Sa Vào Lòng Anh

Chương 2



Hôm sau, khi trời mới tờ mờ sáng, Hạ Chi bị tiếng rao hàng đánh thức: “Bánh ú, bánh chưng ống trúc đây…”

Cô xuống giường, dụi dụi mắt, đứng dậy đi ra ngoài.

Đúng lúc Liễu Tư Nhiên vừa đi vào, trong tay cầm túi bánh, cười nói: “Mẹ mua cho con 2 cái bánh này, là bánh ngày xưa con thích ăn nhất đó.”

“Vâng, con cảm ơn mẹ.”

Hạ Chi không biết nói gì, chỉ có thể lễ phép nói lời cảm ơn.

Từ khi bố mẹ ly hôn, mỗi năm cô được gặp mẹ nhiều nhất 2 lần, đã sớm biến thành “người quen thuộc mà xa lạ” rồi.

“Nói mấy lời khách sáo với mẹ làm gì chứ?” Mẹ Hạ có chút mất tự nhiên, dọn dẹp bàn ăn, nói: “Nhà hàng xóm có cô con gái cùng tuổi với con, con bé tên Hàn Kim Lộ, học ở trường chuyên trung học, mẹ đưa con qua đó, hai đứa làm quen với nhau nhé.”

Hạ Chi không có ý kiến, cô nghe theo lời mẹ mình.

Với cô mà nói, cuộc sống hiện tại như thiên đường vậy, không cần phải để ý sắc mặt của người khác, không cần phải sợ hãi hoặc không dám thở mạnh, còn gì để cô không phải nghe lời chứ?

Tính tình Hàn Kim Lộ hướng ngoại hoạt bát, cô nàng kéo tay Hạ Chi, nói với Liễu Tư Nhiên: “Dì ơi, dì cứ yên tâm giao cậu ấy cho con nhé, con đảm bảo sẽ dẫn cậu ấy đi chơi, đi dạo, tuyệt đối không để cậu ấy thấy buồn chán đâu.”

“Dì cảm ơn con, lúc về qua nhà dì ăn cơm nhé.”

Bây giờ mẹ Hạ mới yên tâm đi làm, Hàn Kim Lộ dẫn Hạ Chi vào phòng, cô nàng thích xem manhua, thích đu idol, trong phòng tràn ngập poster của nhiều nghệ sĩ nam nổi tiếng, trên giá sách tất cả đều là truyện manhua.

Tuy sống cùng một ngõ nhưng nhà Hàn Kim Lộ giàu hơn nhà cô nhiều.

“Dạo này tớ mê anh này này nhất, cậu có biết anh ấy không?” Hàn Kim Lộ chỉ vào người con trai trong ảnh và hỏi cô.

Hạ Chi lắc đầu, Hàn Kim Lộ cười nói: “Anh ấy là nhóm trưởng của THY, mới debut năm ngoái đó! Sao cậu lại không biết?”

“Tớ không hay xem TV.”

“Bây giờ ít người xem TV lắm, đều dùng điện thoại, cậu không dùng Weibo à?”

Hạ Chi xấu hổ, tay cầm điện thoại: “Cậu thấy nó dùng được Weibo sao?”

Hàn Kim Lộ trợn tròn mắt, nhịn không được cười nói: “Ôi trời, giờ cậu còn dùng loại này á…”

Cô ấy nhận ra lời của mình có chút mỉa mai, vội vàng giải thích: “Tớ không có ý cười nhạo cậu đâu! Tớ chỉ cảm thấy có chút khó tin thôi.”

“Tớ biết.” Hạ Chi mỉm cười, cũng không để tâm.

Hàn Kim Lộ và Hạ Chi ngồi trong phòng một lát thì thấy chán, cuối cùng cả hai cùng nhau ra ngoài đi dạo.

Hai cô gái đi về hướng Đông, Hàn Kim Lộ nói phía trước có công viên, hoa ở đó nở rất đẹp.

Hai người còn đang nói chuyện, đột nhiên có tiếng nói vang lên: “Hello mỹ nữ.”

Hạ Chi quay đầu, thấy một nam sinh mỉm cười tươi rói, chính là người hôm qua đi xe quá nhanh làm nước bẩn hắt lên váy cô.



Bên cạnh anh ta còn có một chàng trai khác, đội mũ lưỡi trai màu đen còn đeo cả khẩu trang làm người khác không thể nhìn thấy gương mặt anh.

Nhưng ánh mắt trong trẻo mà cực kì lạnh lùng kia khiến cô chắc chắn rằng chàng trai đó chính là người hôm qua từ chối ý tốt của cô, Hạ Chi chưa bao giờ gặp người nào có khí chất chói mắt như thế, tùy tiện đứng chỗ nào đó cũng có thể gọi là cảnh đẹp nhân gian.

Hàn Kim Lộ nhận ra Giang Ngự và Tiếu Tắc Diệp, lập tức kéo Hạ Chi rời đi, như là nhìn thấy quỷ vậy.

Tiêu Tắc Diệp khó hiểu sờ gáy, đang định đi theo thì bị Giang Ngự hung hăng vỗ mạnh vào đầu: “Nhìn không ra người ta không muốn nói chuyện với mày sao, đồ ngu này.”

“Hôm qua rõ ràng cô ấy nhiệt tình lắm mà.” Tiêu Tắc Diệp cố gắng biện minh cho bản thân, quay đầu nhìn Giang Ngự, “Tất cả là tại mày đấy, mặc cả cây đen, còn đeo khẩu trang, nhìn như sát thủ, có cô gái nào nhìn mà không sợ chứ?”

“Bọn họ nhìn thấy chỉ muốn sà vào lòng tao thôi.”

Bên kia, Hàn Kim Lộ kéo Hạ Chi đi một quãng xa, cẩn thận nhìn ngang nhìn dọc, nói với cô: “Cậu quen hai vị đại ma vương kia à?”

“Hôm qua mới gặp, cũng không tính là quen biết.”

“Vậy là tốt rồi, ngàn vạn lần đừng động tới bọn họ nhá, muốn học hành yên ổn ở trường thì nhớ cách xa bọn họ một chút.”

Nghe Hàn Kim Lộ nói vậy, Hạ Chi không hiểu được, cô nàng lại tiếp tục giải tích: “Cái người đeo khẩu trang đó, là một hotboy trong trường, tên là Giang Ngự, ở trường được nhiều nữ sinh theo đuổi lắm, đơn giản là vì mặt tiền đẹp trai, nhưng mà cái người này, gia đình cậu ta có chút phức tạp, mẹ cậu ấy thần kinh có vấn đề, còn bố là tội phạm giết người, cậu nói xem người như cậu ta thì có chỗ nào tốt chứ? Dù sao ngoài ẩu đả đánh nhau suốt ngày thì học hành cũng chẳng ra sao.”

Hạ Chi không biết gì nên không dám nhận xét, nhưng hôm qua nhìn thấy gương mặt ấy, cô không biết anh là người như thế nào, nhưng chắc chắn là người rất kiêu ngạo.

Hàn Kim Lộ dẫn Hạ Chi đi dạo một vòng, nháy mắt đến giờ cơm chưa, cô ấy quyết định dẫn cô đến ăn thử món đặc biệt ở đây.

Hai người đi vào trong quán, Hàn Kim Lộ lớn tiếng gọi món: “Cho cháu hai bát mì thịt kho tàu nhé… cậu có ăn kiêng cái gì không? Có ăn cay không?”

Hạ Chi nhẹ nhàng lắc đầu, Hàn Kim Lộ cười kéo cô tìm chỗ ngồi xuống.

“Tớ đi lấy đũa thìa nhé.”

Hạ Chi mới đứng dậy chợt nghe thấy âm thanh quen thuộc.

“Lộ Phong đúng là tên chó con, trọng sắc khinh bạn, yêu đương một cái là ngay cả huynh đệ mình cũng vứt ra sau, tức chết mất.”

Tiêu Tắc Diệp còn chưa nói xong thì thấy Hạ Chi, giây sau liền đổi giọng nhẹ nhàng, “Cậu cũng tới ăn mì sao?”

Hạ Chi gật đầu, nhớ tới mấy lời Hàn Kim Lộ vừa nói, quyết định tránh xa cậu ta một chút.

Nhưng Tiêu Tắc Diệp lại tới gần cô, nháy mắt nói: “Cậu xem bọn mình lại gặp nhau rồi này, hay là ngồi cùng một bàn đi.”

“Chỗ tôi là bàn hai người, sẽ chật.”

“Không sao, chật chội một chút có đáng gì đâu chứ.”

Nhìn dáng vẻ như chó liếm của Tiêu Tắc Diệp, Giang Ngự thực sự không muốn thừa nhận mình và cậu ta quen nhau.

Anh gọi một tô mì, ngồi xuống bàn bên cạnh cửa sổ, tháo mũ và khẩu trang xuống.

Hạ Chi lơ đãng liếc Giang Ngự một cái, cả người anh chìm trong ánh nắng trông dịu dàng hơn nhiều, mấy vết thương trên mặt cũng đã mờ đi, làm cho người khác cảm thấy trên người anh có một loại khí chất rất đặc biệt.

Không biết anh đang suy nghĩ điều gì, ngón tay khẽ gõ trên bàn, Hạ Chi thấy bàn tay này mà không dùng để đàn piano thì thật đáng tiếc, đột nhiên Giang Ngự quay đầu lại nhìn cô, “Nhìn lâu thì phải thu tiền.”

Tim cô đột nhiên đập loạn xạ, gương mặt đỏ bừng không biết nên làm thế nào, vội vàng giả vờ nói chuyện với Hàn Kim Lộ trốn tránh tầm mắt của anh.

Tiêu Tắc Diệp thấy Giang Ngự đùa giỡn cô gái của mình, tức giận đập bàn, ánh mắt cảnh cáo: Đừng hòng dòm ngó người của tao.

Giang Ngự khinh thường cười nhạo một tiếng, mà cười kiểu rất quái lạ, làm cho người khác không đoán được suy nghĩ của anh.

Giang Ngự tùy ý vắt chéo chân, miễn cưỡng trả lời: “Ông đây muốn giành lấy thì mày ngăn cản được à?”

Tiêu Tắc Tiệp ngẩn người một lúc, nghĩ đến việc Giang Ngự không có hứng thú với con gái mới bình tĩnh lại.

Giang Ngự chắc chắn chỉ nói đùa thôi.

Ông chủ bưng bát mì ra, hơi nóng làm Hạ Chi đỏ mặt, Hàn Kim Lộ cười hì hì một tiếng.

“Cậu dễ đỏ mặt quá.”

“Có sao.” Hạ Chi cầm đũa đảo mì chuẩn bị ăn.

Hàn Kim Lộ nhìn Giang Ngự rồi nhìn Tiêu Tắc Diệp, nhỏ giọng hỏi: “Hai người bọn họ đều có ý với cậu đúng không?”

Tiêu Tắc Diệp trong mắt Hàn Kim Lộ chính là một tên công tử đào hoa, thay người yêu như thay áo, mà đối xử với Hạ Chi nhiệt tình như thế, chắc chắn vì cảm thấy Hạ Chi xinh đẹp. Nhưng còn Giang Ngự? Giang Ngự không hay để ý đến con gái, nhưng vừa nãy còn nói đùa với Hạ Chi.

Hạ Chi không trả lời, chuyên tâm ăn mì.

“Đến rồi đây.”

Tiêu Tắc Diệp bưng bát mì, thuận tay cầm ghế dựa ở giữa phòng ngồi vào bàn của Hạ Chi.

Cậu ta nhìn Hàn Kim Lộ chằm chằm, “Sao tôi thấy cậu quen mắt thế nhỉ? Cậu cũng học ở trường chuyên trung học sao?”

“Ừ.”

Tính tình Hàn Kim Lộ rất hoạt bát, nhưng ngồi đối diện Tiêu Tắc Diệp lại trở nên thận trọng.

Hạ Chi mặc kệ mấy lời Tiêu Tắc Diệp nói, không đáp lại một câu, mặc dù cậu ta cứ tỏ vẻ nam tính mị lực nhưng cô hoàn toàn không thèm để ý, chỉ tập trung ăn mì.

Tiêu Tắc Diệp chưa từng gặp qua chuyện khó nhằn như vậy, ngày xưa muốn theo đuổi ai, cậu ta chỉ cần vẫy tay một cái là xong, không giống như người trước mặt này, dù làm đủ mọi trò nhưng cô vẫn không để ý tới.

“Ui, tôi còn chưa biết cậu tên là gì nữa.” Tiêu Tắc Diệp bỗng nhiên phát hiện một vấn đề quan trọng, mở miệng giới thiệu: “Tôi họ Tiêu, tên là Tắc Diệp, cậu nhớ phải ghi lòng tạc dạ tên tôi đấy nhé.”

“Xin lỗi.” Hạ Chi đẩy bát mì, có lẽ đã ăn xong rồi, “Tôi đoán cậu muốn theo đuổi tôi đúng không? Nhưng tôi không muốn nghĩ đến chuyện yêu đương.”

Trong cuộc đời của Tiêu Tắc Diệp, cô là người đầu tiên từ chối cậu ta thẳng thừng như vậy, Tiêu Tắc Diệp trợn tròn mắt.

Hạ Chi rất khách sáo, bình tĩnh lẳng lặng nhìn cậu ta.

Hàn Kim Lộ phát hiện, đối với chuyện gì Hạ Chi cũng giống như bây giờ, ôn nhu dịu dàng, khôn khéo hợp lòng người, thoạt nhìn thấy ngọt ngào không mấy sắc sảo, nhưng kỳ thật cô lại rất có nguyên tắc và lập trường hơn bất kì ai, cô sẽ dùng tấm lòng của mình để đối đãi người khác, nhưng cũng sẽ không bị những điều bên ngoài quấy nhiễu.

Hạ Chi đứng dậy tính tiền, trả luôn cả phần của Hàn Kim Lộ.

Khi cô về chỗ ngồi thì Hàn Kim Lộ cũng ăn xong rồi, biết Hạ Chi giúp mình trả tiền, cô nàng cười nói: “Lần sau tớ sẽ mời lại cậu nhé.”

Hai cô gái từ trong quán đi ra, Tiêu Tắc Diệp chẳng còn tâm trạng ăn mì nữa, cậu ta đẩy bát mì, buồn bực không có chỗ phát tiết.

Lát sau cậu ta đi đến bên cạnh Giang Ngự, tức giận nói: “Hình như tao thực sự thích cậu ấy rồi.”

“Không phải lúc nào mày cũng nói câu này à?”

“Lần này là thật, tao còn cảm thấy trái tim như bị dao cứa đây này.” Tiêu Tắc Diệp nói xong liền lấy tay che ngực khoa trương làm màu, “A! Đau lòng quá đi.”

Giang Ngự lạnh lùng cười, “Bây giờ tao mới là người lo lắng xem có nên chấm dứt tình anh em giữa chúng ta hay không.”

Anh sợ chơi với Tiêu Tắc Diệp lâu quá sẽ ảnh hưởng tới IQ của mình.

***

Trường trung học mà Hạ Chi chuyển tới yêu cầu phải có bài thi đầu vào, nếu đạt mới được theo học, mẹ Hạ biết thành tích của Hạ Chi rất tốt mới yên tâm báo danh cho cô vào ngôi trường trọng điểm này.

Hạ Chi một mình tới trường, vừa định vào đã bị bảo vệ ngăn lại yêu cầu đăng kí, cô viết tên, nơi ở cùng số điện thoại liên hệ, vừa mới buông bút thì nghe thấy tiếng cười phía sau truyền đến: “Ồ, hóa ra cậu tên là Hạ Chi.”

Giọng nói này…

Hạ Chi quay đầu lại liền thấy Giang Ngự.

Hiếm khi Hạ Chi thấy anh ăn mặc kiểu này, áo sơ mi trắng tinh sạch sẽ, tùy ý cởi 2 cúc áo trên cùng, xương quai xanh gợi cảm thoắt ẩn thoắt hiện.

Một thời gian không gặp, vết thương trên mặt dường như đã lành hẳn, nhìn kỹ cũng không thấy.

Giang Ngự ra hiệu với cô, Hạ Chi đờ người 2 giây mới hiểu được anh muốn lấy cây bút.

Cô cầm bút đưa cho anh, không cẩn thận chạm vào đầu ngón tay, theo bản năng ngón tay co lại.

Giang Ngữ viết chữ rồng bay phượng múa trên giấy, ghi tên cùng một dãy số, Hạ Chi không muốn nhìn trộm, theo bản năng nhìn thoáng qua, nhưng Giang Ngự vừa vặn bắt gặp ánh mắt của cô.

“Muốn biết số điện thoại của tôi à?” Anh nâng khóe môi cười nhàn nhạt. “Trực tiếp hỏi không được sao?”

Hạ Chi: “…”

Từ trước đến nay cô chưa từng gặp ai tự luyến như vậy.

Hai người từ phòng bảo vệ đi ra, Hạ Chi không biết khu văn phòng của giáo viên ở đâu bèn hỏi Giang Ngự.

Anh đút tay vào túi, lười biếng trả lời ba chữ: “Đi theo tôi.”

Trường học của bọn họ rất lớn, trong khuôn viên trường có thư viện, còn có sân bóng rổ, phải đi một vòng lớn mới tới nơi.

Ngày hạ tháng 8 nóng rực, Hạ Chi đi dưới ánh nắng, trán đầy mồ hôi, gương mặt trắng nõn giờ đã biến thành màu hồng như quả táo.

Cô quay đầu nói cảm ơn với Giang Ngự thì đã thấy anh đi rồi.

Tuy cứ mở mồm ra là tỏ vẻ thiếu nợ người khác, nhưng tính tình không tệ lắm.

Hạ Chi hiện tại lại có ấn tượng tốt về Giang Ngự.

***

Làm xong bài kiểm tra đã là xế chiều, mặt trời ngoài khung cửa sổ dần dần ngả về tây, nhuốm không gian thành màu cam nhạt, thế gian trước mặt giống như bị sắc thái huyền bí bao phủ.

Hạ Chi mang bài kiểm tra đưa cho giáo viên mới rời khỏi văn phòng, không nghĩ trên đường về sẽ gặp lại Giang Ngự, cô không biết tại sao còn chưa khai giảng mà Giang Ngự đã tới trường, nhưng với mối quan hệ hiện tại của hai người cô cũng không tiện hỏi lắm.

Hạ Chi đi về phía trước, không có ý định chào hỏi Giang Ngự, Giang Ngự mím môi cười, vừa nãy còn nói cảm ơn với mình mà giờ lại giả vờ không quen biết? Đúng là cái đồ vô lương tâm.

“Anh Ngự, đợi ăn xong xiên này rồi đi?”

Lâm Khê Ngôn từ sau chạy lại, túm lấy vai Giang Ngự.

Hai người họ đều là học sinh năng khiếu thể dục, tháng sau có trận thi đấu nên mới bị gọi tới trường luyện tập trong cái thời tiết nóng như lửa đốt này.

“Không đi.” Giang Ngự hất cánh tay cậu ta, ánh mắt lộ vẻ không kiên nhẫn.

“Sao thế? Có việc bận à?”

Lâm Khê Ngôn hỏi, bỗng nhiên thấy phía trước có cô gái xinh đẹp, không khỏi nhỏ giọng nói thầm: “Sao lại có nữ sinh tới trường giờ này nhỉ? Nhìn bóng dáng phía sau đã biết chắc chắn là người có khí chất.”

Trên mặt Lâm Khê Ngôn tỏ vẻ hưng phấn cười nói: “Chờ tí, tao đi đến làm quen đã.”

Lâm Khê Ngôn còn chưa đi được nửa bước đã bị Giang Ngự nắm lấy cổ áo, “Rảnh thế à?”

“Đm! Chỉ có mày mới nghĩ làm quen với mỹ nữ là nhàn rỗi thôi!” Lâm Khê Ngôn trừng mắt nhìn anh, “Bản thân đã không có hứng thú với con gái rồi thì để tao…”

“Câm miệng.”

Giang Ngự che miệng cậu ta, lạnh lùng liếc mắt cảnh cáo.

Hạ Chi nghe thấy tiếng động phía sau, quay đầu lại nhìn.

Nhưng cái nhìn này khiến trái tim nhỏ bé của Lâm Khê Ngôn bỗng nhiên đập liên hồi.

Cậu ta gỡ tay Giang Ngự ra, “Đây là tiên nữ à?”

“Đúng là không có tiền đồ, chưa từng nhìn thấy con gái à?”

“Chưa thấy ai xinh thế bao giờ.” Lâm Khê Ngôn cười cười, “Không được, tao phải đi tới làm quen với người ta.”

Giang Ngự giữ cổ áo Lâm Khê Ngôn, làm cho cậu ta không đi tiếp được, cậu ta nghi hoặc nhíu mày, “Sao mày khác thường thế? Không phải mày cũng để ý cô ấy đó chứ?”

Lâm Khê Ngôn nhớ rõ Giang Ngự chưa bao giờ động tới chuyện của người khác.

Giang Ngự mím môi không trả lời.

Có lẽ vì sự ấm áp ngắn ngủi kia nên đối với cô, anh luôn cảm thấy có gì đó rất đặc biệt, có lẽ đây không gọi là thích, nhưng anh không muốn những thứ không tốt đẹp như thế này gây họa cho cô.

Hạ Chi vừa ra khỏi cổng trường liền nhìn thấy một cô gái mặc váy hồng xinh đẹp, trong mùa hè nóng nực như vậy mà cô ấy vẫn để tóc dài xoăn sóng, trông rất tao nhã, trên người có loại khí chất mà người ta không thể với tới, tựa như cách một trời một vực.

Hai cô gái liếc nhìn nhau, lúc đầu ánh mắt có chút coi thường, không biết cô gái kia nhìn thấy cái gì mà vui mừng vẫy tay: “Giang Ngự.”