Tình Yêu Chốn Đô Thị

Chương 14: Cả nhà đều ở đây



Ở cầu thang.

Vương Hạo Hiên đến phòng bệnh, nhìn thấy Vương Thần đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn hôn mê, gọi điện thoại cho Kiều Ân hồi lâu cũng không thấy người lên, đành phải một mình đi xuống tìm.

Đôi mắt anh nhìn thấy cô gái toàn thân vẫn còn ướt.

''Tại sao không nghe điện thoại?''

Kiều Ân không thèm kể chuyện cô gặp ông Trương, thản nhiên đáp:

''Điện thoại tắt chế độ im lặng, tôi không nghe thấy.”

Khóe mắt Vương Hạo Hiên nhìn thấy điện thoại trong tay cô vẫn đang rung, vì vậy anh im lặng cúp máy, không vạch trần lời nói dối của cô.

Anh đưa tay kéo cô đi.

''Đi thôi, ông nội đang ở trên đó đợi em."

Kiều Ân không chút nghĩ ngợi né tránh tay của anh, trên mặt lộ ra vẻ chán nản.

Trạch Dương nhất định là người gọi ông tới đây!

Cô chỉ bị sứt có một miếng da trên cổ, nên không cần phải làm quá như thế này, huy động tất cả mọi người tới đây!

Vừa định đi lên, đột nhiên bị một bức tường sững sờ chặn lại. Vương Hạo Hiên thân hình cao lớn, bóng người do anh tạo ra giống như một ngọn núi bao phủ lấy cô ở bên dưới, áp lực vô hình khiến Kiều Ân toàn thân nổi da gà.

''Không phải em nên gọi tôi là anh sao?''

Kiều Ân nghi hoặc ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt vừa to vừa sâu, lúc này đang nhìn chằm chằm cô, giống như muốn hút cô vào.

Vương Hạo Hiên dùng sức nắm lấy tay cô, trên môi mỏng nở nụ cười nửa miệng, trở lại vẻ lười biếng không thèm để ý:

''Đi thôi!"

Trong phòng khám da liễu, một hàng người đang đứng cùng với ông Lâm.

Cả bố cô Lâm Duy Minh và chú hai Lâm Duy Khang đều ở đó.

Nhìn thấy họ đến tay trong tay, Lâm Duy Khang mở lời nói:

''Ân Ân, thật xin lỗi. Dì hai và vi vi có chuyện nên không thể tới, cháu có sao không?''

Hai người lo lắng nhất là Lâm Duy Minh và Lâm Duy Thiên, mái tóc bạc phơ của ông, đôi lông mày lo lắng nhíu lại, đôi mắt thâm tình đó rơi vào người Kiều Ân, không dời đi chỗ khác.

"Mau tới đây, để ông nội xem một chút. Trạch Dương nói với ông là cháu rơi xuống nước, làm ông rất lo lắng, cháu có sao không?"

Lâm Duy Minh là một con mọt sách, ông ấy là người thực tế nhất trong số ít ở đây. Những lời ông nói thương thẳng thừng, trong lòng nghĩ sao liền nói vậy.

''Lần sau gặp chuyện nguy hiểm thế này con đừng vội vàng, bản thân mình an toàn là điều quan trọng nhất!"

Ông Lâm vừa cười nhìn con trai của mình, cậu bé được cứu lần này nhà thiếu gia nhà họ Vương. Mà Vương Hạo Hiên vẫn còn đang ở đây, ông ấy nói thẳng như vậy liệu có được không?'

Nhưng ông hiểu, con trai mình yêu thương con gái như thế nào. Gia đình bọn họ mới tìm được Kiều Ân trở về, nếu như xảy ra chuyện gì, đối với nhà họ chuyện này ví như trời sập xuống!

Nhà họ Lâm không giàu có như nhà họ Vương, họ cũng không cần người thân của mình nguy hiểm để kiếm ân huệ.

Ông Lâm và Lâm Duy Minh kéo Kiều Ân qua để nhìn kiểm tra, khi họ nhìn thấy vết thương trên cổ cô do đứa trẻ cào, họ cảm thấy rất đau xót.

"Con nhìn xem, cổ của con bị rách da rồi! Trạch Dương cũng vậy, sao không biết sớm đưa em đến bệnh viện sớm hơn? Lại còn ngâm nước nữa, lỡ vết thương bị nhiễm trùng thì sao?"

Lâm Duy Minh đổ lỗi cho Trạch Dương, thực ra chủ yếu là vì ông cảm thấy có lỗi với Kiều Ân.

Kiều Ân xoa xoa cổ, không quen cảm giác bị người vây quanh, nói:

''Chỉ là vết thương nhỏ, chín phần trăm sẽ không bị nhiễm trùng đâu ạ.''

Ông Lâm nhìn cô không nỡ trách cứ nên vội vàng nói với trưởng khoa da liễu bên cạnh.

''Bác sĩ, ông xem giúp tôi liệu có bị nhiễm trùng không?"

"Lâm tiên sinh, ngài khách sáo quá!"

Bác sĩ vẻ mặt khiếp sợ, vì trong phòng chật kín người.

''Cô Lâm, mời cô ngồi.''

Ông vội vàng để Kiều Ân ngồi xuống, cầm đèn pin lên, cẩn thận kiểm tra cái cổ bị trầy xước của cô.

Cổ của cô gái trắng như sứ như sữa, vết xước trên cổ rất nghiêm trọng.

Với tư cách là một trong những bác sĩ da liễu trong nước, vết thương nhỏ này đối với ông quá đơn giản. Nhưng có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào ông, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Ông lại dùng đèn pin kiểm tra, lấy kính lúp y tế kiểm tra xác định vết thương của Kiều Ân chỉ hơi sưng tấy do nước đọng lại. Sau khi thấy mọi thứ đều ổn, ông mới ngẩng đầu lên, tháo kính ra.

"Vết thương của cô Lâm không phải là vấn đề lớn, chỉ là sau khi ngâm nước có chút rát, tôi đã kê thuốc mỡ chống viêm cho cô ấy. Sau đó bảo y tá dùng cồn rửa sạch vết thương rồi băng lại, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Lâm Duy Minh đặc biệt lo lắng:

"Chúng ta có nên chụp CT để kiểm tra không?'

Ông Lâm cũng lo lắng và đồng ý:

"Ân Ân bị ngã xuống nước, tôi không biết nó đã va vào những đâu, tốt hơn là nên chụp CT."

Kiều Ân: ''........''

Cũng may bác sĩ nhiều lần trấn an cô không cần chụp CT, cô không sao, chụp CT có hại cho sức khỏe, tốt nhất không nên chụp CT trừ khi có nhu cầu đặc biệt.

Mọi người trong gia đình họ Lâm mới miễn cưỡng đồng ý không chụp CT.

Cuối cùng, họ để Trạch Dương đi cùng Kiều Ân đi rửa vết thương và lấy thuốc.

Sau khi Kiều Ân bôi thuốc xong, cả nhóm rời khỏi bệnh viện

Xe của Lâm gia đậu bên ngoài bệnh viện.

Ông Lâm ngày càng già sức khỏe kém, đi lại cả ngày nên cơ thể không chịu nổi. Khuôn mặt gầy gò khỏe mạnh của ông lúc này trông có vẻ hơi mệt mỏi, Lâm Duy Minh đẩy xe lăn nói với Kiều Ân:

''Ân Ân, bố đưa ông nội về nghỉ ngơi, ngày mai con một mình đến trường có ổn không?''

Kiều Ân gật đầu.

''Không sao ạ''

Trạch Dương chủ động đi tới:

"Chú yên tâm, cháu còn ở đây. Ngày mai sẽ đưa em ấy đến trường, chú đừng lo!"

Lâm Duy Khang giả vờ đá anh ta, nghiêm túc nói:

"Thằng nhóc, phải chăm sóc tốt cho em gái của mình, nghe không? Đừng để ông lo lắng!"

Trạch Dương thấp giọng nói, hoa tai trên tai sáng lấp lánh, thản nhiên nói:

"Con biết rồi."

Lâm Duy Khang từ trong ví lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Trạch Dương, thấy ánh mắt Kiều Ân dịu đi, ông nói:

"Cầm lấy cái này, lát nữa đi siêu thị mua một bộ quần áo cho em con."

Trạch Dương đẩy lại chiếc thẻ, hơi hếch cằm lên tức giận nói:

"Con không cần, bố cầm đi! Con là anh trai, con có thể tự mua quần áo cho Ân Ân!"

Thấy Trạch Dương từ chối nhận, Lâm Duy Khang lại đi đến trước mặt Kiều Ân đưa tấm thẻ vàng cho cô, vẻ mặt áy náy nói:

''Ân Ân, chú hai không mang quà mừng cho con, con cầm cái này đi. Muốn mua gì thì mua, không đủ tiền cứ nói với anh hai của con, chú sẽ chuyển cho con.''

Kiều Ân thiếu tất cả, trừ tiền!

Cô nhìn vào thẻ ngân hàng mà Lâm Duy Khang nhét vào tay mình, đó là thẻ Citibank, cô cũng có một chiếc thẻ đen ở ngân hàng này.

Thẻ Lâm Duy Khang đưa cho cô mặc dù không phải thẻ đen, nhưng cũng là thẻ vàng, cô nhớ khi đến ngân hàng làm thủ tục mở thẻ, giám đốc ngân hàng nói với cô rằng số tiền gửi tối thiểu của thẻ vàng Citibank là 5 triệu đô...

"Cứ nhận đi! Dì hai và chị hai của con đã không đến đây, trong khi đáng lẽ ra họ nhất định phải tới. Chú thật sự cảm thấy có lỗi, nếu con không nhận nó."

Thấy cô không lấy, ông Lâm cũng nhẹ nhàng nói:

"Chú hai tặng cho cháu, mau cầm đi. Lẽ ra chú ấy phải tặng cháu món quà lớn hơn mới phải, món quà này quá nhỏ."

Lâm Duy Minh một người đàn ông thành đạt, ông khẽ mỉm cười, lễ phép nói:

''Ân Ân, con nhận cái này trước đi, coi như tiền tiêu vặt của chú hai cho con."

Kiều Ân muốn biết nhiều hơn về người thân của mình!

Cô không thể thuyết phục được mọi người, vì vậy cô đã nhận thẻ ngân hàng và nói:

"Cảm ơn chú".

Trạch Dương nghe vậy, anh ấy đứng bên cạnh chua chát nói:

''Chậc chậc, thật là muốn nghe Kiều Ân gọi mịn là anh hai."

Bố anh ấy đối với Kiều Ân rất tốt, khiến cho chính con trai mình cũng có chút ghen tị.

Nhưng cũng không còn cách nào khác, người làm chú chỉ có một cô cháu gái, lưu lạc nhiều năm như vậy. Trước đó bố đã nói với anh ấy rằng, hình như cả nhà họ Lâm đều nợ ân tình của mẹ Kiều Ân. Nhà họ Lâm có thể có được ngày hôm nay, nó cũng liên quan nhiều đến người dì mất sớm của anh ấy.

Mặc dù lúc đó không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng người lớn có thái độ này, anh ấy nên đối xử tốt với em gái của mình!

Trạch Dương hiểu ra, đặt tay lên vai Kiều Ân một cách hoài nghi nói:

''Mọi người đi trước đi, con sẽ chăm sóc Ân Ân. Nếu có việc gì, con sẽ gọi ngay cho mọi người."