Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 224: Yến Hoàng Cửu tính toán (2)



“Thành Thương Sơn sẽ không hủy diệt trong tay ta.”

Yến Khuynh Tuyết tiếp nhận lệnh bài, trong mắt tuy nhiên là bi thương tổn thương, nhưng cũng có được kiên nghị.

Yến Hoàng Cửu gật gật đầu, đột nhiên hỏi: “Khuynh Tuyết, ngươi rất ưa thích Mạnh Thanh Trạch? Ăn ngay nói thật, việc này rất trọng yếu.”

Trên mặt Yến Khuynh Tuyết mang theo ý xấu hổ nhưng nghe Yến Hoàng Cửu nói trịnh trọng như vậy liền gật đầu.

“Vậy là tốt rồi, ngươi bảo Mạnh Thanh Trạch vào đi, ta có mầy lời muốn nói với hắn.”

Yến Khuynh Tuyết mơ hồ nghe được Yến Hoàng Cửu muốn nói gì đó với Mạnh Thanh Trạch, nàng cũng không biết lúc này phụ thân còn muốn làm mai mối cho nàng hay là nên bi thương chính mình thật vất vả có được ấm áp thân tình nhưng phụ thân mất đi.

Sau khi Tô Tín tiến vào tiền điện, trong mắt của hắn Yến Hoàng Cửu còn trực quan hơn Yến Khuynh Tuyết.

Hắn cảm giác bản thân Yến Hoàng Cửu như ngọn đèn sắp tắt, chỉ có một ít ngọn lửa loe loét đang cháy mà thôi.

Sinh cơ trên người Yến Hoàng Cửu đang biến mất theo mỗi hơi thở của hắn, hiện tại hắn mỗi một câu nói đều hao phí tính mạng của hắn.

“Mạnh Thanh Trạch, ngươi rất là ưa thích Khuynh Tuyết?”

Biết rõ ngày giờ của mình không nhiều nên Yến Hoàng Cửu trực tiếp nói thẳng, không hề nói nhảm nhiều.

Tô Tín nói: “Yến tiểu thư làm người lương thiện ôn nhu, hơn nữa dung mạo xuất chúng, ta tin tưởng bất cứ nam nhân nào cũng ưa thích nàng, đương nhiên Mạnh mỗ cũng không ngoại lệ.”

Yến Hoàng Cửu gật gật đầu: “Ưa thích là tốt rồi, hiện tại ta làm chủ gả Khuynh Tuyết cho ngươi, đứa con đầu tiên của các ngươi sẽ đổi họ Yến, hắn chính là người thừa kế thành Thương Sơn, những đứa con khác tùy ý.”

“Chờ chút.”

Tô Tín cau mày nói: “Thành chủ, tại hạ nói muốn cưới Yến tiểu thư lúc nào?”

Yến Hoàng Cửu nhắm mắt lại nói: “Khuynh Tuyết nàng dùng thân phận nữ tử tọa trấn thành Thương Sơn, cho dù có Tiền đạo nhân thủ hộ nhưng thủ đoạn vẫn còn non một chút, ngươi cho rằng nàng có thể quản lý tốt tất cả sao?”

“Mạnh Thanh Trạch, ta đã chú ý ngươi thật lâu, Tông Hạo Dương có thể bồi dưỡng ra đồ đệ như ngươi rất không tồi, cho dù ngươi có tâm tính hay thực lực đều là thượng phẩm, do ngươi tới trợ giúp Khuynh Tuyết thì ta cũng yên lòng.”

Tô Tín lắc lắc đầu nói: “Thật có lỗi thành chủ, cho dù trong nội tâm ta có hảo cảm với Yến tiểu thư nhưng chỉ có thể nói là yêu thích mà thôi, còn kém xa hai bên kết hôn với nhau.”

“Ta chí tại giang hồ, đáp ứng Yến tiểu thư giúp nàng chỉ vì nàng mang bức tranh của sư phụ trả lại cho ta, ta đã ở lại thành Thương Sơn gần một năm, ta sẽ không ngây ngốc lâu hơn nữa.”

Yến Hoàng Cửu mở to mắt, trầm giọng nói: “Mạnh Thanh Trạch, ngươi thật muốn cự tuyệt sao? Ở lại thành Thương Sơn, dùng tình cảm Khuynh Tuyết với ngươi, cho dù nàng làm thành chủ nhưng người cầm quyền chính là ngươi.”

“Hơn nữa thành Thương Sơn có mấy thương lộ ký kết hiệp nghị bí mật với tông môn Trung Nguyên, chúng ta cung cấp cho bon họ tài liệu trân quý, bọn họ cũng sẽ luyện các loại đan dược cho chúng ta.”

“Tuy giao dịch đan dược không cách nào so sánh với một ít đại phái Tương Nam nhưng đủ cho một mình ngươi sử dụng.”

“Có thể nói nếu ngươi cưới thành chủ thành Thương Sơn, ngươi có thể đạt được tài nguyên còn vượt qua các đệ tử đích truyền của tông môn.”

Tô Tín vẫn lắc đầu cự tuyệt, nói: “Thành chủ, chí ta không ở nơi này, ngươi chớ bức ta, vị trí quản lý thực tế thành Thương Sơn đúng là mê người nhưng đáng tiếc ta lại không nghĩ sẽ bị nhốt tại một góc ở nơi này.”

Trên mặt Yến Hoàng Cửu mang theo một tia lãnh ý: “Nếu như vậy ngươi đừng có trách ta.”

Vừa mới dứt lời, Yến Hoàng Cửu lại bắn ra một vật.

Hiện tại Yến Hoàng Cửu đã dầu hết đèn tắt, hắn dùng lực lượng cuối cùng ra tay, cho dù với tốc độ của Tô Tín hôm nay cũng không thể né tránh.

Yến Hoàng Cửu bắn đồ vật chính là một con tiểu trùng màu xanh, dường như nó chỉ là con tầm nhỏ, nó nhanh chóng chui vào trong cánh tay Tô Tín và biến mất không thấy gì nữa.

Yến Hoàng Cửu tươi cười nói: “Mạnh Thanh Trạch, việc này không phải do ngươi, vật ấy chính là Miêu Cương cổ sư luyện chế kỳ trùng thanh phát cổ.”

“Thanh phát cổ ta dùng một sợi tóc của Khuynh Tuyết nuôi nấng, chỉ cần nó đi vào trong người của ngươi, đời này ngươi đừng nghĩ rời xa Thanh Tuyết.”

“Về sau chỉ cần ngươi rời xa Thanh Tuyết mười ngày, thanh phát cổ sẽ phát tác, khi đó xương cốt của ngươi không còn.”

“Hơn nữa sau này ngươi không thể giao hợp với nữ tử khác, nếu không cũng phải chết!”

“Mạnh Thanh Trạch, ngươi chớ có trách ta, thành Thương Sơn là tâm huyết cả đời ta, ta phải cam đoan thành Thương Sơn truyền thừa tiếp.”

“Người Tương Nam muốn mưu đoạt thành Thương Sơn, ta không cho phép, triều đình đến lấy lòng, ta cũng không quan tâm.”

“Chỉ có Mạnh Thanh Trạch ngươi xuất thân tán tu không liên hệ với các thế lực, thực lực cũng đầy đủ, hơn nữa Khuynh Tuyết cũng thích ngươi, ngươi nên vĩnh viễn lưu lại thành Thương Sơn đi.”

Yến Hoàng Cửu nói ra những lời này làm sắc mặt hắn đỏ rực, hiển nhiên hắn hiện tại đã chính thức dầu hết đèn tắt, lúc này đang hồi quang phản chiếu mà thôi.

Nhưng lúc này trên mặt Tô Tín lại tươi cười quái dị: “Yến thành chủ, ngươi cho rằng ngươi hiểu ta hay sao? Ngươi làm sao biết rõ ta không phải do người khác phái tới chứ?”