Sư Phụ Lại Mất Tích Rồi

Chương 8: Yêu khí nhập thể



Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

"Này...." Thẩm Huỳnh đẩy nhẹ vào vai Nghệ Thanh, "Ngươi làm sao vậy? Này, đồ đệ, ngươi đừng làm ta sợ!"

"Sư phụ.... yên tâm! Ta... không sao!"

Không sao mới là lạ đó, đã hộc máu luôn rồi, mịa nó, vẫn còn đang ói ra máu kìa!

Thẩm Huỳnh có chút mơ hồ, nàng vừa mới thu đồ đệ, không lẽ hắn lại chết như vậy? Nhưng nàng chưa từng học y, lại với mấy thứ sáo lộ* ở thế giới này không phải là rất hiểu. Suy nghĩ một chút, nàng liền vọt vào bên trong rừng rậm, tiện tay bắt tiểu động vật Yêu giới vừa mới đi ra ngoài, để cho nó hỗ trợ nàng tìm Thỏ Vương đến xem một chút.

[ *sáo lộ: chỉ hành động mặt dày, không biết xấu hổ làm quen, tiếp cận đối phương ]

Đến lúc đó Thỏ Vương cũng tới rất nhanh, không tới 10 phút liền bật tới.

"Thượng tiên, ngài tìm ta sao?"

"Ta gọi ngươi tới vì muốn ngươi vào xem đầu bếp của ta.... Ách, đồ đệ của ta." Nàng vẫy vẫy tay.

Thỏ Vương vội vàng biến thành hình người đi vào phòng, quét mắt nhìn mặt đất một vòng chỉ thấy có một người, ở bên cạnh còn có một lá cờ đen, nó lập tức hiểu được có chuyện gì xảy ra.

"Thượng tiên, quý nhân vừa mới chữa trị kinh mạch,lại còn bị yêu khí nhập thể, hắn chưa kịp tống yêu khí ra khỏi cơ thể đã dùng linh khí phong ấn lá cờ đầy oán khí cho nên mới bị yêu khí cắn trả, dẫn tới việc phế phủ suy giảm,Kim Đan bị tổn thương."

Là ý gì? Nàng nghe không hiểu a.

"Vậy thì phải chữa thế nào?"

"Chuyện này....." Lỗ tai Thỏ Vương không nhịn được run lên một cái, "Yêu khí đối với người tu hành chẳng khác gì cực độc, yêu khí lại xâm nhập vào thân thể quý nhân đã lâu, muốn xua tan yêu khí thì ngoại trừ việc.... Dùng yêu đan mới có thể hút yêu khí trong người hắn ra."

"Yêu đan là cái gì?"

"Mỗi một yêu quái có thần trí đều tạo thành yêu đan trong cơ thể." Thỏ Vương chỉ chỉ cái bụng của mình, "Đó là căn nguyên để tu luyện của yêu tộc. Nhưbg mà không thể dùng yêu đan phổ thông được, chỉ có yêu đan từ bát giai trở lên mới có thể dùng."

"Như vậy..." Thẩm Huỳnh không rõ ý nghĩ mà nhìn vào bụng của Thỏ Vương.

Thỏ Vương sợ hãi đến cả người run lên, lập tức lùi lại mấy bước, "Thượng tiên,ta... Ta không được! Ta tuy là yêu đan cấp mười nhưng.... nếu như yêu đan rời khỏi thân thể thì ta sẽ chết."

"Ồ" Thẩm Huỳnh thần sắc thất vọng.

"Sư phụ không cần lo lắng cho ta." Nghệ Thanh một bên nhổ máu,một bên gấp rút mở miệng nói, "Do ta tự nguyện vận công che chắn lại Phệ Hồn Phiên,không liên quan đến ai.Trước khi chết có thể.... lạy người làm sư phụ,Nghệ Thanh.... vậy là đủ rồi!"

"Không được nói,đừng nói nữa." Thẩm Huỳnh thở dài ngồi bên cạnh hắn,bàn tay vỗ vỗ lưng hắn,giúp hắn thuận khí.Đột nhiên nàng như nghĩ tới cái gì,lập tức hướng về phía Thỏ Vương nói, "Thỏ,yêu đan của các ngươi có hình dạng gì?"

"Cái này cũng không nhất định." Thỏ Vương sợ hãi rụt người một cái, "Yêu loại chúng ta chủng tộc bất đồng,thuộc tính bất đồng thì hình dáng nội đan cũng sẽ không giống nhau,mặc dù đều là tròn nhưng màu sắc do thuộc tính cùng công pháp của yêu để biến thành."

"Ồ..." Nàng nghiêng đầu ngẩn ngơ, "Vậy chúng đều nằm trong bụng sao?"

Thỏ Vương gật gật đầu, "Chúng đều ở vị trí đan điền."

"Là như vậy a...." Trên mặt nàng lóe lên một tia sáng,nàng đột nhiên xoay người chui vào gầm giường,cả nửa người đều chui vào bên trong,chỉ còn hai cái chân ở bên ngoài.Bên trong vang lên vài tiếng cạch cạch,hồi lâu nàng mới ấp a ấp úng kéo ra một cái bao tải lớn,trực tiếp ném ra trước mặt thỏ.

"Thỏ,ngươi xem đi,có phải yêu đan là như vậy không?"

Thỏ Vương nghi ngờ kéo miệng túi ra,đột nhiên rào một tiếng đổ ra,trong lúc nhất thời từng viên hạt châu có lớn có nhỏ đùng đùng rơi ra đầy đất,đỏ,trắng,đen,xanh,màu gì cũng đều có.

"Yêu....yêu đan!" Thỏ Vương sợ tới ngây người, "Chuyện này....chuyện này...."

"Ồ,đây là do lúc trước ta đi bắt những động vật kia đột nhiên phát hiện nó có thể sáng nên liền đem về." Thẩm Huỳnh thuận miệng giải thích, "Ở chỗ này ta không có đèn cho nên muốn cầm mấy cái về dùng chiếu sáng. Nhưng những hạt châu này phần lớn đều chỉ có thể phát sáng tới một hai ngày,không thể sử dụng lại." Cho nên bất tri bất giác lấy luôn một nhóm.

Thỏ Vương: "..." Ngươi rốt cuộc đã giết bao nhiêu yêu a!

Nghĩ lại tình huống của vạn yêu ngày đó,nó dần bình tĩnh lại.

"Thế nào,những thứ này có thể sử dụng không?"

"Có thể,có thể!" Thỏ Vương vội vàng gật đầu,sao có thể sử dụng,tất nhiên là có thể sử dụng rồi.Nhiều Yêu đan như vậy,nó nhất thời kích động đến nỗi tay đều run lên.Phải biết trước giờ yêu loại cũng không có hòa bình,xưa nay đều giết chóc lẫn nhau vì ăn yêu đan của đối phương. Ăn yêu đan của yêu khác rất hữu dụng để tu luyện,nhưng yêu loại phần lớn tình nguyện tự bạo cũng sẽ không để loại yêu đan,hơn nữa nếu như yêu đó chết hơn một phút đồng hồ vẫn không lấy yêu đan ra thì yêu đan sẽ bị hư hại.Mà nó lại thấy ở chỗ này có yêu đan rơi đầy đất,lại còn toàn là yêu đan hoàn chỉnh.... Nhiều như vậy..... Nhiều như vậy!

Σ(°△°|||)︴

Thỏ Vương không khỏi đỏ mắt,nếu nó có thể lượm một viên cũng tốt a.Nó cưỡng ép đè lại trái tim tham lam,thuận tay nhặt lên một yêu đan bát giai đi tới gần Thẩm Huỳnh, "Thượng tiên, dùng cái này là được rồi." Nó nghiêm trang nói,khóe mắt lại nhịn không được liếc về phía yêu đan đầy đất.Cám dỗ này.... cũng quá lớn rồi đi.

"Phải làm sao?" Thẩm Huỳnh hỏi.

"Cởi quần áo xuống, đặt ở ngực là được rồi."

Thẩm Huỳnh vội vàng làm theo,nàng vừa đặt yêu đan xuống liền thấy từng tia khói xám giống như sương mù bay ra khỏi người Nghệ Thanh,tràn vào hạt châu.Không tới một khắc,yêu khí trong người hắn liền bị hút sạch sẽ.

Nghệ Thanh giật mình,hắn phát hiện không còn đau nữa rồi,linh khí trong cơ thể cũng đang bắt đầu vận chuyển,tự chữa trị kinh mạch.

"Đa tạ sư phụ!" Hắn lập tức quỳ xuống hành đại lễ.

Thẩm Huỳnh thở phào nhẹ nhõm,kéo hắn đứng dậy, "Không có việc gì là tốt rồi." Hù chết nàng, nàng còn tưởng sau này lại phải tiếp tục ăn thịt heo sống nữa chứ.

"Thượng tiên, nếu quý nhân đã không có việc gì, ta xin được cáo lui trước."

"Ồ,cực khổ ngươi rồi!"

"Làm phiền Yêu Vương rồi."

Thỏ Vương xoay người đi ra khỏi phòng,liều mạng nhịn không nhìn xuống dưới đất,dừng lại dừng lại,đây là đồ vật của thượng tiên,nó có mạng nhìn cũng không có mạng hưởng.

"Thỏ, chờ một chút!" Thẩm Huỳnh đột nhiên lên tiếng.

Thỏ Vương run lên,chỉ cảm thấy đáy lòng lạnh lẽo,không thể nào,nó chỉ nhìn một chút thôi mà.

Thẩm Huỳnh khom người bốc một nắm hạt châu,kín đáo đưa cho Thỏ Vương, "Ta thấy ngươi rất thích mấy hạt châu này,vậy thì cho ngươi! Coi như đây là quà cảm ơn mấy ngày nay ngươi đưa thức ăn tới cho ta."

Thỏ Vương sững sờ,ngơ ngác nhìn mấy chục viên yêu đan phẩm cấp khác nhau trong tay Thẩm Huỳnh,tim thỏ đột nhiên ấm áp,nhất thời có chút cảm giác muốn khóc.

"Thượng..... thượng tiên..."

"Đã trễ lắm rồi,ngươi mau về ngủ đi chứ?" Thẩm Huỳnh vuốt vuốt lông thỏ, "Không phải ngươi muốn sinh thỏ con sao? Trở về nghỉ ngơi sớm một chút!"

"Thượng tiên..." Thỏ Vương lòng tràn đầy cảm động,cọ xát mũi,không nhịn được bật thốt lên, "Thượng tiên,ngài thích thỏ con sao? Là loại vừa mới sinh đó.Nếu ngài muốn ta sẽ sinh cho ngài mấy con." Ngài không cần báo đáp,ta liền lấy thân báo đáp là được rồi.

"Ta không cần rồi." Nàng lắc đầu một cái,thuận tiện nói thêm một câu, "Ta thích ăn thỏ,nhưng không thích nuôi thỏ!"

"..."

-_-|||

Cảm giác cảm động vừa rồi nhất định là ảo giác! Ảo giác!

---------------------------------------Hoàn chương 8---------------------------------------

Tiểu Phiến: Ha ha,đọc đến đoạn cuối liền buồn cười. [ cười lăn lộn ] À mà chương này ngắn hơn mấy chương trước,convert cũng dễ nên ta edit rất nhanh,dù sao thì ta cũng chỉ muốn thông báo với mọi người là dạo này ta sẽ cố đăng 2c/1 ngày [ cười nguy hiểm ] hắc hắc.