Sát Vương

Chương 416: Huyết Nguyệt



Muội muội Tử Vũ của Truy Biến lấy ra một ít dược hoàn phân phát cho mọi người, nói sau khi nuốt có thể khôi phục thể lực rất nhanh. Những người khác kể cả Vi Liên sau khi nhận dược hoàn đều nuốt xuống, chỉ là Đường Tiêu dùng một thủ thuật che mắt, đem dược hoàn thu vào bên trong hồ lô, hướng Áo Bỉ lão ma xác nhận, sau khi thấy không có vấn đề mới nuốt nó xuống.

Đúng lúc này, Đường Tiêu đột nhiên nhìn về phương hướng cửa thôn, hắn cảm thấy một tia khí tức nguy hiểm đang hướng bên này nhanh chóng tới gần!

- Có Hồn Thi!

Huyết Nguyệt bên cạnh Truy Biến hô lớn một tiếng, cùng lúc đó, trong tay hắn cũng nhiều thêm hai thanh chủy thủ hình huyết nguyệt.

Đường Tiêu liền buồn cười, tất cả mọi người đều là hồn thi, còn hô "Có Hồn Thi", cái này không phải vừa ăn cướp vừa la làng sao?

Đường Tiêu động cũng không động, mà cảm ứng đến bốn phía, đối phương đã là đội hình nghiêm chỉnh, như vậy Hồn Thi đến, xem bọn hắn ứng phó như thế nào. Thông qua quan sát phản ứng của Truy Biến, Tử Vũ cùng Huyết Nguyệt ba người, có thể đại khái phỏng đoán thoáng một phát, động cơ che dấu thực lực của bọn hắn, cơ hồ đồng thời cùng tiếng la của Huyết Nguyệt, Đường Tiêu nghe được xa xa trong bụi cỏ truyền đến một hồi trầm thấp tiếng ré. Một cổ khí tức cực kỳ nguy hiểm từ trong bụi cỏ kia truyền tới. Căn cứ Đường Tiêu phán đoán, thực lực Hồn Thi này tuy xa xa không bằng Hồn Thi lúc trước giết chết ba đại Kiếm Thánh hay Dư An cùng Tử thần, nhưng đối với Đường Tiêu trước mắt mà nói. Cũng đã đầy đủ nguy hiểm.

Một sinh vật cực lớn, bốn vó hướng bên này chạy vội tới. Thân cao hơn trượng, dài có đến hai ba trượng, hình thể giống như trâu rừng, lại giống mãnh hổ, ánh mắt ngốc trệ, trong miệng đầy nước miếng, rất rõ ràng thuộc về Hồn Thi không có ý thức, không biết chiếm được thân hình yêu thú gì, lại tự hành tiến hóa một tí, sau đó thành bộ dạng kỳ quái hiện tại.

Bốn vó Hồn Thi hăng hái như điện. Vừa hiện thân liền hướng Trịnh, Đồng trong đội công qua, tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, Trịnh Đồng đã bị Hồn Thi này bổ nhào, thậm chí còn chưa kịp lên tiếng kêu cứu, đầu đã bị Hồn Thi một ngụm cắn nuốt xuống dưới, bên trong cổ bắt đầu phun máu như suối.

Hồn Thi một kích đắc thủ, lập tức quay đầu hướng Vương Thái bên người Trịnh Đồng đánh tới, một tiếng trầm đục. Vương Thái giơ tay cao lên, trọng phủ hướng thân hình Hồn Thi đập xuống, khó khăn lắm mới đứng vững trước lần tấn công này, nhưng Vương Thái rõ ràng có chút chống đỡ hết nổi, lại hợp chấn lực hướng phía sau lui lại mấy bước. Lúc này mới một lần nữa động búa ngăn cản công kích thứ hai của Hồn Thi. Sau đó lại vội vàng thối lui vài bước mới thoát khỏi công kích cường hãn của Hồn Thi kia.

Hồn Thi hiển nhiên cực kỳ tinh thông thuật săn mồi, trước khi lao ra đã ẩn nấp khí tức rất tốt, hơn nữa tới vô cùng nhanh, cơ hồ là Huyết Nguyệt vừa phát ra cảnh báo đã phát động tập kích, thời điểm mọi người phục hồi tinh thần lại, Trịnh Đồng đã đầu lìa khỏi xác, Vương Thái cùng nó đã đánh qua hai lượt.

Vương Thái liên tục ngăn chặn nhiều lần tấn công của Hồn Thi. Sau khi đánh tan một đợt công kích của Hồn Thi, rốt cuộc tìm được cơ hội hoàn thủ, huy động một búa đập xuống, nhưng mà Hồn Thi kia di động thân hình cực kỳ mau lẹ, thời điểm trọng phủ của Vương Thái đập xuống, Hồn Thi dĩ nhiên tránh đi một bên. Trọng phủ của Vương Thái đem mặt đất đập ra một khe rãnh rộng nửa mét. Nhưng mà không có thể dính vào thân thể Hồn Thi, mà một móng vuốt của Hồn Thi kia lại lăng không hướng trên đầu Vương Thái trảo xuống.

- Vèo! 

Một tiếng dây cung vang lên, Đường Tiêu chứng kiến trong tay Tử Vũ nắm một cường cung màu tím, bắn ra một đạo tử quang lao tới lợi trảo mà Hồn Thi chụp vào Vương Thái. Lam quang dừng lại, nguyên lai là một mũi tên màu tím, nó xuyên phá hộ thể hồn cương của Hồn Thi, sau đó xuyên qua lợi trảo của nó.

Hồn Thi đau đớn hí lên một tiếng, lợi trảo chậm lại, Vương Thái thuận thế lăn một vòng, từ phía dưới lợi trảo của Hồn Thi thoát khỏi phạm vi công kích của nó. Huyết Nguyệt tiếp được Vương Thái, hai tay huy động một thanh chủy thủ hình huyết nguyệt dài hơn một xích, hướng Hồn Thi xung phong liều chết tới.

Vương Thái tuy đào thoát khỏi phạm vi công kích của Hồn Thi, nhưng vẫn là một bộ kinh hồn chưa định, dù sao Trịnh Đồng ở bên cạnh hắn rất gần, một màn bị cắn chết kia cho hắn rung động quá lớn, lúc ấy nếu như Hồn Thi kia không lựa chọn cắn Trịnh Đồng trước mà nói. Hiện tại người nằm kia hẳn là hắn không thể nghi ngờ.

Truy Biến lấy ra một trảm đao vô cùng uy mãnh, dưới chân đạp mạnh hướng đầu Hồn Thi kia vọt tới, rất hiển nhiên, Trịnh Đồng chết, đội viên khác bị công kích. Làm cho hắn thân là đội trưởng không cách nào tránh chiến.

Đường Tiêu lạnh mắt thấy một màn này, cảm thấy Truy Biến, Tử Vũ cùng Huyết Nguyệt giống như đang diễn trò, dùng thực lực ba người hắn, toàn lực thi triển mà nói, cái Hồn Thi này căn bản không có khả năng tới gần đoàn đội, càng không có khả năng giết Trịnh Đồng, làm Vương Thái rơi vào nguy hiểm.

Đã như vậy, Đường Tiêu cũng không cần ra tay làm công kích vô vị .

Song chủy của Huyết Nguyệt như thiểm điện mà hướng cổ của Hồn Thi đâm xuống, nhưng mà Hồn Thi động tác cực kỳ nhanh nhẹn, nó đột nhiên vội vàng thối lui, rời xa hơn trượng để tránh một dao này, Huyết Nguyệt lập tức lao nhanh về phía trước, lại là một chủy đâm tới.

Đường Tiêu lui về phía sau mấy bước, thờ ơ lạnh nhạt nhìn hết thảy, một bộ người ngoài cuộc xem trò vui, căn bản không muốn xen vào chuyện này.

Hồn Thi tuy ánh mắt ngốc trệ, nhưng mà thần trí một chút cũng không hồ đồ, sau khi thấy Truy Biến cầm đại đao hăng hái đuổi tới, nó lần nữa liên tục thối lui, lập tức kéo dài khoảng cách giữa Huyết Nguyệt cùng Vương Thái, còn khoảng cách với Truy Biến càng lúc càng xa, làm cho Hồn Thi gặp cục diện một đối ba nhưng vẫn duy trì trạng thái một đánh một.

Huyết Nguyệt không biết có phải là giết đến váng đầu hay không, hắn không ngờ lại một mình đuổi theo Hồn Thi, lộ ra có chút độc thân liều lĩnh rồi, giờ phút này phản ứng bình thường, hẳn là đợi Truy Biến chạy tới, Vương Thái một lần nữa từ trên mặt đất đứng lên, lại hướng Hồn Thi tiến hành công kích mới đúng.

- Huyết Nguyệt, không được kích động!

Truy Biến quát to một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng, cũng tiếp tục hướng trước vọt tới.

Nhưng mà hết thảy đều đã chậm, sau khi Hồn Thi nghiêng người tránh thoát một dao của Huyết Nguyệt, thừa dịp Huyết Nguyệt chưa kịp thu hồi trủy thủ, liền bay lên không tấn công, đột nhiên đánh về phía thân thể Huyết Nguyệt, hai lợi trảo giống như ác hổ đâm vào trong lồng ngực Huyết Nguyệt, đem trái tim của Huyết Nguyệt móc ra.