Thần Y Đích Nữ

Chương 142: Cùng một tên quan nhị phẩm thì có nhân tình gì?



Thanh âm quen thuộc khiến Phượng Vũ Hoành kéo cong khoé môi cười nhẹ, cũng làm tâm người Bộ gia chìm xuống hết mức.

Cửu hoàng tử Huyền Thiên Minh, sao hắn lại tới đây?

Người Bộ gia tuyệt đối không ngờ Cửu hoàng tử sẽ đến cúng viếng, bởi vì Bộ Thượng thư chết có liên quan trực tiếp đến mẫu phi Huyền Thiên Minh là Vân Phiên Phiên, ai cũng có thể sẽ đến, nhưng hắn không thể.

Cũng có thể do hắn là người làm việc không theo lẽ thường nhất, càng không hắn không tới thì lại càng tới.

Bộ Bạch Kỳ hết cách rồi, dẫn theo toàn bộ Bộ gia quỳ xuống trước chiếc long xa ấy, hắn dẫn đầu nói: "Khấu kiến Ngự Vương điện hạ."

Rèm long xa được vén lên, một chiếc xe đẩy bay ra trước tiên, người ngồi trên đó một thân mặc tử y đeo mặt nạ vàng chính là Huyền Thiên Minh. Theo sau hắn xuống long xa là một nam tử như thiên tiên mặc áo bào màu xanh, thì ra là Thất hoàng tử Huyền Thiên Hoa.

Bộ Bạch Kỳ nhanh chóng bổ sung một câu: "Thuần vương điện hạ thiên thiên tuế."

Mọi người cùng lặp lại câu nói tương tự, Bộ lão thái thái tim nhảy lên tới cổ, trực giác nói cho nàng biết, hai vị hoàng tử này chắc chắn không phải đến cúng viếng.

Nhưng lúc này, lời nói Bộ Bạch Kỳ đã ra khỏi miệng... "Hai vị điện hạ có thể tới cúng viếng cho gia phụ, Bộ phụ cảm thấy vô cùng vinh hạnh."

Chỉ thấy Huyền Thiên Minh nhíu mày đề cao giọng hỏi một câu: "Đến cúng viếng?"

Phượng Vũ Hoành buồn cười nhìn một màn kịch sắp diễn ra, ánh mắt rơi trên hoa phục màu tím của Huyền Thiên Minh, hắn thích mặc áo màu tím là thói quen cả thiên hạ đều biết. Trang phục như vậy sao có thể đến cúng viếng được, thấy vậy Bộ gia và Phượng Trầm Ngư, cứ phải nghĩ thế.

Huyền Thiên Minh hỏi một câu, Bộ Bạch Kỳ hắn cũng không hiểu ý của Huyền Thiên Minh, lại không dám hỏi ngược lại, chỉ đành khoanh tay đứng tại chỗ, một câu cũng khoogn nói được.

Đến lúc này Huyền Thiên Hoa mở miệng giải thích: "Bộ đại nhân hiểu lầm rồi, bổn vương và cửu đệ đi đến đại doanh ở kinh giao, vừa khéo gặp gỡ ở đây. Nghe nói đệ muội theo lão phu nhân Phượng gia đến Bộ phủ cúng viếng, nên quyết định qua đây xem một chút."

Trán của Bộ Bạch Kỳ toát đầy mồ hôi lạnh, chỉ trách miệng mình lắm lời, nói nhiều sai nhiều.

Huyền Thiên Minh cũng mở miệng, dùng âm thanh quái gở như cũ nói: "May mà bổn vương đi qua, bằng không A Hoành nhà chúng ta phải chăng sẽ bị người ta bắt nạt đến chết." Hắn vừa nói vừa vẫy tay với Phượng Vũ Hoành, nàng đi lên phía trước, nhét bàn tay nhỏ của mình vào bàn tay hắn. Chợt nghe Huyền Thiên Minh quay qua hỏi Bộ quý phi: "Bộ Bạch Bình, có phải ngươi cảm thấy nằm như vật không được thoải mái? Hay muốn nhắm mắt mà nằm?"

Phượng Vũ Hoành suýt bật cười lên tiếng, nhanh chóng cúi thấp đầu, tốt xấu gì cũng phải cho Bộ gia chút thể diện.

Nhắm mắt lại nằm, đó chẳng phải người chết sao.

Đường đường là quý phi bị hắn mỉa mai một câu mà nói không nên lời, Huyền Thiên Minh lại tiếp tục bổ sung một câu: "Bản vương có thể tác thành tâm nguyện cho ngươi."

Bộ Bạch Bình bị dọa mặt mũi trắng bệnh, nàng còn nhớ rõ năm ấy Huyền Thiên Minh một roi quất chết sủng phi Hoàng thượng thích nhất, roi đó hạ thật vô tình, cả mắt cũng chưa nháy một cái.

Đáng sợ hơn là, Hoàng thượng cũng không trách hắn một câu, lại sai người qua loa mang sủng phi ra chôn. Ân sủng ngày xưa như mây khói phù vân, ngay cả mẫu tộc của sủng phi ấy cũng bị liên lụy, toàn tộc bốn mươi lăm khẩu, không một ai còn sống.

Nàng thừa biết, trong lòng Hoàng đế, nữ nhi và nhi tử không thể đánh đồng với nhau, đặc biệt là nữ nhân như nàng, kẻ không có con trai.

Bộ gia một người cũng không dám lên tiếng, các hài tử nhỏ tuổi nhất cũng bị người bên cạnh lấy tay che kín miệng, chỉ sợ nói một câu không đúng chọc giận một vị ôn thần.

Nhưng họ cũng thấy rõ ôn thần trước mặt họ cũng chả thèm ngó đến Bộ gia bọn họ, chỉ một lòng nói chuyện với nhi tức nhà mình thôi. Chỉ là lời nói ra làm người khác nghẹn khuất... "Một tên quan nhị phẩm đã chết, ngươi lanh chanh đến viếng làm gì?"

"Đi bái nhân tình."

"Phụ thân ngươi là đại quan nhất phẩm, Thừa tướng đương triều, hắn cùng một tiểu quan nhị phẩm có nhân tình gì?"

"Không thể nói như vậy, tất cả đều là thần tử dưới chân thiên tử, phải biết sống hoà thuận với nhau!"

"Nếu người đều chết hết, hắn sống chung với ai? Ta thấy Phượng Cẩn Nguyên cũng sống quá lâu rồi đó."

Phượng Vũ Hoành liếc mắt nhìn hắn một cái: "Ở trước mặt người ngoài nói chuyện chú ý một chút."

"Ừ, dù sao Phượng gia ngươi cũng đã cho Bộ gia hắn đủ mặt mũi rồi, nhưng người ta cho bọn hắn thể diện mà bọn hắn không cần, vậy cũng không cần phải đi vào. Đi về, lấy Hậu Nghệ cung của ngươi, ta dẫn ngươi vào đại doanh dạo chơi."

Hai người nói chuyện như chốn không người, nhưng lời nói lại lộ ra rất nhiều tin tức. Đặc biệt câu cuối cùng, tất cả mọi người đều nghe ra bảo vật trấn quốc Hậu Nghệ cung ở trong tay Phượng Vũ Hoành, tin này làm cho toàn bộ người Bộ gia đều hít một hơi khí lạnh.

Bộ Nghê Thường lại vô cùng phẫn hận!

Thì ra một trận so tài tiễn thuật kia, Phượng Vũ Hoành không những thắng một cái trâm đầu phượng mà đến kỳ vật trấn quốc Hậu Nghệ cung cũng rơi vào tay nàng.

Mắt thấy Bộ gia lão thái thái lườm nàng, Bộ Nghê Thường cúi đầu, nàng biết, bản thân thua thật sự quá thảm rồi.

"Không." Phượng Vũ Hoành lại mở miệng nói, tay không ngừng lôi kéo cánh tay Huyền Thiên Minh mà lắc lắc: "Cũng đã đến đây rồi, nên vào thắp một nén hương. Dù sao ngày ấy Thượng thư đại nhân chết trước mặt ta, không đi thắp nén hương trong lòng luôn bất an."

"Cũng tốt." Huyền Thiên Minh không nhìn người khác như cũ, trong mắt hắn tất cả chỉ có duy nhất vị hôn thê chưa qua cửa này. "Nhưng nếu như ngươi muốn đi vào, thì phải đem khí độ hoàng thất mà vào, đừng để bổn vương mất mặt, càng đừng làm cho phụ hoàng mất mặt!"

"Ta biết rồi." Nàng nở nụ cười yếu ớt, lời nói ngoan ngoãn.

Huyền Thiên Minh ngồi thẳng dậy, đưa tay xoa xoa đầu nàng, chợt nghe Bộ Nghê Thường truyền đến thanh âm: "Điện hạ không cảm thấy Phượng gia nhị tiểu thư quá kiêu ngạo sao?"

Huyền Thiên Minh không thèm so đo với nàng, cũng không tức giận, vẫn nhìn Phượng Vũ Hoành hỏi ngược lại: "Bổn vương tình nguyện sủng nịnh nàng thành thế này, thế nào, ngươi có ý kiến gì?"

Khuôn mặt Bộ Nghê Thường hiện lên vẻ đố kỵ, trong mắt lại hiện lên sự quật cường. Cùng là nữ nhân đính ước với hoàng tử, vì sao Tứ hoàng tử đối với nàng, thái độ thua xa Cửu hoàng tử Huyền Thiên Minh, như vậy.

Nàng không cam lòng!

Lại nói đến đây, Huyền Thiên Minh và Huyền Thiên Hoa cũng không định sẽ ở chỗ này lâu, hai người cùng dặn dò Phượng Vũ Hoành vài câu, lúc này mới một trước một sau lên long xa.

Tất cả mọi người đều quỳ xuống đất đưa tiễn, chờ đến khi long xa bắt đầu chậm rãi cất bước, người nhà họ Bộ mới thở phào một hơi.

Nhưng vào lúc này, chợt nghe được trong long xa kia càng đi càng xa lại có thanh âm của Huyền Thiên Minh nói rõ ràng: "Người nhà họ Bộ, các ngươi cần phải nhớ đến Phượng phủ dập đầu cho Đại phu nhân qua đời, từ cửa phủ vào đụng đến trước bài vị, một bước cũng không thể thiếu."

Tiếp theo, Huyền Thiên Hoa cũng dùng thanh âm xuất trần mà nói, thanh âm nhưng tại nhắc nhở Bộ Nghê Thường... "Nữ hài tử không cần có lòng háo thắng quá mạnh, bởi vì đôi khi càng là sự việc mình chắc chắn sẽ thua một cách thảm hại nhất."

Bộ Nghê Thường gục đầu xuống, trong đầu tất cả đều là hình ảnh của Huyền Thiên Minh đối xử với Phượng Vũ Hoành, càng nghĩ càng thấy uất ức.

Mà vị quý phi Bộ Bạch Bình kia, sớm đã mất khí thế lúc trước, nuốt cổ họng đau nhói nằm ở trên cáng, mục nhan hướng lên trời cao, trong mắt là một mảnh trống rỗng.

Mà người lúc này cảm thấy thõa mãn đã ghiền nhất là Phượng lão thái thái. Nàng vốn cảm thấy Cửu hoàng tử chỉ là nhằm vào Phượng gia thôi, nhưng bây giờ mới biết, đối tượng hắn nhắm đến là người không tốt với Phượng Vũ Hoành. Bộ gia thì đã làm sao? Quý phi thì thế nào? Còn không phải bị mắng xối xả! Còn không phải bị chỉnh đốn cho á khẩu không trả lời được!

Nàng càng nghĩ càng thấy có Phượng Vũ Hoành bên cạnh Phượng gia càng ngày càng phát dương quang đại, liền kéo đứa nhỏ vào lòng ngực mình an ủi một phen, thoáng nhìn lại ở giữa sân, lại chứng kiến Phượng Trầm Ngư đang mất hồn mà nhìn phương hướng long xa đi xa, trên mặt càng hiện lấp lửng điểm ửng hồng.

Nàng bỗng nhiên nhớ tới Phượng Cẩn Nguyên từng đề cập tâm tư của Trầm Ngư, không khỏi trầm mặt xuống dưới, lôi kéo Trầm Ngư một phen, cuối cùng cũng kéo lại suy nghĩ của nàng.

Ai nghĩ được, Bộ quý phi lúc này cũng chú ý tới Trầm Ngư, chỉ thấy thần sắc nàng cân nhắc nhìn đến nửa ngày, mới nghi hoặc mà mở miệng: "Người nhà họ Phượng lá gan ai cũng lớn như vậy sao?"

Nghe nàng nói chuyện như vậy, Bộ lão thái thái trừng mắt liếc nàng, nhỏ giọng quát lên: "Phụ thân ngươi đã không còn, đừng có lại sinh sự thêm nữa."

Bộ Bạch Bình cảm thấy ủy khuất, "Mẫu thân, rõ là vị đại tiểu thư Phượng gia này dám kháng chỉ!"

Một câu nói, tất cả mọi người sửng sốt, không ai rõ Bộ quý phi nói vậy là có ý gì.

Phượng Vũ Hoành lại nhìn Bộ quý phi nhưng chỉ cười không nói, nhất quyết khoanh tay đứng nhìn làm lòng lão Phượng thái thái mát lạnh, nàng nghĩ tới, Hoàng hậu nương nương có ý chỉ, Trầm Ngư chỉ cần xuất môn ra phủ, nhất định phải tô phấn đen lên mặt, thế nhưng hôm nay...

"Quý phi nương nương minh giám!" Trầm Ngư cũng là người thông minh, nghĩ chút liền quỳ xuống, "Trầm Ngư cũng chẳng phải có ý kháng chỉ, chỉ là hôm nay là tang lễ Thượng thư đại nhân, Trầm Ngư một thân thuần trắng tang phục còn có tóc mai hoa bạch sắc hoa, thực sự không thích hợp tô son kẻ phấn! Nương nương có thể người nhìn cho rõ, Trầm Ngư hôm nay chưa thoa một chút phấn son, một tâm đến vì Thượng thư đại nhân mà thắp nén hương."

Bộ Bạch Bình vốn định nói lại hai câu, nhưng Bộ lão thái thái đã dành nói trước... "Tâm ý Phượng gia đại tiểu thư lão thân nhận, thỉnh chư vị mau mau vào phủ, để Bạch Kỳ pha trà bồi tội." Vừa nói vừa trừng mắt về phía Bộ Bạch Bình, trong ánh mắt toàn là cảnh cáo.

Bộ Bạch Bình cũng không phải người ngu, tự nhiên rõ ràng cái gì gọi là có chừng có mực. Phượng gia dù sao cũng đã đè lên đầu Bộ gia rồi, cho dù có nàng làm quý phi thì sao, cũng chỉ là một quý phi không có con, trong cung so với một tiệp dư thì... khác gì nhau? Nói cho cùng, Bộ gia bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào con trai độc nhất của đại ca Bộ Bạch Kỳ là Bộ Thông mà thôi.

Nàng bất đắc dĩ nằm lại cáng cứu thương, khoát tay, thái giám dốc sức nhấc nàng vào bên trong phủ.

Phượng gia cũng cùng vào Bộ phủ, Tưởng Dung đi sau cùng, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh. Nàng cảm thấy chắc chắn phải về rèn luyện lòng can đảm một chút, đặc biệt là những lúc nàng cùng nhị tỷ tỷ ra ngoài, chứ không lần nào cũng gặp chuyện như thế này nàng chắc sẽ bị dọa chết mất.

Rốt cuộc vào linh đường, bởi vì tất cả người của Bộ phủ đều đi ra cửa nghênh tiếp quý phi, chỉ lưu lại chút hạ nhân, nhưng tiền giấy vẫn đốt không ngừng, đốt đến nỗi trong linh đường đều là mùi tiền vàng mã dày cộm.

Người nhà họ Bộ trở lại linh đường, liền thay vị trí cho bọn hạ nhân, Phượng lão thái thái mang theo ba vị cô nương cùng nhau tiến lên nhận hương đốt, cắm hương vào trong lư hương linh tiền. Cứ nghĩ mọi việc thuận lợi, nhưng khi đến phiên Phượng Vũ Hoành cắm hương, bất chợt không biết từ nơi nào chạy ra một tiểu hài tử, thoáng cái đã đụng vào trên người nàng.

Tay run một cái, hương rơi mất.

Nàng cũng không để tâm tư đi đón nhang hương rớt xuống, mặc cho nó rơi trúng đám vàng mã mà hừng hực bóng cháy.

Hạ nhân của Bộ gia nhanh chóng tiến lên đạp tắt ngọn lửa, Bộ Bạch Kỳ quát mắng đứa nhỏ: "Đây là nơi nào? Cho phép ngươi chạy tán loạn khắp nơi sao?"

Hài tử bị doạ oa oa khóc lớn, Phượng Vũ Hoành không để ý chút nào, chỉ là nói: "Cũng chỉ là một tiểu hài tử không hiểu chuyện, Bộ lang trung chớ trách hắn. Chỉ là hài tử nhất định phải coi chừng, đặc biệt ở nơi này, vừa rồi chỉ là đánh rơi nhang, nếu đụng ngã chậu than, vậy chính là đại sự không tốt. Lúc trước linh đường mẫu thân ta chính là vậy bị thiêu hủy, a, nói đến mới nhớ, là cả thi thể cũng cháy hỏng a?"

"Phượng tiểu thư xin nói chuyện ý tứ chút!" Bộ lão thái thái nổi giận.

Phượng Vũ Hoành lại cười cười, cũng không biện giải, chỉ là nói: "Lời thật cũng không dễ nghe, lão phu nhân thứ lỗi."

Nàng một lần nữa cắm hương lại cho tốt, sau liền lui vài bước, liền chuẩn bị đứng ở bên cạnh chờ Phượng lão thái thái trở về. Thời điểm nàng lui về sau, thì cái tiểu hài tử vừa va vào nàng giơ chân ra cố ý gạt chân nàng ngã, nàng nâng bước chân lên liền chần chừ một lúc rút chân lại, thân mình lay nhẹ, chỉ cảm thấy cánh tay có người đỡ một cái, sau đó một cái thanh âm mang theo oán khí giận dữ trên đỉnh đầu vang lên: "Cẩn thận."