Tầm Thần Ký

Chương 47: Đối chiến Chấp Pháp Đội



Ngã tư đường thênh thang rộng rãi, bốn phía dày đặc những khối tường cao nhấp nhô đem mặt đất thu nhỏ lại thành một mảnh quảng trường, tản ra hơi thở bê tông cốt thép. Phía đông sừng sững một tòa trụ sở khí thế bàng bạc, kiến trúc cao khoảng mấy chục mét, xung quanh được bao bọc bởi tầng tầng lớp lớp vũ khí, trên không có một vòng năng lượng dao động, lan tỏa đi ra ngoài, giống như là gợn sóng nhấp nhô.

Lúc này đã là hoàng hôn, ánh sáng đỏ gạch của mặt trời có vẻ mờ mờ ảo ảo. Nửa bên sáng nửa bên tối, làm cho khung cảnh càng thêm tiêu điều quỷ dị.

Ngã tư đường, chấp pháp đội mặc võ phục màu xanh sẫm có đánh dấu tiêu chí rõ rệt, tay xách theo vũ khí, bao vây ba tầng trong ba tầng ngoài. Mà mười mấy người đứng ở phía trung tâm, càng có vẻ đơn bạc nhỏ yếu.

Mười mấy người tựa lưng vào nhau, lăm le vũ khí, khuôn mặt tràn đầy cảnh giác, trong mắt có nồng đậm bất an.

Mười mấy người này, không phải Dạ Nguyệt binh đoàn thì là ai!

Chỉ là tình huống của bọn họ lúc này, thật là không xong.

Bọn họ – bị bao quanh.

Vốn dĩ muốn lặng yên không một tiếng động thâm nhập vào trong Vĩnh Sinh Tế Đài tra xét, nhưng chỉ trách bọn họ xui xẻo. Dược hiệu trên người không biết khi nào mất đi tác dụng, thế là tung tích của bọn họ bị bại lộ.

Chấp pháp đội mỗi người, à không mỗi linh hồn đều có năng lượng kỳ dị, thân pháp lại như u linh giống nhau, không mấy chốc đã đem bọn họ vây kín.

Doãn Nguyệt cùng Tiêu Nhạc ở bên tai nói nhỏ thương lượng đối sách. Làm một người đoàn trưởng, lúc này gánh vác sở hữu sinh mệnh của đoàn viên, nên ngữ khí của Doãn Nguyệt có chút cường liệt và cương quyết:

“Y theo như tình hình này, ngạnh kháng cũng không phải biện pháp tốt nhất. Đợi lát nữa đánh lên, ta sẽ hấp dẫn một bộ phận hỏa lực, Mẫn Lan, Mẫn Điệp ở đây phụ trợ giúp ta. Ngươi cùng Cố Thành hai người nhân lúc bọn họ không chú ý lẻn vào Vĩnh Sinh Tế Đài, tranh thủ thời gian nhanh nhất tìm được điểm bạc nhược rồi công kích nó. Những người khác thay phiên nhau cầm trụ chấp pháp đội. Cho các ngươi có đủ thời gian tìm kiếm.”

Tiêu Nhạc hơi suy tư, sau đó lo lắng nói:

“Nhưng như vậy, đoàn trưởng ngươi sẽ rất nguy hiểm! Chúng ta còn không biết thực lực của chấp pháp đội sâu cạn như thế nào! Làm như vậy rất mạo hiểm.”

Doãn Nguyệt hơi chút bất đắc dĩ, ngưng trọng nói:

“Ngoài cách này ra, ta thật sự nghĩ không được biện pháp khác tốt hơn. Nhân lúc còn chưa đánh, chúng ta còn có thể chuẩn bị thỏa đáng. Một khi đánh lên, trường hợp rất khó kiểm soát. Khi đó chúng ta muốn thoát ra tuyệt đối không phải là việc dễ dàng. Hai người các ngươi phân ra, ít nhất còn có một tia hi vọng. Nếu như đồng loạt ở lại đây, có khi phải bị đoàn diệt… “

Tiêu Nhạc hít sâu một hơi, trong lòng không khỏi trầm xuống.

“Đoàn diệt” hai chữ này, làm hắn có cảm giác hít thở không thông.

Hắn len lén đưa mắt nhìn những người khác, khẽ cắn răng đồng ý.

“Được rồi! Ta đi nói với Cố Thành, lát nữa đoàn trưởng ngươi giúp hai ta yểm hộ một chút!”

“Tốt!”

Doãn Nguyệt cảm thụ nội khí trong cơ thể, hơi yên tâm một chút, quát khẽ:

“Giết!”

Mười mấy người nương theo hình cánh quạt tản đi ra ngoài, tay cầm vũ khí bắt đầu cùng chấp pháp đội chủ động đánh lên.

Hồn ảnh của chấp pháp lay động vài cái, bước chân đồng điệu tật bắn đi ra ngoài, bọn họ đều sử dụng cùng loại vũ khí – một sợi roi sắt dài, cuối đoạn gắn một phen thiết lê, sắc bén như ưng trảo.

Vụt! Vụt! Vụt!

Roi sắt giơ lên, uốn éo quanh thân năng lượng, một cỗ khí thế bàng bạc hướng mấy người phóng tới.

Đội trưởng chấp pháp đội là một người nam nhân trung niên, da dẻ tái nhợt, nhưng hắn nguy hiểm liếm khóe môi, đôi mắt phụt ra ánh sáng hưng phấn, roi sắt ở trong tay hắn như có linh tính giống nhau, roi phong bay múa, mang theo sát khí dữ tợn.

“Thật là đang ngủ thì có người đưa tới gối đầu. Nhân loại các ngươi đã có gan xâm phạm nơi này, thì hãy ngoan ngoãn cho Vĩnh Sinh Đài góp một phần cống hiến đi!”

“Nếu đã tới, thì đừng mong rời đi nữa! Được hóa thành chất dinh dưỡng của Vĩnh Sinh Tế Đài, đó là vinh hạnh của các ngươi!”

Vụt!

Keng!

Thanh âm vũ khí chạm vào nhau, phát ra ánh lửa ma sát.

Cánh tay tê rần, Doãn Nguyệt biến ảo song đao, dưới chân lùi về sau hai bước.

Hai mắt của nàng lộ ra kinh hãi, trong lòng khủng khiếp không thôi!

Đây là cái gì lực lượng? Cư nhiên nghiền ép cả nàng.

Nàng hiện tại ít nhiều là võ giả ngũ giai, ở lính đánh thuê trong vòng cũng xem như có chút danh tiếng. Mặc dù không thể đi ngang nhưng cũng không phải dễ chọc.

Càng đừng nói, ở nơi thế giới tài nguyên cằn cỗi này, võ giả ngũ giai đã xem như hiếm có, cho dù là các gia tộc địa đầu xà, với cảnh giới như nàng là có thể làm khách khanh trưởng lão.

Đến nơi này, nàng cư nhiên không chịu nổi một chiêu.

Doãn Nguyệt không khỏi trong lòng cảm thán. Xem ra lịch duyệt của nàng vẫn là quá ít.

Một Tịch Thần lai lịch bất minh, bí ẩn khó lường đã làm nàng đau đầu không thôi, hiện tại lại là một đám chấp pháp đội…

Miên man suy nghĩ, kỳ thật chỉ là một cái chớp mắt mà qua. Roi sắt giống như linh xà có linh tính, lần nữa tiến công, lúc này là nhắm ngay ấn đường của Doãn Nguyệt mà công kích.

Doãn Nguyệt hai tay cử đao qua đầu làm hình thế chắn, thân mình hơi ngửa về sau.

Ca sát!

Roi sắt cọ qua loan đao, vụt thẳng về phía sau.

Phập!

A!

Ở trong chiến đấu, vũ khí là sẽ không có mắt, roi sắt bị Doãn Nguyệt mạnh mẽ đánh lệch hướng, một hơi xuyên qua ấn đường của một chấp pháp đội khác. Tên kia chỉ kịp la lên một tiếng, linh hồn thể nháy mắt tan rã, hóa thành từng điểm quang mang thâm nhập vào bầu trời năng lượng.

Mà bầu trời vẫn bình thường vận hành, không có chút dao động, giống như chỉ là một viên đá nhỏ chìm vào đại dương, không kích khởi một chút gợn sóng.

Mà mọi người nhìn thấy cảnh này, sau lưng mạo một cỗ khí lạnh.

Đội trưởng chấp pháp khẽ nhíu mày, trong miệng mắng một tiếng:

“Phế vật!”

Tay cầm roi lần nữa biến ảo, lần này lại là một đường quét ngang.

Không giống như vừa rồi đơn thể công kích, chiêu roi này chính là quần thể công kích, uy lực sắc bén gấp mấy lần.

Doãn Nguyệt loạng choạng tránh được, nhưng những người khác thì không may mắn như vậy.

A! A! A!

Có vài người lính đánh thuê tu vi thấp, bất ngờ bị roi quất trúng. Vũ khí không cầm nổi nữa, ngã xuống đất gào đến tê tâm liệt phế.

Tiếng kêu kia tràn ngập thống khổ, xỏ xiên qua lỗ tai của mỗi người ở đây, một mảnh lạnh ngắt.

Trong đoàn có vài tên y giả, hơi hiểu chút y thuật, đồng loạt ngồi xuống kiểm tra người bị thương, chính là kiểm tra xong. Ai nấy đều lắc đầu, bó tay không biện pháp.

Vài tên y giả sắc mặt khó coi nói:

“Đoàn trưởng! Này…”

Doãn Nguyệt sắc mặt trầm xuống, hơi thở lạnh lẽo phóng thích ra ngoài:

“Như thế nào?”

Tên y giả kia sắc mặt mếu máo nói:

“Đoàn trưởng, ta đã kiểm tra qua tình trạng của người nọ. Vết thương bị roi quất trúng không phải rất sâu, chỉ rướm máu. Nhưng là thần chí của hắn lúc này không rõ ràng, vẫn luôn la hét không ngừng… Chuyện này… Chuyện này… Tình trạng như thế này ta còn là lần đầu tiên gặp qua!”

“Nói như thế, phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ cứ mặc hắn như vậy?”

“Ta cũng không biết làm sao a?”

Doãn Nguyệt nhìn tên lính đánh thuê bị thương kia, hắn lúc này giãy dụa nằm trên mặt đất, hai tay không ngừng cào cấu, gân xanh nổi lên, cơ mặt vặn vẹo thống khổ, hai con ngươi tràn đầy tơ máu, muốn trừng đi ra ngoài.

Nàng hít sâu một hơi, phiền muộn xua tay nói:

“Trước đánh ngất hắn đi!”

Ai biết, đội trưởng chấp pháp lại lúc này cười phá lên, khinh miệt nói:

“Vô dụng thôi! Cho dù các ngươi có đánh ngất hắn, hắn cuối cùng vẫn là một cái kết quả. Ta quên nói cho các ngươi, một khi bị roi quất hồn của chúng ta đánh trúng, linh hồn sẽ triền miên trong mộng, từng sợi từng sợi linh hồn bị chầm chậm rút ra khỏi thân thể, chuyển hóa thành chất dinh dưỡng của Vĩnh Sinh Tế Đài. Các ngươi sẽ tự mắt nhìn thấy linh hồn cùng thân thể tách ra, ký ức sẽ dần dần phai nhạt, cho đến khi chỉ còn là một tờ giấy trắng.

Các ngươi yên tâm, quá trình này tuy rằng có chút thống khổ, nhưng chịu đựng qua rồi, liền sẽ có một cuộc sống mới. Các ngươi sẽ giống như đứa trẻ mới sinh ra, vô lo vô nghĩ, linh hồn vĩnh sinh bất diệt, mãi mãi trường tồn, không phải sợ trải qua sinh lão bệnh tử nữa nga!”

Thanh âm của hắn khàn khàn lại từ tính, mang theo một cỗ dụ hoặc, từ ngữ thập phần hoa mỹ.

Nhưng mà, tất cả đoàn viên của Dạ Nguyệt binh đoàn lại cảm thấy không rét mà run.

Doãn Nguyệt âm thầm biến sắc mặt, trong lòng không khỏi nghi hoặc:

Nam nhân kia nói ra lời nói trọng yếu như vậy, là không sợ nàng bắt được nhược điểm rồi cảnh giác lên hay sao!?

Hoặc là hắn có đủ tự tin đem bọn họ vây chết ở chỗ này!

Nghĩ tới chỗ này, Doãn Nguyệt cảm thấy cả người đều không tốt.

Kế hoạch từ đầu của nàng, cũng không thể tiếp tục thực hiện được.

Chỉ cần nhìn tới chấp pháp đội ba tầng trong ba tầng ngoài một mảnh đen nghìn nghịt.

Mà bọn họ, trừ ra năm sáu người bị đánh thương, chỉ còn lại chín người là có thể hành động.

Nhưng trong chín người này, thực lực lại không đồng đều, muốn đột phá vòng vây đi ra ngoài, quả thật là người si nói mộng.

Nếu nói trận chiến này là một bàn cờ, thì bọn họ lúc này đã bước vào tử cục.

Trừ phi… Có kì tích xuất hiện!

Doãn Nguyệt trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một đạo bóng dáng, chỉ giây lát lướt qua rồi nhanh chóng bị nàng phủ nhận.

Cho dù người kia có tới kịp, một người cũng khó địch tứ tay.

Doãn Nguyệt thở dài, có lẽ Dạ Nguyệt binh đoàn hôm nay phải bồi thượng ở nơi quỷ quái này.

Chỉ tiếc…

Doãn Nguyệt cũng không biết nàng đang ở tiếc cái gì.

Có lẽ là thấy mình quá sa sút, Doãn Nguyệt hít sâu một hơi đánh lên tinh thần, chuyển động song đao, hoành đẩy đi ra ngoài, đạp nhanh nhẹn vũ bộ, một hơi chém ngang một tên chấp pháp đội đứng gần đó.

Nàng tự cổ vũ chính mình, thanh âm vang dội mà gào lên:

“Giết!”

Tất cả đoàn viên nghe tiếng thanh này, đồng loạt nâng lên vũ khí, sát phạt đánh đi ra ngoài.

Leng keng! Leng keng!

Âm thanh vũ khí chấn động va vào nhau, hiện trường chém giết rung trời.

Không thể nói là hai bên đánh nhau, hoàn toàn là đơn phương áp đảo.

Người của Dạ Nguyệt binh đoàn rõ ràng là ở cắn răng ngạnh kháng!

Chỉ là, bọn họ biết, ngạnh kháng cũng không thể tiếp tục kéo dài lâu lắm!