Thế Hôn

Chương 129: Lưu ly



Lâm Ngọc Trân thực nóng nảy: “Nàng quá tham tiền!Trong lần ấm lô hội nhi tức thưởng cho nàng châu sai bằng thủy tinh, nhưng nànglại lấy giá mười lượng vàng bán cho Lâm Lục! Quả thực không ra thể thống gì!”

Lục lão ông thản nhiên tiếp lời: “Ta biết. Còn có cáigì nữa?” Đúng là ngay cả nói cũng không muốn nói nhiều.

Thái độ của hắn càng ngày càng cứng rắn, càng ngàycàng khó chịu, cơ hồ đã không thể cứu vãn, Lâm Ngọc Trân tuyệt vọng nắm lấy tiahy vọng cuối cùng: “Nàng bất kính với ta! Tính tình giống mẫu thân của nàng,rất mạnh mẽ bạo liệt, cũng không biết nhìn tình thế, hiện tại mới chỉ là côchất cũng đã như vậy, tương lai là bà bà và nhi tức thì phải làm sao bây giờ?”

Lục lão ông vuốt râu không nói lời nào.

Rốt cục đã có cơ hội biến chuyển! Lâm Ngọc Trân thởdài nhẹ nhõm một hơi, thanh âm trở nên ôn nhu nói: “Công công, tính tình củanàng cũng nặng nề quái gở, không thích xuất môn, không thích cùng bọn tỷ muộichơi đùa……” Còn chưa nói xong, chợt nghe Lục lão ông cất cao thanh âm nói: “Nhưvậy mới tốt, đỡ phải lắm mồm, bàn lộng nhàn thoại, trêu chọc thị phi! Miệng chỉdùng để ăn cơm nói chuyện không phải sao, vậy thì phải biết các gì nên nói, cáigì không nên nói!”

Lắm mồm, bàn lộng thị phi? Lời này giống như có ý gìkhác chăng? Chuyện ở Bình Tể tự, tuy rằng nàng đã nghiêm lệnh không được truyềnra ngoài, nhưng Tống thị cùng Lục Kinh đều ở đó, nếu thật sự có lòng đi hỏithăm, cũng không thể giấu giếm. Lâm Ngọc Trân trong lòng nhất thời nhảy nhót,nhịn không được giương mắt nhìn về phía Lục lão ông, đã thấy Lục lão ông nghiêmtúc nhìn nàng, mắt cũng không chớp.

Hai người đối diện một lát, Lâm Ngọc Trân cuối cùngbại trận, cúi bả vai, gục đầu xuống, thanh âm xuống cực thấp nói: “Công côngđịnh khi nào đề cập đến vấn đề này? Bà bà đã biết việc này chưa?”

“Thời điểm thích hợp ta tất nhiên sẽ đề cập. Ai tacũng chưa nói chỉ mới nói với con, chính là để con biết trước mà chuẩn bị, cómột số việc nên xử lý thì trước tiên xử lý thỏa đáng, đừng để đến lúc đó lạithêm phiền hà!” Lục lão ông cứng rắn nói: “Bà bà ta sẽ nói với nàng, nàng luônhiền lương thục đức, chưa bao giờ nghịch ý ta. Hôn sự của đích tôn trưởng tônlà đại sự, nữ nhân há có thể có xen vào quyết định của nam nhân? Có đôi khi concũng nên rộng lượng, đừng ôm trong lòng mấy việc nhỏ, kia đối với chính bảnthân con cũng không có lợi.”

Lâm Ngọc Trân nhất thời không còn lời nào để nói. Lãothái thái thuận theo lão thái gia chính là hiền lương thục đức, nàng làm nhitức càng không thể lắm miệng. Nàng mà lắm miệng, chẳng những không hiền thục,lại còn nhỏ nhen, ngỗ nghịch trưởng bối, không bỏ qua cho Lâm Tứ tiểu bối. Màlão thái gia trước đó nói với nàng, đó là cho nàng mặt mũi, nếu chống đối,chính là tự mình tìm khó chịu. Lâm Ngọc Trân tuy rằng tức giận bất bình, lạithật sự là không dám thương lượng tiếp với Lục lão ông, đành phải ủy ủy khuấtkhuất hành lễ cáo từ lui ra.

Ra cửa, tức giận bão táp, dưới chân bước mạnh, thấytôi tớ lui tới hành lễ vấn an đều hung tợn liếc mắt. Phương ma ma bước nhanh đitheo phía sau, khuyên cũng không dám khuyên, đến sân cửa mới ra hiệu cho nhahoàn, để thỉnh Lục Vân lại đây.

Lâm Ngọc Trân vào cửa liền ném một bình hoa, mắng:“Nhất định là Tống thị gian xảo kia cùng ta đối nghịch!” Trừ bỏ Lục Nhị phunhân Tống thị, ai còn có thể tìm trăm phương ngàn kế cùng nàng đối nghịch,khiến nàng ngột ngạt, khiến nàng không thoải mái đây? Cũng chỉ có Nhị phòng mớicó thể có bổn sự này đả động lão thái gia. Nàng là trưởng tức, hậu viện vốn lànàng hô phong hoán vũ mới đúng, nhưng nàng vì chuyện con thừa tự xa nhà 7, 8năm, sau khi trở về rất nhiều người nhiều sự việc đều thay đổi, chính là LụcKiến Tân lại đắc ý, Lục Giam lại thành đạt, dù có không như ý, cũng không thểduỗi tay nắm trọn. Người người đều nói Tống thị tốt, nói nàng hung dữ, nhưng aibiết Tống thị hiểm ác thế nào?

Phương ma ma vội sai người đứng canh cửa, tiến lên đỡlấy Lâm Ngọc Trân thấp giọng khuyên bảo: “Phu nhân, phu nhân, đừng vội như vậy,truyền ra ngoài thì có gì tốt?” Không ai cho rằng Lâm Ngọc Trân khó xử, ngườita chỉ biết hạ nhân bị các nàng khó xử.

Lâm Ngọc Trân lớn tiếng nói: “Ta sợ nàng ta sao! Cácngươi có ai muốn đi truyền lời thì cứ đi đi!” Trong phòng nha hoàn ma ma nhấtthời câm như hến, đều rũ mắt xuống nhìn chằm chằm mũi chân, hận vì sao bản thânđang đứng ở đây.

“Người trong phòng này đều là theo phu nhân trở về từGiang Nam, ai lại dám lắm miệng?” Phương ma ma vẫy tay ý bảo người còn lại chờđợi, khuyên nhủ: “Phu nhân, không phải sợ ai, mà rơi vào tai lão thái gia sẽkhông tốt. Lão thái gia tính tình thế nào người không phải không biết, trừ phichính hắn thay đổi chủ ý, nếu không nói một chính là một.”

Lâm Ngọc Trân ngồi xuống, im lặng suy nghĩ hồi lâu, hôhấp dần dần bằng phẳng: “Nhị thiếu gia gần đây có động tĩnh gì khác lạ không?”

Phương ma ma kinh ngạc nói: “Chưa từng a. Mỗi ngàyđúng hạn đọc sách viết chữ, cửa cũng không bước ra, cũng không cùng người khácquan hệ tiếp xúc.” Phu nhân từ trước đến nay luôn đa nghi, hoài nghi Tống thị,lại bắt đầu hoài nghi Đồ thị cùng Lục Giam. Nếu không phải Đào thị cùng Lâm CẩnDung từ trước đến nay không đem phu nhân để vào mắt, hai nhà quan hệ quá kém,chỉ sợ phu nhân còn hoài nghi hai mẫu tử kia thiết kế âm mưu nữa đây.

Lâm Ngọc Trân trầm mặt nói: “Ngươi đi tìm hắn đến!”

Loại sự tình này tìm Lục Giam thì có ích gì? Chẳng lẽcòn muốn Lục Giam tự mình đi nói với lão thái gia, hắn không cưới Lâm Tứ, muốncưới Lâm Lục hay sao? Hôn nhân đại sự, đều phải nghe theo ý của trưởng bối, chotới bây giờ cũng không được tự mình làm chủ. Phương ma ma tuy rằng nói thầm,nhưng cũng không dám khuyên bảo Lâm Ngọc Trân, vội đi ra ngoài sai người thỉnhLục Giam tới.

Lục Giam còn chưa tới, Lục Vân liền vội vàng chạy đến,nghe xong sự tình, ôn nhu khuyên nhủ: “Mẫu thân sốt ruột cái gì? Chuyện này cònkhông phải chờ ngoại tổ phụ đồng ý sao?”

Một lời bừng tỉnh người trong mộng, Lâm Ngọc Trân cườinói: “Đúng vậy, ta là hồ đồ a. Sai người chuẩn bị xe ngựa, ta lập tức đi quađó.”

Lục Vân rũ mắt xuống, thấp giọng nói: “Mẫu thân, ngườilúc này xuất môn, sau đó tổ phụ đi nói chuyện thấy việc không thành, vậy……” Vậykhông phải rõ ràng chính là nàng đi trước một bước sao?

Lâm Ngọc Trân ảo não hít sâu một hơi, vừa nghĩ đến vềsau thê tử của Lục Giam không phải là người như ý trong lòng nàng, nàng liềnchịu không nổi.

Lục Vân nói: “Tổ phụ bây giờ mới chỉ nói với người,chưa từng thông báo cho tổ mẫu, nếu cùng ngoại tổ phụ mẫu thương lượng, dù thếnào ít nhất cũng phải để đến ngày mai, cứ từ tốn, biện pháp còn nhiều mà. Hơnnữa……” Nàng dài thanh âm, thấp giọng nói: “Nếu thành sự thật thì thế nào? Chẳnglẽ nàng dám bất kính với mẫu thân sao? Dù sao vẫn là thân chất nữ, cũng có quanhệ thân thích.”

“Nhưng mà……” Lâm Ngọc Trân vừa mới nói hai chữ, chợtnghe Phương ma ma ở ngoài cửa hô gọi: “Nhị thiếu gia.”

Mẫu tử liếc nhau, đều cùng ngậm miệng, Lục Giam đivào, quy củ đối với Lâm Ngọc Trân hành lễ vấn an: “Không biết mẫu thân có gìphân phó?”

“Vừa rồi tổ phụ nói với ta, tuổi con đã lớn, nên nghịthân cho con.” Lâm Ngọc Trân gắt gao theo dõi gương mặt hắn, muốn nhận ra chútbiểu tình gì đó.

Lục Giam trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc cùng bốirối, cũng không hỏi là ai, chỉ mang theo chút ngượng ngùng mỉm cười.

Lâm Ngọc Trân thử nói: “Con không hỏi là ai sao?”Không phải đã sớm biết là ai rồi chứ?

Lục Giam đỏ mặt: “Hôn nhân đại sự, phụ mẫu chi mệnh,các trưởng bối nói là ai thì chính là người đó.”

Lâm Ngọc Trân liền nở nụ cười: “Biết con luôn hiếuthuận, hiện tại ta tới hỏi con, con cảm thấy ai hợp mắt nhất? Ta đi thay connói, dù sao, cũng phải vừa lòng đẹp ý mới tốt.”

Lục Giam kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy Lục Vân ở bêncạnh Lâm Ngọc Trân hướng hắn nháy mắt, lại nhẹ nhàng lắc lắc đầu. Lập tức liềncúi mi mắt, thấp giọng nói: “Chỉ cần nhân phẩm tốt là được, con tin ánh mắt củamẫu thân cùng tổ phụ tổ mẫu.”

Nói tương đương với không nói, chẳng lẽ là thật sự khôngbiết? Lâm Ngọc Trân trầm mặc một lát, không thú vị vẫy tay bảo hắn đi xuống:“Con đi đọc sách đi. Chuyện này con đừng quản.”

Lục Giam im lặng hành lễ lui ra.

Lâm Ngọc Trân nghiêng người nằm trên tháp, nhíu màykhông nói lời nào, vô hạn ưu sầu.

Lục Vân chống cằm suy nghĩ hồi lâu, thấp giọng nói:“Bằng không ngày mai con thay mẫu thân đi một chuyến. Mẫu thân an tâm đến làmkhách nhà người khác là tốt rồi.”

Lâm Ngọc Trân nhíu mày: “Con định nói thế nào? Con làmột tiểu cô nương chưa đính ước, có thể làm cái gì?”

Lục Vân cười nói: “Nữ nhi làm việc đều có chừng mực.Cũng có thể cùng các cữu mẫu nhàn thoại việc nhà.”

Lâm Ngọc Trân nửa tin nửa ngờ, không khỏi lôi kéo LụcVân phân phó một hồi: “Chuyện này con còn phải đi tìm Nhị bá mẫu……” Như thế côngđạo một hồi, Lục Vân chính là không ngừng gật đầu.

Sắc trời tối mịt, Lục Vân bước chậm đi đến viện củaLục Giam, nhẹ nhàng ra hiệu cho gã sai vặt hầu hạ bên ngoài, đi đến trước cửathì đứng lại, nghiêng tai lắng nghe.

Chỉ nghe trong phòng lặng im một mảnh, ngẫu nhiên cóthanh âm sột soạt của giấy viết. Lục Vân liền nhẹ nhàng gõ cửa: “Ca ca.”

Mở cửa là Trường Thọ, Lục Giam quả nhiên đang tập viếttheo mẫu chữ.

Lục Vân tiến lên, tự nhiên thay Lục Giam ma mài mực:“Ca ca, huynh có muốn biết ý của tổ phụ là ưng ai không?”

Lục Giam nhẹ nhàng buông bút: “Muội biết sao?”

Lục Vân mím môi cười: “Tóm lại là trong vài biểu tỷmuội kia.” Đôi mắt xinh đẹp của nàng chớp chớp: “Ca ca, huynh thấy ai tốt nhất?Xem xem ta có thể giúp đỡ huynh được gì không?”

Lục Giam nhìn chằm chằm ngọn đèn một lát, thản nhiênnói: “Chỉ cần nhân phẩm đoan chính là tốt rồi, giao cho các trưởng bối quyếtđịnh đi.”

Lục Vân buông mặc đĩnh trong tay (vật mài mực), imlặng một lát, nhẹ giọng nói: “Tổ phụ ưng Tứ tỷ tỷ, mẫu thân lại vừa ý Lục tỷtỷ.”

Lục Giam quay đầu nhìn nàng: “Như vậy còn muội?”

Lục Vân ngẩn ra, lập tức nhỏ giọng nói: “Ở trong mắtta, các tỷ tỷ đều rất tốt, mặc kệ là ai làm tẩu tử, chỉ cần nàng tốt với ca ca,tốt với mẫn thân, thì ta đều vui vẻ.”

Lục Giam gật gật đầu, tiếp tục cầm bút tập viết theomẫu chữ.

Lục Vân ở bên cạnh đứng hồi lâu, thấy hắn có lúc dừnglại làm như muốn nói gì đó với nàng, nhưng rốt cuộc vẫn không nói, mà là tiếptục càng không ngừng viết, càng không ngừng viết.

Xem ra cũng không thể hỏi được gì, Lục Vân cáo từ LụcGiam, dọc theo hành lang dài chậm rãi đi trở về sân viện của mình, ra lệnh choGiản Nhi lấy hộp đựng trang sức trâm cài ra, chọn châu sai lưu ly mà Lâm CẩnDung mang về từ Thanh châu soi dưới ngọn đèn nhìn kỹ.

Trên trâm cài có tạo hình đóa thược dược màu hồng, taynghề chạm trổ bình thường, nhưng màu sắc thật sự đẹp mắt, chỉnh thể cũng khôngtệ lắm. Nàng nhìn chằm chằm châu sai kia hồi lâu, hỏi Giản Nhi: “Châu sai nàycó phải cũng giống như châu sai mà Ngô gia Ngô Lăng tiểu thư mang trên đầukhông?”

Giản Nhi không tiện trả lời, ba phải nói: “Kỳ thậttrâm cài lưu ly ở Thanh châu cũng không đa dạng.”

Lục Vân trầm mặc một lát, nhẹ nhàng buông châu saixuống, phân phó nói: “Chọn quần áo thích hợp cho ta, ngày mai ta xuất môn muốnđeo châu sai này.”