành ra tâm lý Đoàn Tình có chút vặn vẹo, chờ đến khi ông phát hiện ra thủ đoạn vặn vẹo kia thì lại không chịu tìm ra nguyên nhân, chỉ lo đánh một trận. Nghĩ đến chuyện thứ nhất ông làm là đánh lại nói một chút, sai lầm chính là sai lầm, mặc kệ lý do gì cũng chính là sai lầm. Đoàn Tình quật cường khiến chuyện này càng trầm trọng, một bên không giải thích, một bên không thể chấp nhận, vì thế tạo ra mâu thuẫn của hai người.

Cái cách ông xử sự đúng là khiến người ta hận nghiến răng.

Có rất nhiều người hận nói tại sao không để Đoàn Tĩnh Viễn chết đi, nhưng tôi nghĩ, khi Đoàn Tĩnh Viễn chết, Đoàn Tình làm sao đây, phản ứng đầu tiên chẳng lẽ là hết giận sao? Đoàn Tĩnh Viễn không phải kẻ thù của cậu, cậu hận ông, càng thấy thương cho cả hai. Nếu ông chết, bọn họ cũng không còn cơ hội hóa giải khúc mắc. Tôi không phải đang thương Đoàn Tĩnh Viễn, mà là đang đau lòng Đoàn Tình, tôi không muốn khiến Đoàn Tình trong lòng phải chịu thêm đả kích nào nữa, tôi cũng không muốn ngay cả cho Đoàn Tĩnh Viễn một cơ hội bồi thường cũng không có.

Tôi không muốn cả đời này Đoàn Tình sống trong tiếc nuối, luôn mang theo tự ti, ngya ac3 ba mình cũng không thích mình, vô tình làm thành cả gánh nặng trong cuộc đời cậu.

Tuy Đoàn Tình Viễn ghét bỏ nhưng 19 năm qua, ông chưa từng vứt cậu ra ngoài, ông thà tự nhận cùng nữ nhân khác sinh chứ không vứt bỏ cậu tự sinh tự diệt như những gia đình khác,, tôi biết Đoàn Tĩnh Viễn làm sai rất nhiều, nhưng ít ra vẫn tốt hơn khối người, theo như Đoàn Tình nói, Đoàn Tĩnh Viễn tốt xấu cũng là ba cậu, là người thân duy nhất của cậu ở Đoàn gia.

Tôi cũng không dám công kích nhiều năm như vậy giáo dục theo kiểu phong kiến của Trung Quốc có cái gì không đúng,, tôi không dám viết, dù sao giáo dục theo kiểu phong kiến đã qua rất nhiều năm, có thể nói là thâm căn cố đế, tôi nghĩ đại khái mỗi một cha mẹ trong lòng đều sẽ nghĩ như vậy, con là họ sinh, cho nên bắt buộc phải nghe lời,làm cha làm mẹ làm tất cả cũng vì muốn tốt cho con cái. Tôi thuộc thế hệ 8x, tôi cũng không hiểu suy nghĩ của đấng sinh thành, hoặc là cha mẹ 8x như thế nào, nhưng ba mẹ của tôi chính là loại người này. Lúc nhỏ bọn họ đưa tôi sang nhà người thân sống tạm, vội vàng đi công tác, luýc tôi đang trong trường học, bọn họ ở bên ngoài lăn lăn lộn, đương nhiên là tôi cũng kh6ong nghiêm trọng như trong truyện, cùng lắm là nháo hoặc ủy khuất khóc mà thôi. Họ chờ đến khi chúng ta mắc lỗi sai, mặc kệ là lý do gì bọn họ đều sẽ mặc kệ không hỏi mà đánh trước một trận, tôi bỏ đi không ăn cơm bọn họ cũng chẳng đi tìm, đương nhiên cho rằng tôi sẽ trở về, đương nhiên cuối cùng tôi quả thật trở về. Ha ha, mấy cái này là sự thật đó.

Hiện tại ngẫm lại rất đáng cười, bọn họ hỏi tôi tức giận như vậy, sao còn trở về? Đó chính là tính cách của mọt đứa trẻ.

Thứ tôi kỳ thật muốn nói, cảm tình không thể nói thấu, cha mẹ cùng con cái, mỗi người một suy nghĩ khác nhau.Dù họ có làm sai đén đâu đi chăng nữa, con cái hận cha mẹ tới cỡ nào, cũng không thể đoạn tuyệt huyết thống. Con cái cùng cha mẹ máu mủ thâm tình, không thể nào dứt ra được. Vô luận như thế nào đều không được.

Rất nhiều người nói Đoàn Tình vì cái gì mà đối với cái gai đình đó có tình đến như vậy, bởi vì đó là tính cách của cậu.Cũng vì cậu sinh hoạt ở đây 19 năm, người mắng cậu đánh cậu cũng chỉ có Đoàn Tình Viễn. Đoàn phu nhân chưa từng mắng cạu, Đòan Huyên là người ôn hòa, lúc nào cũng xem cậu như bảo bối của mình! Cho nên cậu hận Đoàn Tĩnh Viễn, có hận liền có yêu, có yêu liền có tình, bởi vì có tình nên không dứt được..

Đoàn Tình, Đoàn Tình, tình lại tình vĩnh viễn dứt không được.

Tần Thiệu, Tần Thiệu, thân tình đã ít lại càng ít hơn.

Đây mới là ý nghĩa tên hai người. Hai người đều là sản phẩm không may mà có cho nên, tôi lại nuốn đem bọn họ dung hợp ở cùng một chỗ. Muốn cho bọn họ tựa vào nhau, xây dựng một gia đình hạnh phúc, cho bọn họ một đứa con để hoàn thành cái từ “hạnh phúc” trên. Liền giống như cái tên của Đoàn Kiều, kiều (cầu) là câu thông ý tứ, tình cảm người với người thông qua một cây cầu, cha mẹ con cái cũng như vậy. Đây mới chính là bổn ý của tôi. Trên đời không có người thân ác độc, chỉ là có người không biết thể hiện cái tình, cái họ cần chính kà cây cầu dẫn tới trái tim.

Ai, đúng là tôi quá dong dong dài dài. Ân, tôi cũng không biết tôi đang nghĩ cái quái gì, tại tâm lý của tôi là trên đời này không có người thân nào ác độc, tôi cũng không nguyện ý tin trên đời này có một người thân ác độc.

Tôi luôn dong dài như thế, bởi vì do có chút nóng vội cùng sốt ruộc, cho nên nhịn không được nên ra ngoài lải nhải một chút. Mong tha thứ cho tôi nhất thời không kiềm chế được.

Tôi biết truyện này tôi không viết được tốt lắm, tôi vốn định tận dụng mọi khả năng để làm hài lòng người xem, nhưng cuối cùng vẫn không có làm được. Cho nên có khi cố chấp cực đoan, để mọi người nhìn thấy cũng không dễ dàng. Mọi người còn cho tôi, tung hoa cho tôi đúng thực không dễ dàng, cám ơn mọi người, mặc kệ mọi người có xem tới đây hay không,tôi đây cúi đầu ba cái, cám ơn!!! Mọi người nhìn đống chữ này càng thêm thất vọng rồi, tôi cũng tại đây cúi đầu ba cái, thực xin lỗi.

Chút tâm sự nhỏ của mình: cũng đi gần hết truyện rồi, các mâu thuẫn về quan hệ của các nhân vật cũng được tháo gỡ, Đoàn Tình và Tân Thiệu mình cũng không nói nữa, vì diễn biến của họ đã rất rõ trong từng câu từng chữ trong truyện rồi, người mình muốn đề cập tới là ba của Đoàn Tình – Đoàn Tình Viễn, người mà hầu như ai cũng căm ghét. Mình có thấy các bạn nói rằng Đoàn Tình Viễn bất công, mình cảm thấy ông đang cảm thấy có lỗi với mẹ con Đoàn Huyên, nếu ngày đó bà không biết chuyện thì Đoàn Huyên sẽ không bệnh nặng như ngày hôm nay, ở đây điều làm ông mù quáng chính là ông vô cùng có trách nhiệm, trách nhiệm một cách vượt khỏi giới hạn, muốn bù đắp tất cả cho Đoàn Huyên mà vô tình quên mất đi Đoàn Tình. Tình Viễn rất thương Đoàn Tình, chi tiết ở mấy chương đầu cũng cho thấy (chi tiết ông cho Đoàn Tình ngồi lên đùi mình), từ nhỏ ông vốn không quan tâm tới cậu có lẽ một phần vì cậu làm ông nhớ tới Gia Lạc, đàn ông khí chất như Đoàn Tình Viễn, cũng có ngày hạ mình sinh con cho người khác? Ông chính là không chấp nhận được. Ông nghiêm khắc với cậu, vốn chỉ muốn cậu không đi lên vết xe đổ của mình, ông sợ cậu sẽ giống ông. Không may, nhà họ Đoàn một lần nữa tiếp tục day dưa với nhà họ Tần hệt như đời trước, điều may mắn nhất là họ sẽ có một kết thúc đẹp chứ không ảm đạm như mối tình của Tình Viễn-Gia Lạc. Gia Lạc-Tình Viễn cũng là ví dụ cho câu nói kinh đến đúng người sai thời điểm, mình cảm thấy vô cùng tiếc cho họ. (mình dở văn nên chỉ lảm nhảm vài câu thôi ^^) các bạn ai rảnh thì vào đây nhận xét vài dòng về nhân vật mà mấy bạn thích đi)