Thiên Sơn Mộ Tuyết

Chương 18



Người làm ra mở cửa, theo sau là quản gia, ông ta không tỏ vẻ ngạc nhiên khi gặp tôi, thậm chí còn nheo mắt cười:

- Đồng tiểu thư về rồi đấy à?

Tôi buộc phải mở miệng hỏi, dù tôi chúa ghét lối ăn nói của ông ta:

- Mạc tiên sinh đã về chưa?

- Mạc tiên sinh vừa từ sân bay về, giờ đang tắm rửa, hay Đồng tiểu thư đợi vậy?

Tôi ngồi ngoài phòng khách đợi Mạc Thiệu Khiêm, người làm mang lên cho tôimột chén tổ yến như thường lệ. Thì ra, buổi tối, nhà bếp vẫn chuẩn bịsẵn món này. Trước kia, món tổ yến được làm riêng cho tôi, có lúc tôithích thì ăn không thích thì thôi.

Tôi lịch sự nói với người làm:

- Làm ơn đổi cho tôi tách trà.

Tách trà được bưng lên, tôi chẳng buồn nhấp môi, đầu óc mải mê suy tínhnhiều chuyện, thậm chí Mạc Thiệu Khiêm đi xuống từ lúc nào, tôi cũngkhông hay. Hắn bước đến trước mặt khiến tôi giật mình, ngẩng đầu lên đãthấy hắn đứng đó. Hắn mặc vest, chứng tỏ sắp ra ngoài, hắn quay đầu hỏiquản gia:

- Tài xế đâu?

Tôi muối mặt nói:

- Mạc tiên sinh, làm phiền anh cho tôi mười phút thôi.

Hắn chẳng nói chẳng rằng, buông mình ngồi xuống sofa, đối diện với tôi. Tôi tranh thủ giải thích qua loa cho hắn hiểu, sau đó, rút ba bản hợp đồngra.

- Tôi biết yêu cầu của mình rất quá đáng nhưng tôi chẳng còn bạn bè nào khác. Nếu được, mong anh bớt chút thời gian xem xét, cho ýkiến bản nào có tính khả thi nhất, chí ít cũng giúp Triệu Cao Hưng đỡphải đi đường vòng.

Hắn không nhận ba bản hợp đồng, thậm chí chẳng buồn ngước mắt nhìn:

- Tôi không thừa hơi lo những chuyện vớ vẩn.

Tôi gần như phải thẽ thọt, khúm núm:

- Tôi biết anh rất ghét tôi, nhưng bạn tôi chỉ có một mình Duyệt Oánh…

- Tôi nói tôi không thừa hơi lo những chuyện vớ vẩn, em có thể đi được rồi.

Tôi cắn răng nghĩ bụng, đã đến bước đường cùng rồi, còn lối thoát nào nữa?

- Nếu anh đồng ý giúp, anh bảo làm gì tôi cũng làm.

Tôi cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào hắn, thảm len trải sàn rất dày, lôngmềm mịn như từng đốm tuyết chạm đến tận mắt cá chân, tôi biết mình đãdấn thân đến đây, cùng lắm là chịu sự sỉ nhục.

Quả nhiên, sau một hồi im lặng, hắn chợt phá lên cười:

- Này Đông Tuyết, em đề cao mình thật đấy. Em tưởng mình là ai? Tiên nữà? Em tưởng tôi không bỏ được em à? Hồi xưa ở với tôi, em trung trinhquyết liệt lắm cơ mà, mỗi trò tự sát thôi mà cũng tái diễn đến mấy lần,không ngờ chỉ vì bạn bè mà em dám mò đến đây, đặt vấn đề với tôi cơ đấy.

Tôi biết thế nào hắn cũng nói vậy. Tôi không ngước nhìn hắn, nhếch mép, cười chua chát:

- Anh nói phải, đúng là tôi đề cao mình quá rồi.

Tôi cầm chặt mấy tấm bản hợp đồng, lùng bùng chào hắn:

- Xin chào Mạc tiên sinh, đã quấy rầy anh rồi.

Tôi cũng không hối hận, tôi đã nỗ lực thử hết mọi cách có thể, dù chỉ nhậnlại sự bẽ bàng. Tôi bải hoải nghĩ, biết đâu Triệu Cao Hưng nghĩ ra đượccách nào khác thì sao.

Thang máy nhảy xuống đến tầng một, quanhđây toàn chung cư cao cấp, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của mộtchiếc taxi. Chẳng còn tâm trí đợi taxi nữa, tôi đành cắm cúi tiến vềphía trước, dọc theo con đường.

Đi được một lát, bỗng có ngườiníu cánh tay tôi. Tôi ngoảnh lại, chợt nhận ra Mạc Thiệu Khiêm, trongbóng tối, đôi mắt ấy càng trở nên u ám hơn, hắn cất giọng lạnh lùng:

- Em định đi tìm ai?

Mất tất cả hy vọng, giờ lòng tôi đã nguội lạnh:

- Chẳng ai cả. Số tôi đen đủi, chẳng ai giúp được.

Chẳng hiểu hắn đang cáu bẳn điều gì mà hẩy phắt tay tôi ra. Đằng nào hắn cũng không chịu giúp mình, tôi bèn quay gót, đi thẳng, được mấy bước chânliền ngoái lại nhìn, thấy hắn vẫn đứng đó. Ánh đèn đường màu cam trùmlên thân hình hắn cùng bộ cánh bảnh bao, lịch lãm, dù đứng dưới ánh đènnhưng cũng không tỏ ra quá phô trương. Tôi không thể nào biết được hắnđứng chôn chân ở đó làm gì, cũng chẳng đoán ra vì sao hắn đuổi theomình. Bấy lâu nay, tôi hoàn toàn không hiểu gì về hắn, hắn thâm sâu khólường, kẻ phàm phu tục tử như tôi sao dám giở trò võ đoán.

Tôitoan bước đi liền bị hắn kéo giật lại, dường như cả cơ thể sà vào lònghắn, bờ môi hắn ráo riết ập tới, không cho tôi thời gian thích ứng.

Trước kia, hắn thường hôn tôi kiểu này. Nụ hôn cuồng si, lấn lướt, cuốn đimọi hơi thở khiến tôi hoang mang. Tôi nhắm nghiền mắt, mặc hắn muốn làmgì thì làm, quen nhẫn nhục ba năm rồi, thêm một lần nữa thì đã sao.

Kết thúc nụ hôn, tôi tròn mắt nhìn hắn. Giọng điệu ấy thấp thoáng một cảm xúc chán ghét nào đó, như thể đang hận thù điều gì:

- Một tháng. Em về sống với tôi một tháng.

Cảm xúc trong tôi vẫn bình ổn, không hề xao động.

- Anh đọc hợp đồng đi đã. Ba bản hợp đồng này không đơn giản đâu, hay anh gọi luật sư của mình đến xem thử.

Ngực hắn hơi phập phồng, vẫn biết mình rất ti tiện nhưng tôi mặc kệ. Có lẽhắn muốn nhờ tôi trêu tức Mộ Vịnh Phi hoặc bản thân hắn vẫn có nhu cầunhư trước kia. Nhưng từ xưa tới nay, tôi và hắn vẫn chưa từng hợp tácvui vẻ. Tôi là con gái của kẻ thù giết cha hắn, hắn lôi cậu tôi ra để uy hiếp tôi, ba năm qua, đã bao lần chúng tôi phải kìm nén ý nghĩ muốngiết chết đối phương, cho đến khi chính thức đường ai nấy đi.

Sau khi Đáng Yêu chết, ngay tại bệnh viện, chúng tôi đã thẳng thừng lật bài ngửa với nhau, thật không ngờ tôi còn quay về tìm hắn.

Tôikhông trông mong hắn sẽ nhẹ nhàng với mình, dù sao tôi đã chẳng còn tưcách. Vậy mà điều khiến tôi bất ngờ nhất là đêm đó, hắn không hề chạmvào tôi. Hắn ngủ phòng hắn, tôi ngủ tại căn phòng cũ của mình.

Xa cách nơi này quá lâu khiến tôi trằn trọc.

Tủ quần áo vẫn treo kín đồ của tôi, ngay cả bàn trang điểm cũng bày nguyên phấn son và lược chải đầu như trước đây. Tôi cứ đinh ninh hắn đã saingười quẳng hết đi rồi, không ngờ mọi thứ vẫn y nguyên ở đó. Bình hoatrên bàn cắm đầy hoa dạ lan tím[1], hình như Mạc Thiệu Khiêm rất thíchloại hoa này, vậy mà phòng hắn chẳng bao giờ cắm hoa, còn phòng tôithường trực loài hoa này trọn vẹn suốt ba năm, nhìn nhiều cũng thấyngán, muốn in bằng được dấu ấn của mình lên tất cả mọi thứ thuộc về hắn. Hay hắn đã lường trước được việc tôi sẽ quay lại? Hoặc chuyện xảy ravới Duyệt Oánh chỉ là một cái bẫy? Nhà giàu với nhau, ai mà biết bốDuyệt Oánh có phải phe cánh của hắn hay không?

[1] Mỗi một loàihoa đều mang những thông điệp riêng, dạ lan có nhiều màu, nhiều thôngđiệp. Màu tím của dạ lan hương tượng trưng cho nỗi buồn và nói thay lờixin lỗi: “Hãy tha thứ cho anh.”

Tôi chẳng còn niềm tin ở ai nữa.

Dù là bẫy thì tất cả cũng do mình tự nguyện đâm đầu vào.

Sáng sớm hôm sau, lúc tôi thức giấc thì Mạc Thiệu Khiêm đã ra khỏi nhà. Hắnkhông đả động đến vấn đề hợp đồng, cũng chẳng nhắn nhủ câu nào. Tôi thấy bồn chồn, nóng ruột, sự tình khác xa mình dự liệu, tôi chẳng nắm chắctrong tay thứ gì. Lúc chú tài xế đưa tôi đi học, tôi chợt nảy ra mộtsáng kiến.

Tan học, tôi liền chạy ngay đến chợ chuyên bán thúcảnh, không ngờ chó dòng Samoyed lại đắt thế. Một con còn mới đẻ, bé títẹo mà đã suýt soát hai nghìn tệ. Vét hết tiền trong thẻ mà vẫn thiếu ba trăm, dùng dằng nửa ngày trời mà người ta vẫn không chịu bán. Về sau,thấy tôi rơm rớm nước mắt, ông chủ liền phá ra cười:

- Thôi thôi, đấy, cô đã thích nó thế thì tôi chịu lỗ, bán cho cô đấy.

Tôi ôm con cún đang run rẩy ấy vào lòng, hớn hở mang về nhà.

Tối đó, Mạc Thiệu Khiêm không về nhà ăn cơm, chắc là hắn đi dự tiệc. Phòngbếp vẫn chuẩn bị cơm nước cho tôi nhưng tôi chẳng còn bụng dạ thưởngthức bữa tối. Ngồi xem ti vi đến tận mười hai giờ mà vẫn chưa thấy hắnvề. Tôi đành về phòng tắm rửa, đi ngủ, vừa nằm xuống chưa được bao lâu,chợt nghe dưới nhà có tiếng động. Đoán chắc Mạc Thiệu Khiêm đã về, tôivội bật dậy, ắm con cún đang ngủ say ra đón hắn. Tôi gặp Mạc Thiệu Khiêm ở hàng lang, nhìn dáng đi ngật ngưỡng là biết ngay hắn say rượu. Lầnđầu tiên thấy hắn như thế nên tôi cứ ngây ngô đứng nhìn.

Hắn cũng bất ngờ khi gặp tôi, ánh mắt dừng ở con cún tôi đang ôm trong lòng:

- Sao em lại ở đây?

- Em… mua con Samoyed này… – Tôi nhấc con cún lên cho hắn xem. – Anh xem, giống Đáng Yêu lúc nhỏ không này?

Hắn quay ngoắt mặt đi:

- Đừng có nhắc đến Đáng Yêu! Em tưởng mình là ai… Sao tự nhiên lại đi mua con cún này? Em định dùng nó để lấy lòng tôi chứ gì? Em coi tôi làthằng khờ đấy à? Em biết tôi là thằng khờ nên em mới tìm tôi chứ gì?

Đôi mắt hắn tối sầm, hằn lên sự giận dữ, dường như hắn đang nghiến răng căm hờn với tôi:

- Em đừng khinh tôi, cũng đừng hả hê vội, tôi là thằng khờ tự tôi biết, khỏi cần em nhắc!

Tôi ngơ ngác nhìn hắn, không ngờ hắn lại nổi đóa. Cứ tưởng hắn thích chó, thế mà hắn lại gạt phắt tôi sang một bên:

- Tránh ra!

Hắn đẩy tôi văng vào tường làm con cún giật mình tỉnh giấc, mắt tròn mắtdẹt rên ư ử trong lòng tôi. Bả vai tôi đau điếng, vậy mà hắn không buồnnhìn lấy một cái, đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại, bỏ lại tôibần thần đứng đó. Con cún thè chiếc lưỡi nóng hổi liếm láp tay tôi, nógiãy giụa, ngóc đầu khỏi vòng tay tôi. Tôi cúi xuống, bắt gặp đôi mắtđen láy ấy cũng đang nhìn mình. Mạc Thiệu Khiêm phớt lờ tôi, nên con cún này cũng bị hắn ghét.

Hôm sau, quản gia gọi Hương Tú đến, cúncon được ở phòng cũ của Đáng Yêu, Hương Tú cũng rất quý nó. Cô ấy luyênthuyên với tôi đủ chuyện, lúc đó tôi mới biết Đáng Yêu bị xe đâm. Hômđó, Hương Tú dắt Đáng Yêu xuống nhà đi dạo, vừa thấy Mạc Thiệu Khiêmxuống, nó liền vùng sợi dây xích rồi băng nhanh qua đường, đúng lúc đócó một chiếc xe lao tới, đâm thẳng vào Đáng Yêu.

- Mặt cậu ấy tối sầm, cậu ấy đưa Đáng Yêu đến bệnh viện, nhưng không kịp.

Thì ra Hương Tú cũng biết nói tiếng Trung, trước kia, tôi cứ tưởng cô ấy chỉ nói tiếng Anh.

Tắm cho cún con cũng rất thú vị. Tôi phụ trách giữ nó, còn Hương Tú lo phần tắm rửa. Con cún ra sức cào hai bàn chân vào tay tôi, vòi hoa sen xảnước âm ấm lên người nó, nó rơm rớm nước mắt, suýt thì tru lên thê thảm, làm tôi thấy áy náy.

- Nóng quá à?

- Chó không thích tắm – Hương Tú trả lời tôi bằng ngũ điệu tiếng Trung cứng ngắc – Xong rồi.

Tắm xong, nhìn cún con mềm nhũn như một em bé sơ sinh quấn chiếc khăn tosụ. Hương Tú lấy máy sấy hong khô lông cho nó. Cún con đang gầy nhom đãdần trở lại dáng vẻ tròn quay như thường ngày. Hương Tú chợt nói:

- Nó chưa có tên!

Tôi cũng nhớ ra, đúng là nó chưa có tên. Cũng bởi ba ngày gần đây, tôi chỉgặp được Mạc Thiệu Khiêm trong vòng nửa tiếng. Tôi định để hắn đặt têncho nó, nhưng ngay cả tôi mà hắn cũng chẳng thèm đoái hoài, nói gì làcon chó này.

Bước sang tối ngày thứ hai, tôi mất hết kiên nhẫn,nghĩ bụng không biết cứ căng thẳng thế này liệu có giúp mình chuyện hợpđồng thật không. Tôi hạ quyết tâm, phải đo đòi vật làm tin. Buổi tối hắn thường về nhà rất muộn, khi hắn dã yên vị trong buồng tắm, tôi mới lẻnvào gian quần áo trong phòng ngủ chính, tôi nhớ trong đó có cửa thôngsang phòng tắm.

Quả nhiên cánh cửa thông sang phòng tắm không hề khóa, tôi thay đồ trong gian quần áo, tìm một chiếc áo sơ mi nam đểmặc. Tôi nhớ năm ngoái, có một đêm hắn ngủ lại phòng tôi, sáng dậy, tôikhoác tạm áo sơ mi của hắn vào nhà vệ sinh, lúc ra bị hắn bắt gặp, thếlà hắn cứ bám riết không tha, làm tôi nghỉ cả buổi học ngày hôm đó. Tôithấp thỏm, kéo thấp vạt áo, áo sơ mi nam vừa to vừa rộng, thế này đã đủquyến rũ chưa?

Tôi rón rén, hé mở cánh cửa đủ để thấy Mạc ThiệuKhiêm đang khép hờ mắt, nằm trong bồn tắm như thể đã ngủ quên. Chắc hômnay hắn không uống rượu, tôi bèn tháo đôi dép lên, chân trần bước lạigần.

Tôi bước một mạch đến gần bên bồn tắm, thấy màn hình LEDđang nhấp nháy chiếu bộ phim hoạt hình Prince of tennis. Thật khôi hài,có nằm mơ cũng không ngờ Mạc Thiệu Khiêm lại xem Prince of tennis trongnhà tắm, đàn ông ngoài ba mươi tuổi còn xem hoạt hình? Bất ngờ, hắn quay ngoắt lại như thể có linh cảm mách bảo, khiến tôi chẳng kịp bận tâm vìsao hắn coi phim hoạt hình. Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao vừa lạnh lùngvừa vô tình, có cảm giác vô cùng hời hợt và xa cách. Tôi lung túng, trân mình ở đó, không biết phải lùi hay tiến.

Giọng hắn lạnh tanh:

- Ai cho phép em mặc quần áo của tôi? Ra ngay!

Tôi thấy bàn tay hắn đang gác trên thành bồn đã siết chặt lại. Tôi lờ đi,coi như không thấy, quyết tâm không đếm xỉa đến điều đó trước khi hắn có ý định hất tôi ra ngoài. Tôi bổ nhào xuống nước như một con vịt, lúcđầu chỉ định níu cánh tay hắn thôi nhưng hẫng chân nên ghì siết lấy cổhắn. Hắn vằng mạnh, chúng tôi quần nhau một trận ngay trong bồn tắmkhiến quần áo trên người ướt sũng, trong suốt. Tôi bám lấy hắn, giốngmột con bạch tuộc, nhất quyết không chịu buông, còn hắn thì tức tối, mặt mày nhăn nhó. Tôi trơ tráo rà môi lên cằm, lên cổ hắn, những chiếc hônkhiến hắn mất kiên nhẫn, đè nghiến tôi xuống, giành thế chủ động. Sauđó, tôi mệt mỏi rã rời, lịm luôn trong bồn tắm, thậm chí ra khỏi đó thếnào, tôi cũng không biết.

Thực ra cũng có lúc tôi lơ mơ choàngtỉnh bởi bàn tay ai đó luồn vào mái tóc ẩm ướt của mình. Tối nay, tôi đã trải qua mấy lần chết đuối hụt, may thay, lần nào Mạc Thiệu Khiêm cũngnhớ ra phải vớt tôi lên. Tôi miên man trong giấc ngủ chập chờn, chỉ khinghe tiếng máy sấy ù ù bên tai, kèm theo làn gió ấm áp lướt qua da dẻ,tiếp đó, một bàn tay nóng ran khẽ chạm vào mặt tôi, vén gọn tóc tôi sang một bên, bấy giờ tôi mới nhận ra có người ngồi bên mép giường, sấy tóccho mình.

Làn gió ấm áp, dịu êm gợi tôi nhớ lúc bé, mẹ thườngsấy tóc cho tôi, mẹ dặn không được đi ngủ khi đầu còn ẩm, vì như thế rất dễ bị đau đầu. Tiếng ro ro ấy ru tôi lắng lòng như dạo bé được ngủtrong vòng tay mẹ. Tôi thì thầm gọi mẹ, tôi nghĩ chắc mình đang mơ, rồichỉ mấy giây sau, đã thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ.

Lúc choàngtỉnh, cổ tôi tê rần sau một đêm gối trên cánh tay Mạc Thiệu Khiêm, thayvì kê đầu lên gối. Cơ thể ấy vẫn tỏa ra mùi hương lãng đãng quen thuộc,cũng chính mùi hương tôi ghét cay ghét đắng. Thì ra suốt đêm qua, tôinằm gọn trong lòng hắn, ngủ ngon lành. Tôi thấy ngượng, có lẽ tại nhiềulần bán rẻ bản thân đã khiến tôi quen mùi trơ lì, cho nên tôi mới có thể ngủ ngon đến vậy. Tôi im thin thít, lẩn về phòng mình, thay quần áo đihọc.

Tôi lên nhầm hai chuyến xe bus nên bị muộn học. Duyệt Oánhkhông đến, chẳng có ai giữ chỗ cho tôi, mình tôi ngồi ở hàng ghế cuốicùng, thấy trơ trọi vô cùng. Tôi thơ thẩn như người mất trí suốt buổihọc, chép bài mà mắt cứ dán vào chuỗi hạt bồ đề trên tay. Tôi nhớ nhữnggì Duyệt Oánh nói, cùng khuôn mặt nghiêng nghiêng dịu dàng, xinh xắndưới ánh đèn phòng bệnh của cô ấy lúc bấy giờ. Tôi không hối hận vìnhững gì đã làm, nếu thật sự giúp được Duyệt Oánh thì cũng đáng.

Buổi tối, lúc tôi về đến chung cư, Mạc Thiệu Khiêm đang ở nhà. Hai chúng tôi ngồi chung bàn ăn, không khí gia đình kiểu này khiến tôi thấy khó hòanhập, ăn cũng chẳng vào. Mới sáng ra, hắn còn chưa tỉnh mà tôi đã lẩnmất hút, không biết hắn sẽ tỏ thái độ thế nào. Nhưng từ đầu tới cuối hẳn chẳng đả động gì nên tôi cũng ngại không biết mở miệng ra sao, cơm nước xong xuôi cũng là lúc Hương Tú tới chào hỏi, ngỏ ý muốn dẫn cún con đidạo. Cún con chạy nhảy còn liêu xiêu, cái mặt ngơ ngơ ngác ngác, thườngnhìn mọi người bằng đôi mắt rưng rưng. Cổ trong dây xích khiến nó chưaquen, liên tục cào cổ, Hương Tú cản mấy lần mà nó vẫn cứ cào.

Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày nhìn nó, tôi tranh thủ nói:

- Anh đặt tên cho nó đi…

Mặt hắn lạnh tanh nhưng vẫn mở miệng nói:

- Cứ gọi nó là Đáng Ghét.

Tôi thấy sượng sùng, bèn im bặt. Hương Tú lại mừng rơn, tưởng Đáng Ghét với Đáng Yêu là hai từ tương đương nhau.

Tôi biết thừ hắn ghét con chó này, cũng như hắn ghét tôi. Nhưng ai bảo tôi cầu xin hắn làm gì?

Cuộc sống chung đụng giữa tôi và Mạc Thiệu Khiêm rơi vào căng thẳng, hắn đối xử với tôi lãnh đạm, thờ ơ còn tôi lại thấy chột dạ mỗi lần gặp hắn.Đành rằng trước kia, hắn đối xử với tôi chẳng tốt đẹp gì, toàn là giảnhân giả nghĩa, nhưng vẫn thoải mái hơn nhiều so với kiểu lập lờ này.Tôi lo hắn không chịu thực hiện lời hứa, vẫn biết hắn đã nói là làm,nhưng loại người tráo trở, vô tình như hắn, ngộ nhỡ muốn nuốt lời cũngdễ như trở bàn tay, với cả tôi cũng từng bị hắn lừa rất nhiều lần. Sắptới kỳ nghỉ, tôi chủ động đề nghị hai người đi du lịch cho khuây khỏa,dường như hắn chẳng mấy hứng thú:

- Tùy em.

Gần đây,cuộc sống trở nên bức bối khiến tôi chán chường vô cùng. Hình như côngviệc của hắn cũng khá lu bù, phải tối muộn mới về nên chẳng mấy khi tôiđược gặp hắn, mà có về thì hắn cũng lờ tôi đi, càng khiến tôi lo ngayngáy. Mãi đến lúc được nghỉ, Mạc Thiệu Khiêm mới hỏi tôi:

- Lần trước em bảo muốn đi du lịch, định đi đâu?

Tôi tỏ vẻ biết điều:

- Anh xem nơi nào được thì mình đi.