Phượng Nghịch Thiên Hạ

Chương 316: Phù quang rừng rậm (2)



Phong Liên Dực cườiâm lãnh, ở phía sau nói “ Bắc Nguyệt quận chúa, ta thay mặt lão sư dạyđánh đàn, cùng Quách viện sĩ phụ trách mang học sinh tiến vào Phù Quangrừng rậm lần này, đến lúc đó, ngươi cũng không thể đối với ta không lễphép như vậy”.

Hắn phụ trách mang đội? Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, vội quay đầu lại, lại phát hiện sau lưng đã sớm không còn bóng dáng bạch sắc của y.

Động tác thật nhanh.

Trở lại Dung NguyệtHiên, Hoàng Bắc Nguyệt bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị đi Phù Quang rừngrậm, lần rèn luyện này, ít nhiều cũng đi nửa tháng, mọi chuyện trongnhà, đầu phải dựa vào một mình Đông Lăng gánh vác.

Hôm nay Cầm di nương kiêu ngạo cùng Tuyết di nương tâm cơ thâm trầm đã bị giam trongđịa lao, Tiêu Viễn Trình cũng bị Đình Úy tự bắt, trong phủ tạm thờikhông có gì gây nên phong ba.

Nàng mới lập uy, cũng không sợ cóngười dám đối đầu với Đông Lăng, chỉ là Đông Lăng tuổi còn nhỏ, vẫn cầncó người giúp đỡ mới được.

Ở trong phủ, có thể tạm tín nhiệm, chỉ có Phương di nương!

Phương di nương biết nàng là Hí Thiên, bằng với uy thế này, Phương di nương sẽ tuyệt đối trung thành với nàng, từ đó có thể giúp đỡ Đông Lăng.

Phân phó một ít chuyện với Đông Lăng, nàng lại cùng Đông Lăng đến Thúy TrúcUyển gặp Phương di nương, đem ý tứ của nàng truyền đạt cho Phương dinương.

Phương di nương thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà kinhsợ), vội nói: “ Quận chúa, một nhà lớn như vậy giao cho ta, ta sợrằng….”

“ Phương di, trừ ngươi ra, trong phủ cũng không có ai khiến ta tín nhiệm, chuyện này, ngươi nhất định phải đồng ý”.

Phương di nương do dự một chút, còn chưa mở miệng, Tiêu Linh lại cười kéo tayPhương di nương, dáng vẻ hiếu thuận thân thiết “di nương, tam muội tínnhiệm ngài như vậy, ngài đáp ứng đi, đừng để tam muội thất vọng “.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc Tiêu Linh, nể tình Phương di nương, nàng mớikhông làm gì Tiêu Linh, bất quá chuyện vong ân phụ nghĩa, tiểu nhân gióchiều nào che chiều ấy, nàng cũng không bỏ qua cho được!

Phươngdi nương cũng là có ý này, đối với nữ nhi của mình nàng rõ ràng hơn aihết, Tiêu Linh là người mê quyền lực, bản tính trời sinh hư vinh kiêungạo, nếu nàng giúp Hoàng Bắc Nguyệt xen vào chuyện phủ trưởng côngchúa, lúc đó Tiêu Linh ra ngoài còn phách lối đến mức độ nào?

Phủ Trưởng công chúa này, cũng không thể bị nàng bôi nhọ danh tiếng.

Không phải Phương di nương không có tình cảm với nữ nhi này, đây là con ruộtcủa nàng, sao nàng có thể không suy nghĩ, cho dù Tiêu Linh làm cho người ta lạnh tâm, nhưng cũng là nang mang thai mười tháng sinh ra.

Nhưng tình mẫu tử là một chuyện, nàng ngàn vạn không muốn Tiêu Linh được thếphách lối, chỉ hy vọng tương lai tìm một nam nhân bình thường đem TiêuLinh gả đi, tốt nhất là người có thể áp chế tính tình của nàng!

Phương di nương suy nghĩ một chút rồi nói “như vậy đi, ta không biết quản gia, nhưng ta nhiều tuổi hơn Đông Lăng, chuyện đã thấy cũng nhiều, mấy ngàyquận chúa không có ở nhà, chuyện trong nhà để Đông Lăng cô nương quản,ta chỉ ở bên cạnh giúp đỡ một chút“.

Hoàng Bắc Nguyệt nghe đượclời của nàng, ngược lại có chút bội phục Phương di nương, quả nhiên năm đó trưởng công chúa đối tốt với nàng, ánh mắt nhìn người không sai,Phương di nương này là người có thể tin.

Chỉ tiếc, sinh ra một nữ nhi không tốt.

“Nương, phủ trưởng công chúa lớn như vậy, giao cho tiểu nha đầu Đông Lăng, cóphải là không ổn không? “ Tiêu Linh vội vàng nói, trong lòng hận mẫuthân không biết tranh giành.