Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 4: Đánh nhau…



Đoàn Tình chọn ngày rất tốt, là tối thứ sáu, ngày mai chính là cuối tuần. Cho nên vô luận hai người đánh thành cái dạng gì đều có thời gian hồi phục. Hôm nay Đoàn Huyên cũng không có lên lớp, cho nên rất tốt, đánh thành cái dạng gì người trong nhà cũng không biết. Tần Thiệu có một chút thay Đoàn Tình lo lắng, Đoàn Tình không thể so chính mình, vì hắn còn có nhà riêng, cùng Đoàn Tình liền không giống nhau, gia giáo nhà cậu khá thậm nghiêm, Đoàn Tĩnh Viễn lập ra gia quy chặt chẽ, đó chính là mỗi ngày buổi tối đúng hạn phải về đến nhà. Cáp, bọn họ là học sinh, cũng không thể trọ ở trường, mỗi ngày tất yếu đúng hạn phải về nhà. Một là Đoàn Huyên, một là Đoàn Tình. Này quy định đối Đoàn Huyên mà nói không có gì, bởi vì thân thể Đoàn Huyên không tốt, không có thuốc sẽ không thể trụ được. Nhưng cái gia quy này áp lên người Đoàn Tình có chút kỳ quái. Lúc trước Tần Thiệu chưa từng để ý qua, Đoàn gia là chính là thương nân buôn bán trà, vườn trà duy trì qua mấy thế hệ. Điêu họ chú ý là nhân hòa. Vô luận hai huynh đệ có bao nhiêu không hợp nhau trước mặt lão gia đều phải tỏ ra yêu thương nhau. Trên bàn cơm phải tỏ ra ôn hòa cho nên Đoàn gia ngày nào cũng lái xe đón hai người tan học về nhà. Hai huynh đệ mặt ngoài rất hài hòa. Vì tính Đoàn Huyên rất tốt nên hai người cãi nhau không nhiều.

Tần Thiệu lúc đến đã thấy Đoàn Tình ở nơi đó chờ hắn. Đang ngồi vắt vẻ trên tường, túi sách đặt qua một bên, quả nhiên không có ai, không biết cậu ta đã làm cái gì để lừa gạt bác lái xe nữa. Thấy hắn đến, Đoàn Tình thân thủ linh hoạt, nhảy xuống đất, xem ra thân thể đã hòan toàn khôi phục. Một tháng a, hẳn là thân thể chịu đựng cực hạn.

Như hắn suy nghĩ, Đoàn Tình nhảy xuống tường, chuẩn bị động thủ, di chuyển chân bước đến phía hắn nắm chặt cổ tay. Nếu Đoàn Tình không dùng ánh mắt hận thù ấy thì đây có thể xem như một cuộc tỉ thí! Tần Thiệu nhìn cậu sắp đánh mình liền nở một nụ cười đê tiện:”Cũng phải cho tôi biết lý do chứ”.”

Chỉ một câu, Đoàn Tình đã bị chọc nổi giận, một cước đá:”Cầm thú, đi chết đi!”

Tần Thiệu nhanh chóng né cú đá kia, hắn cũng từng luyện qua taekwondo, thậm chí còn cao tay hơn Đoàn Tình nữa. Đoàn Tình là đánh không lại hắn. Tần Thiệu không định đáp trả, vốn cho cậu đánh để hả giận, cho nên trên cơ bản tất cả đều là động tác né, không có đáp trả.

Hắn chỉ là không hề nghĩ đến Đoàn Tình càng đánh càng ngoan, cuối cùng trực tiếp không để ý con đường, xem ra là tức giận đến hận, chiêu loạn bát thất tao gì cũng đem ra. Cậu ta tàn nhẫn, ra tay như không muốn sống nữa làm Đoàn Thiệu bất giác thở dài… Lúc hắn phân tâm Đoàn Tình ra tay, một chân đá làm Tần Thiệu ngã nhào trên mặt đất, hắn vẫn nằm im để cho cậu ta đánh.

Tần Thiệu định bụng là hôm nay sẽ cho cậu ta đánh đã đời nên nằm im, chỉ lấy tay che những bộ phận trọng yếu trên cơ thể. Kết quả cậu ta, con mẹ nó, không đánh trên người mà nhắm thẳng vào mặt. Qúa ư tàn nhẫn. Tần Thiệu không thể nhịn được nữa lấy tay chụp quả đấm của cậu ta lại, nhìn thấy trong đôi mặt kia chính là sự hận thù tới thấu xương, sắc trời cũng tối sầm lại, chỉ còn lại ánh mắt đầy hắc tuyến kia! Tần Thiệu giật giật khóe miệng, sinh đau!Mẹ nó! Tần Thiệu trong lòng mắng thầm, nhớ tới bài luyện TaeKwon. Giáo viên có lần từng nói đùa: Học sinh học chung có thể so tài với nhau để biết ai lợi hại hơn.

Tần Thiệu hung hăng ở trong lòng mắng câu thô tục, Đoàn Tình là một tiểu nhân như thế sao có thể so sánh với hắn, cậu ta nói đánh nhau thì đánh đi, cớ sao nhắm thẳng vào mặt! Mặt Tần Thiệu đau rát, không cần xem cũng biết nó tơi tả đến cỡ nào, đoán chắc là mai không thể gặp được ai! Tên hỗn đản này! Đánh người không được đánh mặt cậu ta cũng không biết sao! Tần Thiệu hoàn toàn quên mất những chuyện bỉ ổi trước kia bị Đoàn Tình đánh ra hỏa, không cam tâm như vậy bị đánh, nắm chặt tay Đoàn Tinh, dùng sức tách hai chân cậu ra, đè cậu xuống dưới thân mình, tư thế mặt đối mặt. Còn là tư thế người trên người dưới chạm mặt nhau.

Tần Thiệu dùng chân cố định bụng dưới của cậu ta, Đoàn Tình không động đậy trong mắt càng sinh khí, hai người giằng co trên mặt đất, may mắn nơi này rất yên vắng vì là sau trường học. Một bóng ma cũng chẳng có. Tư thế lúc này của Đoàn Tình rất nhục nhã.

Đoàn Tình cảm thấy phiền, sắc mặt khó coi la lên:”Để tôi đứng lên! Đồ vương bát đản!”

Tần Thiệu dùng sức đè nặng hắn, cũng thực khí:”Đoàn Tình, chúng ta hiện tại huề nhau.”

Đoàn Tình ánh mắt mị hạ, tỏa ra ám khí lạnh lùng:”Cút! Về sau đừng cho tôi nhìn thấy anh!”

Tần Thiệu có chút khí:”Tôi cũng không muốn nhìn thấy cậu!” Tần Thiệu buông lỏng tay cậu, đứng lên, phủi phủi cơ thể, xoay người qua kia gom sách lại xảy ra chuyện, hắn không nghĩ là Đoàn Tình sẽ ở sau lưng ra tay, còn là dùng gậy. Ban đầu Tần Thiệu chỉ bỉ choáng nhưng sau khi Đoàn Tình đánh một phát vào đùi, Tần Thiệu cơ hồ là lập tức quỳ sụp xuống tảng đá lộ rõ vẻ đau đớn, hắn cũng không dám tin, không muốn tin Đoàn Tình sẽ ở sau lưng đả thương người, đây chính điểu kiêng kiêng kị nhất của người học võ.

Đoàn Tình không không để ý, ánh mắt vẫn tàn nhẫn muốn ra tay đánh tiếp, Tần Thiệu theo bản năng lấy tay chặn. Cổ tay bị cây gậy bổ, rách toạt ra một vết thương dài, Đoàn Tình tiếp tục đánh vào đầu làm hắn thực sự bốc hỏa, hung hăng đứng lên, chụp lấy cây gậy, ném mạnh xuống đất.

Hắn lần đầu tiên hiểu được ánh mắt Đoàn Tình, băng lãnh, mang theo tơ máu, thật sự là rất muốn giết người, tình nguyện đồng quy vu tận cũng muốn giết chết hắn. Tần Thiệu có chút ngẩn người nhìn cậu ta, Đoàn Tình, cậu hận tôi như vậy sao? Cậu có biết giết chết tôi cậu cũng chẳng thể nào tốt hơn.

Đoàn Tình không có gậy gộc cũng như trước không hề sợ, cắn răng huy quyền, đánh vào mặt, tuy thủ đoạn không quá cao siêu, nhưng ra tay như vậy rất tuyệt tình

Tần Thiệu không chút suy nghĩ mà ra tay đánh trả cậu ta, cũng không có cho cậu cơ hội phản kích, hung hăng đánh mấy quyền vào bụng cậu, lại nện thêm vào mặt Đoàn Tình mấy cú như vậy! Trên đầu Đoàn Tình tuôn ra đầy máu, chảy lên quần áo của cậu. Tần Thiệu hung hăng đánh vào bụng dưới, vẫn là không đành lòng đánh mặt cậu ta! Hắn không có thói quen hủy đi dung nhan người khác. Hắn không có nghĩ tới sẽ đánh cậu ta chết, vô luận Đoàn Tình làm có làm gì quá đáng, hắn không muốn cậu chết.

Tần Thiệu dùng sức nhìn Đoàn Tình:”Đoàn Tình, tôi với cậu hoà nhau, sau này, tôi không đánh cậu nữa.” Tần Thiệu dùng sức đứng lên, lảo đảo xém nữa là đè thân Đoàn Tình nằm dưới, chân đau đến đòi mạng, Đoàn Tình xuống tay thật mẹ nó ác độc, đánh vào khớp xương! Tần Thiệu cắn răng đứng lên, hai người về sau không liên quan gì nữa!!

Tần Thiệu cắn răng đi nhặt lại đống tài liệu, nhặt một tờ rồi một tờ, mặt tỏ vẻ thống khổ. Sau khi kiểm qua xấp tài liệu, Tần Thiệu cũng thoáng nhìn qua Đoàn Tình, thấy cậu ta nằm co rúc trên mặt đất. Đoàn Tình có chút nghi hoặc. So với cậu đánh mình, chính là quá nhẹ đi, chỉ đánh có 4 cái, còn không tay độc thủ.

Nhưng Đoàn Tình thật là vẫn không nhúc nhích, cuộn mình tại tảng đá, Tần Thiệu đi phía trước đi vài bước, sắc trời đã tối, đi lại mới nhìn thấy Đoàn Tình cuộn mình phát run, hai tay dùng sức cấu khu tảng đá bản. Tần Thiệu không tin được Đoàn Tình, dùng chân đá cậu ta vài cái:”Này, cậu không phải là người vô dụng, yếu ớt như vậy chứ!”

Đoàn Tình không thèm nhìn lấy một cái, Tần Thiệu dùng chân đá nhẹ một cái cũng không thay đổi sắc mặt, cũng không có mắng mỏ. Tần Thiệu có chút không kiên nhẫn:”Đoàn Tình, cậu rốt cuộc có sao hay không?”

Đoàn Tình không phản ứng, như nằm co rúc trên mặt đất, cũng không có tiếng rên rỉ, không nói một tiếng, Tần Thiệu nhắm chặt mắt, tên hỗn đản là đại khái không muốn thấy mình nhìn được bộ dáng chật vật lúc này của cậu ta. Tần Thiệu ôm tư liệu bỏ đi. Sắp đi ra ngõ nhỏ thoáng nhìn lại, Đoàn Tình vẫn không nhúc nhích, bóng tối trong hẻm phản chiếu hình ảnh cậu ta, như một chú chó nằm chờ chết. Tần Thiệu dừng một hồi, hướng trên tường đá một cước, quay lại.

Tần Thiệu ngồi xuống dưới, không kiên nhẫn đem cậu ta lật lại, lúc lật lại hắn sợ đến điếng người, Đoàn Tình môi đều cắn nát, sắc mặt trắng bệch, hai má đầy vết xước, ánh mắt gắt gao nhắm chặt, đôi lông mi dài kia không nhúc nhích. Tần Thiệu hoảng sợ dùng sức lay:”Đoàn Tình, Đoàn Tình, cậu không sao chứ.” Đoàn Tình gắt gao cắn môi, toàn thân phát run, xem ra là không nghĩ cắn đầu lưỡi. Tần Thiệu nhíu mi:”Đoàn Tình, Đoàn Tình, cậu đau ở đâu!”

Đoàn Tình ôm bụng, cơ hồ muốn co lại, Tần Thiệu trong lòng có điểm hối hận, chẳng lẽ hắn ra tay lợi hại như thế, Tần Thiệu mắng:”Xứng đáng!”

Đoàn Tình không mắng lại, Tần Thiệu chán nản đành ra sức ôm cậu lên,chân hắn đau đến mức ngồi xuống cũng khó khắn. Huống chi còn ôm một người, Tần Thiệu dùng sức cắn răng trong lòng thầm mắng chính mình, thật sự tự rước phiền toái! Chính mình cứ nghĩ là hôm nay sẽ cho cậu ta đánh một trận hả hê, không ngờ cậu ta lại chọc tức hắn. Thế nhưng nghĩ lại, ai bảo cậu ta dùng gậy đánh lén sau lưng hắn, xém tí là gãy chân! Lại còn dùng gậy đánh đầu mình, cậu ta bị như vậy là xứng đáng.

Tần Thiệu ôm cậu đi khập khiễng, di chuyển vô cùng vất vả, mượn ánh sáng đèn đường để nhìn cậu ta một cái. Đoàn Tình so vừa rồi càng là đau hơn, sắc mặt trắng bệnh một tia máu cũng không có, môi bị cắn nát. Tần Thiệu ôm cậu trong lòng có chút cấp bách, chỉ đơn giản đánh nhau, không ngờ lại ra tay khiến cậu ta thành bộ dạng sắp chết này! Hắn cắn răng ôm cậu về chỗ đỗ xe, thật vất vả đem cậu ta vào xe, nhìn cậu ta lăn lộn ở hàng ghế phía sau xem ra là rất đau. Tần Thiệu một đường nhanh chạy tới nhà Hàn Dũ. Này chính là toàn bộ câu chuyện.