Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 159: Gây chuyện



Quách Kiện Siêu và Hoa tổng vẫn đứng ngoài chờ, nhìn đồng hồ thấy đã hơn nửa tiếng, cô ta sao vẫn chưa ra? Quách Kiện Siêu có chút lo lắng: "Anh Hoa, anh nói có phải cô ả Tôn Khiết tự mình giải quyết không?"

"Theo lý không nên như vậy? Chẳng qua bây giờ đã hơn nửa tiếng, cô ta chắc cũng đã thỏa mãn" Hoa tổng nhíu mày, không phải chủ hàng thuốc lừa mình đó chứ? Không phải vậy, thằng chủ hàng thuốc là em ruột tình nhân của hắn, theo lý không nên lừa hắn chứ? Hơn nữa mình cũng không phải xin, không lý gì mà cầm hàng giả ra lừa mình. Huống hồ mình cũng không mặc cả mà.

Cho nên khi cửa phòng vệ sinh mở ra, cả Hoa tổng và Quách Kiện Siêu đều vui mừng. Nhưng thấy Dương Minh theo sát phía sau, vẻ mặt bọn họ lại trở nên khó coi.

"Hai người." Quách Kiện Siêu kinh ngạc há hốc mồm, chỉ vào Tôn Khiết và Dương Minh.

Mặt Tôn Khiết lúc này đỏ hồng tỏa sáng, rất quyến rũ, không hề có dáng vẻ khát dục gì cả, mà ngược lại trở nên thoải mái sau khi được thỏa mãn.

"Ha ha, xin lỗi, em hơi khó chịu nên nãy uống chén rượu bị nôn ra, bạn trai vào chăm sóc cho em" Tôn Khiết cười cười giải thích.

"Là như vậy sao, có nặng lắm không" trong mắt Quách Kiện Siêu lóe lên một tia lửa giận. Chẳng lẽ thằng Dương Minh này thực sự là bạn trai Tôn Khiết? Hay là mình làm cho hắn chiếm tiện nghi?

Chẳng qua nhìn vẻ hạnh phúc của Tôn Khiết, hình như là khả năng thứ nhất.

Uống say? Người biết Tôn Khiết đều biết rõ tửu lượng của nàng, uống một chén rượu vang nhỏ sao có thể say chứ? Hai người làm gì ở trong phòng vệ sinh, Tôn Khiết rõ. Quách Kiện Siêu là người bỏ thuốc càng rõ hơn, chỉ là không nói phá mà thôi.

"Không cần Phó tổng quan tâm, em không có chuyện gì" Tôn Khiết cười nói.

"Ồ? Vậy à?" Quách Kiện Siêu đang rất khó chịu, giơ chén rượu trên bàn lên uống cạn: "Xin lỗi, Tôn Khiết, anh có việc phải đi trước"

Quách Kiện Siêu không còn tâm trạng nào mà ở lại đây nữa, lảo đảo đi ra khỏi phòng.

Hoa tổng nhìn theo Quách Kiện Siêu, lắc đầu. Thằng này vẫn còn quá non, chỉ có như vậy mà đã xúc động đến thế.

Quách Kiện Siêu đi rồi, Hoa tổng cũng không tiện ở đây, vì vậy cũng tìm cớ ra về.

Lúc này Dương Lệ cũng đã tỉnh ngủ, nhưng còn không biết đã xảy ra chuyện gì. Mơ mơ màng màng mở mắt: "Tôn Khiết, bọn họ đi hết rồi sao?"

"Ừ, đi hết rồi, chúng ta về thôi" Tôn Khiết gật đầu nói.

Dương Lệ dụi mắt, nhìn thấy Dương Minh vẫn còn ngơ ngác đứng một chỗ, có chút tức giận: "Sao em còn không đi? Chẳng lẽ còn muốn chị và Tôn Khiết đưa em về nhà sao?"

"Em cũng về đây" Dương Minh thực ra cũng không muốn cùng đi với hai người, dù sao mình vừa mới có quan hệ với Tôn Khiết. Mà thái độ của Tôn Khiết lúc này rõ ràng là không muốn quan hệ phát triển thêm nữa. Dương Minh cũng không muốn mặt dày dán vào cái mông đít lạnh lùng của nàng.

Nhìn theo Dương Minh rời đi, Tôn Khiết khẽ thở dài, sau đó giả vờ không có gì nói chuyện với Dương Lệ: "Lệ Lệ, em họ của bà thú vị thật đó"

"Nó? Thú vị?" Dương Lệ cười xùy với lời nói của Tôn Khiết.

"Cậu ta có bạn gái chưa?" Tôn Khiết hỏi.

.

Trong lòng Quách Kiện Siêu đang rất khó chịu, mẹ nó chứ, một thằng côn đồ dựa vào cái gì mà có được Tôn Khiết. Tao đường đường là phó tổng tập đoàn Hùng Phong chẳng lẽ kém đến thế sao.

Quách Kiện Siêu vừa đi vừa quan sát mục tiêu. Đúng vậy, hắn phải phát tiết ngọn lửa trong lòng. Gái ở Bất Dạ Thiên chất lượng đều được, hắn chuẩn bị dẫn một người về chơi.

Một cô gái bưng đĩa hoa quả đi sát qua người làm mắt Quách Kiện Siêu sáng lên, thật quyến rũ, chỗ cần lớn thì lớn, chỗ cần nhỏ thì nhỏ, lúc đi cái mông ưỡn ẽo thật gợi cảm.

Điều này làm cho Quách Kiện Siêu đang rất đau lòng trỗi dậy ngọn lửa dục. Quách Kiện Siêu đưa tay ra ngăn cô gái: "Tiểu thư, tối nay có hẹn chưa?"

"Quý khách, anh uống nhiều rồi" Cô gái tránh được bàn tay của Quách Kiện Siêu, lạnh nhạt nói: "Anh muốn tìm gái, em có thể liên hệ cho anh"

"Gọi gái? Em không phải gái sao" Quách Kiện Siêu một lần nữa đưa tay ra, muốn nắm lấy tay ngọc người đẹp.

"Quý khách, mời anh tự trọng cho" Cô gái không tức giận, mà một lần nữa nhắc nhở Quách Kiện Siêu: "Anh không phải lần đầu tiên đến Bất Dạ Thiên chứ. Quy định ở nơi đây chắc anh cũng rõ. Gái là gái, nhân viên phục vụ là nhân viên phục vụ. Khách không thể nào sàm sỡ với nhân viên phục vụ, trừ phi họ đồng ý"

"Đồng ý? Hừ, mày sợ ông không cho mày tiền bo sao? Nói cho mày, ông có tiền" Quách Kiện Siêu hừ nói: "Là mày, nói giá xem"

"Quý khách, tôi đang làm việc. Nếu như anh cố ý lưu tôi lại, như vậy có hậu quả gì chắc anh cũng rõ" Cô gái lúc này đã giận.

"Hậu quả? Có thể có hậu quả gì chứ? Mày đang uy hiếp tao sao?" Quách Kiện Siêu tức giận. Tôn Khiết không đáp ứng mình thì thôi. Một con phục vụ trong quán cũng ra vẻ ta đây.

"Quý khách, tôi không có ý uy hiếp anh. Quy định của Bất Dạ Thiên là như vậy, hy vọng anh tuân theo. Như vậy chúng ta đều không sao cả" Cô gái nhíu mày nói.

"Ha ha. Xem mày còn ngưu đến bao giờ. Nói cho mày biết, ông coi trọng mày, hôm nay sẽ dẫn mày đi" Nếu là bình thường, Quách Kiện Siêu không thể nào làm như vậy. Hôm nay sở dĩ làm thế một là vì Tôn Khiết đả kích hắn quá lớn, hai là lúc gần đi còn một uống một chén rượu mạnh. Hắn lại uống rất nhiều, nên đã hơi mất lý trí.

"Quý khách, anh còn như vậy tôi sẽ gọi người" Cô gái đưa ra cảnh cáo cuối cùng.

"Gọi người? Tốt, ông mày tiêu tiền ở đây, ông là thượng đế. Mày gọi đi, tao không tin Bất Dạ Thiên lại đối đầu với tiền. Nói cho mày biết, ông là phó tổng tập đoàn Hùng Phong, ông có tiền" Vừa nói, Quách Kiện Siêu liền ôm lấy cô gái trước mặt, đưa tay sờ mó bên ngoài cơ thể cô ta.

"Anh. Người đâu." Cô gái hét lên. Nhưng mới hét được nửa câu, miệng đã bị Quách Kiện Siêu bịt kín.

Thực ra, mấy phục vụ bên cạnh đã sớm thông báo tình hình nơi này với phòng an ninh.

"Anh Báo. Trong KTV xảy ra chuyện" một người đàn ông nói.

"Chuyện gì?" Báo ca đang đánh bài với đàn em, nghe nói xảy ra chuyện lập tức bỏ bài trong tay xuống. Báo ca chính là đội trưởng đội bảo vệ nơi này, đương nhiên đây chỉ là tuyên bố với bên ngoài. Nói thẳng ra, chính là xã hội đen bảo kê nơi này.

Một ít câu lạc bộ lớn vì làm cho kinh doanh phát đạt, khách có thể an toàn tiêu tiền ở đây đều dùng tiền mời một ít người đến bảo kê. Bất kể là khách gây chuyện hay là đám lưu manh đến phá rối, những người này đều ra mặt giải quyết. Đương nhiên, tiền nhận được cao hơn bảo vệ bình thường nhiều.

Cầm tiền của người, giải quyết tai ương cho người. Báo ca hiểu đạo lý này. Cho nên nghe thấy xảy ra chuyện lập tức trở nên chăm chú.

"Phục vụ Tiểu Kiều bị khách uống rượu say quấn lấy ở KTV, đòi mang cô ta ra ngoài. Tiểu Kiều không chịu, kết quả người khách kia đã động tay động chân" Phục vụ chạy vào nói.

"Tiểu Kiều?" Báo ca lắc đầu. Nơi này rất nhiều người, hắn không thể nào biết được tất cả. Nhưng có biết hay không cũng không quan trọng. Chỉ cần Tiểu Kiều là nhân viên ở đây, như vậy Báo ca nhất định phải ra mặt thay cho nàng. Đây là việc mà bọn họ cần làm: "Tiểu Kiều có nói quy định ở đây cho tên kia không?"

"Nói, nhưng người khách đó không nghe" Phục vụ nói.

"Được" Báo ca gật đầu, sau đó chỉ vào mấy thằng đàn em đang đánh bài, nói: "Mấy người bọn mày đi theo tao ra ngoài xem chút"

"Vâng, anh Báo" Mấy người đứng dậy, theo Báo ca đi ra ngoài.

"Thân phận của người đó là gì?" Báo ca vừa đi vừa hỏi theo lệ.

Bất Dạ Thiên dù sao cũng là một trong những nơi ăn chơi hào hoa nhất Tùng Giang, khách có thể đến đây không ít người có thân phận, không thể dễ dàng đắc tội. Giống như lần trước có một vị khách gây rối, hôm đó Báo ca lại không có ở đây. Kết quả đàn em Báo ca không phân biệt tốt xấu đã đánh gãy chân người gây rối.

Lần đó đúng là chọc vào tổ kiến lửa. Thằng gây rối là con trai duy nhất của đại ca xã hội đen ở thành phố Song Hải gần Tùng Giang. Vì chuyện này Báo ca và đàn em đã phải liều mạng với đám xã hội đen Song Hải ba lần, hai bên tổn thất nặng nề.

Cho nên, có một số việc nhất định phải hỏi rõ ràng trước đã, tránh gây nên hậu quả. Giống như chuyện lần trước, nếu như trước đó biết được thân phận của đối phương, vậy thì chỉ cần hù dọa hắn mà thôi, không thể nào đánh gãy chân.

Cho nên, đối với mỗi người thì có các biện pháp khác nhau.