Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 90



Chương 95.2

Không nói gì với Diệp Tử Ôn nữa, liền cúp điện thoại, An Nhiên đứng lên khỏi ghế sô pha, mở miệng khẽ gọi anh: "Dịch Thừa."

Lúc này Tô Dịch Thừa mới chú ý tới An Nhiên trong nhà, sửng sốt, nhưng ngay sau đó cười cười đi về phía cô: "em đã về rồi."

An Nhiên gật đầu, đưa điện thoại trong tay cho anh, nói: "em gọi điện cho anh, cũng gửi tin nhắn, thấy anh không tới, em tự gọi xe về."

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa hơi áy náy sờ sờ mặt cô, nói: "xin lỗi, tối nay xảy ra chút chuyện, lúc đi ra ngoài chưa kịp cầm di động."

"Xảy ra chuyện gì, sao trong nhà lại biến thành thế này?" An Nhiên nhìn lại tình hình trong nhà một chút, lại quay đầu hơi nghi hoặc nhìn anh, chú ý tới vết bẩn lớn dính vào áo sơ mi trước ngực anh, đến gần rồi mới nhìn rõ vết đó không phải là dầu mỡ hay gì khác, mà là máu!

"Sao thế này, sao lại có có máu!" An Nhiên kinh hãi, vội vàng lôi kéo anh nhìn nhìn, kiểm tra từ trên xuống dưới, "anh bị thương ở đâu? Sao lại có máu?" Đến tột cùng tối nay đã xảy ra chuyện gì, tại sao trong nhà lại hỗn độn? Coi như là sinh nhật của anh, cũng không nên bạo lực như vậy a!

Tô Dịch Thừa đưa tay giữ chặt bả vai cô, để tâm tình cô ổn định lại, nhìn cô chăm chú, nói: "anh không bị thương, vết máu trên người không phải là của anh, đừng lo lắng."

Nghe vậy, An Nhiên cuối cùng mới yên tâm lại, thở phào nhẹ nhõm, một lúc lâu nhìn anh lại hỏi: "vậy máu trên người anh là sao? Còn có, tại sao trong nhà lại biến thành như vậy, vừa rồi Diệp Tử Ôn gọi điện thoại tới nói hôm nay là sinh nhật anh, thế nào, thế nào lại biến thành như vậy?"

Tô Dịch Thừa kéo cô ngồi xuống ghế sô pha, kể lại chuyện xảy ra tối nay cho cô.

Thì ra là hôm nay là sinh nhật anh tròn ba mươi hai tuổi, vốn là muốn cùng cô ra ngoài ăn cơm, lại không ngờ cô vì chuyện của công ty, buổi tối đã có xã giao

Thật ra thì anh cũng không phải là người thích lãng mạn, sinh nhật, những năm trước chẳng qua cũng chỉ cùng Diệp Tử Ôn tìm chỗ yên tĩnh uống một chén, sau đó tự về nhà ngủ, thế nhưng năm nay thì khác, năm nay trong cuộc sống của anh xuất hiện một người phụ nữ, mà người phụ nữ này rất quan trọng với anh, là người cùng đồng hành với anh đến hết cuộc đời, là người sau này sẽ trải qua mỗi lần sinh nhật với anh. Cho nên dù có chút tiếc nuối cô có việc không thể về sớm ăn cơm cùng anh, nhưng mà, lúc tan việc về nhà, anh vẫn đi mua chút bánh ga tô, nghĩ tới chí ít đến tối muốn cô cùng mình ăn một cái bánh ga tô cũng không tồi.

Trong lúc đợi cô về, anh cũng không nhàn rỗi, ở trong thư phòng xử lý mấy giấy tờ mà lúc chiều ở phòng làm việc mình chưa kịp xử lý.

Thật ra thì mấy ngày nay thị ủy luôn bận bịu, tháng sau dự án ban khoa học kỹ thuật thành phố sẽ khởi động toàn diện, đến lúc đó thành lập ban mời thầu, tuyên truyền cho thị ủy, đối ngoại kêu gọi thương nhân, tất cả phải được triển khai toàn diện. Mà căn cứ theo ý của Trương bí thư, tỉnh đã thông qua quyết định bổ nhiệm anh, mà vài ngày nữa giấy tờ sẽ xuống tới nơi, đến lúc đó anh sẽ có một đống việc.

Trong lúc anh đang chăm chú xử lý giấy tờ, thì chuông cửa vang lên, anh không biết là muộn thế này ai còn đến đây. Ra khỏi thư phòng, nhìn qua mắt mèo thấy được Lăng Nhiễm đứng ngoài cửa, không khỏi cau mày lại, không mở cửa ngay, anh hoàn toàn không chào đón cô ta đến, anh định không mở cửa để khiến cô ta nghĩ trong nhà không có ai rồi tự mình rời đi.

Nhưng mà dường như Lăng Nhiễm không dễ đuổi như vậy, chuông cửa vang lên rất lâu, không thấy anh mở cửa, liền lấy tay đập cửa, ở bên ngoài gọi vọng vào: "a Thừa, em biết anh đang ở nhà, anh mở cửa ra được không?"

Tô Dịch Thừa có chút bất đắc dĩ, cũng không muốn vì cô ta mà thu hút ánh mắt của người khác, cho nên cuối cùng đành mở cửa cho cô ta vào.

Lăng Nhiễm cười nhìn anh, giơ chiếc bánh ga tô trong tay lên, cười ngọt ngào với anh nói: "a Thừa, sinh nhật vui vẻ."

Anh ta nhìn chằm chằm vào cô ta hồi lâu, không đưa tay, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cô ta như vậy.

Lăng Nhiễm bị anh nhìn có chút mất tự nhiên, mà cánh tay giơ chiếc bánh ga tô bắt đầu mỏi nhừ, nhìn anh nũng nịu nói: "a Thừa, tay người ta rất mỏi, anh không định nhận lấy sao?"

Tô Dịch Thừa chẳng qua là nhìn chằm chằm vào cô ta, mặt không có biểu cảm gì nói: "Lăng Nhiễm, chúng ta có thể không vô vị như vậy được không? Lại làm những việc này, còn có ý nghĩa gì?"

Anh nói trắng ra như vậy khiến Lăng Nhiễm thoáng cái lúng túng, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại, gượng cười thả tay xuống, trực tiếp cầm bánh ga tô vào phòng khách, sau đó để lên trên bàn trà, vừa mở vỏ hộp ra vừa nói: "em biết anh không thích ăn ngọt, cho nên mua bánh ga tô hạt dẻ không ngọt lắm." Nói xong, thì dùng cái dao nhựa cắt một miếng bánh, cho vào đĩa giấy, đưa lên cho anh, cười nói: "cái bánh ga tô này không quá ngọt, lúc mua em đã nếm rồi, anh sẽ thích." Nhìn anh, trong mắt Lăng Nhiễm thoáng có tia cầu khẩn, nói: "ăn chút được không, hôm nay là sinh nhật anh, em biết anh không thích tổ chức sinh nhật, nhưng cứ ăn một miếng nhỏ được không?"

Tô Dịch Thừa nhìn cô ta, có chút bất đắc dĩ lắc đầu: "Lăng Nhiễm, cô về đi, sinh nhật tôi sẽ tổ chức, nhưng không phải với cô." Nói xong, liền xoay người muốn đi về thư phòng.

"Anh nói là muốn cùng với Cố An Nhiên ư, nhưng mà cô ta không hề biết là sinh nhật của anh, chẳng lẽ không đúng sao, hơn nữa em biết tối nay cô ta cũng không ở nhà." Lăng Nhiễm nói theo sau lưng anh.

Tô Dịch Thừa quay đầu, nhìn cô ta, ánh mắt âm sâm khiến người ta có cảm giác không rét mà run, nhìn thẳng vào Lăng Nhiễm, giọng nói trầm thấp tức giận: "cô theo dõi An Nhiên?"

Lăng Nhiễm quay đầu, không nhìn anh, chỉ nhàn nhạt cùng hơi uất ức nói: "em không hề, nhưng mà em biết tối nay cô ta không ở đây, thật ra thì em không hề muốn đến phá hoại hai người, cho nên em chỉ chọn lúc cô ta vắng nhà mới đến, vì em không muốn cho cô ta hiểu lầm anh và em có gì đó. Em không muốn can dự vào cuộc sống của hai người, hôm nay nếu An Nhiên ở nhà, nhất định em sẽ không lên, nhưng mà hôm nay cô ta không ở đây, mà đi lên chỉ là vì muốn cùng anh ăn mừng sinh nhật, chỉ thế thôi, không có gì khác."

Nghe vậy, vẻ mặt Tô Dịch Thừa cũng không thay đổi gì, chỉ nhàn nhạt nói: "không cần, cô về đi." Nói xong liền muốn đi về thư phòng.

Phía sau, Lăng Nhiễm nhìn anh, đập miếng bánh ngọt đang cầm trong tay xuống mặt đất, thoáng cái đỏ cả hốc mắt, sau đó nước mắt tràn ra, từng giọt từng giọt chảy xuống như trân châu, yếu ớt nói: "tại sao, tại sao không cho em một cơ hội nữa, chẳng lẽ chỉ một lần sai, liền bị đánh xuống mười tám tầng địa ngục sao?"

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa dừng bước, cũng không ngoảnh đầu lại.

"Em thật sự yêu anh, từ nhỏ đến lớn, trong lòng em vẫn luôn chỉ có anh, lần đó là em quá cô đơn rồi, lâu như vậy anh không quay về gặp em, em đi tìm anh, nhưng anh luôn lấy cớ nói bận nhiều việc, em không biết đúng là anh bận bịu hay là không muốn gặp em, vì anh luôn lạnh nhạt với em, em không có cảm giác an toàn." Lăng Nhiễm chậm rãi nói, giải thích cho mọi chuyện năm đó: "hôm đó vì chuyện sửa sang mặt tiền cửa hàng mà em bị đau đầu, mà khoảng thời gian đó hầu như anh không hề liên lạc với em, hôm đó Chu Hàn đến tìm em, em nói em muốn uống rượu, anh ta đi mua một lốc bia trở lại, hai người chúng em cứ thế mà uống, em không biết tại sao sẽ như thế, có lẽ là do cồn, em coi là anh ta là anh, nhưng mãi đến khi anh xuất hiện ở cửa, em mới biết được mình đã sai lầm đến nhường nào, em thật sự không biết tại sao lại biến thành như vậy." Nói xong, Lăng Nhiễm ngồi xuống mặt đất, mặt chôn trong lòng bàn tay, khóc lóc đến bi thương.

Tô Dịch Thừa vẫn không quay đầu lại, thật ra thì về chuyện này, anh vẫn để ý, nhưng mà khi nghe cô ta nói ra, đã không còn chút đau lòng như hồi đó rồi, thì ra thời gian thực sự là liều thuốc tốt nhất, đã lâu, thì cũng dần quên lãng đi.

"Chuyện đã qua nhắc lại có ý nghĩa gì, tôi và cô cũng không thể quay lại quá khứ, bây giờ tôi có cuộc sống của tôi, hơn nữa rất hài lòng." Tô Dịch Thừa chỉ thản nhiên nói như vậy. "Về đi, thời gian không còn sớm, tôi không muốn khiến người ta hiểu lầm cái gì." Nói xong, lần này đầu cũng không quay lại, đi thẳng vào thư phòng.

Lúc Tô Dịch Thừa mới vào cửa thư phòng, cửa còn chưa kịp đóng, nghe thấy bên ngoài ‘ầm —!’ một tiếng, giống như là có đồ vật gì đó bị đập vỡ.

Nghe tiếng Tô Dịch Thừa từ thư phòng đi ra, thấy trên mặt đất phòng khách có chiếc bình sứ thanh hoa bị đập nát, mà chiếc bánh ga tô trên bàn trà cũng bị bị đập đến không còn ra hình dáng gì, Lăng Nhiễm oán hận nhìn anh, kích động gầm thét với anh: "tại sao không cho em một cơ hội, Cố An Nhiên kia có chỗ nào tốt hơn em! Hồi đó em theo anh mười mấy năm, chẳng lẽ chỉ vì một lần sai mà tuyên án tử hình với em sao? Chẳng lẽ bảy năm qua, trừng phạt em như thế còn chưa đủ sao? Anh còn muốn em làm gì?"

Tô Dịch Thừa lạnh lùng nhìn cô ta, chỉ thản nhiên nói: "tất cả đã quá muộn, Lăng Nhiễm, chúng ta không nên sống trong quá khứ, cô không phải là Lăng Nhiễm khi xưa, tôi cũng không còn là Tô Dịch Thừa trước đây, thời gian thay đổi, con người cũng thay đổi, cần gì phải chấp nhất quá khứ."

"Chấp nhất, a, tôi yêu anh nhiều năm như vậy, cho dù chia xa bảy năm trong lòng tôi luôn chỉ có anh, bây giờ anh mới nói cho tôi biết đừng cố chấp, Tô Dịch Thừa, sao anh có thể tàn nhẫn với tôi như vậy!" Lăng Nhiễm quát anh, tâm tình rất là kích động.

Tô Dịch Thừa chỉ bình tĩnh nhìn cô ta từ xa, không hề tiến lên, rất lâu, thấy tâm tình cô hơi ổn định mới nhàn nhạt mở miệng: "về đi."

Lăng Nhiễm nhìn anh, bất thình lình nhặt mảnh sứ nhỏ trên mặt đất lên, đặt trên cổ tay mình, cười nói với anh: "anh không quan tâm em, em từ Mĩ trở về còn có ý nghĩa gì." Cười cười, rồi hung hăng cứa mảnh nhỏ kia xuống cổ tay mình. Máu từ vết thương chảy ra cuồn cuộn.

Thấy thế, Tô Dịch Thừa khẽ nguyền rủa: "chết tiệt!" Rồi vội vàng chạy về phía cô ta.

Lăng Nhiễm tựa vào trong lòng anh, khóe miệng nở nụ cười, nhưng vẻ mặt đau đớn, nói: "anh không quan tâm em rồi, cần gì quan tâm em sống hay chết."