Twilight Series Tập 1: Chạng Vạng

Chương 3



Chuyện lạ

- Sáng hôm sau, tôi mở mắt, có cái gì đó khang khác. Đó là ánh sáng. Trong rừng vẫn là thứ ánh sáng màu lục xám ngắt của một ngày u ám, đầy mây, nhưng chẳng hiểu sao không gian lại có vẻ sáng sủa hơn. Tôi nhận ra ô cửa sổ phòng mình không có làn sương mù nào che phủ.

Nhảy phóc ra khỏi giường, nhìn ra ngoài trời, tôi thất kinh, rên rỉ.

Một lớp tuyết dày đóng ngoài sân, phủ lên cả nóc chiếc xe tải và làm trắng xóa cả con đường. Nhưng đó chưa phải là điều tệ hại nhất. Lớp nước mưa của ngày hôm qua đọng lại trên các nhánh cành của cây cối giờ đã đông cứng lại - tạo thành những hình hoa văn kỳ dị, lạ thường, chúng bám đầy trên những ngọn cây. Còn trên đoạn đường lái xe vào nhà thì nước mưa đóng băng trơn cứng. Trời ơi, mặt đất dù có khô rang thì cũng phải khó khăn lắm, tôi mới giữ được cho mình khỏi bị "chụp ếch". Còn với tình hình như hiện nay thì tôi chỉ còn mỗi cách leo trở lại lên giường là an toàn nhất.

Bố đã đi làm trước cả khi tôi bước xuống cầu thang. Nếu xem xét từ nhiều góc độ thì có thể nói rằng sống với bố cũng tương đương với việc sống một mình. Thay vì là sự cô đơn, tôi lại nhận ra mình đang say sưa với nỗi cô độc.

Tôi nhanh chóng làm sạch bách một tô ngũ cốc và hộp nước cam. Nghĩ về niềm hân hoan đến trường hốt nhiên tôi cảm thấy gai gai cả người. Tự tôi cũng thừa hiểu tâm trạng đó không phải là do môi trường học tập, hay do việc gặp gỡ nhóm bạn chơi chung mang lại. Hết sức thành thật với bản thân, tôi thừa nhận rằng sở dĩ tôi háo hức đến trường là bởi lẽ tôi sẽ được gặp Edward Cullen. Tôi ngốc nghếch như thế đấy, ngốc quá chừng quá đỗi.

Đúng ra, sau buổi nói chuyện vớ vẩn, đầy nỗi sượng sùng ở hôm qua, tôi phải nên tìm cách tránh mặt hắn ta mới phải. Tôi nghi ngờ con người này; việc gì hắn phải cư xử khác với những gì biểu lộ qua ánh mắt chứ? Lúc này, trong tôi vẫn còn y nguyên cái cảm giác hãi sợ luồng khí hằn thù tỏa ra từ con người ấy, và khi nhớ tới gương mặt toàn bích của Edward, tôi vẫn còn e ngại, bối rối cho tới giờ. Tôi dư biết một điều rằng thế giới của tôi và thế giới của hắn ta là hai thiên cầu không bao giờ gặp nhau. Vì vậy hôm nay, tôi không nên có tâm trạng ngóng trông, chờ đợi Edward như thế nữa.

Bước xuống mặt đường đóng băng rắn đanh rồi mà tôi vẫn chưa thể hoàn toàn tập trung được. Ra đến chỗ xe tải, bất chợt tôi gần như bị mất thăng bằng... Ối... hú vía, may sao mà bám ngay vào được chiếc kính chiếu hậu. Rõ ràng hôm nay sẽ là một ngày hãi hùng đây.

Trên đường lái xe đến trường, để khỏa lấp dư âm của nỗi hoảng sợ về việc vừa mới trượt chân té xong, cũng như những nghĩ suy không mong muốn về Edward Cullen, tôi nghĩ đến Mike và Eric, về những khác biệt trong cách ứng xử mà hai người họ đã dành cho tôi. So với hồi ở Phoenix, chắc chắn là tôi vẫn chẳng có gì thay đổi. Những người bạn trai khác của tôi ở quê nhà, những người đã cùng tôi trải qua thời niên thiếu vụng về, thô kệch nên đã quen thuộc với điều ấy. Còn ở đây, có lẽ trông tôi là lạ, mà những điều mơi mới, là lạ kiểu như vậy thuộc loại của hiếm ở cái thị trấn Forks này. Hay phải chăng những cái vụng về ngớ ngẩn của tôi, thay vì làm mọi người khó chịu mà xem tôi như một con bé khốn khổ, lại trở nên hay hay dưới mắt họ, và chính đó là điều khiến tôi được yêu mến. Dù có là lý do gì đi nữa thì tính cách đáng yêu của Mike dành cho tôi và thái độ muốn cạnh tranh bộc lộ rõ ràng của Eric đều làm cho tôi ngần ngại. Tôi không dám chắc là có phải thật sự mình không muốn được quan tâm như vậy hay không.

Chiếc xe tải của tôi vậy mà chẳng gặp phải trở ngại nào với cái thứ băng đen ngòm đóng chặt trên mặt đường. Nhưng nó chạy rất chậm, cứ ì à ì ạch bò ra trên đường, thật tình, tôi không hề muốn đánh động cả khu phố bằng những tiếng ầm ầm ì ì này đâu.

Đến trường, tôi nhảy phóc xuống xe, cần phải kiểm tra xem tại sao nó lại giở chứng như thế. Một vật sáng lấp lóe đập vào mắt tôi, tôi đi vòng ra phía sau cốp xe - thận trọng bíu vào gờ cốp - kiểm tra lại các bánh. Có một sợi dây xích nhỏ bắt chéo thành hình thoi vòng qua các bánh xe (để có thể tăng thêm ma sát khi xe phải lăn bánh trên những con đường trơn trợt). Vậy là bố đã dậy từ rất sớm để tròng xích vào xe tôi! Cổ họng tôi đột nhiên nghẹn lại. Tôi vốn không quen được người khác chăm sóc. Mối quan tâm âm thầm của bố khiến tôi thực sự ngỡ ngàng.

Tôi đứng vào một góc khuất, cố gắng kìm nén cơn xúc động đột ngột kéo đến, thì bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ quặc...

... Đó là một tiếng thét chói tai, càng lúc càng to, hòa lẫn vào đó là nỗi đau đớn. Tôi ngước mắt lên, giật mình, hốt hoảng...

Trong giây phút ấy, tôi gần như đồng thời nắm bắt được tất cả các sự việc. Không một thứ gì chuyển động chậm rãi theo kiểu ta vẫn thường thấy trong các bộ phim cả. Thay vào đó, chất ađrênalin như kích thích, buộc não bộ của tôi phải làm việc với tốc độ tối đa... và rồi mọi thứ trở nên thật rõ ràng...

Edward Cullen đang đứng cách tôi bốn chiếc xe, hắn ta nhìn chằm chằm vào tôi, sững sờ. Rất nhiều cảm xúc hiện ra trên gương mặt ấy, gương mặt đã bị đông cứng lại do quá hoảng hốt. Nhưng điều quan trọng nhất lúc này... chính là một chiếc xe tải màu xanh dương đậm vừa hãm phanh, bốn bánh xe bị thắng lại cứng ngắc như đang muốn cố thoát ra khỏi sự kìm kẹp, cứ điên dại trượt đi trên mặt băng trơn trợt của bãi đậu xe. Nó sắp tông thẳng vào cốp xe của tôi... vào lúc này đây, tôi đang bị kẹp ở giữa. Tôi thậm chí không có đủ thời gian để nhắm mắt lại...

... Vẫn còn kịp nghe một âm thanh chói tai của sự va chạm, khi chiếc xe tải chở hàng kia đâm thẳng vào xe tôi, có một vật gì đó phang mạnh vào người tôi, không phải là từ phía tôi đã lường trước... Xây xẩm đầu óc... Đầu tôi nện ngay xuống mặt đường đóng băng, tôi chỉ cảm nhận được cơ hồ như có một vật rắn chắc, lạnh buốt đã đè nghiến tôi xuống đất. Tôi đang nằm ngay đằng sau chiếc xe hơi sơn màu nâu vàng, ban nãy, xe của tôi đậu bên cạnh nó. Giờ thì không thể quan sát bất cứ thứ gì được nữa, chiếc xe tải kia vẫn đang trờ tới. Cú va đập vừa rồi đã làm cho nó phải quay hết một vòng, và cứ thế, vừa xoay, "con quái vật" vừa xấn tới, xấn tới. Nó sắp sửa lao vào người tôi một lần nữa.

... Một tiếng lầm bầm nguyền rủa đâu đó khiến tôi lờ mờ hiểu rằng có người đã đến bên mình, giọng nói tiếng được tiếng mất nên không thể nhận ra được đó là ai. Rồi thì hai cánh tay dài, trắng muốt đột nhiên đưa ra che chắn cho tôi. Chiếc xe tải bỗng giật nảy lên khi còn cách mặt tôi đúng ba mươi xăngtimét, hai bàn tay to lớn đó vừa giáng thẳng một đòn vào một bên hông của nó... để lại một vết móp sâu hoắm...

Và rồi nhanh như cắt, hai cánh tay ấy lại chuyển động. Một cánh tay đột nhiên đưa xuống dưới gầm chiếc xe tải, dò xét. Có vật gì đó chạm vào người tôi, cố gắng lôi chân tôi ra ngoài, điều khiển tôi như điều khiển một con búp bê nhồi bằng giẻ rách. Rồi cuối cùng, tôi cảm nhận được cái lốp xe quệt vào chân mình... Bất thình lình, một âm thanh kim loại ken két vang lên xói buốt cả tai, chiếc xe tải chở hàng đã dừng hẳn... có tiếng kính vỡ loảng xoảng rơi xuống mặt đường - ngay ở chỗ mà trước đó đúng một giây, hai chân của tôi còn bị mắc kẹt trong đó.

Rất đột ngột, tất cả đều lặng hẳn, im ắng... Rồi trong không gian bỗng dậy lên những tiếng kêu thét thất thanh. Trong âm thanh huyên náo ấy, tôi nhận ra có hơn một người gọi tên mình. Nhưng rõ ràng hơn cả là cái giọng khẳn đặc, gọi tôi liên hồi, của Edward Cullen:

- Bella... Có sao không, Bella?

- Tôi không sao - Giọng tôi nghe thật lạ lẫm. Tôi cố gắng gượng dậy, nhận ra Edward đang giữ cho tôi tựa vào người hắn, đó là một cái ôm ghì muốn nghẹt thở.

- Cẩn thận chứ - Edward nói như hét lên khi tôi làm động tác muốn thoát ra khỏi tình trạng hiện có - Tôi nghĩ cô đã bị va vào đầu khá nặng đấy.

Lúc bấy giờ tôi mới ý thức được cơn đau phía trên tai trái.

- Ôi chao - Tôi ngạc nhiên.

- Đấy, tôi nói có sai đâu - Giọng nói của Edward bỗng trở nên liến thoắng một cách kỳ lạ như thể hắn ta đang cố nén cười.

- Sao mà... - Tôi ngập ngừng... cố gắng để đầu óc minh mẫn trở lại, và ráng hết sức chịu đựng nỗi đau - Sao mà anh có thể lao đến đây nhanh như vậy được?

- Vì lúc ấy tôi đang ở ngay bên cạnh cô mà, Bella - Hắn ta trả lời, giọng nói nghiêm trang trở lại.

Tôi gắng gượng ngồi dậy, lần này thì Edward không ngăn tôi nữa, hắn ta buông phần thắt lưng của tôi ra rồi hơi lùi lại một quãng, nhưng có vẻ vẫn còn dè chừng sợ tôi lại ngã vật xuống. Tôi ngước nhìn vào gương mặt lo lắng, ngây ngô của Edward mà vô tình để cho ma lực của đôi mắt nâu thẫm ấy làm mất phương hướng. Tôi đang hỏi hắn ta về cái gì vậy nhỉ?

Và rồi mọi ngưỡi đã tìm ra tôi, cả đám đông ùn ùn kéo đến, hầu như ai cũng nức nở, òa khóc như mưa, họ hét lên với nhau, hét lên với chúng tôi.

- Đừng cử động - Ai đó nhắc nhở.

- Đưa Tyler ra khỏi xe đi! - Một người khác kêu to.

Mọi thứ diễn ra thật nhanh xung quanh chúng tôi. Tôi cố gắng đứng dậy nhưng bàn tay giá lạnh của Edward ấn vai tôi xuống.

- Ở yên đây đi.

- Nhưng lạnh lắm - Tôi nói như van nài và ngạc nhiên khi thấy hắn ta cười hềnh hệch qua hơi thở. Trong tiếng cười đó có một cái gì lạ lắm, hình như là...

- Anh đã đứng ở chỗ kia - Đột nhiên tôi nhớ ra, tiếng cười của Edward tắt ngúm - Anh đã đứng ở chỗ chiếc Volvo.

Sắc mặt của Edward đanh lại.

- Không, không phải.

- Chúng tôi đã nhìn thấy - Cả đám đông xung quanh nhao nhao. Tôi nghe trong đó có cả tiếng cộc cằn của một người lớn tuổi đang tiến đến. Và tôi trở nên bướng bỉnh; tôi đã đúng, hắn ta bắt buộc sẽ phải thừa nhận.

- Bella, lúc đó tôi đứng ngay bên cạnh cô và tôi đã xô cô ra kịp thời - Edward cố dồn toàn bộ sức mạnh của mình qua đôi mắt đang ngó sững vào tôi, như muốn truyền đạt một thông điệp nào đó.

- Không phải - Tôi lúng búng trong miệng.

Sắc vàng trong đôi mắt của Edward hốt nhiên rực sáng lên như một ngọn lửa.

- Làm ơn đi mà, Bella.

- Vì sao vậy? - Tôi hỏi gặng

- Hãy cứ nghe theo tôi - Edward như van nài, giọng nói của hắn ta trở nên mềm yếu, có sức quyến rũ hơn bao giờ hết.

- Vậy, anh có hứa là sau này sẽ kể lại cho tôi nghe hết mọi chuyện không?

- Được - Edward đáp gọn lỏn, có phần hằn học.

- Được - Tôi đáp theo một cách tức tối.

Cuối cùng, phải cần tới sáu nhân viên y tế và hai giáo viên - gồm thầy Varner và thầy Coach Clapp - mới đẩy được chiếc xe tải ra xa khỏi chúng tôi để đưa cáng cứu thương vào. Edward từ chối lên cáng một cách kịch liệt, tôi cũng cố gắng làm y như thế, nhưng "tên phản bội" lại nói với họ rằng tôi bị va đập nặng vào đầu và có thể bị tổn thương ở não. Tôi ê mặt muốn độn thổ khi người ta cố tròng cái vật cố định cổ vào người tôi. Xem ra, cả trường đều bu đen bu đỏ ở đó, ai cũng thảng thốt nhìn người ta khiêng cáng tôi lên xe cứu thương. "Tên phản bội" Edward nhanh nhẹn leo tót lên ngồi ở phía trước. Thật là tức điên lên được!

Nhưng như thế có lẽ vẫn còn chưa đủ tệ hay sao ấy, "ngài cảnh sát trưởng" Swan chẳng rõ ở đâu bỗng đâm bổ tới, trước khi người ta kịp đặt tôi xuống một cách an toàn.

- Bella - "ngài cảnh sát trưởng" thét lên kinh hoàng khi nhận ra người đang nằm trong cáng chính là tôi.

- Con thật sự chẳng bị làm sao cả, Charl... À quên, bố ạ - Tôi thở dài - Con có bị gì đâu cơ chứ.

Bố quay ngoắt sang nhân viên y tế gần nhất, trao đổi gì đó. Tôi lơ bố đi, cố gắng nhớ lại từng chi tiết trong cái đầu đang quay mòng mòng cùng những hình ảnh nhòe nhoẹt... Khi người ta đưa tôi ra khỏi chiếc xe hơi, tôi có trông thấy một vết lõm sâu ở chỗ cái hãm xung của chiếc ô tô màu nâu vàng - một vết lõm rất đặc biệt, nó vừa khít với đôi vai của Edward... cứ như thể là hắn ta đã dùng một lực siêu nhiên đủ mạnh để có thể làm méo một cái khung làm bằng kim loại...

Và kia là gia đình của hắn ta, họ đang nhìn chúng tôi từ đằng xa, gương mặt biểu hiện đầy đủ các cung bậc của sắc thái tình cảm... từ khó chịu đến giận dữ, nhưng tuyệt không hề có biểu hiện gì cho thấy là họ đang lo lắng cho Edward cả.

Tôi cố gắng suy luận vấn đề theo hướng hợp lý nhất về những gì mình vừa được chứng kiến - vấn đề đó phải làm sao chứng minh được rằng tôi đã mất trí hoàn toàn mới được.

Tất nhiên là chiếc xe cứu thương mang theo cả "ngài cảnh sát" đến thẳng bệnh viện của hạt. Tôi cứ cảm thấy buồn cười trong suốt quãng thời gian họ khiêng tôi xuống. Khôi hài nhất là cái gã Edward cứ thoăn thoắt đi trước đến các cửa ra vào của bệnh viện, hắn ta như muốn giật tung chúng ra. Trời ơi, hai hàm răng của tôi bắt đầu đánh vào nhau một cách loạn đả.

Cuối cùng, họ ấn tôi vào phòng cấp cứu, một căn phòng dài với một dãy giường nằm ngăn cách nhau bởi các bức màn có màu tùng lam. Một cô y tá đeo vào tay tôi dụng cụ đo huyết áp, rồi đặt dưới lưỡi tôi một cái nhiệt kế. Họ cuống quít thực hiện phận sự của mình, thế mà chẳng có người nào thèm với tay kéo hộ cho mấy tấm màn xung quanh để tôi có được chút yên tĩnh cả. Và tôi quyết định sẽ không đeo cái thứ cố định cổ nhìn xấu hổ muốn chết này thêm một chút nào nữa. Chờ đến khi cô y tá vừa khuất dạng, tôi nhanh chóng tháo khóa Velcro(4) rồi ném cái cố định cổ về phía cuối giường.

Hình như lại có thêm một "ca ầm ĩ" nữa, một cái cáng cứu thương nhanh chóng được khiêng đến cái giường ở bên cạnh giường tôi. Tôi nhận ra ngay anh chàng Tyler Crowley - chúng tôi học chung môn Nhà nước - với cái đầu quấn băng nhuốm máu. Tyler trông có vẻ bị nặng hơn tôi gấp trăm lần. Vậy mà anh chàng vẫn chăm chú nhìn vào tôi một cách lo lắng.

- Trời ơi, Bella. Mình rất xin lỗi!

- Mình có làm sao đâu, Tyler... Trông cậu tệ quá, cậu có làm sao không?

Khi chúng tôi đang trao đổi những lời hỏi thăm nhau, các cô y tá bắt đầu tháo những lớp băng ra khỏi đầu "anh bạn tội nghiệp", vô số những vết thương không sâu lắm quanh đầu và trên má trái của Tyler lộ hẳn ra.

Tyler không để ý đến câu nói của tôi.

- Mình nghĩ mình đã giết cậu rồi! Mình phóng nhanh quá, mình va phải băng... - Tyler chợt nhăn mặt lại khi một cô y tá chấm chấm nhẹ vào mặt anh ta.

- Đừng áy náy nữa, cậu tông không trúng mình mà.

- Sao cậu chạy ra khỏi chỗ đó nhanh vậy? Cậu mới ở đó, thế mà rồi chẳng thấy đâu...

- Ừmm... Edward đã kéo mình ra.

Tyler trố mắt ngạc nhiên.

- Ai cơ?

- Edward Cullen... Anh ta lúc đó đang đứng ở ngay bên cạnh mình - Tôi vẫn là một kẻ nói dối rất dở, giọng nói của tôi nghe cứ ngang phè, không hề mảy may có chút thuyết phục nào.

- Cullen ấy à? Mình có thấy cậu ta đâu... Trời, thế là mọi việc diễn ra quá nhanh. Cậu ấy có hề hấn gì không?

- Mình nghĩ là hắn ta không sao. Edward đang ở đâu đó trong bệnh viện này này, nhưng hắn ta không phải dùng đến cáng.

Rõ ràng là tôi không hề bị mất trí. Vậy thì điều gì đã xảy ra? Không có một lời giải thích nào cho những sự việc tôi đã chứng kiến.

Rồi người ta đẩy tôi đi chụp X- quang ở vùng đầu. Tôi đã nói với họ là tôi chẳng bị làm sao, và tôi hoàn toàn đúng. Não bộ của tôi thậm chí không có lấy một biểu hiện nào gọi là choáng cả. Tôi xin phép được ra về thì một cô y tá bảo tôi rằng phải nói chuyện với bác sĩ trước rồi muốn đi đâu thì đi. Thế là tôi lại bị "nhốt" vào phòng cấp cứu, ngồi chờ... và phải chịu "tra tấn" một hồi bởi những lời xin lỗi, hứa hẹn đủ điều của anh chàng Tyler. Tôi phải nhai đi nhai lại mãi không biết bao nhiêu lần cái câu "Mình có bị gì đâu cơ chứ!", thế mà Tyler vẫn không nguôi tự dằn vặt mình. Cuối cùng, tôi nhắm nghiền mắt lại ("mặc kệ cậu đấy, Tyler!")... Tyler lập tức thấp giọng xuống, nhưng... vẫn cứ tiếp tục tự trách mình.

- Cô ấy ngủ rồi à? - Một giọng nói du dương không thể lẫn với ai khác cất lên. Tôi mở mắt ra ngay tức thì.

Edward đang đứng phía cuối giường tôi nằm, mỉm cười. Tôi đáp lại bằng một cái nhìn tức tối. Vậy nhưng, với tư thế này thì trông tôi chẳng giống như người đang tức giận - ngược lại, cứ như là đang... liếc mắt đưa tình!

- Này Edward, tôi thật sự xin lỗi cậu nhé - Tyler lại bắt đầu cái điệp khúc "hối tiếc" của mình.

Edward đưa tay lên, ngăn anh bạn khốn khổ lại.

- Không va quệt thì sao là bằng hữu được - Hắn ta hé miệng đáp lời, làm hiện ra lấp loáng những chiếc răng trắng muốt, nói rồi, Edward bước đến bên giường Tyler, nhẹ nhàng ngồi xuống một góc, đối diện với tôi. Edward mỉm cười lần nữa.

- Sao rồi?

- Tôi chẳng bị gì, nhưng họ không cho đi - Tôi than phiền - Mà sao anh không bị cột dính lại trên cái xe đẩy giống bọn tôi nhỉ?

- Cô chỉ nên biết thế thôi - Edward trả lời - Nhưng đừng lo, tôi đến để tháo cũi sổ lồng cho cô đây.

Một vị bác sĩ xuất hiện, đi tới đi lui quanh phòng... bất giác tôi nhìn theo... và há hốc miệng ra vì kinh ngạc. Vị bác sĩ ấy còn quá trẻ, mái tóc vàng óng... và điển trai hơn bất cứ một tài tử điện ảnh nào tôi từng được biết. Nước da ông ta rất trắng, trông dáng vẻ thì hình như đang mệt mỏi... quanh mắt ông ta là những quầng thâm. Theo mô tả của "ông Charlie nhà tôi" thì đây đích thị là bố của Edward rồi.

- Thưa cô Swan - Bác sĩ Cullen - vâng, ông ta chính là bác sĩ Cullen - lên tiếng, giọng nói của ông ta cực kỳ quyến rũ - Cô cảm thấy thế nào?

- Dạ em... à, cháu khỏe ạ - Tôi đáp... Hy vọng đây là câu trả lời... cuối cùng.

Bác sĩ Cullen bước đến chỗ bức tường phía sau lưng tôi, ở đó có một tấm bảng được trang bị đèn chiếu, nó ở phía trên đầu tôi. Ông ta bật công tắc.

- Phim chụp X- quang của cô rất tốt - Bác sĩ Cullen tiếp tục nói - Đầu cô có đau không? Tôi có nghe Edward kể là cô bị va ở đầu khá nặng.

- Cháu không sao cả - Tôi trả lời, kèm theo một tiếng thở dài, rồi quay sang nhìn Edward, cảm thấy không có một chút thiện cảm nào.

Những ngón tay lạnh toát của bác sĩ Cullen bắt đầu xoa xoa bóp bóp cái đầu của tôi, kiểm tra một cách cẩn thận, ông ta chú ý đến những chỗ tôi hơi nhăn mặt xuýt xoa.

- Đau à?

- Không đau lắm - (Tệ rồi đây!)

Chợt có tiếng cười khúc khích, tôi ngước mặt lên, nhận ra gã Edward đang ngoác miệng ra cười. Mắt tôi tối sầm lại.

- Bố cô đang ngồi trong phòng đợi đấy, giờ thì cô có thể về nhà cùng ông nhà được rồi. Nếu có lúc nào cô cảm thấy hoa mắt, chóng mặt, hay thị lực kém, thì hãy quay trở lại đây ngay nhé.

- Thế cháu không phải đến trường à? - Tôi hỏi lại, khi chợt hình dung ra gương mặt của "ông Charlie" đang cố gắng tỏ ra quan tâm lo lắng cho mình.

- Có lẽ hôm nay cô nên để cho đầu óc thư giãn thì hơn.

Tôi liếc mắt sang Edward.

- Thế anh ta có phải đến trường không?

- Phải có người thông báo với toàn trường là tất cả chúng ta đều bình yên, vô sự chứ - Edward nói như khiêu khích.

- Thật ra... - Bác sĩ Cullen xen vào giữa hai chúng tôi - ... hầu như tất cả mọi người trong trường hiện đang tụ họp ở ngoài phòng đợi...

- Ôi trời ơi - Tôi ôm lấy mặt, không thể nào chịu đựng hơn được nữa.

Bác sĩ Cullen nhướng mày lên, hỏi:

- Cô có muốn ở lại không?

- Không, không! - Tôi cương quyết, rồi bất thình lình bật người nhảy phóc xuống khỏi giường. Và do nhảy quá mạnh nên cả người tôi trở nên chao đảo, chỉ chực khuỵu xuống, may thay, bác sĩ Cullen, nhanh như cắt, đưa tay ra kịp thời đỡ được tôi. Trông ông lo lắng thật sự.

- Cháu không sao - Tôi quả quyết với vị bác sĩ trẻ tuổi. Không cần phải giải thích thêm rằng vấn đề thăng bằng chẳng ăn nhập gì tới cái chuyện chấn thương ở đầu của tôi.

- Cô uống Tylenol để giảm đau nhé - Bác sĩ đề nghị khi thấy tôi đã đứng vững trở lại.

- Cháu không đến nỗi phải uống thuốc đâu - Tôi vẫn khăng khăng.

- Không đến nỗi phải uống thuốc. Xem ra, cô cực kỳ may mắn đấy - Bác sĩ Cullen trả lời rồi khẽ mỉm miệng cười khi đặt bút ký vào đồ thị biểu diễn tình trạng sức khỏe của tôi, đó là một chữ ký rất bay bướm.

- May mắn ấy có được là nhờ Edward đã xuất hiện kịp thời kịp lúc đấy ạ - Tôi cố gắng trả sự việc lại đúng chỗ của nó, đồng thời liếc mắt sang "nhân vật chính" để dò xét thái độ của hắn.

- Ồ, à... thế à, vâng - Bác sĩ Cullen biểu lộ sự đồng tình một cách chóng vánh, rồi bất chợt, ông quơ tay thu gom tất cả các giấy tờ lại, mặt ngoảnh sang phía khác, mắt nhìn chằm chằm vào Tyler, chân tiến đến bên giường của anh bạn tội nghiệp. Trực giác của tôi rất nhạy, nó khẳng định cho tôi biết một điều rằng vị bác sĩ khả kính kia hiển nhiên là biết tỏng chuyện về Edward đi rồi.

- E rằng cậu sẽ phải ở lại đây với chúng tôi thêm một chút nữa - Bác sĩ Cullen nói với Tyler, ông ta bắt đầu kiểm tra các vết thương trên mặt, trên đầu của anh chàng.

Ngay khi người bác sĩ vừa mới quay lưng, tôi đã tiến ngay đến bên cạnh Edward.

- Tôi nói chuyện với anh một chút được không? - Tôi thì thầm theo hơi thở. Edward lùi lại ngay tức thì, hai quai hàm của hắn ta nghiến chặt lại.

- Bố cô đang đợi đấy - Edward nói qua kẽ răng.

Tôi đưa mắt dè chừng bác sĩ Cullen và anh chàng Tyler.

- Tôi muốn nói chuyện riêng với anh, nếu anh không cảm thấy phiền - Tôi nhấn mạnh.

Edward tức tối ra mặt, song hắn ta cũng vẫn xoay người lại, sải những bước dài về phía cuối phòng. Tôi gần như phải chạy theo mới đuổi kịp cái kẻ "đáng ghét" ấy. Ngay khi vừa ra đến góc hành lang cụt, Edward tức khắc quay ngay người lại, nhìn tôi trừng trừng.

- Cô muốn gì? - Giọng nói của hắn ta trở nên cực kỳ khó chịu. Ánh mắt của hắn nhìn tôi một cách lạnh giá

Thái độ thiếu thiện cảm của Edward một lần nữa lại gieo cho tôi cái cảm giác sờ sợ. Những lời thốt ra từ miệng của tôi trở nên yếu ớt đến kỳ lạ.

- Anh còn thiếu tôi một lời giải thích - Tôi nhắc.

- Tôi đã cứu cô thoát chết... tôi chẳng nợ cô cái gì cả.

Tôi nao núng trước lời lẽ đầy giận dữ của Edward.

- Anh hứa rồi mà...

- Bella, cô bị va ở đầu, cô chẳng biết là mình đang nói cái gì đâu - Hắn ta cắt ngang lời tôi.

Edward lườm mắt nhìn tôi.

- Cô muốn gì ở tôi, hả Bella?

- Tôi chỉ muốn biết sự thật - Tôi lí nhí - Tôi muốn biết vì sao mình phải nói dối cho anh.

- Thế cô nghĩ là đã có thể xảy ra chuyện gì? - Hắn ta nạt ngang.

Mọi thứ đang dâng lên một cách đột ngột bỗng vỡ òa ra trong chốc lát.

- Tất cả những gì tôi biết là anh đã không hề ở gần tôi... Tyler cũng không trông thấy anh, vì thế, đừng có giải thích với tôi rằng tôi bị va đập nặng vào đầu như thế. Chiếc xe tải đó đang nghiền nát cả hai chúng tôi nhưng bỗng dừng lại. Anh đã để lại dấu tay mình ở bên hông của nó. Và anh còn để lại một vết lõm sâu trên một chiếc xe hơi khác nữa. Thế mà người anh lại không hề có lấy một vết trầy xước. Chiếc xe tải đã làm kẹp chân tôi, nhưng anh đã nâng nó lên... - Tôi bỗng nhận ra giọng nói của mình nghẹn lại, tôi không thể nào tiếp tục được nữa. Tôi đang bị kích động và hoàn toàn cảm nhận được những giọt nước mắt đang chực trào ra; tôi cố gắng kìm giữ chúng lại bằng cách nghiến hai hàm răng thật chặt.

Edward nhìn tôi nghi ngại. Nhưng hắn ta rõ ràng là đang căng thẳng, chỉ cần nhìn gương mặt của hắn ta thôi cũng đủ biết là hắn ta đang cố tìm lời lẽ biện minh cho mình.

- Cô nghĩ là tôi đã nâng hẳn chiếc xe tải ra khỏi người của cô? - Giọng nói của hắn ta chứa đầy vẻ nghi hoặc về trạng thái sáng suốt của tôi, nhưng điều đó chỉ càng làm cho tôi cảm thấy khó mà tin hắn ta được. Trông hắn ta cứ y như một diễn viên chuyên nghiệp đang nhập vai.

Tôi gật đầu ngay, không cần suy nghĩ, hai quai hàm vẫn siết chặt.

- Chẳng ai tin điều đó đâu, cô có hiểu không - Giờ thì giọng nói của hắn ta mang đầy vẻ chế nhạo.

- Tôi sẽ không kể với ai cả - Tôi nói rành rọt từng chữ một, cố gắng kìm chế nỗi tức giận của mình.

Một vẻ ngạc nhiên hiện ra chớp nhoáng trên gương mặt của Edward.

- Thế thì cô quan tâm đến chuyện đó để làm gì?

- Nó quan trọng đối với tôi - Tôi khăng khăng - Bình sinh, tôi chúa ghét nói dối, bởi thế, tôi muốn biết vì lý do gì mà mình phải làm như vậy.

- Cô không thể cảm ơn tôi rồi dẹp cái chuyện ấy đi được sao?

- Cảm ơn - Tôi nói nhưng cứ bướng bỉnh chờ đợi.

- Cô sẽ không chịu thua, phải không?

- Đúng thế.

- Vậy thì... Chúc cô luôn vui vẻ với nỗi thất vọng nhé.

Cả hai chúng tôi cùng rơi vào im lặng, chẳng ai thèm nói với ai câu nào nữa, chỉ chăm chú nhìn nhau qua vẻ mặt cau có. Cuối cùng, tôi là người lên tiếng trước, cố giữ giọng nói của mình thật tự nhiên. Đúng là tôi đã bị gương mặt đằng đằng sát khí kia làm cho "khiếp vía". Giờ đây, trông hắn ta chẳng khác gì một thiên sứ... địa ngục.

- Anh thật sự không cảm thấy phiền khi bước ra đây với tôi ư? Tại sao vậy? Tôi hỏi một cách dửng dưng.

Gương mặt lộng lẫy của Edward bất ngờ sa sầm xuống, trông rất đáng sợ.

- Không biết - Edward gằn giọng.

Rồi đột ngột "kẻ đáng ghét" ấy quay lưng lại, bỏ đi thẳng một mạch.

Thật tức muốn chết, dễ phải mất đến vài phút sau, tôi mới cử động nổi đôi chân của mình. Và tôi đã đi sai hướng về phía cuối hành lang.

Ở nơi phòng đợi còn đáng sợ hơn tôi tưởng. Hình như tất cả các gương mặt mà tôi quen biết trong cái thị trấn Forks này đều đang tập trung hết ở đây... tất cả đều đang mở to đôi mắt ra mà nhìn như muốn nuốt chửng lấy tôi. Bố gần như nhảy bổ đến phía tôi, trong tình huống này, tôi chỉ còn biết giơ hai tay lên... đầu hàng.

- Nào con có bị làm sao đâu - Tôi sầu thảm ra mặt khi thông báo như vậy.

- Thế bác sĩ bảo sao?

- Bác sĩ Cullen bảo là con không sao và con có thể về nhà - Tôi thở dài. Mike, Jessica, Eric cũng có mặt ở đó, cả ba bắt đầu bước nhanh đến chỗ tôi - Thôi, chúng ta đi nào - Tôi giục.

Bố đưa tôi ra cửa, tay ông quàng hờ qua lưng tôi. Tôi ngượng nghịu vẫy tay chào các bạn bè, hàm ý nhắn gửi rằng họ không cần phải lo lắng cho tôi nữa. Ôi! Thật là nhẹ nhõm khi bước chân vào chiếc xe tuần tra của cảnh sát - lần đầu tiên trong đời, tôi mới có được cái cảm giác như vậy.

Sự yên lặng bao trùm trong chiếc xe chúng tôi đang ngồi. Trong đầu tôi cứ không thôi suy nghĩ về Edward, vậy là hắn ta vẫn ở đó. Những phản ứng tự vệ của hắn ta ở phòng lớn chính là bằng chứng xác thực cho những hiện tượng lạ lùng mà tôi dám chắc một điều rằng chính tôi, chứ không phải ai khác, là người đã chứng kiến hết từ đầu đến cuối.

Cuối cùng cũng về đến nhà. Bố là người đầu tiên phá tan bầu không khí im lặng.

- E hèm... con gọi cho Renée nhé - Bố cúi đầu xuống, cảm giác có lỗi.

Tôi gần như thất kinh:

- Bố kể với mẹ rồi à?

- Bố xin lỗi.

Tôi bước xuống xe, đóng sập cửa lại, hình như... hơi nặng tay thì phải.

Mẹ đã nổi tam bành lên... dĩ nhiên rồi, đến độ tôi phải lặp đi lặp lại tới ba mươi lần rằng tôi vẫn bình an vô sự, lúc bấy giờ mẹ mới chịu nguội xuống. Mẹ năn nỉ tôi hãy trở về nhà - mẹ quên mất một điều là hiện tại trong nhà của mẹ đang trống bồng trống thiên - nhưng xét cho cùng, những lời yêu cầu khẩn thiết của mẹ dẫu sao cũng còn có thể đối phó được không khó khăn lắm như tôi tưởng. Tôi đang bị sự xuất hiện thần bí của Edward làm cho mê hoặc, hơn là bị ám ảnh bởi chính bản thân hắn ta nữa. Rõ là một con ngốc, ngốc ơi là ngốc. Tôi không mảy may có ý định muốn rời khỏi Forks một chút nào như lẽ ra phải thế, đây là điều thông thường mà bất cứ ai rơi vào hoàn cảnh của tôi hẳn cũng sẽ hành xử như vậy thôi.

Đêm hôm ấy, tôi quyết định đi ngủ sớm. Bố vẫn giữ ánh mắt lo âu khi nhìn tôi, và điều đó càng khiến cho tôi thêm căng thẳng. Tôi đành chấm dứt tình trạng trên bằng cách tóm lấy ba viên Tylenol trong nhà tắm. Và chúng đã có tác dụng; khi cơn đau thuyên giảm, tôi bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Đó là đêm đầu tiên tôi nằm mơ thấy Edward Cullen.