Sư Phụ Lại Mất Tích Rồi

Chương 9: Nguy cơ đầu tiên



Edit + Beta: Tiểu Phiến

----------------------------------------------------------------

Sau buổi tối hôm đó, toàn bộ yêu khí trong cơ thể Nghệ Thanh đều đã rõ ràng, thương thế bên ngoài cũng coi như đã tốt hoàn toàn. Có lẽ nguyên nhân là bởi vì thường ngày hắn thường cố gắng đè yêu khí xuống, lúc này yêu khí lại ngày một rõ ràng, hắn có cảm giác tu vi chưa từng dãn ra của hắn hình như sắp đột phá.

Mà tất cả những thứ này, đều là do sư phụ cho hắn một viên yêu đan mới trở thành như vậy, hắn vui mừng lần nữa, hắn có thể có được người sư phụ lương thiên này thực tốt. Lời hắn dự định nói ra miệng cũng không nói ra nữa.

"Híc, đầu bếp.... Đồ đệ... Cái đó...." Thẩm Huỳnh đẩy người đang xào thức ăn một cái, "Ngươi.... không có sao chứ?"

Nghệ Thanh sững sờ, thần sắc vốn có chút áy náy lại càng áy náy thêm. Hắn buông cái xẻng cơm trong tay xuống, hướng nàng nói, "Người đã nhìn ra sao? Quả nhiên không có gì có thể giấu nổi ngài."

"...." Ách, nàng chẳng qua là nhìn thấy hắn một món ăn mà cho ba lần gia vị, chỉ là muốn hỏi hắn mặn như vậy còn có thể ăn không?

Sắc mặt hắn càng thêm áy náy, hắn do dự một hồi mới cắn răng nói, "Đồ nhi quả thật có một chuyện muốn thương lượng với người, mong sư phụ đồng ý!"

Thẩm Huỳnh nhìn vào trong nồi một cái, thuận miệng nói, "Có gì thì ngươi cứ nói." Ừ, cũng may là hắn đang nấu cà rốt, không phải là thịt.

"Đồ nhi biết sư phụ có lòng tốt cho nên mới thường xuyên sống ở biên giới này để phòng ngừa yêu tộc đi ra ngoài hại người."

"Ây..." Không phải,nàng chẳng qua là dân mù đường sợ không dám đi lung tung mà thôi.

"Chẳng qua là đồ nhi muốn yêu cầu một việc không tầm thường lại vội vàng trước mắt." Nói xong,tay hắn động một cái,lấy Phệ Hồn Phiên ra giải thích, "Cờ này là do tên Ma tu Nhuế Mi làm ra.Hắn đã tàn sát trăm ngàn người,lấy toàn bộ hồn phách của họ giam ở bên trong cờ,lại nuôi lệ khí ở bên trong huyết trì ( ao máu,ta để nguyên hán việt cho hay._.).Dẫn đến việc ác quỷ ở bên trong lá cờ chém giết lẫn nhau,hắn muốn nhân việc này tạo ra Quỷ Vương.Bây giờ bên trong cờ vẫn còn mấy chục ngàn linh hồn ác quỷ,tùy tiện thả ra một linh hồn đều sẽ dẫn đến sinh linh đồ thán*."

[ *Sinh linh đồ thán: Nói đến nỗi khổ của nhân dân,theo ta thì từ "muôn dân lầm than" cũng có trùng ý với từ này. ]

Nhớ tới việc tên Ma tu kia làm,lòng bàn tay hắn lại căng thẳng,hắn hít sâu một hơi mới tiếp tục nói, "Bây giờ cờ này đã không còn chủ nhân khống chế,ác quỷ bên trong nhất định sẽ lợi dụng cơ hội này mà phá cờ để đi ra ngoài.Tối hôm qua tuy ta đã dùng pháp thuật tạm thời phong ấn cờ lại nhưng đây cũng không phải là kế hoạch lâu dài,ngày trăng rằm là lúc có nhiều âm khí nhất,đợi đến ngày ấy ác quỷ nhất định sẽ phá phong ấn,ra ngoài làm hại nhân gian."

"Ồ..." Thẩm Huỳnh gật đầu một cái,hoàn toàn không nghe hiểu nói, "Ngươi rốt cuộc là muốn nói cái gì?"

"Cả trăm ngàn ác quỷ như vậy,ta sợ là không thể lấy sức lực của một người để áp chế." Hắn xiết chặt nắm đấm,vẻ mặt kiên định, "Cho nên...ta muốn đem cờ mang đến tiên môn,Huyền Thiên Tông.Vị trí linh mạch ở trên đó có thể dùng linh khí tẩy đi lệ khí của ác quỷ,nhờ đó mà siêu thoát trăm ngàn linh hồn ở bên trong.Chỉ là..."

Hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì, có chút do dự quay đầu nhìn Thẩm Huỳnh một cái, "Từ đây đi đến Huyền Thiên Tông đường xá rất xa,đệ tử tài sơ học thiển*(1),nếu như cờ này xảy ra biến cố gì, chỉ sợ là hữu tâm vô lực*(2)."

[ *(1) Tài sơ học thiển: Bất tài,kém cỏi. *(2) Hữu tâm vô lực: Có lòng nhưng không có sức. ]

Đột nhiên hắn ôm quyền quỳ xuống trước mặt nàng, "Đệ tử cả gan mời sư phụ đi cùng ta đến Huyền Thiên Tông."

"Được!"

"Ta biết sư phụ ở chỗ này tu hành.Đột nhiên rời đi,sợ là sẽ... Ồ? Ồ! Sư....sư phụ,người đồng ý rồi!" Nghệ Thanh không dám tin trợn to hai mắt,hắn lại có cảm giác giống như là nghe nhầm. Dù sao người lựa chọn sống ở bên cạnh Yêu Giới nhất định là do tu vi gặp trở ngại lớn,có chút bất đắc dĩ.Mà việc tu hành,tối kỵ chính là bỏ dở giữa chừng.Nàng lại có thể đáp ứng dễ dàng dời đi như vậy!

"Đứng lên đi." Thẩm Huỳnh kéo Nghệ Thanh đứng dậy,ngươi nói ngươi biết đường từ sớm có phải tốt rồi không.Ở trong rừng sâu như vậy mấy tháng,nếu không phải do mấy tên thợ săn đó sống chết không chịu mang nàng ra ngoài,lại cộng thêm chính mình là dân mù đường nghiêm trọng,sợ là đến lúc đó cũng không cần tìm một cái nhà lá,nàng đã sớm phóng túng đi ra ngoài. Quả nhiên thu đồ đệ vẫn có chỗ tốt.

"Khi nào thì chúng ta đi a? Suy nghĩ không bằng hành động,không thì hiện giờ chúng ta liền xuất phát đi! Cơm trưa có thể bỏ túi mà."

"Sư phụ...." Nghệ Thanh cảm thấy mũi chua xót,lòng tràn đầy cảm động đến không còn chỗ chứa, sư phụ quả thật là người thiện lương,cuộc đời này hắn không thẹn vì đã vào sư môn.

"Ngớ ra làm gì?" Thẩm Huỳnh xoay người đi ra khỏi phòng bếp, vẫy vẫy tay, "Nhanh,đem cơm trưa bỏ vào túi đi,chúng ta vừa đi vừa ăn.Thời gian cấp bách,thức ăn trong nồi coi như xong." Ngược lại hắn đã rán rồi.

"Vâng!" Nghệ Thanh xoa xoa mũi,trấn áp con tim đầy cảm động,hắn xoay người tắt lửa,nghiêm trang bước ra ngoài,mơ hồ có loại đồ vật tên là "Sư môn kiêu ngạo" tuôn ra ngoài.

Cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái nơi rách nát này,Thẩm Huỳnh có chút hưng phấn,nhìn vào trong nhà suy nghĩ muốn thu dọn một chút,lại phát hiện nàng hình như không có gì để thu dọn.Suy nghĩ một chút,nàng xoay người viết một tờ giấy để lại cho thỏ.Nàng lại ra ngoài nhìn một cái,đồ đệ đầu bếp đã bỏ cơm trưa vào túi,đang đứng chờ nàng rồi.

"Được rồi." Nàng đi tới bên cạnh hắn,thuận miệng hỏi, "Đi bên nào?"

Nghệ Thanh đưa tay chỉ bên phải, "Đi về phía nam là được rồi."

"Vậy đi thôi!"

"Vâng." Hắn theo thói quen giương tay một cái,một thanh kiếm trống rỗng liền xuất hiện trước mặt,hắn đi lên phía trước một bước,ngự kiếm liền phi thân lên.Hắn đang định tăng tốc,quay đầu lại nhìn thấy người nào còn đang đứng tại chỗ,vì vậy hắn khẽ nhắc nhở một chút, "Sư phụ? Đi đến Huyền Thiên Tông từ đây rất xa,cần phải ngự kiếm mà đi."

Thẩm Huỳnh: "...." Ngự kiếm là cái công nghệ cao gì? Nếu nàng biết bay thì sẽ ở đây mệt nhọc 4 tháng sao?

"Sư phụ?"

"Ta không biết."

"A?" Nghệ Thanh còn tưởng là mình nghe lầm,lại thấy bộ dáng nàng cũng không giống như đùa giỡn,hắn mới thử dò xét hỏi, "Sư phụ.... Người có thói quen ngự khí mà đi?"

"Không có."

"Thế còn ngự phong?"

"Chưa từng nghe thấy."

"Thế còn độn hành?"

"Không biết."

"...."

[ Ta muốn giải thích một chút cho các bạn không hiểu,ở trên có "ngự kiếm","ngự khí" và "ngự phong" tương ứng là sử dụng kiếm,không khí và gió để đi.Còn "độn hành" chính là kiểu đi siêu nhanh ý,là đi bộ trên đất nhưng rất nhanh,kiểu dịch chuyển tức thời giống như gió thổi qua thôi ý ( cũng không biết hiểu vậy có đúng không nữa T^T) ]

Nghệ Thanh trầm mặc suốt một phút mới mang bộ mặt phức tạp bay trở lại,do dự đưa tay ra trước mặt nàng,nói, "Vậy.... Ta có thể chở sư phụ một đoạn đường được không?"

"Hay lắm!" Đối phương lập tức trả lời,xoay người nhảy lên trên kiếm của hắn, "Cảm ơn,ta đứng vững rồi,lái xe đi."

Hắn nhìn dáng vẻ vội vàng của nàng,thấy nàng có chút.... hưng phấn quá độ? Cực kỳ giống mấy tiểu đệ tử lần đầu tiên ngự kiếm của các môn phái.

Nghệ Thanh lắc đầu,ném ý tưởng hoang đường này đi,mang người lần nữa phi kiếm lên. Sư phụ lợi hại như vậy, làm sao có thể không biết ngự kiếm? Nhất định là có nguyên nhân khác. Chẳng lẽ là bởi vì tối hôm qua,lúc diệt trừ yêu khí cho hắn,sư phụ bị nội thương gì? Để tránh cho hắn lo lắng nên người mới không nói cho hắn biết?

Hắn càng nghĩ càng thấy có khả năng, không nhịn được liên tục quay đầu nhìn về phía Thẩm Huỳnh, sư phụ... Thật là quá thiện lương.

Thẩm Huỳnh lần đầu đi lên trời: "...." Ách, đầu bếp tiện nghi cứ nhìn nàng bằng ánh mắt thiếu nhi yêu mến là cái quỷ gì? Không phải là cùng bay với ngươi một cái thôi sao?

————————

Hai người cùng bay, ước chừng tốn 2 ngày.Ra khỏi rừng rậm yêu khí bao phủ,sau còn xuyên qua một mảnh cánh đồng hoang vu,mãi đến buổi chiều ngày thứ 3 bọn họ mới nhìn thấy một thành trì nhỏ,mơ hồ có thể nghe được tiếng người náo nhiệt.

"Sư phụ, đến rồi." Nghệ Thanh ngừng lại, thu hồi Linh Kiếm.

"Đây là Huyền Thiên tông?" Thẩm Huỳnh ngẩng đầu nhìn dòng chữ trước cửa thành,lại phát hiện nàng nhìn không rõ.

"Không phải." Nghệ Thanh lắc đầu một cái, "Đây là thành trì gần nhất. Huyền Thiên Tông đường xá quá xa, nếu chỉ ngự kiếm sợ rằng sẽ phải tốn nửa tháng mới đến được sơn môn. Trong thành có pháp trận truyền thống,có thể trực tiếp đến Huyền Thiên Tông."

"Ồ" Mặc dù nàng nghe không hiểu,nhưng chắc là nói thành này có đường tắt.

Nghệ Thanh mang người tiến vào thành,xuyên qua đường phố náo nhiệt,thẳng một đường đi đến trung tâm của nơi này.Mãi cho đến khi đi đến một quảng trường nhỏ có nhiều người nhất hắn mới dừng lại.Người ở đây rất nhiều,có người tụ ba tụ năm,cũng có người độc hành ( đi một mình),từng người tiên phong đạo cốt* xếp thành một hàng,giống như đang đợi cái gì đó.

[ *Tiên phong đạo cốt: Có cốt cách dáng dấp của bậc tiên. ]

Nghệ Thanh mang Thẩm Huỳnh xếp vào đội ngũ sau cùng trước mặt,chỉ chỉ đằng trước nói, "Sư phụ, truyền tống trận ở phía trước,một lúc nữa chúng ta có thể đến Huyền Thiên Tông rồi."

"Ừm." Thẩm Huỳnh xoa xoa đầu,chút có mệt mỏi rã rời,không có tinh lực quan sát bốn phía.

Đội ngũ đi rất nhanh,không tới chốc lát bọn họ liền đứng lên đầu.Lúc này Thẩm Huỳnh mới thấy rõ,ở giữa mặt đất có một đồ án phát sáng lên,có chút giống như ma pháp trận trong anime, cột đá bốn phía đứng thẳng,trên đó viết cái gì nàng cũng không nhận ra.Nhưng người đi vào bên trong trận pháp liền biến mất.

Hóa ra đây là truyền thống trận nha! Thẩm Huỳnh có chút ít cảm giác chuyển kiếp thật thoải mái.

"Mỗi người năm mươi linh châu." Tu sĩ canh giữ ở trước truyền thống trận đưa tay ra trước mặt hai người.

Nghệ Thanh theo thói quen sờ túi trữ vật ở bên người,lại không sờ thấy,thân thể hắn cứng đờ, nhất thời biến sắc liếc sang bên cạnh.

"Sao vậy?" Thẩm Huỳnh nhìn hắn một cái.

Trên mặt Nghệ Thanh đã xanh càng thêm xanh,hắn thấp giọng nói, "Ta quên mất việc túi trữ vật bị rơi lúc đánh nhau cùng Nhuế Mi rồi,sư phụ.... Có mang linh châu không?"

"Linh châu là cái gì?"

Nghệ Thanh: "...."

Thủ vệ: "...."

Sau khi xuyên việt,Thẩm Huỳnh gặp phải nguy cơ đầu tiên —— không có tiền!