Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 255: Bất Nhị Đao (1)



Sư phụ Tiêu Ma Vân chính là đàn chủ Hạ đàn Niên Bang ‘ Bất Nhị Đao ’ Kim Khả Tín.

Niên Bang có xuân, hạ, thu, đông tứ quý đàn, quyền hành rất lớn, bởi vì Niên Bang trải rộng khắp các nơi, từ cả Đại Chu vương triều đến Đông Tấn, chỉ cần là nơi có thủy vận thì ngươi có thể nhìn thấy thân ảnh Niên Bang.

Cho nên đàn chủ tứ quý đàn đều có quyền hành tương đối lớn trong Niên Bang, gần với bang chủ, thậm chí tương đương với thủ lĩnh của một tiểu bang.

Đàn chủ Hạ đàn Bất Nhị Đao Kim Khả Tín có ba danh hiệu thú vị.

Thú vị thứ nhất chính là, nói một không hai.

Thú vị thứ hai khi hắn động thủ sẽ không nói nhảm câu thứ hai, đề đao chém liền.

Thú vị thứ ba chính là đao pháp của hắn, Bất Nhị Đao!

Đã xuất một đao thì cần gì đao thứ hai?

Thiên hạ này người có thể đở nổi một đao của Kim Khả Tín không nhiều.

Tiêu Ma Vân thân là đệ tử đích truyền của Kim Khả Tín, hắn đương nhiên cũng học được Bất Nhị Đao của Kim Khả Tín.

Đao của Kim Khả chính là một thanh trảm mã đao, mà đao của Tiêu Ma chính là tiểu loan đao hơi cong, nó giống như cuối tháng.

Tiêu Ma Vân cầm lây thanh đao trong tay, ánh mắt hùng hổ dọa người nhìn Tô Tín: “Tô huynh, có thể chỉ giáo vài chiêu hay không?”

“Cam tâm tình nguyện phụng bồi.”

Tô Tín thản nhiên nói.

Tiêu Ma Vân đã cầm loan đao trong tay, hắn nhìn thấy Tô Tín không có cầm kiếm thì kinh ngạc nói: “Tô huynh, vì sao ngươi không dùng binh khí?”

“Kiếm của Tô mỗ ra khỏi vỏ nhất định thấy máu, chỉ là luận bàn mà thôi, không cần phải như vậy.”

Tô Tín nói.

Tiêu Ma Vân cười lạnh nói: “Tô huynh quả nhiên hảo khí phách, đao của tại hạ không có nhiều quy củ như vậy, Tô huynh, ngươi nên tiếp ta một đao đi.”

Vừa mới dứt lời, trong gian phòng có tiếng đao minh vang lên.

Đao của Tiêu Ma Vân không có động nhưng chân khí của hắn đã kết hợp với đao trong tay phát ra âm thanh đinh tai nhức óc, nhân đao hợp nhất, vào lúc này đao trong tay Tiêu Ma Vân vẫn bất động.

Tạ Chỉ Yến cau mày, đương nhiên nàng nghe qua thanh danh Bất Nhị Đao, Kim Khả Tín truyền thừa từ Bất Nhị Đao nhìn như đơn giản nhưng lại mang tinh khí thần bản thân rót vào trong đao, bạo phát ra một kích chí cường.

Người bình thường cho dù học đao hay học kiếm đều phải bắt đầu từ đao pháp trụ cột và kiếm pháp trụ cột.

Nhưng Bất Nhị Đao chỉ trực chỉ chân ý của đao, không có đao pháp gì cả, chỉ có một đao mạnh nhất.

Thậm chí nghe nói trước kia Kim Khả Tín dạy bảo Tiêu Ma Vân, hắn từng bảo Tiêu Ma Vân trong vòng năm năm không cho phép học tập bất cứ đao pháp hay kinh nghiệm chiến đấu gì, chỉ cho hắn một thanh đao đứng từ bình minh tới khi mặt trời đã khuất, lúc nào cảm giác được ‘ âm thanh ’ của đao, lúc nào mới xem như hoàn thành bước đầu tiên.

Tiêu Ma Vân có tư cách hành tẩu giang hồ, như vậy Bất Nhị Đao của hắn đã là tiểu thành.

Hắn chém một đao không có cương khí hoa lệ, chỉ có đao cương.

Trước mặt Tô Tín không còn gian phòng, không còn Tạ Chỉ Yến, ngay cả Tiêu Ma Vân cũng không thấy, hắn chỉ nhìn thấy một đao xuyên qua thiên địa.

Tô Tín cũng ra tay, hắn không có xuất kiếm, hắn chỉ duỗi một chỉ, huyết quang xất hiện, ngón tay nhỏ nghênh đón một đạo này và bạo phát ra kiếm khí cực kỳ kinh người.

Huyết Hà thần chỉ vốn chính là Huyết Hà Thần Kiếm diễn biến mà thành, nó là kéo dài của kiếm, cho nên một ngón tay điểm ra huyết khí trùng thiên, kiếm ý ngập tơời.

Đao kiếm tương giao như sét đánh nổ vang, lôi đình cuồn cuộn, cả tửu quán rung chuyển vài cái.

Sắc mặt Tiêu Ma Vân lúc này cứng lại, hắn thu đao và cười nói: “Thực lực Tô huynh quả nhiên bất phàm, khó rách Địch Vân Phi lại bại trong tay ngươi.”

Lúc này Tiêu Ma Vân đang tươi cười nhưng nội tâm hắn lại kinh hãi không thôi.

Trong cùng giai có rất nhiều người ngăn cản Bất Nhị Đao của hắn, tuy hắn có ý niệm dẫm Địch Vân Phi dưới chân nhưng không cho rằng mình vô địch cùng giai.

Nhưng mấu chốt ai cũng biết Tô Tín am hiểu là kiếm pháp! Binh khí của hắn là kiếm.

Vừa rồi Tô Tín còn không sử dụng kiếm đã có thể ngăn cản Bất Nhị Đao, loại thực lực thâm bất khả trắc như vậy, tối thiểu Tiêu Ma Vân không có nắm chắc chính diện đánh bại Tô Tín.

Cho nên sau khi đánh một đao, Tiêu Ma Vân lập tức thu đao cười ha ha.

Tạ Chỉ Yến kinh dị nhìn Tô Tín, bang chủ tiểu bang phái bị Thanh Thành kiếm phái truy sát phải bỏ bang phái chạy trốn, hiện tại hắn đã phát triển tới mức đáng sợ như vậy.

“Tiêu huynh khách khí, nhưng ta cũng có một việc muốn nói với Tiêu huynh.”

Tô Tín nói ra.

Tiêu Ma Vân hỏi: “Chuyện gì?”

Tô Tín thản nhiên nói: “Thường Ninh phủ Phi Ưng Bang, các ngươi tốt nhất không nên động tới.”