Tang Thi Luyến Ái Nhật Ký

Chương 6: Lời tâm tình



Ngày 16 tháng 6 năm 2023, tuyết lớn.

Đại bộ phận cửa hàng ở trung tâm thành phố hầu như bị hủy diệt, ừ, có thể nói do chính con người tự mình gây ra.

Khi tận thế ập đến, bọn họ không những tranh mua mọi thứ trong cửa hàng không nói, thậm chí còn xông vào nhà dân, đem những nhu yếu phẩm cùng với những vật dụng cần thiết lấy đi. Có người còn vì tranh cướp nhu yếu phẩm mà giết người cướp của, dù sau tận thế mà, dù ngươi có giết chết một người hay một chục người thì cũng chẳng có cảnh sát đến lập biên bản hay điều tra bắt người gì đâu.

Sau tận thế mười mấy năm, các cửa hàng trước đây bị cướp bóc phá hoại tan tành rốt cuộc cũng "được hồi sinh".

ZF Đầu tiên là điện được mở lại trong cả nước, sau đó là lợi dụng mạng lưới radio mà truyền bá tin tức, bọn họ ở các thành phố thành lập các căn cứ giao dịch.

Hiện tại bọn họ chuẩn bị thành lập "Gia viên", dọn sạch những đàn xác sống trong thành phố, một lần nữa mở lại các cửa hàng.

Ngày hôm qua lúc Kỷ Lê đi cùng Lê Hạ đến căn cứ giao dịch, Nàng thấy có nhiều người đã đến đây lựa chọn vị trí mở cửa hàng, mà chung quanh đám người kia vây quanh rất nhiều người khác, đám người này trước tận thế xưng là "Bảo tiêu" nhưng hiện tại nghề nghiệp này thực tự do, có thể kêu bọn họ là Lính đánh thuê. Ai có tiền, ai có thể cho bọn họ ăn ngon mặc ấm, thì bọn họ bán mạng vì kẻ đó. Có thể nói chức năng của họ như nhau, chỉ là Lính đánh thuê thì tự do hơn mà thôi!!!!

Kỷ Lê thở dài một hơi, dù bên ngoài nhiệt độ rất thấp trời đang đổ tuyết nhưng bên miệng của Nàng cũng không có hiện lên màn sương màu trắng, đó cũng là chuyện hiển nhiên, Nàng không có hơi thở, với lại Nàng cũng chẳng cần thở làm gì.

Nàng mặc quần áo thật dày, bộ đồ này là sáng nay, sau khi trời đổ tuyết còn chưa được năm phút, Lê Hạ đã mang xuống cho Nàng mặc vào.

Lê Hạ dường như đem Nàng trở thành búp bê thủy tinh vậy, bộ dạng thật là yếu ớt.

Sau khi cấp Nàng mặc quần áo vào thì Lê Hạ lại vội vàng rời đi, Nàng còn nhớ rõ lúc đó Lê Hạ vừa xoay người vừa cười nói với Nàng:

"Tốt lắm, như vậy tôi liền không cần lo lắng ngươi bị lạnh rồi, thôi tôi lên ngủ tiếp đây, thời tiết này chỉ có nằm trên giường ngủ một giấc ấm áp mới là tuyệt nhất, tiểu Lê cũng không nên ở ngoài tuyết lâu quá biết không!!!"

Lúc tuyết rơi thì chỉ chừng năm giờ, trời mới bắt đầu tờ mờ sáng, Nàng nghĩ lúc đó chắc Lê Hạ còn đang ngủ mới đúng, bình thường cô bé tuy không ngủ dậy muộn, nhưng cũng không phải thức sớm gì cả. Với một cô bé nhỏ như nàng ta, có lẽ ngủ nhiều mới tốt, nhất là trong cái ngày trời đổ tuyết lạnh thế này...Mà Nàng làm sao biết lạnh, Nàng là xác sống mà...

Bây giờ là tám giò sáng, Kỷ Lê rời khỏi khu phố mà bình thường Nàng hay ngồi thừ người một chỗ, bung dù che trên đầu Nàng rảo bước trên đường, nhìn tổ hợp từ trên xuống dưới, chả đâu ra đâu....

Lúc đi ngang qua căn cứ giao dịch, Nàng dừng lại.

Căn cứ giao dịch, ý nghĩa như tên gọi, là một nơi mọi người có thể giao dịch nhu yếu phẩm, đồ dùng cần thiết, nơi đó trước kia là một trung tâm thương mại lớn, tận thế thì bị phá hủy nhưng vẫn chưa đến nỗi nào. Tới thời kỳ phát triển quân đội thành lập lại, dùng nền móng cũ mà lập nên căn cứ giao dịch này. Cao cao phía trên người ta vẫn còn có thể thấy logo của trung tâm lúc nó còn nguyên vẹn, bất quá bây giờ cũng chẳng còn ai quan tâm tới cái logo đó làm gì nữa.

Căn cứ cũng không như trung tâm thương mại trước tận thế người đến kẻ đi xô bồ tấp nập mà ngược lại nó được quân đội quản lý rất chặt chẽ, chung quanh có rất nhiều người dị năng canh giữ cẩn thận. Những người dị năng này đều do quân đội phái tới, có tác phong nghiêm tắc cũng như kỷ luật thép.

Cho dù là một đàn xác sống thì cũng không muốn công kích nơi này, dù là trà trộn vào trong cũng không kẻ nào nghĩ qua. Con người đã nghiên cứu ra máy kiểm tra đo lường giám định phát hiện xác sống, chỉ cần có xác sống đi vào căn cứ, các máy giám định hai bên nhất định sẽ phát ra âm thanh, ngay lập tức người dị năng và quân đội sẽ ập tới xử lý, xác sống còn chưa kịp đi vào trong đã thành xác chết được đưa ra ngoài. Phải nói là con người ngày càng thông minh.....

Kỷ Lê nắm chặt cây dù trong tay, kéo thấp xuống một chút với ý đồ che kín chính mình, môi của Nàng tái khô xanh tím, những bông tuyết rơi xuống phủ đầy xung quanh Nàng nhưng một chút cảm giác Nàng đều không có được.

"Cô kia, sao lại đứng ở chỗ này? Cô là ai??"

Một giọng nói trầm ấm từ phía xa truyền tới, từ thanh âm cho thấy chủ nhân của giọng nói này là một người đàn ông.

Kỷ Lê nâng dù lên một chút để có thể nhìn thấy rõ đối phương, người đàn ông kia rất cao to, bước đi trầm ổn hùng hậu, trước đây Kỷ Lê từng nhìn thấy hắn, hắn là đội trưởng chỉ huy đội quân bảo vệ của căn cứ giao dịch này, là một quân nhân, bọn hắn là những cỗ máy chiến đấu chỉ biết phục tùng mệnh lên do nhà nước đưa ra, không chút từ chối không chút hỏi lại.

Đối phương càng ngày càng gần, Kỷ Lê hốt hoảng muốn đi, nhưng chắc do quá lo lắng, nàng sẩy chân ngã người xuống nền tuyết, lần đầu tiên đối mặt với một người dị năng mạnh như vậy, Kỷ Lê có chút bất ngờ, không kịp phản ứng. Thấy đối phương càng ngày càng gần, Kỷ Lê tuyệt vọng nhắm mắt lại, chân của Nàng giờ đây không nghe Nàng nữa, nó hoàn toàn đông cứng lại rồi.

"Thực xin lỗi, đây là bạn của tôi, hôm nay cô ấy không khỏe, chúng tôi vốn hẹn đi cùng mà tôi có chút việc nên đến trễ!!!"

Kỷ Lê cảm thấy Nàng được cứu rỗi, mở mắt nhìn Lê Hạ đứng trước mặt Nàng, cô bé mỉm cười cũng không có nhìn Nàng mà đang nhìn người đàn ông kia mà nói:

"Nhưng hiện tại xem ra, tôi phải đưa cô ấy về nhà rồi."

"Được rồi, nếu lần sau bị bệnh thì không nên đi ra ngoài trong thời tiết này." Người đàn ông nói chuyện một cách lạnh mạc, hắn nghi hoặc nhìn về phía hai người các Nàng, ý tứ hàm xúc không nói rõ ràng:

"Tôi còn tưởng cô ấy là xác sống nữa."

"Nếu là xác sống bình thường thì đã không lai vãng đến bên này, còn nếu là xác sống đã tiến hóa thì có an phận yên tĩnh vậy sao, ông nghĩ sao?"

Lê Hạ cười cười, cô bé trả lời nghi vấn của người đàn ông xong thì giúp đỡ Kỷ Lê đứng lên, người đàn ông kia cũng không nói gì nữa mà bước đi về phía xa xa.

Kỷ Lê cúi đầu thấp xuống, tùy ý cô bé kéo cánh tay Nàng bước đi.

Mới chỉ có mấy tiếng đồng hồ, toàn bộ trung tâm thành phố đã bị những bông tuyết li ti nhuộm trắng xóa không sót một chỗ, mới mấy ngày trước là mưa axit sau đó lại là đổ tuyết lớn, không thể không nghĩ rằng ông trời thật sự rất ưu ái đối với mảnh đất này. Có lẽ cũng tới lúc con người hiểu được nên làm thế nào để bảo vệ trái đất, bảo vệ hành tinh mà họ đang sinh sống.

Hai người các Nàng im lặng rảo bước trên ngã tư đường, mà ở phía sau nơi các Nàng vừa bước qua lưu lại không ít những xác sống bị đông cứng không chút động đậy.

Kỷ Lê cảm thấy hình như cô bé đang tức giận, bình thường nếu đi trên đường thì cô bé cũng không ngừng nói, dù là các Nàng bị một đàn xác sống vây lấy cũng không ngăn được cô bé luyên thuyên. Vậy mà hôm nay trên suốt quãng đường đi, giữa hai người các Nàng chỉ có im lặng và im lặng. Trên đường hầu như chỉ có tiếng xác sống ô ô la hét với tiếng gió đông thổi qua rát mặt. Cả bầu không khí cũng rơi vào trầm lắng.

Kỷ Lê rất muốn giải thích mọi chuyện cho Lê Hạ, đáng tiếc, Nàng không thể mở miệng, Nàng không biết mình sai ở chỗ nào làm cho cô bé tức giận, không biết nên nói gì có cô bé bình thường trở lại.

"Tiểu Lê..... tại sao lại muốn đến nơi đó chứ???" 

Lê Hạ mở miệng, ở phương diện của Kỷ Lê, cô bé đang ban cho Nàng một đặc ân, lòng bàn tay Nàng nắm chặt cán dù, tựa hồ nó nóng hơn bình thường. Nàng quay đầu nhìn Lê Hạ, mím môi, cúi đầu, chỉ nhìn con đường dưới chân không chút trả lời....

"Xin lỗi, tôi quên ngươi không thể nói chuyện" Lê Hạ thở hắt ra:

"Hôm nay lúc đi vội quá, tôi quên mang giấy bút rồi."

Kỷ Lê lại nhìn Lê Hạ, ánh mắt Nàng mê mang nghi ngờ, có chút không hiểu mọi chuyện.

Giống như Kỷ Lê, Lệ Hạ cũng đang nhìn Nàng, hai bàn tay cô bé áp chặt lên khuôn mặt Nàng, ánh mắt nhìn sâu vào ánh mắt Nàng, nhưng không có một câu nói nào cả.

Ở trên đường về nhà, các Nàng đi ngang qua một căn nhà, trước cửa nhà có mấy bậc tam cấp dẫn lối vào nhà. Lê Hạ nhanh chóng bước nhanh lên mấy bậc tam cấp, cô bé đứng trên đó, nhìn về phía xa xa Kỷ Lê, vẫy vẫy tay. Kỷ Lê nắm chặt dù trong tay, chậm rãi đi tới.

Kỷ Lê cầm cao dù, che cho Lê Hạ, khó hiểu nhìn nhìn không biết cô bé muốn làm gì.

"Tiểu Lê, ngươi đứng ở chỗ này đi." 

Lệ Hạ đứng ở bậc tam cấp cao nhất, từ chỗ này so ra, thân người cô bé cùng Nàng không hơn kém bao nhiêu. Cô bé thổi thổi khí vào hai bàn tay mình, sau đó áp chúng nó lên mặt của Kỷ Lê, hơi thở của cô bé ấm áp tràn đầy xung quanh khuôn mặt Nàng.:

"Mặt của tiểu Lê luôn lạnh như vậy sao??!!!"

Kỷ Lê lặng lẽ nhìn cô bé, Nàng không thể cảm nhận được bàn tay của Lê Hạ chạm vào khuôn mặt Nàng, Nàng chỉ có thể dựa vào những gì Nàng nhìn thấy nghe thấy mà tưởng tượng ra cái cảm giác đó.....Nàng cảm thấy...cảm giác kia đại khái là ấm áp, đúng vậy chắc là rất ấm áp.

"Hôm nay không nhìn thấy ngươi đứng dưới nhà, tôi cảm thấy rất hoang mang, vậy nên mới nhanh chóng thay quần áo ra ngoài tìm ngươi." Trong lúc Lê Hạ nói những lời này, tầm mắt của cô bé vẫn chăm chú nhìn về phía Kỷ Lê.

"Tôi rất lo, sợ ngươi sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn!!!"

Kỷ Lê cảm thấy luống cuống, cảm giác lúc này và lúc gặp người đàn ông khi nãy không giống nhau.

Lê Hạ vẫn còn đang tiếp tục nói, nhưng lúc này đây ánh mắt của Kỷ Lê thì chỉ chăm chú nhìn vào khuôn mặt của Lê Hạ, Nàng cảm thấy được trong ánh mắt Lê Hạ tràn đầy ánh sao, rất hấp dẫn, rất thu hút.

Không, có lẽ không cần phải có sao hay không có sao gì cả, chỉ cần người này là Lê Hạ, chỉ cần có sự xuất hiện của cô bé, tất cả lực chú ý của Nàng sẽ bị cô bé hấp dẫn. Không có chút nào dư thừa mà quan tâm cái khác.

"Nếu có thể nói cho ngươi biết mọi chuyện, tôi hy vọng ngươi có thể đứng bên cạnh tôi như thế này, mãi mãi."