Tận Cùng Thống Hận

Chương 8



Cố Vãn Thâm 6h tối đã ở tại phòng VIP của Heaven. Bên cạnh người con trai trắng trẻo yếu đuối tựa vào người anh, tay cách một lớp quần xoa nắn cự vật đang ngủ say. Vãn Thâm đặt ly rượu trống xuống, vươn tay tự rót cho mình một ly khác. Liếc liếc qua người bên cạnh, tức thì đẩy ngã xuống đất, dạng hai chân mình ra lạnh lẽo nheo mi nói: "Liếm nó".

Thiếu niên trắng trẻo liền không dám chần chừ, đưa tay kéo xuống dây kéo quần, móc ra trụ thịt đang bán cương, đưa lươic liếʍ ʍúŧ. Được một lúc, chính anh đưa tay ép sát lấy đầu nhỏ vào hạ bộ mình, thúc đẩy sâu trong cổ họng.

'Cạch' một tiếng, cửa phòng liền mở, ngoài cửa bước vào một người đàn ông yêu mị. Tề Lăng thấy một màn trước mắt không kiềm nổi cười thành tiếng, sau đó hướng ghế sofa bên cạnh Cố Vãn Thâm ngồi xuống.
"Tiểu Thâm a~~ sao lại có thể tàn nhãn đem bảo bối cho ta, chính mình lại ở ngoài đây hưởng thụ nga~~" Tề Lăng ngồi chưa ấm chỗ đã bắt đầu buông lời cà lơ phất phơ. Tà áo khoác dài phủ lên nệm sofa, lại chính mình vuốt vuốt tóc dài, cười trách móc.

Cố Vãn Thâm một lời cũng không phí phạm, liền ở trong miệng thiếu niên phóng ra tϊиɦ ɖϊƈh͙, sau đó đẩy người ngã ra sàn nhà. Lại tao nhã đứng dậy kéo lại khoá quần, chỉnh trang lại chút y phục ngồi xuống. Tiểu thiếu niên không dám chậm trễ, được thả ra như mới vừa ban ân, liền chạy như bay ra khỏi phòng. Cả phòng bỗng chốc chìm vào yên lặng.

" Tôi nói Tề Lăng cậu, đừng chơi chết" Cố Vãn Thâm châm một điếu xì gà đưa lên miệng hút.

" Ngươi là đau lòng a~~" Tề Lăng phóng đãng đưa tay qua người Cố Vãn Thâm sờ mó.
Hất qua cái tay kia, Cố Vãn Thâm vẫn trầm trầm nói: " Y hệ hô hấp yếu, cậu không phải không biết".

"Hảo a~~ ta so với ngươi biết rõ hắn bị gì a~~ Chỉ là ta không kiềm được phấn khích nga".

"Đừng như lần trước!"

"Hảo a hảo~~" Tề Lăng nghe đến anh nhắc chuyện trước đây, cả người liền không thoải mái "Ta đây không những biết hô hấp hắn yếu, hắn bị suyễn, ta còn biết cơ thể hắn còn bao nhiêu di chứng sót lại a~~ chẳng phải người làm tổn thương đường tiết niệu của hắn là ngươi sao? Còn nhắc ta"

Tề Lăng cười nhạt. Hắn đến đây hôm nay không phải để nghe kẻ này lải nhải về Bạch Hàn Vĩ. Hắn cùng lắm chỉ làm cậu ngạt thở khi hương phấn làʍ ŧìиɦ quá mức lần trước. Nhưng kẻ tàn nhẫn giày vò bộ phận sinh dục đến tổn thương đau đớn còn chẳng phải Cố Vãn Thâm? Ra vẻ thanh cao.
Cố Vãn Thâm nghe nói cũng lặng đi, lát sau mới trầm trầm đáp: "Y xứng đáng"

Tề Lăng gật gù, lại cười. Bạch Hàn Vĩ, cậu quá đáng thương rồi. Chính mình không có tội, nhưng chẳng ai tin cậu, cả chính bản thân cậu còn không tin bản thân mình vô tội mà.

"Thế nào hẹn gặp?" Cố Vãn Thâm tiếp tục hỏi.

"Chính là, ngươi muốn thâu lấy sản nghiệp Bạch gia?"

"Sau lưng Bạch gia trước đây có chống lưng, chỉ là chỗ chống lưng ấy đang lung lay. Đánh sập hàng phòng ngự là có thể đường hoàng thâu tóm".

"Bạch gia so với ngươi mà nói không phải nước sông không phạm nước giếng?" Tề Lăng nheo mắt nói.

"Chính là muốn thâu lại liền thâu"

Tề Lăng im lặng. Bạch Hàn Vĩ xuất thân Bạch gia, cha cậu tên Bạch Vĩnh Thụy, là con trai của Bạch lão gia tử. Vì đem lòng yêu Vũ Chân Trân (xem lại chap 2 để biết thêm chi tiết ??). Lúc ấy chính nàng bụng mang thai đứa con của Cố Bách mà cưu mang nàng. Sau đó không may vì qua đời cùng đứa nhỏ khi cố gắng giải thoát cho Vũ Chân Trân lúc ấy mang thai Bạch Hàn Vĩ ra khỏi đám cháy do mẹ Cố Vãn Thâm gây ra. Cũng chính vì vậy mà Bạch gia bắt đầu lung lay. Bạch lão gia tử bên ngoài nhiều tình nhán, nhưng thú về chỉ có một là mẫu thân thân sinh của Bạch Vĩnh Thụy, mà Bạch Vĩnh Thụy qua đời, Bạch lão gia tử phải đưa con riêng của tình nhân vào để kế nhiệm. Không ngờ mệnh yểu, đứa con riêng sống chưa qua 30 tuổi đã mất vì bệnh, để lại Bạch Vũ lúc đó lớn hơn Bạch Hàn Vĩ 2 tuổi ở lại làm kế nhiệm. Nhưng sau đó không lâu, Bạch Vũ đột ngột mất tích không thấy, từ đó Bạch gia là do nữ tử con riêng của tình nhân khác lên quản. Người này trời sinh dâʍ đãиɠ, phóng túng đa tình, một đêm không có nam khí sẽ không sống nổi. Chính mình thu lưu bao nhiêu tiểu nam tình nhân, đem gia sản phân phát tiêu tán, hiện tại cũng đã đến kỳ xuống dốc. Bạch gia liền thế mà đi xuống không phanh. Bạch gia vốn là miếng mồi ngon khi trước đây từng vùng vẫy một thời trong khoảng đồ dùng gia đình, dù cho xuống dốc thì Bạch gia vẫn nắm trong tay cả một kho vàng. Thế nhưng không phải muốn đánh là đánh, sau lưng Bạch gia còn có Trần gia. Trần gia là gia tộc vẫy vùng trong hắc đạo, là nơi phu nhân của Bạch lão gia tử xuất thân. Hai bên tình sâu nghĩa nặng. Nói cách khác, muốn chiếm lấy Bạch gia phải bước qua Trần gia. Mà vừa may Cố Vãn Thâm vốn ngứa mắt Trần gia từ lâu. Một đường phá đổ, chẳng phải một tiễn hai bia?
"Thế nhưng nghĩ lại. Bạch Hàn Vĩ còn sống, Bạch gia cũng chẳng biết, nhưng Vũ Chân Trân thì biết. Chỉ sợ..." Tề Lăng nhíu mi, lại liếc nhìn Cố Vãn Thâm dò ý.

Rõ ràng Cố Vãn Thâm nheo lại mắt, thế nhưng chớp mắt lại bình thường.

" Bà ta không nói được đâu. Nhi tử nằm trong tay tôi, bà ta một lần chứng kiến nhi tử bà một lúc hầu hạ cả tá người, e rằng muốn nói cũng không nói"

Tề Lăng nhún nhún vai, với tay lấy ly rượu uống cạn. Đặt xuống, lại nhìn đồng hồ, thấy đồng hồ điểm 9h30 liền đứng lên cười cười cáo lỗi "thật ngại a tiểu Thâm~~ ta vốn muốn bồi ngươi, chỉ là sợ bảo bối ở nhà tịch mịch a~~ ta về đây, hôm khác lại ra với ngươi~"

Cố Vãn Thâm lại nhíu mày, sau đó tỏ vẻ thản nhiên phất phất tay.

'Cạch' sau khi cửa khép, mang toàn bộ yên tĩnh nhấn chìm không gian, Cố Vãn Thâm mới từ từ cúi đầu nhìn ly rượu, thấp giọng nói như an ủi chính mình.
"Không, y xứng đáng!"

——————————

Tề Lăng cho xe vào gara lại chính mình đến nhà gỗ xem qua Bạch Hàn Vĩ. Cửa mở, Tề Lăng thấy bên trong tối om không một ánh đèn, tìm lấy điện thoại trong túi bật lên đèn pin rồi dò tìm công tắc. Đèn vừa được bật, cả gian nhà sáng bừng. Lại liếc đến thân người nằm trên giường co ro run rẩy. Tề Lăng tiến lại mang chăn xốc lên.

Bạch Hàn Vĩ cả người là tầng tầng mồ hôi, môi mím lại, mặt đỏ ửng, mê mê man man mà rêи ɾỉ thành tiếng, lại có chút khó chịu mà hơi cựa người, sau đó lại co rút cơ thể mà run rẩy.

Tề Lăng sờ đến cửa huyệt được bịt bởi một cái nút, vừa lòng nhìn nó vẫn yên vị giữ lấy chỗ rượu kia. Hắn không phải không biết đấy là rượu mạnh, không khuyến khích uống chay, nhưng không thể kiềm chế. Hắn là muốn biết rượu ủ trong người Bạch Hàn Vĩ, rốt cuộc men say có thêm đắm hay không?
Cúi người, Tề Lăng ở trên môi Bạch Hàn Vĩ không ngừng cắи ʍút̼. Đầu tiên là khe khẽ chạm nhẹ, sau đó đưa đầu lưỡi liếm khoé môi, tiếp đến tấn công vào trong miệng tàn phá. Hơi thở nóng rực pha lẫn men rượu phả vào mặt Tề Lăng làm hắn thấy say, mà chính con người dưới thân nào cũng làm hắn thấy say. Luyến tiếc rời đi đôi môi cậu. Hắn biết hôm nay tạm thời không thể. Bạch Hàn Vĩ như một ly rượu mạnh, cũng như một liều kíƈɦ ɖụƈ phá vỡ phòng tuyến kiềm nén tìиɦ ɖu͙ƈ của hắn dễ dàng. Nếu còn tiếp tục, có thể hay không sẽ làm Bạch Hàn Vĩ chết mất. Nghĩ nghĩ, lại thôi đi. Mở tủ quần áo lấy ra áo choàng ngủ tiến vào phòng tắm tẩy rửa, lại thay áo choàng, nhẹ nhàng bước lên giường ôm lấy cơ thể nóng rực kia chìm vào giấc ngủ.

"Bảo bối a~~ Nếu em không phải Bạch Hàn Vĩ thì tốt quá ~~ vừa là Hàn Vĩ vừa mang họ Bạch. Nếu không phải, có thể ta sẽ ôn nhu với em nhiều hơn một chút a~~"
--------------------------------

Havi xin lỗi vì up chậm :'( chỉ là Havi tự dưng hết ý tưởng ?? nên cho ngược tàn rồi sủng hay bắt đầu sủng ??? ây da, mà hoy :)) phải cố ròi :)). Chap này hơi ngắn, cũng không có gì đặc sắc, mọi người bỏ qua cho Havi nhaaa :)) luv luv ??