Sa Điêu Lốp Xe Dự Phòng Online Sửa Mệnh

Chương 1: Nhớ lại



Trong căn phòng to màu trắng tinh, được điểm xuyết một vài ánh đỏ bởi những bông hoa tulip được đặt trên bệ cửa sổ. Ánh nắng mặt trời chiếu vào thân hình bé nhỏ đang nằm ngủ trên giường. Trên chiếc giường King sizes, một bé gái có dung mạo tựa tiên nhiên đang nằm ngủ. Làn da trắng nõn mịn màng được ánh mặt trời chiếu vào càng làm tăng thêm vẻ rực rỡ. Trên người bé gái mặc một chiếc váy màu xanh lam, càng khiến người khác nhìn vào thêm choáng váng.

Cô bé dường như bị ánh mặt trời làm cho tỉnh giấc, đôi mi đen cong vút rậm rạp khẽ rung nhẹ. Chút sau, đôi mắt xinh đẹp mở ra, vì vừa ngủ dậy, đôi mắt ngập nước có chút mơ màng chưa nhận rõ được tình hình xung quanh. Người nằm trên giường đưa đôi mắt của mình nhìn quanh căn phòng, khi định thần được hoàn cảnh xung quanh mình, đôi mắt to tròn không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Cô bé nhanh chóng bật người dậy, mơ màng trong mắt cũng biết mất, chỉ còn bất ngờ cùng không dám tin. Nhanh chóng ngồi vào bàn nho nhỏ được đặt trong phòng, nhìn dung mạo của mình trong gương, thần sắc liền trở nên đông cứng. Trong gương, một cô bé chừng 6 tuổi gương mặt mũm mĩm, đôi môi nho nhỏ đỏ mọng khẽ hé mở, đôi mắt to tròn ngập nước đang mở to, hàng lông mi rậm rạp khẽ run nhẹ. Trong đôi mắt to tròn trong veo như nước không dám tin những gì đang xảy ra trước mắt. Đôi mắt lung linh đảo qua quyển lịch để trên bàn, nhìn thấy ngày tháng năm hiện trên đó những giọt nước mắt nóng hổi cứ như vậy chảy xuống dọc theo khuôn mặt non nớt. Cô bé đưa tay nhỏ sờ lên chiếc gương đang phản chiếu khuôn mặt của mình trong đó, ánh mắt là vui mừng không thể nói bằng lời. Nhìn xung quanh căn phòng một lượt, đôi môi trái tim đỏ mọng khẽ mỉm cười, mấp máy nói: "Trở về rồi!"

Khi vẫn còn đang ngồi ngẩn ngơ nhìn vào gương mặt mình trong gương, bỗng nhiên cánh cửa phòng của cô bé mở ra. Một người phụ nữ xinh đẹp bước vào, cô bé có đến 4-5 phần giống người phụ nữ này. Giọng nói mềm mại ôn nhu kèm theo sủng nịnh vang lên: "A Tinh dậy rồi đó à? Để mẹ giúp bảo bối của mẹ sửa soạn rồi xuống lầu ăn sáng nha."

Cô bé nhìn người phụ nữ trước mắt chăm chú như không dám tin, sợ rằng chỉ sơ sẩy một chút thì mẹ mình sẽ biến mất. Người phụ nữ thấy con gái không nói gì mà chỉ nhìn mình chằm chằm, hốc mắt còn có chút hồng hồng trên khoé mắt vẫn vương lại giọt nước mắt. Nghĩ rằng cô bé có chuyện liền vội vàng ôm cô bé vào lòng, xem xét người cô bé một vòng miệng không ngừng hỏi: "A Tinh của mẹ là có chuyện gì sao? Sao lại khóc rồi, con không thoải mái chỗ nào sao?" Vừa nói bà vừa định ôm cô bé chạy xuống nhà nhưng bị một đôi bàn tay nhỏ bé giữ lại.

Một giọng nói trẻ con mềm mại trong trẻo vang lên: "Mẹ, A Tinh không sao! A Tinh chỉ là vừa mơ thấy một giấc mơ thật đáng sợ nên mới khóc."

Nghe con gái nói vậy, lo lắng trong lòng cũng buông xuống. Khẽ cười vuốt tóc con gái ôn nhu nói: "Không sao rồi! Có mẹ ở đây, đã không sao rồi. Giờ mẹ dẫn tiểu A Tinh của mẹ đi đánh răng rồi xuống lầu ăn sáng nhé."

A Tinh khẽ cười, nhẹ "Vâng!" một tiếng rồi nắm tay mẹ bước vào phòng vệ sinh.

Một lúc sau từ trên cầu thang đá cẩm thạch có hai thân ảnh một lớn một nhỏ bước xuống.

Trên ghế sofa, có ba thân ảnh hai lớn một bé đang ngồi. Khi thấy có động tĩnh trên cầu thang, cả ba người đều quay lên nhìn. Hai thân ảnh bé nhỏ thấy mẹ và em gái xuống thì mau chóng đi ra. Trong đó có một bé trai tầm 6 tuổi ngũ quan giống A Tinh đến 7-8 phần đi lên, ai oán nói: "Mẹ, mẹ với A Tinh làm gì trên đó vậy? Thật lâu, con đói lắm rồi."

"Được rồi, mau ăn sáng thôi." Giọng đàn ông nam tính vang lên. Sau đó bước lên đem A Tinh ôm vào trong ngực, gương mặt trở nên vô cùng nhu hòa: "Nào, A Tinh lại đây ba ôm." Sau đó người đàn ông bế A Tinh đi vào phòng ăn.



Sau khi ăn uống xong xuôi, A Tinh lại lên lầu. Ngồi trước bàn A Tinh nhớ lại những chuyện mà mình đã từng trải qua.

Cô tên Triệu Diễm Tinh, cha cô là Triệu Chính mẹ cô là Ngô Giai Ý. Trên cô có hai người anh trai, anh cả lớn hơn cô 9 tuổi tên Triệu Hạo Hiên. Anh hai là thai đôi cùng với cô chỉ sinh trước cô một giờ đồng hồ tên Triệu Tuấn Khải. Triệu gia nhà cô là một gia tộc lâu đời, ông nội Diễm Tinh từ hồi còn trẻ đã lập ra Triệu Thị. Khi đó, Triệu Thị chú tâm vào buôn bán cùng xuất khẩu đồ gỗ, tuy tạo được tiếng vang nhưng so với những gia tộc lớn mạnh khác thì có chút thua kém. Triệu Thị trước sự quản lý của ông nội Diễm Tinh lúc bấy giờ cũng được miễn cưỡng xếp vào hàng ngũ thượng lưu. Vì nếu nói Triệu Thị thuộc tầng lớp thượng lưu thì hơi quá, nhưng nếu nói là một gia tộc thuộc tầng lớp trung lưu thì lại thiệt thòi. Vì vậy, họ mới nói Triệu Thị được miễn cưỡng xếp vào hàng ngũ thương lưu. Sau này, ông nội giao lại Triệu Thị cho ba cô. Khi vào tay ông, Triệu Thị đã phất lên trông thấy. Ba cô mở rộng quy mô của Triệu Thị hơn nữa trên thương trường. Không chỉ có sản xuất đồ gỗ cùng nội thất nữa mà còn thêm cả bất động sản, và mở thêm một số ngành khác. Mới 10 năm trở lại đây, ba cô lại thành lập thêm một công ty giải trí, là công ty con của Triệu Thị đặt tên Hạo Tinh và hiện tại nghệ sĩ dưới trướng Hạo Tinh đã đạt được nhiều thành tựu đáng nể trong giới giải trí. Sau đó khi hai anh trai của cô đi du học về rồi đến Triệu Thị phụ giúp cha cô thì Triệu Thị ngày càng đi lên.

Cô cũng được thừa hưởng sự thông minh cùng dung mạo từ cha mẹ. Ngay từ lúc bé, thành tích học tập của cô lúc nào cũng đứng top đầu. Vì cô là con gái duy nhất trong nhà, bên trên lại có hai anh trai cho nên ba mẹ luôn để mặc cô tự làm theo ý mình. Cũng không ép buộc cô về Triệu Thị làm việc. Sau này lớn lên, cô theo học ngành thiết kế và bộ sưu tập đầu tiên cô ra dưới cái tên Lime đã khiến giới thượng lưu sôi trào một trận. Lúc đó cô đang học Đại Học năm cuối tại một trường đại học danh tiếng. Cô được ba mẹ và hai anh trai vô cùng yêu thương và cưng chiều.

Khi cô đang thăng tiến trong sự nghiệp, cô gặp được một người con trai khiến trái tim cô rung động, người đó tên Lưu Hạo. Cô mặc kệ sự ngăn cản của cha mẹ cùng các anh theo đuổi tình yêu của mình. Ngày đó cô giúp đỡ hắn tiến vào Triệu Thị, từ một nhân viên nho nhỏ hắn đã từng bước từng bước leo lên vị trí trên cao và đương nhiên trong đó không thể thiếu được sự trợ giúp của cô. Những lúc hắn gặp vấn đề rắc rối trong công việc luôn tìm đến cô. Khi đó cô cứ nghĩ rằng hắn là vì cô mà nỗ lực nên vô cùng vui vẻ. Sau này cha và các anh thấy hắn nỗ lực như vậy cũng không hề ngăn cản hai người nữa.

Chỉ là cô không biết một điều rằng, hắn ta từ lâu đã âm mưu tiếp cận cô, lợi dụng cô để đạt được mục đích của mình. Cô vẫn còn nhớ như in ngày đó, cô cùng hắn đứng trên tầng cao nhất của Triệu Thị. Hắn mặc vest đen đứng đó, rũ bỏ hết những thứ thường ngày hắn ngụy trang trước mặt cô. Lúc đó hắn đứng trước mặt cô, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn cô, giống như một người xa lạ.

"Anh từ lâu đã nhắm đến Triệu Thị!" Diễm Tinh nâng đôi mắt trong veo nhìn hắn, kiềm chế nội tâm đang bùng nổ của mình.

"Đúng!" Hắn ta nhẹ nhàng nói giống như chuyện này là lẽ thường tình.

"Tại sao?" Diễm Tinh hỏi. Trong giọng nói trong trẻo là nỗi uất hận không thể nói hết.

"Dù sao chúng ta cũng quen biết, vậy tôi nói cho cô biết. Tôi làm theo chỉ thị của ông chủ tôi, cũng là người chú đáng kính của cô. Ngay từ đầu tôi tiếp cận cô chính là để bước vào Triệu Thị." Hắn ta dừng lại rồi lại nhìn cô sau đó bước đến gần cô nói tiếp: "Nhiệm vụ của tôi chính là cướp lại Triệu Thị từ tay bố cô. Nhưng vì lúc đầu bố và các anh của cô quá cảnh giác đối với tôi nên tôi phải tìm cách tiếp cận cô. Sau đó tôi đã từng bước từng bước lấy được lòng tin của họ. Bậy giờ nhiệm vụ cũng đã hoàn thành.". Truyện mới cập nhật

"Bố mẹ và các anh của cô tôi không thể giúp nhưng cô thì tôi có thể. Tôi có thể sắp xếp để cô ra nước ngoài, thay đổi họ tên, sống một cuộc sống mới. Dù sao nhà cô đối xử với tôi cũng rất tốt, tôi không thể quá tuyệt tình. Nhưng tôi cũng không thể không chấp hành nhiệm vụ ông chủ giao cho." Hắn lạnh lùng nhìn Diễm Tinh, trong ánh mắt có tia không đành lòng.



Diễm Tinh nghe đến đấy liền bật cười. Cô hiện tại đang mặc một chiếc váy màu đỏ tươi, mái tóc màu tím khói bay trong gió. Tiếng cười như tiếng chuông bạc vang lên rồi hòa theo làn gió bay mất. Cô nhìn Lưu Hạo, gương mặt kiều mỹ trở nên lạnh lùng, cô kiêu ngạo đứng đó: "Lưu Hạo, cha mẹ tôi vô cớ chết thảm, các anh của tôi hiện tại cũng đã bị Triệu Chương người chú thân yêu của tôi bắt lấy. Tôi dám chắc không đến ngày mai, tin tức các anh của tôi không còn liền truyền ra bên ngoài." Nói xong cô lại cười: "Hahaha, tất cả mọi chuyện cũng là do Triệu Diễm Tinh tôi ngu muội bị anh dắt mũi. Là tôi đã hại chết cha mẹ cùng các anh."

Nói xong cô bước lên nhìn khuôn mặt người mà cô từng yêu thương. Cánh tay trắng nõn giơ lên chạm vào khuôn mặt Lưu Hạo, những ngón tay thon nhỏ vuốt vẻ từng đường nét trên khuôn mặt hắn ta. Lưu Hạo theo thói quen bất giác đưa tay lên ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Diễm Tinh mỉm cười nhìn hắn nhưng đôi mắt lại lạnh thấu xương: "Lưu Hạo, anh là người tôi từng rất yêu. Tôi còn nghĩ rằng về sau tôi gả cho anh sẽ như thế nào. Nhưng mà..." Diễm Tinh đứng thẳng dậy, rời khỏi vòng tay của hắn: "Là tôi ngu dốt không nhận ra vấn đề. Là tôi đã quá tin tưởng một người, tin tưởng một người xa lạ để rồi đưa cả gia đình đến ngày này. Hôm nay, sau khi mọi việc đã xong bố mẹ cùng các anh tôi người mất người bị bắt, anh đến nói với tôi rằng anh có thế giúp tôi thay tên đổi họ, ra nước ngoài sinh sống..." Hốc mắt cô tràn ngập nước mắt những vẫn quật cường không cho nó rơi xuống.

"Anh cho rằng tôi có thể sống như vậy được sao?" Diễm Tinh nhìn hắn hỏi, ánh mắt cô lúc này bình thản rất bình thản khiến cho Lưu Hạo giật mình. Hắn chưa từng thấy qua bộ dạng này của cô muốn nói gì đó nhưng cô đã nói trước: "Lưu Hạo, anh rốt cuộc có từng có tình cảm với tôi không?"

Lưu Hạo bất ngờ trước lời nói này của Diễm Tinh. Người hắn căng cứng, hai bàn tay nắm chặt nhìn về phía xa một lúc mới từ từ mở miệng: "Đã từng!"

Nghe vậy, Diễm Tinh cười khẩy: "Lưu Hạo, cảm ơn anh đã giúp tôi biết được cuộc sống này tàn nhẫn đến mức nào, cho tôi biết được khi đứng trước quyền lực thì tình thân cùng tình yêu thật sự không đáng một xu. Mong anh chuyển lời đến người chú quý hoá của tôi rằng, có lẽ ông ta không biết, trước khi ba mẹ tôi bị xe tông đã gọi các anh cùng tôi vào nói chuyện. Chắc lúc đó ba cũng đã có nghi ngờ nên sau khi nói chuyện với ba anh em tôi xong ông đã liên lạc với người bạn thân của mình. Ông viết di trúc rằng nếu như ông xảy ra chuyện gì, cổ phần trong tay mình sẽ được chuyển cho người bạn đấy. Hai anh của tôi sau khi biết chuyện, cổ phần trong tay đã chuyển cho người bạn của ba tôi giữ hộ. Hai anh tôi nói, khi đủ chính chắn sẽ lấy lại. Haha vì vậy, dù có thế nào đi nữa người chú thân yêu của tôi cũng không thể lấy được Triệu Thị. Mà dù sao về sau mọi người cũng sẽ biết nên giờ tôi nói luôn, người bạn đó của ba tôi chính là Tần Huy."

"Cô nói gì?" Lưu Hạo ngạc nhiên nhìn Diễm Tinh.

"Có phải anh rất bất ngờ không? Lúc đầu khi ba tôi nói chuyện này ông chỉ bảo rằng ông muốn chuyển giao cổ phần nhưng chưa yên tâm vì hai anh tôi chưa có nhiều kinh nghiệm. Cho nên ba mới chuyển cho bác Tần trước, sau đó khi nào các anh tôi đủ kinh nghiệm, số cổ phần đó sẽ được chuyển lại sang cho hai anh trai cùng với tôi."

"Chỉ có điều...tôi không thể nhìn thấy người chú của tôi cùng anh bị quả báo." Diễm Tinh cười nói, nụ cười này của cô rất tươi thật sự rất đẹp.

"Tôi vốn muốn kéo anh đi cùng nhưng tôi nghĩ lại rồi. Dù có chết tôi cũng không muốn chết chung một chỗ với anh... Ba mẹ, con đến với ba mẹ đây!" Giọng nói của cô lúc này nhỏ vô cùng, lại bị gió tạt đi khiến Lưu Hạo không nghe rõ cô nói gì, chỉ thấy môi cô mấp máy. Đang muốn kéo cô lại thì bỗng thấy Diễm Tinh lại lên tiếng: "Lưu Hạo, sai lầm lớn nhất đời tôi chính là đã yêu anh." Sau đó cô gieo mình xuống bên dưới. Vì Diễm Tinh đứng tựa lưng vào lan can, mà lan can này chỉ đến hông của một người trưởng thành nên chỉ cần ngả người là sẽ ngã xuống bên dưới.

Lưu Hạo thấy cô cứ như vậy ngã xuống thì cứng người gọi: "Tiểu Tinh!" Hắn không ngờ rằng cô sẽ nhảy xuống dưới, vì hắn nghĩ cô sẽ ở lại để trả thù hắn, trả thù chú của cô. Nhưng không, cô cứ như vậy mà ngã xuống bên dưới. Lưu Hạo nhắm chặt hai mắt sau đó lại mở ra trong mắt đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng, nhìn lướt về phía Diễm Tinh vừa nhảy xuống rồi rời đi.