Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 223: Yến Hoàng Cửu tính toán (1)



Tiền đạo nhân đã là cường giả Dung Thần Cảnh cấp tông sư nhưng hắn có yêu thích kỳ quái, hắn ưa thích vàng bạc tài bảo.

Với tư cách là Dung Thần Cảnh võ đạo tông sư, vàng bạc tài bảo chỉ là tục vật nên bọn họ không có hứng thú với chúng, nhưng Tiền đạo nhân hết lần này tới lần khác cực kỳ yêu thích loại vật này.

Võ giả bình thường đều dùng tài bảo đi đổi lấy tài nguyên tu luyện, mà vị Tiền đạo nhân lại cầm binh khí hoàng cấp trân quý đi đổi bảo thạch tài bảo các loại.

Nhưng không thể phủ nhận thực lực Tiền đạo nhân phi thường cường đại, thậm chí Tiền đạo nhân có thanh danh rất lớn trong võ lâm Trung Nguyên.

Cường gẩ như vậy Liệt Tử Trọng tự mình tiếp vào thành Thương Sơn, loại tràng diện này làm người ta suy nghĩ sâu xa.

Chờ Tiền đạo nhân đi vào phủ thành chủ và nói chuyện với Yến Hoàng Cửu một giờ, Tiền đạo nhân trực tiếp đối ngoại tuyên bố một tin tức làm người ta khiếp sợ.

Hắn quyết định tọa trấn thành Thương Sơn một trăm năm, chỉ tôn mệnh lệnh một mình Yến Khuynh Tuyết, nếu ai dám động thành Thương Sơn chính là gây khó dê cho Tiền đạo nhân hắn.

Lời này vừa ra, tất cả những tông môn võ lâm Tương Nam chờ Yến Hoàng Cửu hao hết thọ nguyên mà chết liền có cảm giác như ăn con ruồi.

Một vị cường giả Dung Thần Cảnh đã đủ làm bọn họ kiêng kị, thật vất vả mới chờ tới lúc Yến Hoàng Cửu chết, không nghĩ tới Yến Hoàng Cửu lại mời Tiền đạo nhân tới nơi này giúp hắn.

Tuy Tiền đạo nhân yêu tiền nhưng hắn vẫn có một câu nói: quân tử yêu tiền, dùng tiền đúng chỗ.

Chỉ cần ngươi trả giá đủ lớn làm Tiền đạo nhân động tâm, cho dù hắn chết cũng sẽ hoàn thành ước hẹn.

Ngày xưa Tiền đạo nhân còn ở cảnh giới Tiên Thiên đã từng thua của một đôi huynh muội thế gia lụn bại một đồng tiền, đáp ứng tiễn đưa bọn họ tới Đông Tấn.

Thu một đồng tiền này, Tiền đạo nhân thật sự mang theo huynh muội đó từ Tương Nam đi thẳng đến Đông Tấn, cuối cùng đã hơn một năm, thậm chí thiếu chút nữa chết ở nửa đường nhưng hắn vẫn làm được.

Sau chuyện này thanh danh Tiền đạo nhân lên cao, hắn cũng không phải người tốt lành gì, ngẫu nhiên cũng chơi đùa làm sát thủ, ai muốn giết người, chỉ cần ngươi ngươi trả cái giá lớn thì Tiền đào nhận sẽ ra tay.

Cũng không biết Yến Hoàng Cửu đã dùng cái giá lớn thế nào lại nhờ được Tiền đạo nhân trấn thủ thành Thương Sơn trăm năm, nhưng tất cả tông môn võ lâm Tương Nam biết rõ mưu đồ thu lấy thành Thương Sơn của bọn họ đã phá sản.

Biết rõ Yến Hoàng Cửu tìm đến Tiền đạo nhân làm đường lui, Tô Tín cũng triệt để yên tâm.

Có Tiền đạo nhân tọa trấn thành Thương Sơn trăm năm, vị trí thành chủ của Yến Khuynh Tuyết cũng không có bất ổn.

Về phần trăm năm sau Tiền đạo nhân rời đi, khi đó thành Thương Sơn có nội tình vô cùng thâm hậu, thậm chí còn mạnh hơn so với hiện tại, trở thành một phương thế lực chân chính trong Tương Nam.

Yến Hoàng Cửu thành lập phong vân lôi, hắn cũng không phải nhìn những cường giả này hiện tại, mà là nhìn tương lai của bọn họ.

Những võ giả tán tu này sau khi đạt tới Tiên Thiên Thần Cung Cảnh liền rời khỏi thành Thương Sơn, ra ngoài đi tìm cơ duyên tấn cấp Nguyên Thần Cảnh của bọn họ.

Đối với những người này yêu cầu rời đi, Yến Hoàng Cửu chưa bao giờ ngăn cản qua, chờ bọn họ đột phá Nguyên Thần Cảnh cũng nhớ rõ tình hương khói của Yến Hoàng Cửu và thành Thương Sơn.

Đột phá Nguyên Thần Cảnh không phải một sớm một chiều là có thể làm được, thậm chí có người lãng phí trăm năm trên cảnh giới Tiên Thiên Thần Cung Cảnh, thẳng tới khi thọ nguyên hao hết cũng không đột phá Nguyên Thần Cảnh.

Nhưng những năm gần đây Yến Hoàng Cửu biết hơn mười võ giả tán tu Thần Cung Cảnh rời đi, trong những người này có mấy người đột phá Nguyên Thần Cảnh thì địa vị thành Thương Sơn cũng sẽ vững chắc.

Qua thời gian bảy ngày, Liệt Tử Trọng tự mình đến thỉnh Yến Khuynh Tuyết vào phủ thành chủ.

Tô Tín vốn định muốn tạm thời lảng tránh nhưng lúc này Liệt Tử Trọng lại nói: “Mạnh thiếu hiệp cũng đi theo ta một chuyến, thành chủ cũng muốn gặp mặt ngươi.

Nghe được Yến Hoàng Cửu muốn gặp chính mình, nội tâm Tô Tín vô cùng nghi hoặc, hắn cùng rời đi với Liệt Tử Trọng.

“Khuynh Tuyết vào trước, Mạnh Thanh Trạch ngươi ở bên ngoài chờ một lát, Tử Trọng, các ngươi đều đi ra ngoài đi..”

Giọng nói suy yếu của Yến Hoàng Cửu từ trong truyền ra.

Liệt Tử Trọng gật gật đầu, xem ra thành chủ muốn bàn giao di ngôn, có nhiều thứ không phải bọn họ nên biết, Liệt Tử Trọng vung tay lên, những võ giả ẩn nấp trong phủ thành chủ cũng rời đi.

Tại tiền điện, Yến Hoàng Cửu vốn ưa thích ngồi trên ghế rồng lúc này lại nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, khí tức suy yếu đến mức tận cùng.

Hắn bị vết thương cũ làm cho thọ nguyên hao hết, lần trước lại dốc sức liều mạng ra tay với bốn gã Nguyên Thần Cảnh cho nên hao tổn hết một tia khí lực cuối cùng.

Nhìn thấy bộ dạng phụ thân uy nghiêm ngày thường lại biến thành như vậy, cái mũi Yến Khuynh Tuyết đau xót không nói thành lời.

“Phụ thân.”

Yến Khuynh Tuyết kêu lên.

Yến Hoàng Cửu miễn cưỡng cười cười, giọng hắn khàn khàn nói: “Khuynh Tuyết, chớ có trách ta, thân là thành chủ thành Thương Sơn, trong thành có mười vạn tánh mạng đang nằm trong tay của ngươi, ta không thể không cẩn thận.”

“Những năm gần đây ta thua thiệt ngươi và mẫu thân ngươi quá nhiều, hi vọng ngươi không nên hận ta, hiện tại ta giao thành Thương Sơn cho ngươi, đây là cơ nghiệp ta dùng nửa đời dựng lên, vi phụ không cầu ngươi có thể phát triển thành Thương Sơn tiếp tục lớn mạnh, chỉ cầu ngươi giữ nó vững vàng.”

Yến Hoàng Cửu xuất ra một lệnh bài giao cho Yến Khuynh Tuyết, có tấm lệnh bài này, Yến Khuynh Tuyết liền có quyền điều động tất cả võ giả trong thành Thương Sơn.