Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 158: Cũng vậy



"Đừng." Tôn Khiết vẫn nắm chặt lấy tiểu Dương Minh không tha.

Dương Minh mặc dù không cắn rứt lương tâm gì hết, nhưng hắn không thể nào không lo cho mình được. Ở thời buổi bệnh Aids lan tràn khắp nơi này, Dương Minh không muốn chỉ xúc động nhất thời mà ôm hậm cả đời.

Hơn nữa, Dương Minh theo chủ nghĩa cực đoan. Theo hắn thấy, quá khứ của một cô gái không quan trọng, cho dù cô ta không còn trinh, Dương Minh cũng không hề xem thường. Nhưng một khi đã có quan hệ với mình, như vậy hắn hy vọng mình trở thành người đàn ông cuối cùng của cô ta. Hắn không thể tha thứ cho một người phụ nữ cho hắn mọc sừng. Cho nên Dương Minh vì tránh tình huống này xảy ra, không thể không chuẩn bị trước.

Như Tôn Khiết, Dương Minh không thể nào nhìn thấu cô gái này. Dương Minh có cả dị năng cũng không có cách nào đảm bảo chinh phục được Tôn Khiết.

Bởi vì phụ nữ quá thần bí, quá quỷ dị.

Dương Minh có thể nghĩ đến biện pháp đeo bao. Cứ như vậy, Dương Minh có thể nói, tôi chỉ là dùng một ** chơi cô, vậy không thể nào cho tôi mọc sừng được.

Thực ra suy nghĩ thế chỉ là lừa mình dối người. Nhưng một thằng theo chủ nghĩa cực đoan như Dương Minh, cũng không phải chỉ có mình hắn.

KTV cao cấp đúng là tốt, nếu không Dương Minh đúng là cưỡi lên lưng hổ khó mà xuống. Vừa nãy vào phòng vệ sinh, Dương Minh thấy có hai cái bao dành cho nam và nữ.

Dương Minh đưa tay ra cầm lấy một cái, xé túi bóng.

Tôn Khiết thấy Dương Minh muốn dùng bao, khẽ nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Không cần dùng cái đó. tôi rất sạch sẽ." Tôn Khiết hiển nhiên nghĩ ra Dương Minh đang băn khoăn điều gì. Tôn Khiết cười khổ, ai bảo mình vừa nãy biểu hiện dâm đãng như vậy. Cậu nhóc này tám phần cho rằng mình là một dâm phụ.

Dương Minh sửng sốt? Sạch sẽ? Toát mồ hôi, có ai bảo mình bị bệnh không. Dương Minh không nghe nàng nói. Có kinh nghiệm với Lam Lăng, Dương Minh rất dễ dàng và quen thuộc đeo bao vào.

"Ai." Tôn Khiết thở dài, ngay sau đó một cảm giác mãnh liệt đã phủ lấy cơ thể nàng.

Dương Minh cao hơn Tôn Khiết một cái đầu, hai người đứng quay mặt vào nhau, tư thế này rất khó. Dương Minh đành phải ngồi xuống, đưa tay ôm lấy Tôn Khiết.

Cho dù Dương Minh rất cường tráng, nhưng như vậy không thể chịu được lâu. Dương Minh nhìn xung quanh một chút, trực tiếp ôm Tôn Khiết lên, cho nàng ngồi vào lên thành chậu rửa mặt.

Tiếng thở hổn hển, tiếng cơ thể va chạm vào nhau không ngừng vang lên trong phòng vệ sinh.

Nửa tiếng sau, Dương Minh mệt không chịu nổi. Làm trong phòng vệ sinh, mặc dù làm cho người ta cảm giác rất mới mẻ và kích thích, nhưng rất mệt. Bảo sao người nào đã thử qua một lần sẽ không muốn thử lần hai.

Tôn Khiết sau khi phát tiết, cả người vô cùng khoan khoái. Nàng rất muốn ngủ một giấc nhưng biết là không thể, bên ngoài vẫn còn có người.

Tôn Khiết đã tỉnh táo lại, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang ôm lấy mình mà thở hổn hển. Hắn là một người đàn ông rất đẹp trai và có cá tính, chỉ là tuổi hơn nhỏ. Nếu không sẽ là một bạn trai tuyệt vời.

Phụ nữ đều là như vậy, đối với người đàn ông có quan hệ với mình đều có một tình cảm phức tạp, đương nhiên ngoại trừ bị hiếp. Tôn Khiết lắc đầu, xảy ra chuyện này nàng không hề hối hận. Tôn Khiết không phải người đặt nặng trinh tiết, nếu không màng trinh cũng không bị phá từ nhỏ.

Mặc dù Tôn Khiết không phải người giữ gìn trinh tiết cho chồng, nhưng nàng lại là người sẽ giữ trọn trinh tiết với người mình yêu.

Nghe qua thì khá mâu thuẫn, thực ra thì không phải. Nói cách khác, một khi Tôn Khiết chính thức yêu ai đó, như vậy nàng sẽ giữ gìn trinh tiết với người đó vĩnh viễn.

Cho nên xảy ra như thế nào, Tôn Khiết suy nghĩ khá thoáng. Nàng cảm thấy nếu tương lai mình thực sự thích ai đó, mình cũng sẽ không giấu diếm. Dù sao chuyện hôm nay nó quá đột ngột, nếu như người đó không hiểu cho nàng, người như vậy không đáng để nàng yêu.

Bây giờ, Tôn Khiết mới có thể suy nghĩ từ đầu đến cuối chuyện này. Nàng không ngu, mình gặp phải tình huống này, nhất định không phải phản ứng sinh lý bình thường. Cảm giác đó trước đây chưa từng có. Cho nên chỉ có một khả năng, trúng kế.

Nghĩ đến một loạt sự kiện diễn ra trong hôm nay, Tôn Khiết phân tích sơ bộ.

Đầu tiên là Dương Minh đã có quan hệ với mình.

Từ lý mà nói, hắn cũng bị nghi ngờ. Nhưng Tôn Khiết lại loại trừ Dương Minh ra đầu tiên.

Tại sao? Nguyên nhân có rất nhiều. Đầu tiên, hôm nay nàng mới biết hắn, nói cách khác cùng mình đi đến đây chỉ là quyết định nhất thời, trước đó căn bản không có sự chuẩn bị. Dương Minh không thể lúc nào cũng mang theo thuốc kích dục bên người được.

Tiếp theo, trước hết Dương Minh không biết mình sẽ vào đây. Hắn ở đây chờ mình, không có khả năng. Nơi này có hai phòng nghỉ, mình sao lại phải vào đây.

Điểm quan trọng nhất đó là Tôn Khiết nhớ lại câu nói của Dương Minh với mình lúc đang ăn: "Không muốn chết thì đừng uống" Lúc ấy Dương Minh nhất định đã nhìn ra cái gì, hắn nhắc nhở mình.

Chỉ là, người này cũng thật là sao không nói rõ ra một chút? Làm hại mình. Chẳng qua vì vậy dẫn ra một nhân vật quan trọng, đó chính là Quách Kiện Siêu.

Là Quách Kiện Siêu đưa chén rượu cho mình, cũng là hắn rót rượu. Nghĩ đến thái độ muốn lấy lòng mình của Quách Kiện Siêu, Tôn Khiết càng thêm khẳng định điểm này. Giỏi, thì ra là mày làm chuyện tốt này, dám bỏ thuốc bà, thật sự là muốn chết.

Có suy nghĩ này, Tôn Khiết mới thở phào nhẹ nhõm. Chẳng qua vì vậy làm cho vị trí của Dương Minh trong lòng nàng cao thêm một bậc. Người đàn ông này hình như rất mẫn cảm. Tôn Khiết nhìn Dương Minh đầy thâm ý, lắc đầu.

Bây giờ phải xử lý chuyện trước mắt đã. Tôn Khiết nhẹ nhàng rời khỏi lòng Dương Minh: "Mau dọn dẹp, bên ngoài đang có người chờ"

Dương Minh đang hưởng thụ bộ ngực vĩ đại của Tôn Khiết, bị đẩy ra có chút mất hứng. Lúc muốn thì ôm tôi thật chặt, bây giờ dùng xong thì vứt đi hả. Điều này làm Dương Minh rất khó chịu.

Nhưng Tôn Khiết nói cũng đúng, Dương Lệ vẫn ở bên ngoài. Nếu cho cô ta phát hiện ra gì đó rồi chạy đến tố cáo với bố mẹ mình, vậy thì xong rồi.

Không biết tại sao, Dương Minh cảm thấy vừa nãy mặc dù rất mệ nhưng lại thích hơn hẳn mọi lần. Không biết có phải là làm giấu nên thế, hay bởi vì thân hình nóng bỏng và bộ ngực vĩ đại của Tôn Khiết, hay là do ở trong phòng vệ sinh, bên ngoài vẫn có người đang đợi. Tóm lại cảm giác kích thích đó làm Dương Minh không thể nào quên.

Hai người thu dọn chiến trường thật nhanh, mặc quần áo, rồi vứt bao dính đầy nước nhờn vào bồn cầu, giựt nước. Tôn Khiết là phụ nữ nên hơi phiền phức, còn phải soi gương chải đầu. Dương Minh đơn giản hơn nhiều, rửa mặt cái là xong.

Nhìn thấy không còn sơ hở gì, hai người chuẩn bị đi ra.

"Tôn Khiết. tôi" Dương Minh cảm thấy nên nói gì đó.

"Đừng nói gì hết" Tôn Khiết thản nhiên nói: "Chúng ta có gì cần nhau chứ? Sau khi ra ngoài coi như chưa xảy ra chuyện gì"

Cảm giác tiêu hồn lạc phách đó, Tôn Khiết mặc dù cũng khó có thể quên nhưng nàng là người rất có lý trí, một khi không bị thuốc chi phối, nàng lập tức lấy lại tỉnh táo. Nàng biết mình và Dương Minh không có bất cứ khả năng nào. Trước không nói về tuổi tác, mà thân phận hai người cách nhau quá xa. Dương Minh vẫn chỉ là một học sinh.

"Tôi biết rồi" Dương Minh nghe xong nhíu mày, trong lòng rất không thoải mái.

Không trách Dương Minh tại sao lại tức giận. Lời này do một người phụ nữ nói ra đúng là làm cho người ta bị đả thương. Dương Minh cảm thấy mình thất bại. Tôi là công cụ thỏa mãn của cô sao?

Tôn Khiết sao không nghe ra Dương Minh đang bất mãn, khẽ cười với hắn: "Không phải lần đầu tiên hả? Xem ra đúng là tôi đã xem thường cậu"

"Cô không phải cũng như vậy sao, cũng vậy" Dương Minh châm chọc nói.

"Tôi." Tôn Khiết nghe Dương Minh nói, mặt trầm xuống, nàng định nói gì đó nhưng lại thôi. Thở dài, mở cửa đi ra ngoài.

Dương Minh có chút khó hiểu, đã làm rồi, còn không cho người ta nói.

Mà Quách Kiện Siêu và Hoa tổng ở bên ngoài thấy cửa phòng rốt cuộc mở ra đều rất hưng phấn. Trong lòng thầm nghĩ Tôn Khiết chịu giỏi thật, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được?

Nhưng khi bọn họ thấy Dương Minh đi theo Tôn Khiết ra khỏi phòng vệ sinh đều trợn tròn mắt. Mồm Quách Kiện Siêu há hốc có thể nhét một quả trứng gà vào.

Thằng côn đồ đó sao lại ở trong phòng vệ sinh chứ?