Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 86: Em cho đánh giá đi





Câu hỏi nhất thời làm Vũ Nghê không biết trả lời thế nào , trong đầu đều là cấy cái chữ to đùng ‘bạn gái’ , hắn dùng từ khá bảo thủ , vẫn luôn nói ngôn từ ‘người bạn’

"Anh cũng chưa từng chọn áo lót bao giờ , em đã xem qua cái áo lót này , coi như cho anh một ý kiến đánh giá đi !" Áo lót đã mở tem , điều đó nói lên cô đã nhìn qua

"Có thể không ?!"

"Có thể chứ ! Đây coi như là đánh giá thôi . Em đã từng viết báo , chắc hẳn ý kiến không tồi ?" . Lạc Ngạo Thưa cầm điếu thuốc đưa đến khóe miệng , nheo mắt lại nhìn chằm chằm Vũ Nghê , đồng thời hít một hơi thật sâu

"Tôi nghĩ chắc là người bạn của anh sẽ phải thích đó !" Suy nghĩ của cô có hơi dừng lại

"Vũ Nghê , đồ lót đẹp chứ ?! Em thích không ?!" Hắn thật sự nghiện trêu chọc cô , cô so với ngày trước càng gợi lên cho hắn thú vị

Hắn dường như lấy hết bình tĩnh của cô , đối mặt với món đồ ưa thích này , rõ ràng cô đã coi như đồ của mình , phút chốc bị người khác vô tình đoạt lại , cái loại tức giận , ghen tỵ đó kèm theo là cảm giác đau lòng "Rất đẹp mắt , tầm nhìn của Lạc tổng rất tốt , anh nên tin tưởng chính mình chứ !"

Đèn đường mờ dần chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm trắng muốt , nhìn cứ như một con búp bê bằng gốm . Hơn nữa hắn từ trên cao nhìn xuống , thấy rất rõ lông mi dày đặc của cô

Trong đầu Lạc Ngạo Thực rùng mình , cảm giác nhìn cô rất quen thuộc !

Trong lúc lơ đãng cô thấy được bóng dáng thật dài được rọi trên mặt đất . Tư thế kiêu ngạo của hắn gần như bao bọc cô hoàn toàn , cô đã không chống lại hắn , chỉ có phụ thuộc vào vị trí của hắn

Phụ thuộc hắn ?! Cô sao phải phụ thuộc hắn ?! Cô cảm thấy ý tưởng này thật kỳ lạ

"Anh lấy áo lót trở về , em có tức giận hay không ?!" Hắn nín cười , giọng nói rất xin lỗi.

"Đây là đồ của anh , dĩ nhiên anh phải lấy lại chứ !" Chỉ là hắn không nên gửi nhầm , hoặc đừng để cho cô thấy trước như vậy !

Nhìn thấy vẻ mặt trong suốt của cô , khiến Lạc Ngạo Thực hiểu ngay ra . Cô là rất thích cái áo lót này , cảm giác không muốn trả lại , hơn nữa còn đang tức giận.

Vui mừng vì ý đồ của mình đã thành công , nhưng mà hắn không có biểu hiện ra . Sau đó vẫn tỏ vẻ bối rối :"Thật xin lỗi em , cái áo lót này hơi khó mua , là kiểu mẫu số lượng có hạn , nếu sau này còn đặt hàng được , anh sẽ đặt và gửi ngay cho em một bộ !"

Lúc nào cũng vậy , khi tan việc là trông Lạc Ngạo Thực không còn nghiêm trang nữa . Hắn vẫn giống như ngày trước , cà vạt luôn ném trong xe , hoặc là cất vào trong túi quần

Trên áo sơ mi nút cài sẽ cởi ra ba nút , lồng ngực rắn chắc sẽ tự nhiên lộ ra hấp dẫn , cộng thêm dáng đứng vô cùng lười biếng , khiến cho hắn càng thu hút hơn với người đối diện

"Không cần đâu . Đồ tôi cũng đã đưa trả lại rồi , vì vậy tôi đi đây !" Ngay cả tạm biệt cô cũng thờ ơ

"Đợi đã nào...!" Bàn tay Lạc Ngạo Thực nhanh chóng ôm nhẹ ngang hông của Vũ Nghê , ngăn trở bước đi

Hông của cô thật sự rất mảnh , chỉ cần một bàn tay to là có thể ôm chặt , hắn từ trên cao nhìn xuống , nhẹ nhàng thắc mắc bên tai cô "Nghê , nếu anh nhớ không nhầm , thì size của em cũng cỡ này . Thật ra thì , em mặc vào cũng sẽ rất hợp , có đúng hay không ?!"

Khốn kiếp thật , chẳng qua chỉ là cấm áo lót , mà hắn đã tưởng tượng ra bộ dạng khi cô mặc nó vào rồi . Kích cỡ là E , nhất định rất thích hợp với cô

Khi chạm vào hông của cô , hắn vẫn có thể cảm giác được chiếc quần lót che kín nơi thần bí kia , ngay bên hông là hình một cái nơ bướm . Nhất định là cái kiểu dáng đó !

Hắn thật sự không thể chờ xem cô mặc cái áo lót này , chắc hẳn sẽ quyến rũ đến mê người

Thân thể cô như bị điện giật , phải chủ động tránh sang một bên "Lạc Ngạo Thực , tôi không muốn tiếp tục chủ đề này với anh ! Anh còn chưa cầm món đồ đi đi ?!"

Nhìn cô giống như một con thỏ nhỏ sợ hãi , Lạc Ngạo Thực buồn cười quay mặt , cố gắng kiềm chế nụ cười , lần nữa quay đầu đối mặt cô "Ha ha , thật ra thì anh cảm thấy bộ áo lót này so với người bạn của anh , em mặc vào là phù hợp nhất , nhưng mà không còn cách nào , anh thật xin lỗi !"

Vũ Nghê đi tới chờ xe , không để ý lời của hắn , cổ họng cô như nghẹn lại , cảm xúc khó tả . Nhưng mà trong lòng cô luôn tự nhủ , đó là áo lót của người khác , không phải chuyện của mình , mình không có liên quan

Đến nửa phút sau thì âm thanh của Lạc Ngạo Thực vang lên "Nghê , Tưởng Vũ Hàng đâu rồi , hôm nay không tiễn em về nhà ư ?!"

"Anh ấy đi công tác rồi !" Vũ Nghê đưa lưng về phía hắn nói , đứng ở một đoạn đầu đường đón xe

Lạc Ngạo Thực liếc nhìn áo lót , cười một cái , đem nó bỏ vào trong xe , sau đó leo lên xe.

Hôm nay không biết là ngày gì , một chiếc taxi cũng không thấy . Vũ Nghê đứng đó năm phút đồng hồ , mà vẫn không đón được xe

"Tin tin ——" Lạc Ngạo Thực nhấn kèn xe , cánh tay khoác lên trên cửa xe . "Bằng không để anh tiễn em về . Khuya rồi , em đi một mình cũng không an toàn !"

Vũ Nghê đứng ở bên đường lắc đầu một cái , cô tránh hắn còn không kịp , dại gì chứ ! Lần trước ít nhiều gì cô cũng đã bị hắn giáo huấn rồi !

Lạc Ngạo Thực cũng không hỏi nữa , nhưng mà cũng không lái xe rời đi , tầm mắt nóng bỏng xuyên thấu qua kính chắn gió , tập trung tại bóng dáng phía trước . Cô càng ngày càng khó hiểu , so với sáu năm trước cô còn khó nắm bắt hơn !

Nhìn xe của hắn chậm rãi theo sau , Vũ Nghê vội vàng bước nhanh

"Brừm brừm——" Một chiếc xe gắn máy đột nhiên chạy về hướng Vũ Nghê , tốc độ nhanh chóng khiến người khác không kịp đề phòng

Lạc Ngạo Thực ngồi trong xe chợt hô to "Vũ Nghê , cẩn thận !"

Trong chốc lát chỉ thấy Vũ Nghê trợt xuống , chiếc ví da màu trắng chớp mắt đã ở trong tay kẻ chạy xe máy

"A ——"

Một cú va chạm tức thời làm Vũ Nghê quay hết một vòng , ngay sau đó té trên mặt đất . Đầu tiên là khuỷu tay phải đập xuống lối đi bộ , đau đớn khiến Vũ Nghê hơi khó thở , nước mắt lã chã chảy xuống

"Khốn kiếp ——" Lạc Ngạo Thực ngồi ở trong xe muốn đuổi theo , nhưng lại không yên lòng người đang ngồi dưới đất , hắn mở cửa xe đi tới bên cạnh "Em thế nào rồi , có bị thương không ?!"

"Không , không có sao !" Kiềm chế nỗi đau Vũ Nghê liều mình lắc đầu

Lạc Ngạo Thực đỡ cô đứng dậy , nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của cô kéo lên xem , chỉ thấy máu chậm rãi chảy ra

"A. . . . Đau. . ." Cảm giác đau đớn khiến Vũ Nghê phát ra âm thanh

"Còn nói không đau . Đi , anh đưa em đến bệnh viện !" Lạc Ngạo Thực mở cửa xe ra , chuẩn bị ép cô ngồi vào

Vũ Nghê cố gắng nhịn đau lắc đầu "Cám ơn lòng tốt của anh , tôi sẽ tự đi !"

"Tự đi ?! Tự đi có được hay không ?! Nếu như vừa rồi em đồng ý lên xe của anh , thì bây giờ đâu đã bị thương !" Lạc Ngạo Thực nghiêm nghị nói , hơn nữa không cho cô cơ hội cự tuyệt , trực tiếp lôi cô lên xe