Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 115: Cô chỉ cho mình thời gian 1 tháng!



Cho đến giờ khắc này Hạ Tử Du mới cảm thấy mục đích hôm nay Đàm mẹ tới tìm cô không phải bình thường , cô dạ dạ nói , "Cho nên, hôm nay viện trưởng tới tìm con là hy vọng con. . . . ."

Đàm Tâm ôm Liễu Nhiên đi vào đại sảnh biệt thự đột nhiên chen giữa cuộc nói chuyện của bọn họ, "Mẹ tôi hi vọng cô có thể rời khỏi Dịch Khiêm!"

Lập tức, thân thể Hạ Tử Du hơi chấn động một cái.

Viện trưởng đúng lúc đứng dậy nhận lấy Liễu Nhiên từ trong ngực Đàm Tâm , sau đó nói với Đàm Tâm , "Tâm Nhi,con nói với cô ấy đi. . . . ."

Đàm Tâm nhẹ nhàng gật gật đầu, thuận theo đi về phía Hạ Tử Du.

Viện trưởng điềm đạm nói với Liễu Nhiên , "Cháu gái ngoan, chúng ta đi, bà nội dẫn con đi vườn hoa chơi. . . . . ."

Sau khi bên trong không gian lại khôi phục yên tĩnh , Đàm Tâm bình tĩnh nhìn Hạ Tử Du, "Tử Du, cô thực sự làm cho tôi rất bội phục ! !"

Hạ Tử Du không hiểu ý nghĩa trong lời nói của Đàm Tâm , u mê đáp một tiếng, "Dạ?"

Đàm Tâm đột nhiên lạnh giọng bật cười, "Mẹ tôi đã đi rồi, cô có thể không cần giả bộ biết điều. . . . . . Hai năm trước tôi đã hiểu rõ về cô , hiện tại chúng ta trực tiếp mở rộng đề tài đi!"

Hạ Tử Du khẽ lắc đầu một cái , không hiểu thái độ nói chuyện của Đàm Tâm tại sao lại đột nhiên lạnh xuống.

Đàm Tâm nhìn bộ dáng Hạ Tử Du lờ mờ vô tội, không khỏi giễu cợt, "Cô còn giả vờ ? Chẳng lẽ nhất định muốn tôi vạch mặt cô nói chuyện ?"

Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt Đàm Tâm khinh bỉ , không rõ chân tướng thốt ra , " Đàm Tâm , tôi không hiểu ý tứ giờ phút này của cô . . . . . ." Đàm Tâm là chị gái của Đàm Dịch Khiêm , Hạ Tử Du từ đầu đến cuối đều đối với Đàm Tâm bảo trì một phần tôn kính.

Đàm Tâm đột nhiên tức giận đứng lên, mắt lạnh giận trừng Hạ Tử Du, "Hạ Tử Du, cô đã muốn giả ngu, vậy tôi liền trực tiếp nói cho cô biết, nếu như cô không chủ động rời khỏi Dịch Khiêm, tương lai cô cũng đừng nghĩ có thể sống hạnh phúc ở bên trong biệt thự này!"

Hạ Tử Du giật mình ngạc nhiên , "Tại sao cô muốn nói như vậy?"

Đàm Tâm cắn răng nghiến lợi nói , "Cô cảm thấy cô xứng cùng Dịch Khiêm ở chung một chỗ sao? Nói trắng ra , thân phận của cô chính là đứa con bị vứt bỏ ở cô nhi viện của một kĩ nữ , cô có tư cách gì vọng tưởng có thể sống ở nhà giàu ?"

Lời nói của Đàm Tâm như một lưỡi dao sắc bén đâm vào trong đầu của Hạ Tử Du, Hạ Tử Du chậm rãi đứng lên, áp chế đau đớn trong lòng, Hạ Tử Du hết sức giữ vững bình tĩnh nói, " Đàm Tâm , tôi không hiểu cô đến tột cùng muốn nói với tôi cái gì, nhưng mà xin cô không nên dùng từ ngữ thô bỉ hình dung mẹ của tôi như vậy ."Cô có thể hận mẹ cô , nhưng không cho phép có người vũ nhục mẹ của cô , huống chi mẹ cô đã không còn trên nhân thế.

Đàm Tâm hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói , " bây giờ cô là ở trước mặt tôi làm bộ thanh cao sao ? Tôi cho cô biết, hai năm trước tôi đã nhìn thấu cô . . . . . . Cô đã muốn giả bộ, vậy tôi cũng không cần thiết phải khách khí với cô nữa ! Cô còn nhớ rõ hai năm trước cô nhận được tin tức Đường Hân đã chết từ một người thám tử tư không ?”

Hạ Tử Du chợt ngước mắt nhìn về phía Đàm Tâm , "Tại sao cô lại biết chuyện này?" Cô cho là chuyện này chỉ có cô và thám tử tư biết được, hơn nữa, đến nay cô vẫn rất nghi nghờ năm đó tại sao thám tử tư lại điều tra kết quả sai lầm như vậy , bởi vì thám tử tư nếu không có chứng cứ chính xác sẽ không giả chuyện lừa gạt người thuê mình.”

Đàm Tâm thản nhiên thốt lên , "Bởi vì tin đó là do tôi phát ra !"

Hạ Tử Du nhất thời trừng lớn mắt , " Tại sao ?" tại sao Đàm Tâm muốn làm như vậy?

Đàm Tâm nhíu mày, "Cô cho rằng chuyện cô âm thầm điều tra hành tung của Đường Hân là thần không biết quỷ không hay sao? Thật ra thì toàn bộ chuyện của cô đều bị Dịch Khiêm nắm trong bàn tay. . . . . . Thiệt thòi lúc ấy tôi từng hàn huyên với cô qua vài lần, tôi cảm thấy cô bé này thật đáng yêu, cho nên liền ở trước mặt của Dịch Khiêm thay cô nói nhiều lời tốt như vậy, khi đó, tôi thậm chí đã hi vọng Dịch Khiêm không cần tàn nhẫn định tội cô như vậy, dù sao thời điểm cô mắc chuyện sai lầm là khi còn nhỏ , có lẽ về sau lớn lên cô sẽ hối cải để làm người mới, mà cuối cùng tôi thuyết phục được Dịch Khiêm. . . . . . Vì vậy, tôi thu mua thám tử tư muốn anh ta phát ra tin tức ngắn đó cho cô , tôi nghĩ, nếu như cô thật sự là một cô gái thiện lương vô tội, cô sẽ nói rõ ràng toàn bộ cho Dịch Khiêm , dù là biết Đường Hân đã chết, nhưng tôi sai lầm rồi, cô căn bản không có nắm chặt cơ hội lần đó, ngược lại cô yên tâm thoải mái mượn sự thực ‘ Đường Hân đã chết ’ để ích kỷ ở lại bên cạnh Dịch Khiêm, còn chẳng biết xấu hổ ảo tưởng cùng Dịch Khiêm đến bạch đầu giai lão. . . . . ."

Nghe Đàm Tâm tự nói xong , Hạ Tử Du thật lâu đứng tại chỗ.

Cô thế nào cũng không có nghĩ đến, thì ra là phía sau cái tin kia, lại có thể che giấu thử dò xét và âm mưu như vậy . . . . . .

Theo ý tứ của Đàm Tâm , nếu như ban đầu cô có thể sau khi nhận được tin đó thì lựa chọn nói rõ ràng với Dịch Khiêm trước tiên , có lẽ sau này cô cũng sẽ không gặp phải tai ương bị người hãm hại hai năm lao tù. . . . .

Cô bỏ lỡ cơ hội có thể may mắn chạy trốn số mạng an bài ở đời này , lại chỉ bởi vì cô quyết định sai . . . . . .

Đúng vậy a, cô thật sai lầm rồi. . . . . .

Lỗi của cô không phải là quyết định sai , mà là lỗi tại sao lại dễ dàng thích một người.

Đó là lần đầu tiên cô thích một người, cô rất đơn thuần, cũng rất ngu, cô chỉ biết muốn cho người trong lòng mình vui vẻ hạnh phúc, dù là muốn cô thế thân thân phận của một người vĩnh viễn bồi ở bên cạnh anh. . . . . . Vĩnh viễn cũng sẽ không có người biết, khi đó, mỗi một lần anh kêu cô là "Đường Hân", cô ngoài mặt mạnh mẽ giữ vững nụ cười, nhưng tâm lại đau đớn như bị lăng trì , chỉ là cho dù trải qua đau đớn như vậy, cô vẫn là khờ dại chờ mong chỉ cần anh vui vẻ là được rồi. . . . . .

Sự thật chứng minh, lựa chọn năm đó của cô đã sớm ở đáy lòng của mỗi người in xuống dấu vết có dã tâm , không ai biết năm đó cô đau như thế nào.

Một giây này , Hạ Tử Du đột nhiên cười. Cô cười đến thê lương, lại cố gắng duy trì bình tĩnh thong dong.

Đàm Tâm tức giận, " Cô cười cái gì?"

Hạ Tử Du khẽ lắc đầu một cái , "Không có gì, cô muốn nói gì cứ tiếp tục nói đi, tôi nghe ." Chuyện đã qua cô cũng không cần thiết lại đi giải thích, bởi vì đã không có bất cứ ý nghĩa gì.

Đàm Tâm giễu cợt nói, "Tôi còn tưởng rằng cô lại muốn lập cớ gì đó để giải thích sự kiện kia, xem ra cô cũng biết giải thích quá

Dư thừa. . . . . . hiện tại tôi muốn cảnh cáo cô, bất kể cô là sử dụng cái thủ đoạn gì khiến Dịch Khiêm lựa chọn kết hôn với cô , nhưng cô nhất định phải mau rời khỏi Los Angeles cho tôi , đừng xuất hiện trong tầm mắt của chúng tôi nữa !"

Hạ Tử Du nuốt xuống chua xót nơi cổ họng , duy trì thái độ tự nhiên , "Rất xin lỗi, người cùng tôi kết hôn là Đàm Dịch Khiêm, các người không có tư cách khiến tôi rời khỏi anh ấy."

Đàm Tâm tức giận lên tiếng, "Cô thật đúng là không biết xấu hổ , cô cho rằng tôi không biết cô câu dẫn Dịch Khiêm như thế nào sao ? Người giúp việc trong biệt thự cũng nói với tôi rồi, họ nói cô đầu tiên đến Los Angeles liền không kịp chờ đợi muốn câu dẫn Dịch Khiêm, chẳng những ái muội cố ý đi vào phòng Dịch Khiêm chờ nó , sau khi bị Dịch Khiêm cự tuyệt, cô lại còn uống một chút rượu chủ động đi ‘Đàm Thị ’ hiến thân cho Dịch Khiêm. . . . . ." Những lời này xác thực là Đàm Tâm từ trong miệng người giúp việc ở biệt thự mà biết được , nhưng các người hầu chỉ là ý tốt hướng Đàm Tâm tiết lộ vài chi tiết nhỏ ái muội trước khi Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm quyết định trước kết hôn, có lẽ ngay cả các người hầu đều không nghĩ qua Đàm Tâm sẽ đem chuyện suy nghĩ theo phương diện này.

Lời nói của Đàm Tâm mang theo gai , Hạ Tử Du duy trì cười nhạt, bình tĩnh nói , "Mặc dù tôi không cần thiết phải giải thích với cô về chuyện này , nhưng mà tôi vẫn phải nói. . . . . . Cô cũng biết là Đàm Dịch Khiêm chủ động đón tôi tới Los Angeles , một cây làm chẳng nên non, nếu như Đàm Dịch Khiêm không hề hứng thú có hứng thú với tôi , anh hôm nay cũng sẽ không cùng tôi kết hôn." Sau khi ra tù, thu hoạch duy nhất chính là vĩnh viễn đều không được ở trước mặt người khác làm vẻ yếu đuối, bởi vì như thế cô sẽ phải chịu đựng nhiều đau khổ hơn.

Đàm Tâm đã trong cơn giận dữ, càng thêm lạnh lùng châm chọc, "Cô . . . . . Cô thật đúng là dương dương tự đắc a, người nào không biết mục đích Dịch Khiêm đón cô tới Los Angeles là vì bảo vệ con gái , cô cho rằng Dịch Khiêm thật là để ý cô sao! Nói đến đây , tôi không thể không nói cô là rất biết cách tính toán kĩ lưỡng, thời điểm cô ở trong tù cũng đã tính toán tốt sau này lợi dụng con cùng Dịch Khiêm dây dưa không rõ, hiện tại rốt cuộc như cô mong muốn rồi !"

Hạ Tử Du lựa chọn không giải thích, lập tức xoay người.

Đàm Tâm không chịu buông qua chặn đường đi của Hạ tử Du , "Cô trướ chớ đi, tôi có lời vẫn chưa nói hết! !"

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn về phía Đàm Tâm bởi vì lửa giận mà hai mắt nung đỏ , "Tôi nghĩ tôi không cần thiết phải tiếp tục nghe cô nói nữa. . . . . ."

"Không, Cô nhất định phải nghe tôi nói hết ." Bộ dáng Đàm Tâm như không đạt mục đích thề không bỏ qua , lạnh giọng thốt lên , "Tôi thật sự rất khó tưởng tượng trên thế giới này tại sao lại có thể có một người phụ nữ không biết xấu hổ như cô . . . . . . Mười mấy năm trước mạo danh thân phận của người khác coi như xong, hôm nay còn lợi dụng con gái để đạt tới mục đích đáng xấu hổ của cô , khó trách Đường Hân thất bại ở trên tay cô , bởi vì chẳng biết xấu hổ là bản tính của cô , hễ là người phụ nữ có chút tự ái đều sẽ không sau khi bị đàn ông hung hăng vứt bỏ còn vô sỉ mà đi tới. . . . . ."

Phòng tuyến nội tâm của Hạ Tử Du rốt cuộc bị Đàm Tâm công phá, trong lòng áp chế chua xót trong nháy mắt đang đánh úp tới cổ họng của cô , mũi cô đau xót , hốc mắt đỏ nhìn về phía Đàm Tâm , rốt cuộc khó có thể che giấu nghẹn ngào, " bây giờ cô nói xong rồi sao?"

Đàm Tâm đột nhiên nhìn thấy đáy mắt Hạ Tử Du lóng lánh nước mắt thì thân thể không khỏi ngẩn ra.

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu nói , "Đường Hân không thể tranh thủ đến Đàm Dịch Khiêm là nguyên nhân của cô ta , nếu như cô ta không muốn thua thì từ bên cạnh tôi cướp đi Đàm Dịch Khiêm là được rồi !"

Đàm Tâm bị thái độ "Phách lối" của Hạ Tử Du chọc giận , "Cô cho rằng Đường Hân vẫn có thể tranh thủ sao?"

Hạ Tử Du duy trì im lặng .

Đàm Tâm căm hận nói "Bởi vì cô đoạt đi Dịch Khiêm, Đường Hân không chịu nổi kích thích ở trong nhà cắt cổ tay tự sát. . . . . . Nếu như không phải là tối hôm qua đưa đi bệnh viện kịp thời,cô ấy bây giờ đã nằm ở nhà xác bệnh viện rồi !"

. . . . . .

Đường Hân ở trong nhà cắt cổ tay tự sát?

Chuyện này Hạ Tử Du thế nào cũng không có nghĩ qua . . . . . .

Cô còn nhớ rõ lần đó Đường Hân nói chuyện với cô ở thư phòng, lúc rời đi Đường Hân xác thực hôn bay phách lạc giống như không có một tia hơi sức chống đỡ tiếp. . . . . .

Cô đã từng bị Đường Hân hãm hại căn bản cũng không dám lại đi đồng tình , bởi vì rất nhiều lần gặp người của thế giới này hoặc chuyện ước mơ tràn đầy tốt đẹp , quay đầu lại cô lại lần lượt bị hãm hại và tổn thương, cho nên cô đã không dám tin tưởng bất luận kẻ nào trên thế giới này.

Nhưng mà , cô không có nghĩ qua, Đường Hân lại thật sự chọn lựa bức chính mình vào đường cùng. . . . . .

--

Buổi chiều, sau khi Đàm mẹ và Đàm Tâm rời đi, Đàm Dịch Khiêm trở lại biệt thự.

Đàm Dịch Khiêm dường như đã biết chuyện Đàm mẹ và Đàm Tâm đến tìm Hạ Tử Du, cho nên sau khi nhìn thấy Hạ Tử Du ở bên trong đại sảnh biệt thự , Đàm Dịch Khiêm trước tiên đem Hạ Tử Du ôm ngồi ở trên đùi mình.

Ngay trước mặt người giúp việc trong phòng, Đàm Dịch Khiêm không e dè đem đầu cúi ở trên bả vai mảnh mai của Hạ Tử Du, nhẹ giọng nói , "Họ đã nói với em những thứ gì?"

Hạ Tử Du im lặng .

Đàm Dịch Khiêm chạm nhẹ xuống hai bên má lạnh như băng của Hạ Tử Du , nhỏ giọng nói, "Vô luận họ nói gì, em không cần phải đế ý đến lời nói của họ . . . . . . Từ nay về sau, anh sẽ không cho phép họ bước vào nơi này một bước."

Lời của anh nói thành khẩn khiến người ta xúc động , cô quay đầu sững sờ nhìn anh.

Anh và cô đều rõ ràng mục đích hai người ở chung một chỗ, tại sao anh còn có thể đối tốt với cô như vậy?

Nếu như chỉ là diễn trò, anh căn bản không cần thiết phải hy sinh hôn nhân của anh, nếu như không phải là đang diễn trò, cô thật có thể tin tưởng là bởi vì anh để ý cô sao?

Nhưng mà, sau khi trải qua anh đã từng nhẫn tâm hãm hại, cô vẫn có thể tin tưởng anh cái gì? Hơn nữa, cuộc đời của cô từ khi cô ra đời đến lúc này đã định trước cùng anh không đội trời chung , cô và anh là không khả năng có kết quả. . . . . .

Tự mình suy nghĩ , Hạ Tử Du hoàn hồn, chậm rãi mở miệng, "Họ không có nói gì với em hết , chỉ là nói cho em biết. . . . . . Đường Hân cô ấy vào bệnh viện." Nói vậy nguyên nhân anh sáng sớm liền rời khỏi biệt thự cũng là bởi vì anh đi bệnh viện.

Đàm Dịch Khiêm nói hờ hững, "Chuyện này anh sẽ xử lý, em không cần suy nghĩ quá nhiều."

Hạ Tử Du nói nghi ngờ trong lòng, "Đàm Dịch Khiêm, em không hiểu lắm, tại sao anh lại đột nhiên từ bỏ Đường Hân vậy? Rốt cuộc là trở ngại gì khiến hai người lại xa cách nhưu vậy?"

Giọng nói trầm thấp mà lãnh đạm của anh vang lên bên tai cô, "Chuyện của cô ấy em không cần biết...... Từ nay về sau chuyện duy nhất em cần làm chính là chuyên tâm ở bên anh."

Cô sững sờ, bởi vì không nghĩ nổi lý do anh từ bỏ Đường Hân.

......

Hôm sau.

Đàm Dịch Khiêm nói với Hạ Tử Du bởi vì anh việc nên phải bay đi New York một chuyến. Dĩ nhiên, anh có thể phải đi một hai ngày, nhưng anh sẽ mau chóng trở về.

Sau khi Hạ Tử Du đưa Đàm Dịch Khiêm ra cửa thì gọi điện thoại cho các bệnh viện tư nhânlớn ở Los Angeles, khi điều tra được bệnh viện Đường Hân đang ở, cô giao Liễu Nhiên cho người giúp việc trong biệt thự, bắt taxiđến bệnh viện.

Khi Hạ Tử Du đi vào bệnh viện đúng lúc gặp bà Đàmvà Đàm Tâm đang rời đi, may là Hạ Tử Du kịp thời né tránh vào phòng chứa đồ ở hành lang, thế này mới không gặp mẹ con nahf họ Đàm.

Phòng bệnh Đường Hân đang nằm ở cuối cùng, nơi đó gần vườn hoa bệnh viện, không khí mát mẻ hơn.

Hạ Tử Du nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh ra.

Đường Hân đã tỉnh lại, vết thương trên cổ tay trái bây giờ đã được băng bó, còn tay phải đang truyền dịch.

Liếc thấy Hạ Tử Du xuất hiện, Đường Hân không hề cảm thấy bất ngờ...... Nói đúng ra là Đường Hân có lẽ đã không còn bất kì cảm giác gì đối với thế giới này nữa, cô đang sững sờ nhìn trần nhà.

Đi vào phòng bệnh, Hạ Tử Du nói chậm rãi, "Đường Hân."

Đường Hân chậm rãi quay gương mặt tái métvề phía Hạ Tử Du, thẫn thờ nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ngồi ở mép giường bệnh, nhẹ giọng hỏi, "Cô có khỏe không?" Lúc này Hạ Tử Du quan tâm tới Đường Hân là bởi vì dù xảy ra chuyện gì, ở sâu trong lòng Hạ Tử Du, Đường Hân vẫn luôn là người bạn tốt mà Hạ Tử Du đã từng quý trọng.

Cánh môi Đường Hân trắng bệch khô khốc nói, "Cô đến cười nhạo tôi sao?"

Hạ Tử Du lắc đầu, "Tôi không có ý này." Cô chưa bao giờ nghĩ tới việc muốn gây tổn thương cho một người......

Đường Hânlại nhìn trần nhà, cười khổ nói, "Cô kết hôn với Dịch Khiêm, một nhà ba người rốt cuộc cũng đoàn tụ...... A, tôi quên chúc mừng cô."

Hạ Tử Du nhìn cổ tay bị thương của Đường Hân, khẽ hỏi, " Tại sao cô lại ngốc vậy?"

Đường Hân cười thê lương, "Không có Dịch Khiêm...... Tôi sống trên đời này còn có ý nghĩa gì?"

Hạ Tử Du không biết nên an ủi Đường Hân thế nào, bởi vì lúc này, cô cảm giác cô mới là người đẩy Đường Hân vào bước đường cùng này.

Đường Hânkhẽ nói: "Có lẽ cô còn cảm thấy tôi rất xấu phải không?"

Hạ Tử Du im lặng. Không thể phủ nhận, sau khi bị Đường Hânhãm hại, cô vẫn luôn đề phòng.

Đường Hân đột nhiên cười tự giễu, "Cô có biết không, thật ra thì tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm người xấu...... Tôi muốn đơn thuần thiện lương giống như khi còn bé, được mọi người thương yêu, nhưng làm sao tôi có thể trở lại ngày trước được nữa?"

Hạ Tử Du cảm thấy Đường Hân có rất nhiều tâm sự muốn giãi bày, cho nên Hạ Tử Du nhẫn nại lắng nghe.

Đường Hân ngây ngốc nhìn trần nhà, chìm vào hồi ức. "Tôi còn nhớ một ngày kia, bởi vì biết viện trưởng muốn rời thành phố Y định cư ở nước ngoài, nên tôi đã trốn khỏi trại trẻ mồ côiđể ra ngoài, tôi không nỡ xa Dịch Khiêm, tôi chỉ muốn đi tiễn Dịch Khiêm...... Nhưng, tôi không bao giờ ngờ rằngkhi tôi trở lại trại trẻ mồ côi, cô đã được một đôi vợ chồng dẫn đi, lúc ấy tôi rất đau lòng, bởi vì hai người tôi quan tâm nhất trên đời đều rời khỏi tôi vào ngày đó......"

Cho đến lúc này Hạ Tử Du mới biết nguyên nhân ngày đó Đường Hân không có ở trại trẻ mồ côi.

Giọng nói nghẹn ngào của Đường Hândừng lại một lát mới nói tiếp, "Sau đó, tôi đã ở đấy một năm rồi được một đôi vợ chồng bình thường ở thành phố Ynhận nuôi...... Sáu năm sau khi được đôi vợ chồng kia nhận nuôi, bởi vì tôi muốn tự lực cánh sinh nên đã tìm một công việc mà bị một tên buôn người lừa gạt đi Mỹ...... Ở Mỹ,tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc bị bán vào một tập đoàn mại dâm."

Nghe Đường Hân tự kể lại mà khiến Hạ Tử Du khiếp sợ.

Dường như không muốn nhớ lại hồi ức trong quá khứ,Đường Hân cắn môi, nói với giọng nức nở, "Tôi không nhớ rõ thân thể bẩn thỉu của tôi rốt cuộc đã tiếp đãi bao nhiêu tên đàn ông, nhưng tôi cũng không bi quan, bởi vì tôi nhất định phải làm cho mình sống tốt hơn, bởi vì tôi vẫn còn đang chờ một người...... Vì sinh tồn, tôi học cách mưu mô, học được cách tàn nhẫn, tôi sẽ không chừa thủ đoạn nào để đoạt được thứ mình muốn...... Khi Dịch Khiêm tìm được tôi, tôi thật sự rất may mắn, tôi cảm thấy bao nhiêu năm ẩn nhẫn của tôi là đáng giá, ít ra anh ấy vẫn còn ở bên tôi......"

Chuyện Đường Hân gặp khổ nạn làm Hạ Tử Du mãi không thể hoàn hồn.

Đường Hân không thể chịu được nữa mà khóc thành tiếng, "Tôi biết Dịch Khiêm làm rất nhiều chuyện vì tôi, bao gồm giấu tôi đoạt lại tất cả những thứ tôi bị cô cướp đi..... Tôi nghĩ rằng Dịch Khiêm chỉ trả thù, nhưng mà tại sao Dịch Khiêm lại để cô sinh con cho anh ấy? Tôi theo Dịch Khiêm hai năm mà Dịch Khiêm thậm chí còn không đụng vào tôi, làm sao tôi có thể dễ dàng tha thứ cho người phụ nữ khác ngoại trừ tôi trên thế giới này sinh con cho Dịch Khiêm? Vì vậy tôi thầm phái người đi hãm hại cô, nhưng tôi phát hiện ra Dịch Khiêm đã phái người bảo vệ cô......"

"Tôi đã từng giải thích với cô, chuyện đứa bé chỉ là bất ngờ......" Cô chưa từng muốn lợi dụng con để đoạt được thứ gì đó, chẳng qua ngay lúc đó cô không thểbỏ đứa bé này đi.

Đường Hânnói đầy bi thương, "Cô không cần giải thích cho tôi, quá trình không quan trọng, kết quả là cô thắng......"

Nhìn khuôn mặt bi thương của Đường Hân, Hạ Tử Du khó chịu thốt ra, "Đường Hân, dù cho lời nói của cô có phải là sự thật hay không, tôi đều bằng lòng tin tưởng cô lần nữa...... Tôi muốn nói cho cô biết, khi ở trại trẻ mồ côi, tôi không phải cố ý muốn đoạt đi thân phận của cô, có lẽ bây giờ tôi nói những thứ này đều đã vô ích,dù nói như thế nào đi nữa, tất cả những chuyện cô phải trải qua đều do tôi gián tiếp tạo thành, tôi trịnh trọng xin lỗi cô. Mặt khác, tôi còn có chuyện phải nói cho cô biết...... Tôi hi vọng sau khi cô nghe xong chuyện này có thể vui vẻ trở lại."

Ánh mắt tuyệt vọng của Đường Hân sững sờ nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du kiềm nén đau đớn nơi đáy lòng,nói chân thành, "Cô cho tôi một tháng, tôi sẽ chủ động rời khỏi Đàm Dịch Khiêm. Nói ra có lẽ cô không tin, từ sau khi tôi biết rõ Đàm Dịch Khiêm hãm hại bỏ tù tôi vì cô, lòng của tôi cũng đã chết rồi...... Tôi không phủ nhận, đã từng có yêu thì không thể dễ dàng buông tay như vậy, nhưng tôi cam đoan với cô, hôm nay tôi thật sự không mong mỏi gì với Đàm Dịch Khiêm cả......Lúc này sở dĩ tôi ở bên Đàm Dịch Khiêm là bởi vì tôi có một chuyện nghi ngờ về mẹ tôi cần phải tìm được đáp án qua Đàm Dịch Khiêm. Tôi thề, Đàm Dịch Khiêm kết hôn với tôi làm tôi bất ngờ, tôi nghĩ anh ấy có lẽ cũng không phải thật lòng muốn kết hôn với tôi, anh ấy có lẽ cũng có tính toán riêng...... Nhưng tính toán đó là gì thì tôi cũng không để ý, tôi chỉ muốn mau chóng điều tra được chuyện tôi muốn. Một tháng này tôi sẽ có hết sức điều tra, cho dù cuối cùng không điều tra được, tôi cũng sẽ tuân thủ cam kết rời khỏi Đàm Dịch Khiêm. Đúng rồi, tôi và Đàm Dịch Khiêm đăng kí ở Las Vegas,nên cô không cần lo lắng cuộc hôn nhân này sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cô và Đàm Dịch Khiêm...... Thật lòng hi vọng lời nói này có thể làm cho cô tiếp tục sống tốt!"