Tận Cùng Thống Hận

Chương 9



Sớm, Bạch Hàn Vĩ từ trong cơn mê man tỉnh dậy. Cảm thấy chính mình một khoảng mơ hồ, cả người nóng rực. Kiềm không được cảm giác bức bách cùng khó chịu.

[Ô.... Nóng. Hảo nóng a...]

Bạch Hàn Vĩ thống khổ rêи ɾỉ. Lại rơi vào tai Tề Lăng chính là đang cầu hoan. Tề Lăng lười biếng mở mắt, nhìn thấy người trong thân mềm nhủn, run rẩy, ở địa phương nào đó tự nhiên có phản ứng. Tề Lăng tay nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, ôn nhu hôn hôn lên gương mặt vì hơi men mà phát đỏ.

"Bảo bối a~~ sáng đến lại dụ người như vậy nga~~ là muốn ta hảo hảo yêu thương sao"

Bạch Hàn Vĩ có chút mơ hồ nghe không rõ, cả người rơi vào khoảng không hừng hực nóng như trong lò than. Nước mắt cứ thế chảy ra thấm ướt gương mặt nhỏ xinh.

Tề Lăng có chút đau lòng giúp lau đi nước mắt. Lại từ giường ngồi dậy, tiến đến kệ tủ mở lấy đồ quay vào nhà tắm. Một lúc sau trở ra, gương mặt đượm ý cười, tay cầm lấy dụng cụ khuếch trương cùng một lọ thủy tinh lớn. Tề Lăng ngồi xuống, đưa tay trở người Bạch Hàn Vĩ nằm sấp lại, đâm dụng cụ khuếch trương vào từ từ mở rộng hậu huyệt ra. Lỗ nhỏ khi mở rộng vừa đủ, Tề Lăng thậm chí còn nhìn thấy chất lỏng trong suốt đang sóng sánh đánh vào thành nội bích đỏ tươi. Bất giác liếm liếm môi, Tề Lăng nở nụ cười tà ấn ngón tay vào trong. Khi ngón tay vừa vào trong hậu huyệt, chất lỏng đột ngột tràn ra ngoài một ít. Đưa ngón tay khuấy động bên trong sau đó rút ra đưa lên bên khoé môi nếm thử. Tề Lăng cảm giác một dòng nhiệt đánh thẳng vào cơ thể. Vị say của thứ rượu mạnh này dường như đận càng thêm đậm. Hắn hai mắt lưu ly cười quyến rũ, đến bên tai Bạch Hàn Vĩ phun thổi nhiệt khí.
"Bảo bối a~~ em cảm thấy nóng sao? Ta giúp em hạ nhiệt a~~"

Đưa hai tay bế lấy Bạch Hàn Vĩ tiến đến lọ thủy tinh lớn, trở tay vòng qua hai đùi cậu dạng rộng hai cánh mông đầy đặn ra.

Dòng rượu được ủ mấy tiếng đồng hồ trong cơ thể theo lỗ nhỏ chảy xuống lọ thủy tinh không cách nào khống chế.

Đợi đến khi đã xả hết rượu, Tề Lăng liền đưa Bạch Hàn Vĩ vào nhà vệ sinh, nhẹ nhàng đặt xuống bồn tắm. Lần nữa bước ra ngoài. Ước chừng hơn nửa tiếng sau, Tề Lăng quay lại, trên tay là một thùng giữ nhiệt cỡ lớn. Tiến đến bên bồn, Tề Lăng ôn nhu cười nói :"Bảo bối~~ ta sợ em không chịu được nóng lại mê man, ta sẽ không được ngoạn em a~~ Liền chuẩn bị vài thứ giúp em hạ nhiệt nga~~"

Nói rồi đầu tiên là xả nước vào bồn. Để đến nước lấp xấp vai cậu, liền mang tất cả đá lạnh trong thùng giữ nhiệt đổ vào.
"A——"

Bạch Hàn Vĩ chính là từ trong mê man không rõ, tiếp xúc với nhiệt độ lạnh băng liền choàng tỉnh. Hét thảm một tiếng. Cả người ngoại trừ lãnh chính là lãnh. Cái lạnh xâm nhập vào trong cơ thể như ngàn con dao cứa da thịt đến toé máu. Hai tay hoảng loạn chụp lấy thành bồn muốn đứng dậy liền bị tàn nhẫn gỡ ra.

Tề Lăng vẫn giữ lấy một mạt ý cười, liền không chút khách khí lấy một tấm thuyr tinh dày đã được khoét một chiếc lỗ nhỏ trên mặt đậy lên phía trên bồn tắm. Tuyệt đối giam giữ cậu bên trong dòng nước lạnh. Cứ thế quay ra, đến khi bước vào tay lại cầm thêm một thùng giữ nhiệt tương tự, kéo tấm thủy tinh phía trên đầu Bạch Hàn Vĩ ra liền trút toàn bộ vào. Sau đó đậy lại như cũ, nghĩ không an tâm, Tề Lăng đặt bên trên tấm kính một khung ghế gỗ nhỏ.
"Bảo bối a~~ ta là lo em nóng quá hại cơ thể a~~ Ta chu đáo đến vậy rồi a~~" Tề Lăng hắc hắc nói, tựa vào bồn rửa tay nhìn.

Bồn tắm bằng thủy tinh trong suốt hiện ám đầy hơi lạnh. Xuyên qua màn sương mỏng là thấp thoáng cơ thể gầy đến không thể gầy hơn của Bạch Hàn Vĩ. Cơ thể hư nhược lung tung vùng vẫy, chính là dùng chút sức yếu ớt cố đẩy tấm kính ra, sau đó là đập lấy thành bồn tắm.

Lạnh....lạnh quá....da đã sớm bỏng rát đến mất tri giác. Nhưng hàn lãnh vẫn len lỏi vào bên trong. Thật khó thở! Ô.... Tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Tôi biết hãm hại ông ta là không đúng... Tôi cũng chỉ là muốn được yêu mà thôi..... Không thể nào lại hành hạ tôi như vậy. Tôi.....tôi không dám nữa, không dám. Từ hơn 5 năm trước tôi đã không nghĩ tới bản thân còn đủ tư cách để được yêu... Nhưng cũng như một người vô gia cư trong mùa đông lạnh lẽo, tôi lại kiềm không được muốn yêu... Nhưng càng yêu, tôi càng cảm thấy khó khăn. Tôi yêu, chính là Cố Vãn Thâm, thậm chí không màng hậu quả mà ra tay gϊếŧ chết phụ thân anh. Nhưng có lẽ là tôi sai.... Tôi hại hết mọi người. Thế.... Tề Lăng, tôi đã làm gì sai mà anh đày đoạ tôi? Tôi không hiểu.... Lạnh quá.... Tôi đang làm gì? Rốt cuộc tôi sống để làm gì? À không, là tôi phải cố gắng sống. Vì mẹ tôi! Thâm từng nói nếu như tôi ngoan ngoãn làm một tính nô, anh sẽ giúp tôi trả tiền chữa trị cho mẹ. Anh nói nếu tôi có ý định chết, mẹ tôi cũng sẽ dừng điều trị.... Tôi phải sống.... Tôi biết anh hận tôi, nhưng tôi cũng là vì muốn được bên cạnh anh. Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi không nên làm thế, tôi không nên yêu anh, tôi.... Cũng không nên được sinh ra. Thâm, anh và Lăng nói đúng, tôi vô cùng hối hận vì được sinh ra, và cũng hối hận vì đã yêu anh a!!!!
"Ưʍ..."

Bạch Hàn Vĩ khẽ nhúc nhích, cảm giác xung quanh mình là tầng tầng chăn bông dày. Bên tai là tiếng 'tít... Tít'. Ở mũi dường như được bao lấy. Thế nhưng mắt cũng là không mở ra được. Mệt quá, muốn ngủ....

Lần thứ hai tỉnh dậy, sắc trời đã tối hẳn. Bên tai vẫn là tiếng 'tít..tít' cùng tiếng 'ùng ục' vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc. Ngơ ngác một chút, Bạch Hàn Vĩ nhận ra mình đang ở bệnh viện.

"Bảo bối, em rốt cuộc cũng tỉnh a~~ ta thật sự lo lắng chết mất"

Tề Lăng đánh vỡ không gian yên tĩnh, tay dịu dàng xoa xoa gương mặt gầy gò của cậu.

Bạch Hàn Vĩ sợ hãi co người lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Tề Lăng như động vật nhỏ nhìn thợ săn.

Tề Lăng nhận ra cậu đang sợ hãi cũng không tiếp tục xoa mà ngồi xuống bên cạnh giường bệnh tiếp tục làm việc trên laptop.
Bạch Hàn Vĩ đột nhiên muốn hỏi mình ở đây bao lâu rồi. Nhưng cổ họng đã khàn đặc không thể mở miệng.

"Bảo bối, em ở đây hơn 2 tuần rồi. Bị viêm phổi cùng sốc nhiệt"

Tề Lăng mắt không rời máy lên tiếng đáp.

Bạch Hàn Vĩ nghe xong khẽ gật gật.

"Cố Vãn Thâm có qua nhìn em một chút lúc em mới nhập viện. Hắn bảo ta trả em về trước thời hạn. Tiểu Bạch... Ta biết lần này ta ngoạn quá đà. Ta... Xin lỗi" Tề Lăng có chút ngập ngừng.

Lúc ấy, Bạch Hàn Vĩ liều mình vùng vẫy nhưng không được. Mốt lúc lâu sau, dường như thấy cậu quá ngoan, Tề Lăng hắn sinh nghi liền mở tấm kính bên trên bồn tắm ra nhìn xem. Bạch Hàn Vĩ đã hôn mê. Chính là cơ thể chìm vào trong nước. Hắn lúc đó hoảng sợ bế cậu cơ thể lạnh như băng lên quấn vào trong chăn, lắng nghe hơi thơt mong manh của cậu liền không nói hai lời lấy xe đưa đến bệnh viện. Viêm phổi, sốc nhiệt, nước tràn vào phổi cùng hệ hô hấp bị thương tổn. Đó chính là những gì bác sĩ Hứa nói. Hứa Du y còn nói cơ thể bị suy nhược. Hệ hô hấp cùng hệ tim mạch vốn không khoẻ. Nếu còn tiếp tục sớm muộn gì cậu cũng sẽ tiêu đời. Tề Lăng lúc ấy chưa bao giờ cảm thấy hối hận như vậy. Cậu với Cố Vãn Thâm là có khúc mắc, còn với hắn thì không có gì cả. Thâm chí hơn 8 năm trước còn hết sức vui vẻ. Cớ gì lại để mối quan hệ tiêu cực như vậy. Hắn không phủ nhận nguyên nhân chính là do hắn ghen với Cố Vãn Thâm. Tên ngu ngốc đó hồ đồ làm ra loại chuyện hành hạ tàn nhẫn với Bạch Hàn Vĩ, đẩy cậu đến mức này. Nhưng ngay cả Bạch Hàn Vĩ thụ hình thống khổ vẫn không từ bỏ tên kia. Điều đó làm Tề Lăng hắn thật sự tức giận. Giả vờ là chỉ muốn chơi đùa, nhưng thật sự Tề Lăng chỉ là muốn phát tiết ham muốn của mình với Bạch Hàn Vĩ. Ngụy trang thành loại chơi đùa đau đớn đến tàn nhẫn, hắn cũng không muốn mọi chuyện sau khi phanh phui, không chỉ Bạch Hàn Vĩ một thân bệnh tật, mà còn có Cố Vãn Thâm muốn hối cũng không thể hối được.
Bạch Hàn Vĩ có chút sững sốt nghe Tề Lăng nói lời xin lỗi. Sau đó lại tự ti cuối đầu. Cậu... Không xứng đáng được lời xin lỗi a...

Bạch Hàn Vĩ có chút nhớ mẹ.... Muốn đến nhìn qua mẫu thân một chút. Liền không biết như thế nào diễn đạt cho Tề Lăng. Dùng khẩu ngữ...chính là muốn ăn đánh a... Nhớ lần trước đối thoại bằng khẩu ngữ, hậu quả là Tề Lăng vừa đánh vừa làm, một bên mâng chửi cậu. Từ đó liền sợ, tận lực không dùng khẩu ngữ. Vì người có thể kiên nhẫn nhìn miệng cậu để đối thoại cũng chỉ có Cố Vãn Thâm.... Cố Vãn Thâm....

"Muốn nói gì?" Tề Lăng nhìn Bạch Hàn Vĩ mũi được đeo máy thở oxy trông gầy yếu thấy rõ.

Bạch Hàn Vĩ ngập ngừng bối rốt, đầu cúi xuống. Đột nhiên trước mặt là một tờ giấy trắng cùng cây viết bi xuất hiện.

"Dùng nó đi" Tề Lăng đặt toàn bộ vào tay Bạch Hàn Vĩ.
[Tôi muốn gặp mẹ...anh cho tôi gặp được không]

"Không được. Hiện tại em đang yếu" Tề Lăng nhíu mày

[Xin anh đó. Tôi chỉ muốn gặp mẹ thôi. Nhìn một chút cũng được]

"Bảo bối, em nghe hiểu. Ta nói không là không. Ngoan đi, an dưỡng tốt, ta sẽ cho em gặp mẹ"

Bạch Hàn Vĩ có chút nóng nảy. Cau chặt mày.

[Tôi không hiểu vì sao ai cũng không cho tôi đi gặp mẹ. Tôi gặp một chút rồi thôi. Cũng không nói ra cuộc sống hiện tại của tôi]

Tề Lăng có chút tức giận. Mẹ nó, hắn đã hỏi qua, Bạch Hàn Vĩ có xin đi nhưng Cố Vãn Thâm không cho, Bạch Hàn Vĩ sau đó ngoan ngoãn nghe theo, hiện tại hắn nói không, Bạch Hàn Vĩ vãn bướng như vậy.

"Em muốn đi? Hah. Ta không cho em đi là vì không muốn em biết. Em là năm lần bảy lượt ương bướng. Muốn đi? Đi! Ta đưa em đi"

Tề Lăng nói xong liền kéo hết các thiết bị được đeo lên người cậu ra, sau đó mạnh mẽ nắm tay kéo đi. Hoàn toàn không quản cậu có bị té hay không.
Bạch Hàn Vĩ bị đau nhưng không mở miệng nói được gì. Đây là cậu sai... Cậu không nên như vậy... Nhưng là cậu nhớ mẹ a...

Hứa Du định đến phòng bệnh của Bạch Hàn Vĩ nhìn qua cậu, đến đầu hành lang liền thấy một màn lôi kéo bạo ngược, nhịn không được chạy đến can ngăn.

"Tề Lăng, cậu buông ra. Bạch Hàn Vĩ còn có bệnh đó. Cậu, tên hỗn đản này. Buông em ấy ra!"

Tề Lăng liếc nhìn Hứa Du một cái liền nói :" Bạch Hàn Vĩ muốn đi gặp mẹ, ta là cho cậu ta toại nguyện. Muốn đi, ta cho mà đi. Đi đến nhà xác mà nhìn mẹ!"

Bạch Hàn Vĩ nghe xong liền hoang mang. Cái gì mà nhà xác? Tại sao lại đến nhà xác?

Nhìn thấy biểu tình kinh hoảng của Bạch Hàn Vĩ, Tề Lăng bình tĩnh một chút. Nghĩ đã nói thì thôi đi, kệ nó. Nói còn hơn là giấu kín.

Hứa Du nhìn Bạch Hàn Vĩ mở to mắt nhìn mình liền tiến lên, ôm lấy cậu vào lòng. Cảm thụ cơ thể trong lòng ngực run rẩy kịch liệt.
"Ngoan về trị liệu. Trị liệu xuất viện, anh cho em đi gặp mẹ." Hứa Du ôn nhu dỗ dành.

"Ô ô.... Ô" hai phiến môi mấp máy khe khẽ [mẹ....nhà xác là gì?]

"Ngoan ngoan về phòng cho anh khám. Không có gì, đừng lo, đừng lo"

Tề Lăng khó chịu nhìn Hứa Du tay ôm Bạch Hàn Vĩ hết lòng dỗ. Cảm giác khó chịu cùng ghen tuông dâng trào.

'Ầm' một quyền nện vào tường bệnh viện, sau đó kéo Bạch Hàn Vĩ ra khỏi vòng tay của Hứa Du. Hai tay nắm lấy cổ áo cậu hét lên :"con mẹ nó, em còn muốn gì? Ta nói là mẹ em chết rồi. Chết rồi! Hơn một tháng trước đã chết. Cố Vãn Thâm là lừa mình dối người không nói cho em! Em hiện nghe cho rõ. Mẹ em, Vũ Chân Trân chết rồi!"

---------------------------------

Havi: cảm thấy truyện bắt đầu lộn xộn ??? mà hoy, phải ráng lên :)) hiện tại thì tiểu Lăng đã thông suốt tình cảm :)) mà trời sinh tính phúc hắc với biếи ŧɦái nên á hihi :))