Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 232: Muốn nghe lời nói em yêu anh





Lớp voan mỏng căn bản không che giấu nổi đường cong quyến rũ , kiểu áo lót thiết kế theo hình chữ U nổi bật , kết hợp càng tạo độ lồi lõm ở giữa khe ngực , phác họa như hai đồi núi hoàn mỹ , khiến bụng dưới của anh căng phồng lên , tư thế nhàn nhã trước đó trở nên cứng nhắc .

Tầm mắt anh đăm chiêu nhìn vào , sau đó di chuyển xuống phía phần bụng , cuối cùng chiếu thẳng khu vực tam giác

Chiếc quần lót màu đen kiểu hình chữ T che mất ~~ chỗ thần bí của người phụ nữ , nhưng vẫn hấp dẫn lượn lờ không thể che giấu đối phương . . . . . .

Bụng dưới của Lạc Ngạo Thực thắt chặt , đầu óc không ngừng nổ tung , cơ thể nóng dần , từng ngụm nước bọt bắt đầu nuốt xuống .

Nhìn bộ dạng ngây người của anh khiến cô trút đi gánh nặng trước đó . Cứ nghĩ , bộ đồ lót này không thể hấp dẫn được ai kia !

Sợ anh ta chê cười thật to , nói ra những lời khó nghe !

Cho phép người mình yêu ngắm nhìn vẻ đẹp bên trong cơ thể của mình , cảm giác này thật ấm lòng .

Ánh mắt như hổ đói nhìn chằm chằm vào người phía trước , làm cho go má Vũ Nghê ửng hồng , hô hấp cũng trở nên dồn dập . . . . . .

Cô ngượng ngùng cụp mi , cố gắng định thần lại :"Em . . . . . . em mặc bộ đồ lót này , anh có vừa lòng không ?!" Mặc kệ , trước tiên phải mê hoặc anh ta , nhất định không để anh ta kết hôn !

"Không tệ . . . . . ." Ổn định tâm trí , bưng ly rượu lên uống cạn một hớp , che giấu cảm xúc ngây ngốc . Shit , mặc dù anh không phải là một cậu nhóc mới lớn , cũng không phải chưa từng thưởng thức qua cô , làm sao lại gống trai tân thế này ?!

Vũ Nghê xoay cặp đùi thon dài từng bước từng bước đi về phía Lạc Ngạo Thực . . . . . .

Ngón tay cô nhẹ nhàng đặt trên vai anh , lập tức bị anh vươn tay chuẩn bị kéo cô vào lòng . . . . . .

Đúng lúc ấy thì cô như biến thành một yêu nữ xảo quyệt , thân thể xoay tròn một vòng , mở ra khoảng cách giữa hai người :"Trông em bây giờ được không ?!" Thanh âm nghe rất tự tin nhưng bao hàm cả yếu lòng . Mặc dù biết mình thuộc diện xinh đẹp , nhưng trên đời này đâu chỉ có một mình cô ?!

Bọn họ quen biết cực kỳ lâu , khi cô hai mươi tuổi không thể mê hoặc được anh , hiện tại đã hai mươi bảy tuổi , cô còn bản lãnh này sao ?!

Được không ? Anh hận đến nỗi muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay tại chỗ , bây giờ cô ấy lại còn nói được không ?!

"Không tệ , cùng với những người khác em vẫn khiến anh có chút mới lạ !" Nhíu mày , lại phun ra câu nguyền rủa trong lòng , chết tiệt , động tác của cô ấy ngày càng cám dỗ hơn . "Đến đây với anh . . . . . ."

Vũ Nghê lần nữa đi tới bên cạnh Lạc Ngạo Thực , ngồi xuống đùi anh , bàn tay trắng noãn dịu dàng khoác lên cổ người trước mặt , một cánh tay khác không biết phải để ở đâu , dứt khoát đặt lên đôi môi mỏng kia .

Anh cố định thân thể , một tay ôm qua vòng eo của cô , tay kia linh hoạt chủ động sờ lên bộ ngực căng tròn , cách lớp áo lót nhẹ nhàng xoa nắn .

Khống chế được bản thân , nhưng lại xúc động rơi vào tay giặc , ý chí của cô vơi mất một nửa , người phụ nữ chủ động ngọa nguậy trong lòng của người đàn ông , dùng thân thể đầy đặn cạ tới cạ lui , trên dưới không ngừng cọ xát , để nơi nào đó của đối phương càng thêm nóng hổi .

Khi Lạc Ngạo Thực chuẩn bị hành động , Vũ Nghê cố gắng định thần lại , nhanh chóng ngăn cản :"Nói cho em biết , anh sẽ không kết hôn nữa . . . . . ."

"Để cho anh thỏa mãn trước , anh lập tức không lập gia đình . . . . . ." Âm thanh khàn khàn quát , nói chuyện đồng thời bế cô về phía chỗ ngồi sofa , đặt thân thể cô ngay ngắn , sau đó tự động cởi đồ của mình . . . . . .

"Vậy anh phải nhớ giữ lời , nhất định không được giở trò . . . . . ." Vũ Nghê nằm ngang trên sofa , không quên nhắc nhở .

"Ừ , Để anh thỏa mãn em xong , nhất định không muốn người khác !" Tốc độ nói chuyện cùng với động tác tương đối vội vàng .

Khi anh đè lên thân thể cô , khóe miệng cô chợt nâng lên , cười xấu xa :"Nếu anh không giữ lời hứa thì anh chính là rùa già thối tha , anh đồng ý không ?!"

Lý trí và trái tim đều dồn hết lên người Vũ Nghê , đầu óc của Lạc Ngạo Thực bây giờ như một tàn tro , dụi vào cần cổ cô không ngừng ngửi lấy mùi hương , đồng thời cẩn thận cắn mút da thịt trắng hồng . "Ừ ~ là con rùa già thối tha !"

Không đủ , không đủ , còn phải thêm điều kiện trí mạng để đảm bảo cho mình :"Nếu như anh mà cưới người phụ nữ khác , anh phải trả Lạc Dật lại cho em , ngoài ra còn phải đem một nửa cổ phần công ty và một phần hai số tiền ở trong ngân hàng sang tên cho em . . . . . ."

"Được , chỉ cần em làm anh sung sướng , yêu cầu gì của em , anh cũng đều đáp ứng . . . . . . Đừng nói một nửa , toàn bộ tài sản của anh đều có thể cho em . . . . . ." Mượn cơ hội uy hiếp cô , sau đó nói lời cam kết

Vũ Nghê cười sảng khoái , hai tay dịu dàng ôm vào cổ Lạc Ngạo Thực . . . . . .

Khi hai cơ thể hòa quyện vào nhau , anh mới sực nhớ mình đã cùng cô đáp ứng cái gì . Chậc . . . . . thật là quá đỗi ngu ngốc !

Không được , nhất định phải làm chủ bản thân , ít ra phải nghe cô ấy nói lời yêu mình , không thì không thể yên tâm .

Lạc Ngạo Thực nhấc cao hông của Vũ Nghê , điên cuồng di chuyển :"Thoải mái không ?!"

Gương mặt xinh đẹp má lúm đồng tiền đè nén đau đớn dữ dội , lộ ra vẻ đẹp quyến rũ :"Ưm . . . C . . . ó . . . ." Cô gật đầu lung tung

Mãnh liệt kéo dài động tác , khàn khàn hỏi :"Thích không ?! Có muốn anh dùng lực hơn không ?!"

"Ư . . .m . . ." Khoái cảm dâng trào , khiến cho đối phương không thể nói ra suy nghĩ , chỉ biết gật đầu rên rỉ , hai bắp đùi càng thêm kẹp chặt vật cương cứng kia , đôi tay nhỏ bé nắm chặt bờ vai rắn chắc

Ở thời khắc quan trọng nhất , chợt Lạc Ngạo Thực tàn nhẫn lạ thường , quyết định rút ra khỏi người Vũ Nghê

Sắc mặt cô ửng hồng , thống khổ níu chặt áo anh , khát vọng nhìn người đối diện , giống như cơn ghiền phát tác không cách nào dừng lại , sử dụng ánh mắt khẩn cầu :"Đừng , xin anh , đừng dừng lại . . . . . ."

"Em nói gì , anh nghe không rõ ?!" Khóe miệng nâng lên , tà ác hỏi

"Muốn anh , anh biết là em rất muốn . . . . . ." Vũ Nghê kêu gào nói .

"Vậy nói đi . . . . . . Nói em yêu anh . . . . . ." Trực tiếp đưa ra yêu cầu , muốn nghe được những lời này

Không khí bắt đầu rơi vào tĩnh lặng , cảm xúc kích tình trước đó dần dần biến thành ảm đạm . Dòng chảy như xẹt ngang qua đầu cô , chậm rãi trở nên trong suốt , suy nghĩ hỗn loạn cũng hiện lên rõ ràng , nổi khát vọng không như mong muốn khiến động tác bắt đầu buông lỏng .

Giống như nhìn thấu tâm tư Vũ Nghê , Lạc Ngạo Thực khẽ nheo cặp mắt . Trong suy nghĩ của anh , mọi thứ phải diễn ra thật đẹp , cô sẽ nói lời yêu , quỳ gối trên giường cầu xin anh xâm phạm mình . Qua cơn mê muội đắm chìm , anh sẽ nói ra tất cả mọi chuyện , cảm động tuôn trào , cô nhất định đánh mắng anh . . . . . . Vì sao sự việc không như anh suy tính ?!

"Trả con lại cho em , sẽ không cưới người khác , anh nhất định phải thực hiện lời cam kết đó . . . . . ." Lạnh lùng nói xong , bình tĩnh đứng dậy , cứ như vậy mà kết thúc .

Dưới háng còn đang say mèm lửa dục , trên mặt ngây ngốc nhìn , một tay anh đè cô lại . "Phó Vũ Nghê , em vừa mới nói gì ?!"

"Em muốn đi tắm . . . . . ." Cơ thể ướt át đến chảy cả đống mồ hôi

"Mẹ kiếp , em toan tính để rời khỏi cái nhà này ư ?!"

"Không phải là anh kết thúc trước sao ?!" Vô tội hỏi , khổ sở muốn rống to !

Lạc Ngạo Thực nhanh tay bắt lại Vũ nghê , ấn cô quỳ xuống gần ghế sofa , trực tiếp để phần phía dưới của mình đưa vào từ phía sau lưng Vũ Nghê . Không thèm quan tâm đến cảm xúc của đối phương , bằng tốc độ nhanh nhất bộc phát trong cơ thể nhỏ bé ——

Không hề ngừng lại , cũng không còn nhận thức được cảm xúc lúc này , kéo cơ thể cô quay lại . "Nói , nói rằng em yêu anh . . . . . ."

Cô thở hỗn hển , đóng chặt cánh môi , kiên định nhìn anh .

Anh nheo lại cặp mắt , bóp cằm cô tra tấn :"Tại sao , tại sao lại không nói ?!"

"Yêu hay không có quan trọng không ?! Miễn là em sẽ không rời khỏi anh ——" Thật lâu sau , cô mới khó khăn thốt lên

"Con mẹ nó , điên thật rồi !" Tức giận hô lớn . "Nói , rốt cuộc là em có yêu anh không ?!" Ánh mắt tức giận đến đỏ ngầu , dường như không thể kiềm chế

"Em . . . . . . em không biết !"

"Khốn kiếp. . . . . ." Chưa bao giờ cảm thấy ‘nhục nhã’ như ngày hôm nay , khi anh thật lòng trao ra tấm chân tình , cô lại một mực phủ nhận . Cơn tức giận trong tâm trí nhanh chóng thiêu đốt mọi thứ xung quanh , bao gồm tất cả hăng hái , thiêu hủy hết lý trí của anh .

Phó Vũ Nghê , em giỏi lắm , đùa thật hay , chơi thật tốt . Ha ha , cứ nghĩ trước đây cô ta bị mình trêu đùa đến độ đần độn , hiện tại mới biết ai là người ngu ngốc đây . . . . . .

"Tốt , em được lắm . . . . . ." Nắm chặt đầu vai nhỏ bé , sau đó đẩy cô ra ngoài ——

Thân thể cô nặng nề ngã trên mặt đất

Còn chưa xua tan cảm giác đau đớn , đã phải nghe lời nói vô tình :"Biến , hiện tại cút ra ngoài , nếu như em muốn mang theo Lạc Dật , cứ đến tòa án khởi tố . Thắng cuộc , anh tuyệt đối sẽ giao Lạc Dật cho em . . . . . ."

"Đừng . . . . . ." Sắc mặt Vũ Nghê chợt tái nhợt , cô lắc đầu không muốn tiếp nhận sự thật này