Toàn Chức Pháp Sư

Chương 137: Thức tỉnh lần hai



Theo như thời gian ấn định Đường Nguyệt nói. Rốt cuộc, Mạc Phàm cũng được tới Hiệp Hội Ma Pháp nổi tiếng nhất trong cả nước.

Mới đầu, khi Mạc Phàm bước chân vào quảng trường. Hắn liền bị sự rộng lớn ở nơi đây khiến cho kinh hãi. Quả thật, Hiệp Hội Ma Pháp ở Bắc Thành không bằng một góc ở nơi này.

Trên cầu thang, người đi lên rồi đi xuống nhìn không khác gì những người bình thường. Nhưng qua hơi thở mà bọn họ thở ra, hắn có thể nói rằng tất cả bọn họ đều là Ma Pháp Sư. Có người yếu hơn hắn. Có người cùng cấp bậc với hắn. Nhưng cũng có không ít người, Mạc Phàm cảm giác không ra được cấp bậc của bọn họ.

Hắn không cảm giác thấy hơi thở ma pháp trên người bọn họ. Cho nên không cần nói cũng biết, cấp bậc bọn họ chắc chắn đã vượt qua hắn rồi!

Không hổ là Hiệp Hội Ma Pháp đứng đầu trong cả nước. Ở Bắc Thành, Cao cấp Ma Pháp Sư đã là những tồn tại đứng đầu, thế nhưng ở nơi này hắn có thể nhìn thấy… A! Những người đó tới nơi này để ngắm cảnh. Bọn họ không phải là Ma Pháp Sư.

Tháp Pháp Sư Đông Phương Minh Châu luôn mở cửa, chào đón tất cả mọi người. Ở nơi đây, người bình thường có lối đi riêng để lên cao ngắm cảnh thành phố. Còn Mạc Phàm là một Ma Pháp Sư trẻ tuổi, tràn đầy tương lai phía trước tất nhiên sẽ chọn lối đi dành cho pháp sư rồi.

Hắn đi xuyên qua đại sảnh triển lãm, giới thiệu lịch sử, ý nghĩa của tòa tháp này theo thời gian. Sau đó, Mạc Phàm bước chân vào thang máy rồi đi thẳng lên trên cao hơn 100m.

Tầng này có tên là Hạ Hình Cầu. Là nơi tất cả Ma Pháp Sư tập trung và để đi vào trong. Mặc dù cũng có tầng lầu ngắm cảnh nhưng nó thì dành riêng cho tất cả Ma Pháp Sư trong cả nước tới nơi này thăm quan.

Mạc Phàm từ trong thang máy bước ra. Lúc này, đập vào mắt hắn là một đại đường huy hoàng tráng lệ. Một kiến trúc hình khối cầu có đường kính lên tới 50 m nhìn có vẻ cổ xưa. Ở phía trên đầu là một khung ảnh ma pháp có từ thời Phục Hưng. Hắn có thể cảm nhận thấy ánh sáng lóng lánh, thần bí của ma pháp từ bên trong nó xông thẳng vào mũi mình.

” Kính chào Ma Pháp Sư tôn quý, ngài có cần giúp đỡ gì không?”

Một tiểu thư mặc sườn xám Lưu Vân Bạch liền xuất hiện phía trước đại đường, cúi đầu mỉm cười chào hỏi hắn.

” Ta tới để Thức tỉnh. Có người đã giúp ta hẹn trước ở đây rồi.”

Mạc Phàm nói.

Nói xong, hai con mắt hắn nhìn hau háu vào đôi chân dài miên man xinh đẹp của tiểu thư mặc sườn xám. Khà khà! Thành phố lớn đúng là thành phố lớn. Tiểu thư tiếp khách mà cũng xinh đẹp tới như vậy. Nhìn sướng cả con mắt!

” Tôi sẽ kiểm tra việc này giúp ngài. Xin hỏi quý danh của ngài là….”

“Mạc phàm.”

” A! Tiên sinh Mạc Phàm phải không? Vâng! Thưa ngài, ngài có muốn đi tham quan xung quanh nơi này một chút hay là tôi sẽ dẫn ngài tới thẳng phòng Thức tỉnh luôn?”

Cô nương kia mỉm cười nói.

” Chúng ta tới thẳng phòng Thức tỉnh đi.”

Thăm quan ngắm cảnh cái gì chứ. Thức tỉnh quan trọng hơn.

Hắn đã trải qua nhiều chuyện nguy hiểm, cho nên hắn rõ ràng một điều rằng có nhiều thêm một hệ là chuyện quan trọng như thế nào!

Sau khi đi hết đại đường, Mạc Phàm phát hiện ra một chuyện vô cùng thú vị. Đó là trong dãy hành lang hắn vừa đi qua bố trí rất nhiều ghế ngồi đơn.

Đãi ngộ được những vị tiểu thư xinh đẹp này phục vụ một mình thì chỉ một ít Ma Pháp Sư mới có. Còn phần lớn các Ma Pháp Sư khác thì đều ngồi ở các hàng ghế trên đại đường kia. Trông bọn họ không khác gì một đám thổ dân vừa bước chân ra thành thị. Bọn họ chăm chú nhìn lên màn hình LCD khổng lồ ở phía trên để tìm kiếm tin tức bọn họ cần.

” Trên màn hình LCD khổng lồ kia có công bố một số nhiệm vụ treo thưởng và công bố số tài nguyên Hiệp Hội Ma Pháp Sư sẽ cho bọn họ vay. Điều kiện cho việc này thì Ma Pháp sư phải trưởng thành và có thành tích tốt….”

Hình như vị tiểu thư kia đã nhận ra Mạc Phàm lần đầu tiên tới nơi này. Cho nên, nàng thân mật giải thích cho hắn hiểu.

” Đãi ngộ được vị tiểu thư xinh đẹp này phục vụ một mình là như thế nào?”

Mạc Phàm hỏi.

“Để có những đãi ngộ như vậy, bọn họ có thể dùng tiền để mua hoặc những ma pháp sư đã đạt tới trung cấp cũng có được đãi ngộ như vậy. Những Ma Pháp Sư đạt tới cấp bậc Trung cấp thì đãi ngộ như thế này sẽ được tự động thêm vào. Và những Ma Pháp Sư đó nếu như có bất kỳ vật phẩm nào muốn giao dịch thì những vật phẩm đó sẽ được chuyên viên đánh giá và đưa ra giá cả một cách hợp lý nhất. Hoặc nếu như có nhiệm vụ treo thưởng nào mà ngài chú ý tới thì những tin tức liên quan tới nó, sẽ được chúng tôi chỉnh lý, sửa sang một cách tỉ mỉ rồi sau đó mới cung cấp thông tin này cho ngài. Hoặc giả sử như có một sự kiện nào đó ngài cần người phục vụ mình thì sẽ có người giúp ngài việc đó. Khi đó, ngài sẽ tiết kiệm được thời gian và miễn đi rất nhiều quy trình phiền hà. Dĩ nhiên, các tin tức chuyên viên đưa ra đều rất là chuyên nghiệp và những tin tức đó chưa chắc người bình thường đã có.”

Tiểu thư mặc áo sườn xám giải thích cho Mạc Phàm rất là kỹ lưỡng và chu đáo.

” Thì ra là như vậy.”

Mạc Phàm gật đầu.

Ai cũng hi vọng mình sẽ có đặc quyền này, thế nhưng đặc quyền này chỉ dành cho một số người… Vâng! Và hắn cũng chính là một trong những số ít người kia! Ha ha ha!

……………

Mạc Phàm được dẫn tới một căn phòng có vô số hình tròn. Ở đây có chi chít quả cầu chứa người Thức tỉnh. Hắn nhìn mà hoa cả mắt.

” Quách tiên sinh, người kia… Người mà tiên sinh nhờ ta đón đã tới.”

Sau khi vị tiểu thư mặc áo sườn xám đến nơi này, liền giới thiệu hắn rất là ngắn gọn.

” Ồ! Ta biết rồi. Cho hắn ngồi ở kia đi.”

Nam tử họ Quách kia hình như đang bận rộn chuyện gì đó thì phải.

Mạc Phàm nghe theo lời nam tử họ Quách kia. Hắn ngồi xuống một chiếc ghế ở bên cạnh chờ đợi. Lúc này hắn có một chút kích động. Kích động không khác gì lần đầu tiên hắn thức tỉnh ở sân trường trường học vậy.

Mà ở bên kia, vị nam tử họ Quách kia cũng không nhìn Mạc Phàm lấy một lần. Hắn đi về phía một người khác ở trong phòng một cách rất là tự nhiên.

Căn phòng này có chút tối tăm. Nam tử họ Quách kia nhìn lướt qua nữ thực tập sinh của mình, rồi mở miệng nói:

” Tiểu Miên, Thức tỉnh thạch đã chuẩn bị xong chưa?”

” Xong rồi! Chỉ dẫn Thạch để hệ gì?”

Nữ thực tập sinh tên là Tiểu Miên hỏi dò lại.

” Để ta xem đã….”

Quách Lập Ngữ bước về phía cửa. Sau đó liếc mắt nhìn qua Mạc Phàm ở một khoảng cách khá xa. Hắn cũng lười lên tiếng hỏi thăm, rồi nói một câu cụt ngủn rất là thiếu kiên nhẫn,

” Lôi hệ.”

” Ngài không hỏi hắn một chút sao?”

Tiểu Miên hỏi lại.

” Ta ghét nhất là mấy thể loại công tử ăn chơi, vô học. Người nhìn hắn mà xem. Hắn chắc cũng tầm 17-18 tuổi chứ mấy. Mới từng này tuổi mà đã tới đây Thức tỉnh. Hắn nghĩ rằng chỉ cần đập tiền là có thể Thức tỉnh ra Lôi hệ à. Nếu không phải phòng Thức tỉnh của ta đang cần một số tiền lớn. Thì ta cũng không bao giờ cho cái loại này Thức tỉnh để phí phạm Thức tỉnh Thạch ra.”

Quách Lập Ngữ nói.

” Sư phụ thu của người ta bao nhiêu tiền vậy.”

Tiểu Miên nhỏ giọng hỏi một câu.

” 10 vạn!! Dù sao xác xuất Thức tỉnh ra Lôi Hệ so với hệ bình thường khác cũng cao hơn một chút.”

Quách Lập Ngữ nói.

Tiểu Miên nghe thấy vậy, cái miệng nhỏ xinh xắn của nàng chợt hé mở ra biểu thị kinh ngạc.

Đã giúp người ta tăng lên một ít xác xuất Thức tỉnh ra Lôi Hệ còn thu của người ta 10 vạn. Sư phụ! Người cũng quá là xấu xa rồi!

Tất nhiên, Tiểu Miên cũng không dám nói điều này ra. Nàng ta đem Chỉ dẫn thạch Lôi hệ từ từ đặt xung quanh viên Thức tỉnh thạch to lớn kia một cách đàng hoàng.

Bọn họ mở phòng Thức tỉnh ở trong một Hiệp Hội Ma Pháp thuộc loại lớn nhất. Cho nên Thức tỉnh thạch của bọn họ cũng là loại có chất lượng tốt nhất. Vì vậy, phí dịch vụ khá là cao. Trừ một số người khá là đặc thù, ví dụ như người được giới thiệu thì mới được miễn phí.

” Tiểu tử, lại đây nào. Ta có chuyện cần nói trước cho người biết. Đó là Thức tỉnh là do ông trời già và huyết mạch của bản thân người quyết định. Cho dù có Chỉ dẫn Thức tỉnh. Thế nhưng tỷ lệ thành công cũng tăng lên được một chút mà thôi. Cho nên người thức tỉnh ra Quang hệ, Thủy hệ.. vân vân và vân vân, thì cũng đừng có trách ta.”

Quách Lập Ngữ đi tới trước mặt Mạc Phàm. Vẻ mặt rất là khó chịu nói.

” Chuyện này ta biết rồi. Vậy chúng ta bắt đầu được chưa?”

Mạc Phàm nói.

” Người vào đi thôi. Trong quá trình người thức tỉnh, chúng ta sẽ không quấy rầy người….”

Thiếu nữ có tên là Tiểu Miên kia không biết vì sao đối với Mạc Phàm không được thân thiện cho lắm.