Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 41: Báo ứng



Nước thuốc bên trong dược đỉnh càng ngày càng ít, cổ trùng bỗng nhiên nổ “bụp” một tiếng, một mùi vị tanh tưởi kịch liệt tràn ra.

“Đại sư, đây là…?”

“Nước thuốc này đối với cổ trùng mà nói tương đương với thuốc phiện mê người, tiểu tử này hấp thụ quá nhiều độc cho nên chết mất.” Diệp Phàm nói.

“Cổ trùng này chết, Viên Y sẽ thế nào?” Bạch Vân Hi hỏi.

“Sẽ không có ảnh hưởng gì lớn, bất quá, tử cổ vừa chết, nàng hẳn là sẽ có phản ứng.”

Như để xác minh cho lời nói của Diệp Phàm, điện thoại Chương Tư Lượng vang lên, Chương Tư Lượng nhìn tên hiển thị trêи di động, trong mắt dâng lên ý lạnh, “Có việc gì?”

Thanh âm không vui của Viên Y truyền tới, “Ngươi chạy đi đâu rồi, nhanh trở về đi, đệ đệ ta đã xảy ra chuyện.”

Trong khách sạn, Viên Y đứng ngồi không yên. Buổi chiều khi Chương Tư Lượng ra khỏi cửa, tâm lý Viên Y đã có chút không yên lòng, vậy nên Viên Y nhịn không được muốn gọi điện thoại kêu Chương Tư Lượng trở về.

(dreamhouse2255)

Chương Tư Lượng cau mày nói: “Ta biết rồi.”

Chương Tư Lượng buông điện thoại xuống, sắc mặt cực kỳ khó coi, ngữ khí vênh mặt hất hàm sai khiến của Viên Y làm Chương Tư Lượng phi thường chán ghét.

Bản thân Viên Y không phải người tốt, người nhà nàng cũng không kém cạnh bao nhiêu, sau khi Viên Y ở cùng hắn, không ít huynh đệ tỷ muội đến nhờ hắn tìm công tác, vay tiền, Chương Tư Lượng bị làm cho phiền muốn chết, lại không thể không lá mặt lá trái*.

*Lá mặt lá trái: Biểu thị sự tráo trở, lật lọng của con người.

Mấy năm nay, thân thích của Viên Y liên tục lấy danh nghĩa của hắn làm không ít chuyện xấu, khiến cho thanh danh hắn hỏng bét hết cả.

“Diệp đại sư, hình như nàng không có phản ứng gì.” Chương Tư Lượng nói.

Diệp Phàm gật đầu: “Khoảng cách khá xa, nàng không có phản ứng là chuyện bình thường, nhưng ta nghĩ ngươi hẳn là có cảm giác khác.”

“Đúng vậy.” Nếu là trước kia hắn nhận được điện thoại của Viên Y, tuy rằng không tình nguyện nhưng cũng sẽ không thể khống chế bản thân mà nghe theo lời nàng.

Bạch Vân Hi cười cười nhìn Chương Tư Lượng: “Nếu Chương tiên sinh có chuyện phải phải làm thì đi trước đi, không cần ở lại chỗ này.”

Chương Tư Lượng vội nói: “Vậy ta đi trước, hôm khác lại đến cảm tạ hai vị!”

Bạch Vân Hi nhìn bóng dáng Chương Tư Lượng rời đi, thầm nghĩ: Thời tiết Chương gia sợ là sắp phải thay đổi, Chương Tư Lượng dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, đi được đến ngày hôm nay cũng không thể không có một chút thủ đoạn, Viên Y kia dám tính kế hắn như vậy, hiện tại hẳn là cũng nên đến lúc tính sổ.

……(dreamhouse2255)

Viên Y ở trong khách sạn, tâm thần cảm thấy cực kỳ không yên.

“Sao bây giờ ngươi mới trở về?” Viên Y khiển trách nhìn Chương Tư Lượng.

“Có việc gì sao?” Chương Tư Lượng nhàn nhạt hỏi.

“Ta mang thai.”

Chương Tư Lượng kinh ngạc nhìn Viên Y: “Phải vậy không?”

Viên Y nhìn thần sắc Chương Tư Lượng: “Ngươi không cao hứng sao?”

“Ta vì sao phải cao hứng? Cũng không phải là của ta, cho dù là của ta, ta cũng không có gì phải cao hứng.” Chương Tư Lượng nói.

Viên Y đột nhiên đứng lên nhìn Chương Tư Lượng, “Ngươi…… trêи người của ngươi…… ngươi đã lấy cổ trùng ra.”

Chương Tư Lượng lạnh lùng nhìn Viên Y: “Đúng, đã lấy ra, làm ngươi thất vọng rồi.”

Viên Y nhìn Chương Tư Lượng, đáy lòng hiện lên khủng hoảng. “Ngươi không có đi gặp Bạch tam thiếu, ngươi đi gặp tên đầu ổ gà kia!”

(dreamhouse2255)

Chương Tư Lượng cười lạnh: “Đúng thế thì sao, ngươi đúng là đồ nữ nhân ác độc ghê tởm!”

Chương Tư Lượng nhìn thấy Viên Y liền muốn nôn, hắn không nghĩ tới, Viên Y cư nhiên lại mang thai, hắn đã buộc ga-rô, căn bản sẽ không thể tiếp tục có hài tử, Viên Y không biết là đã cùng ai làm ra nghiệt chủng này, may mắn hắn gặp được Diệp Phàm trêи phi cơ, bằng không nghiệt chủng này sẽ lấy thân phận con của hắn mà sinh ra.

“Ngươi tự giải quyết cho tốt đi.” Chương Tư Lượng lạnh lùng xoay người rời đi.

“Ngươi không thể như vậy!”

Điện thoại của Viên Y đúng lúc vang lên, “Y Y, ca ca ngươi đâm xe, cảnh sát kia nói ca ca ngươi vượt đèn đỏ, chịu toàn bộ trách nhiệm, ngươi nhất định không thể buông tha tên tài xế kia!” Thanh âm Viên mẫu khàn cả giọng xuyên qua điện thoại truyền tới.

Viên Y buông điện thoại xuống, nhìn Chương Tư Lượng: “Ngươi…… có phải do ngươi hay không?”

Chương Tư Lượng cười lạnh: “Là ta thì thế nào? Viên Y, cái này mới chỉ là bắt đầu thôi.”

“Chương Tư Lượng, ta đã theo ngươi ba năm, ngươi không thể vô tình vô nghĩa như vậy!” Viên Y hoảng sợ nhìn Chương Tư Lượng.

Chương Tư Lượng lười nhìn lại Viên Y, đẩy cửa đi ra.

……(dreamhouse2255)

Ở Viên gia, Viên mẫu gấp đến xoay vòng vòng.

“Nãi nãi, cô cô còn chưa hồi âm sao? Chẳng lẽ dượng không định hỗ trợ? Ba ba ta vẫn còn đang ở trong tù, không ra được thì làm sao bây giờ?” Cháu trai Viên Y sốt suột nhìn Viên mẫu.

Viên mẫu bất an nói: “Dượng ngươi vẫn luôn nghe lời cô cô ngươi, hiện tại chắc chỉ là dượng ngươi bận quá, không rút tay ra được.”

“Dượng cũng thật là, đến loại thời khắc mấu chốt này lại không liên lạc được!”

……

Viên gia còn đang chờ Viên Y cứu mạng, lại không biết Viên Y ngay cả bản thân cũng khó bảo toàn.

Viên Y vừa đi ra khỏi cửa liền bị mấy tráng hán chặn đường, một nữ tử khôn khéo giỏi giang xuất hiện.

“Ninh Sương, sao ngươi lại ở chỗ này? Không phải ngươi đã xuất ngoại rồi sao?” Viên Y nhíu mày nhìn nữ tử trước mặt.

Ninh Sương cười lạnh: “Ta đang đợi ngươi a!”

“Chính là nàng, bắt nàng lại!” Ninh Sương nói.

“Ninh Sương, ngươi muốn làm gì? Ngươi làm như vậy là phạm pháp!” Viên Y bất an gào lên.

(dreamhouse2255)

“Ta sẽ không giết ngươi, giết ngươi là trách nhiệm của bên hình sự, ta chỉ là muốn đưa ngươi đến nơi ngươi nên tới, ta cảm thấy bệnh viện tâm thần là thích hợp nhất với người như ngươi, yên tâm đi, ta sẽ mời bác sĩ tốt nhất của bệnh viện tâm thần chăm sóc cho ngươi.”

“Ninh Sương, ta đã có hài tử của Chương Tư Lượng, ngươi xem trêи phần hài tử……”

“Hài tử? Năm đó sau khi hắn ly hôn với ta liền đi buộc ga-rô, ngươi làm sao có thể có hài tử?” Ninh Sương khinh thường nhìn Viên Y.

“Khó trách, khó trách!” Trêи mặt Viên Y hiện lên thần sắc dữ tợn, “Ninh Sương, tất cả là bởi vì ngươi, ngươi dựa vào cái gì mà tốt hơn ta? Ta thông minh hơn ngươi, xinh đẹp hơn ngươi…… dựa vào cái gì ngươi có thể gả cho Chương Tư Lượng, ta lại phải gả cho một tên nghèo sống qua ngày!”

Ninh Sương nắm chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mang nàng đi cho ta!”

(dreamhouse2255)

……….