Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long

Chương 514: Kết quả cuộc chiến



<!-- --> Trảo đã túm lên đầu của Tham Lang, khí tức lăng nhiên, đã bao quanh lấy hắn, cho dù hắn giãy dụa hết sức, cũng không cách nào thoát được, lực lượng thần cảnh tiến hóa, đối với Tham Lang, thật sự quá cường đại.

Sự giết chóc trong lòng Tiêu Thu Phong đã tràn ngập, lạnh giọng quát một tiếng, Tinh Nhật Thần Quyết đã như thiên lôi đánh xuống, Tham Lang không ngừng giãy dụa, bị đánh trúng, thân thể run rẩy liên tục, khóe miệng tràn đầy bọt mép, phát ra những tiếng gào thét thống khổ.

"A..."Sự đau đớn do cầm cố này, đã làm cho xương cốt hắn bị đập vụn.

Lệ khí trên mặt Tiêu Thu Phong tan ra, mắt hiện rõ sát khí, lạnh lùng quát: "Đi chết đi..."Khí kình liền tụ lại, theo tiếng hét thảm của Tham Lang, toàn bộ thân thể đã bị nổ thành những mảnh thịt nhỏ, biến mất trong không gian này, Ma Tôn hung thảm tuyệt thế, rốt cũng đã tan thành mây khói.

Từ trong không gian, Tiêu Thu Phong bước ra, xuất hiện trước mặt mọi người, Vũ và Ruth hưng phấn vọt đến, thành viên Lang tổ bốn phía thì mừng rỡ như điên. Hai người ẩn thân chiến đấu, bây giờ Tiêu thiếu gia xuất hiện, nói cách khác, trận chiến này, bọn họ đã thắng.

Không nhìn thấy Tham Lang, cao thủ Hắc Dạ đã có chút kinh tâm, giờ phút này chiến ý biến mất, có vài người đã bắt đầu bỏ chạy, khí thế lập tức vỡ tan, Lang Khuyển hét lớn một tiếng: "Các anh em, Tiêu thiếu gia đang nhìn chúng ta, dùng sức lên, để mọi người biết được lực lượng của Binh Thần Chi Vương"

Chiến, rất cần loại khí thế này, mà đám cao thủ Hắc Dạ thì đã mất, nên chết rất thê thảm, hơn nữa bị vệ đội tinh nhuệ của Ma Quỷ quanh chung quanh đón giết. Tình hình căn bản đã nghiên về một phía, vài cao thủ có lực lượng lớn hơn, đã phi thân về phía sau, cấp tốc bỏ chạy.

Tiêu Thu Phong không kịp nói chuyện với ba nàng, nhìn thấy đám cao thủ Hắc Dạ bỏ chạy, lớn tiếng quát: "Muốn bỏ chạy cũng không dễ như vậy đâu"

Thân hình vừa động, trong nháy mắt, đã ra ngoài mười mấy mét, chắn trước mặt bọn chúng, sát khí nghiêm nghị, tay huy động mười hai đạo Tâm Huyết Đao Lực, biến thành đại đao, bổ xuống đầu đám cao thủ Hắc Dạ.

Có vài tên tránh né, cũng có vài tên né không kịp, đã cùng nhau ngăn cản, nhưng lực lượng của thần cảnh tiến hóa, có phải là thứ mà bọn chúng có thể ngăn cản được sao. Những tên tránh né thì bị đao khí cắt trúng, trên người đầy máu tươi. Còn những kẻ chống lại, đều bị một đao bổ làm hai, hồn lìa khỏi xác.

Tình trạng chết rất thê thảm, không thể diễn tả được.

Labus và Lang Khuyển cũng phi thân tới, gia nhập vào nhóm truy giết đám cao thủ bị thương, khi Tiêu Thu Phong tham gia vào, những tiếng kêu thảm thiết vang lên tận trời, rồi từ từ ít dần, đến cuối cùng, có vài người đã bó tay chịu chết, không còn ý chí phản kháng.

Rất nhanh, đám cao thủ thưa thớt của Hắc Dạ, đã bị giết toàn bộ. Khắp Tư thành được bao phủ trong mùi máu tươi.

Cơ hồ các đại sứ của các quốc gia đều nhìn thấy cảnh này, bọn họ đơ ra như cây chết đứng, nhìn thấy cảnh giết chóc này, giống như thấy Tu La tái sinh, Trung Đông có được sát lực cường đại như vậy, chuyện này, thật sự cần phải báo cáo cấp tốc cho cấp trên, để thay đổi sách lược đối ngoại của quốc gia.

Garro cũng không biết, bởi vì trận chiến này, chính phủ của hắn, đã có một địa vị đặc thù trên quốc tế.

"Tiêu thiếu gia, Hani đã chết"Một người lính phòng thủ thành phố đã nhanh chóng chạy lại, hành lễ với Tiêu Thu Phong rồi bẩm báo.

Tiêu Thu Phong khoát tay, nói: "Đem thi thể cho Garro xử lý"Hani là kẻ địch của toàn thế giới, cũng là kẻ địch của Garro, thi thể do bọn họ xử lý, cũng có thể dùng để tiết hận được.

Tank rửa sạch chiến trường, tất cả máu thịt đều được dọn sạch sẽ, vứt thẳng vào lò thiêu, hóa thành một làn khói màu đen. Tuy rằng ba nàng trong trận chiến này đều bị thương, nhưng toàn bộ lực lượng ở phương Tây của Hắc Dạ đã bị quét sạch sẽ, không còn Ma Tôn Tham Lang tồn tại, dọn dẹp hoàn toàn Hắc Dạ, đã không còn khó khăn.

Nhưng có vài việc, ngay cả Tiêu Thu Phong cũng không ngờ.

Khi binh lính của Ma Quỷ dọn dẹp chiến trường, một thân ảnh hư ảo như quỷ mị, chậm rãi chui ra, nếu Tiêu Thu Phong ở đây thì có thể cảm thụ được, bời vì giờ phút này, cái thân ảnh kia, chính là hồn phách của Tham Lang, cho dù thân thể bị hủy, hắn vẫn còn sống.

Nhưng bây giờ hắn yếu như một đứa trẻ, cần phải dung hợp và tu luyện.

Đáng tiếc binh lính không ai thấy rõ, để cho hắn rời đi.

Dò xét thương thế của ba nàng, cũng không có gì trở ngại, có lực lượng của thần cảnh tiến hóa, Tiêu Thu Phong đã được đề cao không chỉ một tầng. Tâm một chổ, ý niệm cũng thế, hắn có thể dùng tâm nhãn, để nhìn thấy những chổ bị thương của ba nàng, đưa Thần khí vào để trị liệu. Nguồn truyện: Truyện FULL

Tử Dao có lực lượng mạnh nhất, hơn nữa còn có lực lượng của Ma xá lợi, cho nên Vũ và Ruth không thể theo kịp, hiện tại nàng là người tỉnh đầu tiên, đầu vừa quay qua, cũng đã thấy được Tiêu Thu Phong đang thủ hộ cho các nàng.

"Thu Phong, anh thật sự, thật sự đã giết Tham Lang?"Đến giờ phút này, nàng vẫn chưa tin, bởi vì lực lượng của Tiêu Thu Phong, cũng chỉ ngang ngang với Tham Lang, không có khả năng giết được hắn như vậy mà không bị thương.

Tiêu Thu Phong gật đầu, cười ôn hòa nói: "Đúng vậy, nhìn thấy các em bị thương, trong lòng anh hết sức tức giận, bất ngờ lĩnh ngộ được lực lượng của thần cảnh tiến hóa, loại lực lượng này quá cường đại, ngay cả anh cũng có chút ngoài ý muốn, trong không gian của anh, Tham Lang căn bản là không có sức phản kháng"

Tử Dao vui vẻ nói: "Thu Phong, nếu có thể đối phó Tham Lang, vậy đối phó với Thất Sát, phỏng chừng không có vấn đề, em sợ một mình sư phụ ở phương đông không an toàn, hay là, chúng ta về phương đông đi, nơi này hẳn là không còn kẻ địch nữa đâu"

Tiêu Thu Phong nhẹ giọng an ủi: "Tử Dao, em không cần lo lắng, những người đột phá Thần cảnh, ý thức có thể tương thông, nếu có nguy hiểm, sư phụ của em có thể cho anh biết, yên tâm, bây giờ Thất Sát vẫn chưa bắt đầu hành động đâu, chờ cho anh dọn dẹp nơi này sạch sẽ, đối thủ kế tiếp, chính là Thất Sát"Trên mặt Tử Dao đỏ bừng lên, nói: "Nếu sư phụ biết chúng ta có thể sống tốt như vậy, người hẳn sẽ rất vui mừng, Thu Phong, cảm ơn anh, mấy ngày nay, anh đã cho em biết, cái gì gọi là hạnh phúc, em thích cuộc sống thế này"

"Thích thì tốt rồi, ai, vậy cứ ở lại đi, bọn chị hoan nghênh"Vũ cũng tỉnh lại, giờ phút này mở miệng cười nói, mà Ruth bên cạnh, cũng chậm chậm mở to mắt ra, vươn tay, sờ mó lung tung, sau đó có chút trầm tư khó hiểu hỏi: "Cảm giác thật thoải mái, kỳ quá, chổ bị thương sao không còn đau thế này?"

Tử Dao quay đầu lại, nhìn Ruth một cái, cười nói: "Đương nhiên, Thu Phong đã đưa vào người chúng ta Thần khí, không giống bình thường, đừng nói là bị thương, chỉ cần không chết, đều có thể cứu sống"

Vũ cũng có chút giật mình, hỏi: "Thu Phong, chẳng lẽ anh thật sự đã đạt đến Thần cảnh trong truyền thuyết?"

Tử Dao lập tức vui mừng đáp: "Sư phụ của em và bọn họ cũng đã đạt đến thần cảnh, nhưng Thu Phong có thể khiến cho Tham Lang chết không chống cự, sự tiến hóa thần cảnh này, phỏng chừng đã vô địch thiên hạ, cũng không biết, khi nào thì anh ấy có thể trở thành thần tiên"

Làm thần tiên vui lắm sao? Tiêu Thu Phong lắc đầu, cười cười, hắn vẫn thích ở đây, nơi cái thế giới thuộc về hắn, làm một kẻ phàm phu tục tử, hưởng thụ sự ôn nhu này, hưởng thụ cuộc sống vui vẻ này.

"Có các em, cho dù làm thần tiên, anh cũng không muốn, anh đã đáp ứng, sẽ cùng các em sống cả đời vui vẻ"

Vũ nhìn hắn bằng cặp mắt đầy thâm tình, không nhịn được nhích lại gần, thân thể thơm ngát, đã nhào vào lòng ngực của hắn, dùng loại âm thanh ngọt ngào hiếm thấy, nói: "Ông xã, anh thật tốt"

Ruth cũng vương tay, ôm lấy cổ Tiêu Thu Phong, cười nói: "Đó là đương nhiên, ông xã không tốt, em sẽ gọi hắn là ông xã sao, có thể là chồng của Ruth, đương nhiên phải là người đàn ông tốt nhất trên đời, ánh mắt của em luôn luôn chuẩn"

Tử dao bên cạnh, giờ phút này tan ra trong tình yêu, một cảm giác chưa từng có, đã lưu động trong lòng, cảm thụ được tình yêu ba người này, tràn đầy ôn nhu, nàng có chút rung động, không kìm được xuất động ra tư thế quyến rũ con người, từ trước đến giờ nàng lãnh diễm nhưng trong sạch, không thể tiếp xúc, nhưng bây giờ, tình cảm vừa động trong lòng, sẽ như mị nhu hấp dẫn người, làm cho dục niệm của con người sống lại.

"Mọi người... Thu Phong, em cũng có thể gọi anh là ông xã không?"

Ba người sửng sốt, lúc này gọi, không phải là quá sớm sao. Vũ thầm nghĩ, vì cách xưng hô này, nàng đã chờ đợi bên cạnh người đàn ông này mười năm.

Nhưng nhìn vẻ mặt hâm mộ của Tử Dao, không đành lòng phá vỡ khát vọng của nàng, nhẹ nhàng cười nói: "Đương nhiên không vấn đề, nhưng Tử dao, em thật sự thích Thu Phong, thật sự nguyện ý sống với hắn cả đời, không được rời đi, Tử Dao, em là cả một đời ngời, không phải như lời nói của em lúc trước, chờ cho đến khi có con, liền trở về hòn đảo kia, có đứa nhỏ làm bạn với em"

Cau mày... đối với tình yêu, nàng vẫn còn rất xa lạ, cho dù là Phá Quân, cũng không cách nào dạy cho nàng được, bởi vì Phá Quân vì thiên đạo, mà cả đời không đề cập đến tình yêu, những thứ này, đối với ông, chính là một sự ngăn cản, là một sự trở ngại.

Ruth cười nói: "Được rồi, Tử Dao, chờ cho em nghĩ thông suốt thì tính, có được quyết tâm yêu cả đời, vậy thì cứ gọi. Đây là một ước định, không thể tùy tiện gọi được, chúng ta gọi anh ấy là ông xã, bởi vì bất luận sống chết, đều muốn được cùng nhau"

Tử Dao có chút cảm động, trong lòng rối loạn, đây là sức mạnh của tình yêu, ngay cả Thanh Tâm Quyết của nàng cũng không đàn áp được.

Há miệng thở dốc, Tử Dao như muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy ba người đang ôm nhau hạnh phúc, không đành lòng quấy rầy, chỉ yên lặng suy nghĩ đáp án trong lòng, nàng thật sự có thể từ bỏ tín niệm từ nhỏ trong đầu sao, từ bỏ sự theo đuổi Thiên Đạo, làm bạn với người đàn ông này cả đời được sao?

Giờ phút này, nàng vẫn hiểu được ý nghĩa chân chính của tình yêu, trong lòng đang do dự, chẳng qua trong mắt lại tràn đầy khát vọng.

Con người, luôn ở trong loại đau khổ này mà khôn lớn dần. Tin tưởng rằng sẽ có một ngày, Tử Dao có thể dung nhập trần thế, biết nàng cần cái gì, muốn cái gì.