Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 97



Tuyên Nguyên năm mười một, ngày mười năm tháng 11 âm lịch, đội ngũ hòathân của Tuyên quốc xuất phát từ Tuyên thành, đi đến Lăng quốc. Theo tin tức tin cậy từ Sở gia Tam công tử, Hoàng hậu Lăng quốc làm người bưuhãn, lại có võ thuật. Nàng này sức ghen mười phần, nơi đi qua, khôngchừa mảnh giáp. Quan trọng nhất là Hoàng thượng Lăng quốc rất yêu nàng.Nghe nói khi Hoàng thương Lăng quốc vẫn còn là Hoàng tử, đau khổ theođuổi rất lâu mới đánh bại được đông đảo Hoàng tử, bắt được trái tim mỹnhân.

Nói cách khác, nàng là tồn tại duy nhất trong hậu cung của Hoàng thượngLăng quốc. Đương nhiên, có một số việc không thể không nói. Mấy hômtrước Hoàng hậu Lăng quốc sinh được một đôi long phượng thai. Lúc Tháitử chính đáng của Lăng quốc được sinh ra, cả nước từ cao đến thấp đềuvui mừng. Nếu Tần Thi Y và đội ngũ hòa thân gia tăng bước chân, có lẽ có thể đến trước tiệc đầy tháng của long phượng thai. Biết được có vịphượng nữ tồn tại, Tiết U Nhiễm cầm ngọc bội Hoàng thượng Lăng quốc gửitới ép hỏi Sở Lăng Húc: “Đây rốt cuộc có phải tín vật đính hôn haykhông?”

Sở Lăng Húc đưa mắt nhìn Sở Quân Ức đang bận nhìn quanh bốn phía, thầmnghĩ: mệnh Phò mã của tiểu tử này hình như đã sớm được quyết định.

“Ta mặc kệ. Chỉ cần con ta không thích, mặc kệ nàng có phải Phượng nữLăng quốc hay không, cũng không cho phép đánh chủ ý lên con trai ta.”Ném ngọc bội trong tay đi, Tiết U Nhiễm bất mãn lầu bầu. Sâu xa bêntrong, tự có ý trời. Vốn Tiết U Nhiễm chỉ vô ý khẽ ném, ngọc bội lại vừa đúng rơi xuống trước ngực Sở Quân Ức. Sở Quân ức lại chu miệng ‘y y aa’, tay nhỏ bé mập mạp thế nhưng nắm chặt lấy ngọc bội. Thấy cảnh tượngnày, ánh mắt Sở Lăng Húc chợt lóe, nở nụ cười lắc đầu một cái. Là củangươi cuối cùng vẫn là của ngươi, không phải của ngươi cưỡng cầu cũngkhông chiếm được. Nửa tháng sau, biên quan Tuyên quốc truyền đến tinchiến thắng, Lạc tướng quân thu quân hồi triều.

“Tẩu tẩu, ca ca muốn trở về rồi!” Vừa nghĩ tới Tiết Kỳ Văn sắp trở lại,Tiết U Nhiễm kích động không thôi. Đứa bé trong bụng tẩu tẩu đã hơn támtháng rồi, ca ca rời đi cũng là gần tám tháng, không về nữa chỉ sợ không kịp nhìn đứa bé trào đời.

“Ừ, ta biết.” Tần Thiên Ngọc thân thể nặng, nghiêng dựa vào trên giường nhìn Tiết U Nhiễm huơ tay múa chân.

“Tẩu tẩu đưa ca ca một đại lễ lớn như vậy, cũng không biết ca ca sẽchuẩn bị gì để đáp lễ tẩu tẩu?” Tiết U Nhiễm huơ tay múa chân trên bụngTần Thiên Ngọc cười nói.

“Bình an.” Đáp lễ gì nàng cũng không cần, chỉ cần hắn bình an trở về.Chóp mũi Tiết U Nhiễm chợt có chút chua xót. Vốn muốn làm không khí sinh động, ai biết ngược lại lại đưa tới thương cảm.

“Hai người các ngươi đang nói chuyện gì vậy? U Nhiễm mau tới đây, TiểuQuân Ức đói bụng.” Tiết Vương phi ôm Tiểu Quân Ức đang khóc to đi vào,phá vỡ trầm mặc trong phòng.

“Lại đói bụng? Tiểu Quân Ức ăn thật khỏe.” Nhận lấy Tiểu Quân Ức, Tiết U Nhiễm nhìn Tiết Vương phi kêu lên.

“Cái gì gọi là lại đói bụng? Trẻ con vốn nhanh đói, con làm mẫu thân còn muốn bỏ đói nó hay sao? Có thể ăn không tốt? Có thể ăn bộ dáng mới khỏe mạnh.” Tiết Vương phi lập tức bảo vệ tiểu ngoại tôn nhà mình.

“Nói một chút thôi mà, cũng không nói không cho ăn.” Tiết U Nhiễm bĩumôi, nhỏ giọng nói. Tiết Vương phi không để ý tới Tiết U Nhiễm, đi đếnbên giường nói chuyện với Tần Thiên Ngọc. Biết Tiết Kỳ Văn sắp trở về,hai bà tức cực kì có tiếng nói chung, cũng có thể hiểu rõ cảm thụ củanhau nhất. Đợi lâu như vậy, ngóng trông lâu như vậy, lo lắng trong lòngrốt cuộc được buông xuống khi biết Tiết Kỳ Văn sắp trở về. Tiết Kỳ Vănxuất hiện trước mặt Tần Thiên Ngọc vào ban đêm trước một ngày đại quânvề đến Tuyên thành. Nhìn khuôn mặt ngăm đen quen thuộc, nước mắt TầnThiên Ngọc không hề báo trước rơi xuống.

“Nàng đừng khóc mà!” Khuôn mặt vốn đang mỉm cười che kín lo sợ, Tiết KỳVăn không biết nên làm gì. Chỉ vì muốn cho nàng một kinh hỉ mới vụngtrộm chạy về, nào nghĩ đến thế nhưng lại chọc nàng khóc. Tần Thiên Ngọckhông nói câu nào, chỉ bình tình nhìn Tiết Kỳ Văn. Trong khoảng thờigian ngắn Tiết Kỳ Văn hoàn toàn không biết nên đối phó với Tần ThiênNgọc bộ dáng này thế nào. Nghĩ muốn tiến lên ôm nàng vào lòng, lại dừngbước trước bụng của nàng. Dường như rốt cục phát hiện người trước mắtkhông phải ảo ảnh, Tần Thiên Ngọc nói nhỏ ra tiếng: “Phu quân?”

Nghe được giọng nói lành lạnh quen thuộc, Tiết Kỳ Văn cũng chẳng quantâm tới cái khác nữa, tiến lên phía trước gắt gao ôm Tần Thiên Ngọc.Tiểu biệt thắng tân hôn. Tần Thiên Ngọc lã chã rơi lệ trong lòng Tiết Kỳ Văn, cảm xúc đè nén đã lâu vào giờ khắc này hoàn toàn tiết ra.

“Ta đã trở về.” Biết Tần Thiên Ngọc ủy khuất, Tiết Kỳ Văn đau lòng không thôi. Hắn không muốn nói xin lỗi với nàng, chỉ không ngừng ở bên tainàng lặp lại chuyện thật hắn đã trở về. Nghe một câu lại một câu trấn an không gián đoạn, cảm xúc của Tần Thiên Ngọc dần dần bình tĩnh trở lại.Bỗng nhiên nhớ tới một vấn đề cực kỳ trọng yếu, vội vàng ngẩng đầu hỏi:“Sao chàng đã trở lại?”

“Muốn sớm một chút nhìn thấy nàng và đứa nhỏ, cho nên liền trở lạitrước.” Dè dặt cẩn trọng chạm vào bụng Tần Thiên Ngọc, Tiết Kỳ Văn giọng điệu thoải mái.

“Nhưng chàng đây là trái với quân kỷ.” Tần Thiên Ngọc có chút nóng nảy. Vạn nhất quân pháp xử trí làm sao bây giờ?

“Ai nói? Ai nhìn thấy?” Tiết Kỳ Văn vô lại nói.

“Nhiều người như vậy, làm sao có thể không có người phát hiện? Khôngđược, chàng lập tức trở lại.” Tần Thiên Ngọc càng nghĩ càng cảm thấy sựtình nghiêm trọng, đẩy đẩy Tiết Kỳ Văn.

“Nương tử không nhớ vi phu à? Vi phu thật vất vả mới đột phá chướng ngại trùng trùng để xuất hiện trước mặt nương tử, vậy mà nương tử lại khẩncấp đuổi vi phu đi?” Tiết Kỳ Văn vẻ mặt bi thương, ủy khuất lên án nói.

“Quân lệnh như núi, sao có thể là trò đùa? Chàng không thể hồ nháo.” Tần Thiên Ngọc bất vi sở động, kiên trì nói. Nàng đương nhiên cũng muốn hắn lúc nào cũng bồi bên cạnh nàng, nhưng cũng không thể coi thường quânkỉ. Một khi bị người khác phát hiện, hậu quả thật không thể tưởng tượngnổi.

“Vi phu nào có hồ nháo? Cữu cữu biết, mấy vị biểu ca cũng biết, ngay cảChu Trinh cũng biết. Trong lòng Chủ tướng phó soái đều biết, sao có thểcoi là trò đùa?” Tiết Kỳ Văn còn đương nhiên nói.

“Cái gì? Tất cả mọi người đều biết, chàng còn...” Tần Thiên Ngọc thất thanh hô.

“Chính là bởi vì tất cả mọi người đều biết ta mới dám trắng trợn như vậy thôi!” Tiết Kỳ Văn cười hắc hắc, dán vào bên tai Tần Thiên Ngọc nói,“Ai bảo nương tử của ta mặt mũi đủ lớn đây?”

Lỗ tai Tần Thiên Ngọc lập tức đỏ, trừng mắt liếc Tiết Kỳ Văn một cái.Giống như trách móc có giận dữ, lại giống như không giận. Tiết Kỳ Văn bị Tần Thiên Ngọc trừng trong lòng nóng lên, nhịn không được tiến lên âuyếm.

“Không được...” Tần Thiên Ngọc phản đối biến mất trong cái hôn của TiếtKỳ Văn. Tư vị ngọt ngào lan tràn đáy lòng, răng môi hòa quyện, chỉ ngheTiết Kỳ Văn thì thầm: “Chỉ hôn...”

Chỉ hôn? Tần Thiên Ngọc mắc cỡ đỏ mặt, không lại kháng cự. Nồng tình mật ý, tràn đầy cả căn phòng. Cùng một thời gian, trong Quận chúa các, Tiết U Nhiễm kinh hô ra tiếng: “Cái gì? Ca ta đã trở lại?”

Sở Lăng Húc gật gật đầu. Vừa rồi nam tử mặc khôi giáp trèo tường vào, trừ bỏ Tiết Kỳ Văn hắn không nghĩ ra ai khác.

“Chàng xác định?” Không phải không tin Sở ngốc tử, chỉ là quá mức kinhngạc. Đại quân ngày mai mới có thể đến Tuyên thành, huynh trưởng đạinhân nhà nàng tối nay làm sao có thể xuất hiện ở Tiết Vương phủ? Trừ phi một mình cách... Đợi chút, hay là huynh trưởng nhà mình thật sự to ganlớn mật, không đếm xỉa đến quân pháp, chuồn êm trở về thăm đại tẩu? Nghĩ đến đây, con ngươi Tiết U Nhiễm hiện lên chất vấn, hiện lên sáng tỏ,hiện lên lo lắng, hiện lên bội phục. Tất cả cảm xúc trong lòng trào lên, thật là phức tạp.

“Ừ.” Tuy rằng bóng đêm mông lung, khuôn mặt của Tiết Kỳ Văn hắn sẽ không nhìn lầm. Tiết U Nhiễm đột nhiên bật dậy, trèo qua người Sở Lăng Húc, ý muốn xuống giường. Một tay đặt trên eo Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc cườinói: “U U không phải là muốn đi gặp huynh trưởng đại nhân đấy chứ?”

“Ca ca đã trở lại, ta tất nhiên phải nhanh chân đến xem. Sở ngốc tử,buông tay.” Vỗ lên bàn tay to đặt trên eo mình, Tiết U Nhiễm ra lệnh.

“U U, sắc trời đã tối, thời cơ không thích hợp.” Sở Lăng Húc thử đánh mất ý niệm của Tiết U Nhiễm.

“Ca ca đã trở lại, muộn hơn nữa cũng phải đi gặp.” Tiết U Nhiễm giọng điệu kiên định, nhìn thẳng Sở Lăng Húc.

“Huynh trưởng đại nhân và công chúa cửu biệt trọng phùng, không nên đếnquấy rầy.” Không buông tay xuống, Sở Lăng Húc tiếp tục thuyết phục Tiết U Nhiễm. Bị Sở Lăng Húc tóm chặt, thả lỏng thân mình ghé vào trên ngườiSở ngốc tử, Tiết U Nhiễm nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn: “Cũng đúng. Thật vấtvả mới mong được ca ca trở về, đại tẩu chắc chắn có rất nhiều lời muốnnói với đại ca.”

Nhìn U U ghé vào trên người mình, con ngươi Sở Lăng Húc xẹt qua chút tia lửa.

“Nhưng là mẫu phi nói đại tẩu có thân mình không thể quá mức mệt nhọc,mau mau đi nhắc nhở... A...” Tiết U Nhiễm còn chưa nói hết lời đã bị SởLăng Húc áp xuống dưới thân. Sở Lăng Húc xoay người một cái áp U Uxuống dưới thân, bất đắc dĩ nói: “Đây không phải chuyện nàng nên quantâm.”

Thấy trong mắt Sở Lăng Húc có ham muốn quen thuộc, Tiết U Nhiễm khẽ cười ra tiếng. Vươn tay vòng qua cổ Sở Lăng Húc, dịu dàng nói: “Phu quân sao có thể vô tình như vậy? Huynh trưởng lần đầu tiên làm phụ thân, khótránh khỏi có chỗ không chu đáo. Không có người ở bên cạnh chỉ điểm làmsao có thể? Nếu không phu quân đi nới với huynh trưởng đại nhân? Phuquân nhưng là người làm phụ thân, có kiến thức hơn huynh trưởng...Ưm...”

Sở Lăng Húc hung hăng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang lải nhải của Tiết U Nhiễm, chặn lại lời nàng chưa nói hết. Trưởng công chúa có thai hơn tám tháng, Tiểu Vương gia không phải người mù cũng không phải kẻ ngốc, cóthể không nhìn ra? Có thể không dè dặt cẩn trọng che chở? Từ sau khi gảtiến vào Sở gia, chuyện vợ chồng giữa Tiết U Nhiễm và Sở Lăng Húc đã làm không ít. Đã sớm hiểu rõ thân thể của nhau, điểm mẫn cảm cũng hạ bútthành văn. Sở Lăng Húc tỉ mỉ trêu chọc dục niệm của Tiết U Nhiễm, chậmrãi cắn nuốt lí trí Tiết U Nhiễm.

Trong miệng phát ra tiếng ngâm nga, suy nghĩ của Tiết U Nhiễm như mongmuốn của Sở Lăng Húc, chậm rãi bay xa. Sáng sớm ngày hôm sau, Tiết UNhiễm trực tiếp đến sân của Tần Thiên Ngọc, lại không thấy bóng dángTiết Kỳ Văn. Nàng hoài nghi có phải Sở Lăng Húc nhìn lầm ngươi haykhông. Ba ba chạy đến trước mặt Tần Thiên Ngọc, nhỏ giọng hỏi: “Đại tẩu, ca ta đâu?”

Mặt Tần Thiên Ngọc có chút không được tự nhiên: “Ca muội? Không phải là hôm nay mới trở về sao?”

Không bỏ sót không được tự nhiên trên mặt Tần Thiên Ngọc, Tiết U Nhiễmnhìn khắp xung quanh một lần: “Thế nhưng cứ như vậy mà đi? Thật quáđáng!”

Làm bộ như không nghe thấy lời nói của Tiết U Nhiễm, Tần Thiên Ngọcnghiêng đầu sang hướng khác. Phu quân nàng trời chưa sáng liền chạy trởvề, hôm nay lại hộ tống đại quân cùng vào thành. U Nhiễm muốn tìm người, nhất định sẽ không tim được. Chính là không nghĩ tới U Nhiễm vậy mà lại biết hôm qua phu quân nàng đã từng trở về. Rất muốn hỏi vì sao, nhưngcuối cùng vẫn buông tha cho. Thay vì chưa đánh đã khai, không bằng hiểutrong lòng mà không nói.