Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo!

Quyển 3 - Chương 6: Gặp Lại Ở Chuồng Heo



Chuyển ngữ: Mẹ Cherry

Thanh Hạm trợn trừng hai mắt nhìn bóng đen kia nói: “Đồ nàylấy ở đâu ra thì liên quan cái rắm gì đến ngươi? Mau trả lại cho ta, nếu không,ta sẽ cho ngươi hối hận cả đời. Hơn nữa, muốn hỏi ta là ai, thì hãy nói cho tabiết ngươi là ai trước đi?” Suốt năm năm nay, chiếc giày này vẫn luôn ở bênnàng, trở thành vật quý giá nhất của nàng.

Bóng đen kia cũng không giận dữ, chỉ liếc mắt nhìn Thanh Hạmnói: “Hối hận cả đời à? Ta e là ngươi mạnh miệng vậy thôi. Trên đời này, khôngcó chuyện gì có thể khiến ta hối hận. Ta chỉ thấy rất lạ, đây là một chiếc giàynam bình thường, ngươi cuống quít lên thế làm gì chứ?” Trong bóng đêm, haitròng mắt đen láy của hắn như loé sáng, vô cùng có thần thái.

Thanh Hạm nắm chặt bội kiếm trong tay, hai mắt như muốn phunlửa, lạnh lùng nói: “Ta cuống hay không, không liên quan đến ngươi. Nhưng nếungươi không trả giày lại cho ta, ta cam đoan đêm nay ngươi sẽ không thể thoátkhỏi khu rừng này.” Nàng không hề mạnh miệng, mà là thực sự nổi giận, sát khícũng bắt đầu nổi lên. Bây giờ, nàng đã không còn là cô bé lòng mềm nhũn như kẹođường của mấy năm trước nữa, giết người, đối với nàng mà nói, là chuyện không hềkhó khăn gì. Huống chi, người kia còn cầm đồ vật quý giá nhất của nàng trongnăm năm qua.

Bóng đen kia khẽ cười: “Đây là lời nói khoác lác lớn nhất màta từng nghe! Ta muốn đi đâu, không ai có thể ngăn cản được.” Ánh mắt của hắnhơi đảo, trong mắt thoáng có ý cười: “Ta thật sự hơi ngạc nhiên, trong chiếcgiày này có cái gì mà khiến ngươi cuống cuồng lên như thế. Để ta mở ra xem.”

Vừa dứt lời, bóng đen kia vận lực, nhẹ tay xé một chút, chiếcgiày kia đã rách thành hai mảnh. Sau khi xé rách ra, hắn quan sát một lúc rồinói: “Chỉ là một chiếc giày bình thường thôi, có gì đặc biệt đâu mà căng thẳngthế chứ?”

Thanh Hạm bị hành động của hắn làm cho sững sờ mất một lúc.Chờ đến khi nàng hồi phục tinh thần, thì chiếc giày đã thành từng mảnh nhỏ.Nàng giận đến run người, mắng: “Khốn kiếp!” Bội kiếm vung lên đâm về phía hắn.

Bóng đen kia cười khẽ nói: “Ta có khốn kiếp đến đâu, thì cũngcòn kém người nào đó. Coi một ả đàn bà dâm đãng như bảo bối, nếu chủ nhân chiếcgiày này nhìn thấy, không biết sẽ nghĩ thế nào.” Nhìn thấy mũi kiếm của Thanh Hạmđã đến trước mặt, hắn không né tránh, chỉ trầm giọng hỏi: “Thanh Hạm, là nàngsao?” Giọng nói của hắn hơi biến đổi, không lạnh như băng giống lúc trước, mà lạiêm như nước suối, hơi khàn khàn, cũng hơi run rẩy.

Vừa nghe thấy giọng nói kia, Thanh Hạm giống như bị sétđánh, không thể cử động nổi nữa, chiêu kiếm trong tay lúc này cũng khựng lại,nàng trợn trừng mắt nhìn bóng đen kia.

Giọng nói đó, là giọng nói mà cả đời này Thanh Hạm cũngkhông thể quên được. Mấy năm nay, nàng vẫn luôn đau khổ tìm kiếm chủ nhân củagiọng nói đó. Nàng đã từng thất vọng, đã từng tuyệt vọng, rồi lại lần nữa xốc lạitinh thần, tự nhủ rằng hắn sẽ không sao. Cuộc đời nàng cũng không làm chuyện xấuxa gì, ông trời sao có thể bắt nàng giữ nỗi tương tư cả đời chứ.

Thanh Hạm vung kiếm lên cao, ngơ ngác hỏi hắn: “Rốt cuộcngươi là ai?” Nhìn thấy đôi mắt đen sâu như nước hồ kia, khiến lòng nàng khôngkìm được mà nhảy lên điên cuồng, nàng tự nói với mình: Là chàng, đúng là chàng!Cả đời này nàng cũng không quên được đôi mắt sáng như sao kia! Ánh mắt nàng,cũng từ cực kỳ giận dữ chuyển thành vui mừng khôn xiết.

Bóng đen kia có vẻ rất hài lòng với kết quả như thế, bỗng hắnnghe thấy một loạt tiếng bước chân nho nhỏ vang lên, ánh mắt của hắn hơi đảo,khẽ cười với Thanh Hạm rồi biến mất trong rừng đêm.

Thanh Hạm vừa kịp phản ứng, thì hắn đã biến mất trước mặtnàng, khiến nàng kinh hãi, lúc này đằng sau lại vang lên những tiếng bước chân.Nàng quay đầu, thì ra là Tần Phong Ảnh.

Hoá ra, sau khi Tần Phong Ảnh rời đi, đột nhiên hắn nhớ tớimột việc, liền quay lại. Nhìn thấy Thanh Hạm ngơ ngác đứng đó, hắn cũng hoảng hốt,hỏi: “Nghê huynh đệ, sao ngươi lại đứng đây?” Vì sao giữa đêm hôm khuya khoắtnày mà ‘hắn’ cũng chạy đến đây? Chẳng lẽ cũng vì bóng đen vừa rồi?

Nghe thấy giọng hắn, Thanh Hạm cố gắng khiến mình bình tĩnhlại, cố gắng giữ giọng nói thật bình tĩnh: “Vừa rồi, khi ta đang tuần tra trongxưởng binh khí, phát hiện một bóng đen, nên theo dõi tới đây. Vừa rồi ta cũnggiao thủ với hắn, nhưng vì công tử chạy tới, khiến ta phân tâm, để hắn chạythoát mất.” Nàng nói nửa thật nửa giả, cố gắng giấu đi tâm trạng của mình, nhìnTần Phong Ảnh nói: “Không biết nửa đêm công tử chạy tới đây làm gì?”

Nghe nàng hỏi, Tần Phong Ảnh cười ha ha nói: “Ta cũng nhìnthấy một bóng đen, theo dõi tới đây, không ngờ gặp Nghê huynh đệ, chúng ta đúnglà có duyên.”

Thanh Hạm thầm mắng: Con mẹ nó, ai có duyên với ngươi chứ!Nàng thầm oán hận hắn khiến hắc y nhân kia kinh sợ mà chạy mất, làm cho nàngđang đầy hy vọng, lại rơi xuống đáy vực tuyệt vọng. Nếu không phải Tần Phong Ảnhđi tới đây, thì nàng nhất định sẽ biết được người kia có phải là hắn hay không.Nàng lạnh lùng nói: “Có lẽ vậy. Nhưng gần đây, nơi này thường có mãnh thú xuấthiện, Tần công tử là khách quý của xưởng binh khí chúng ta, lỡ có sơ xuất gì,khi ông chủ chúng ta về, e sẽ lấy đầu ta mất. Để ta hộ tống công tử trở về.”

Lúc này, cảm xúc của Thanh Hạm vô cùng kích động, tất cảchuyện cũ như hiện ra trước mắt, lại thêm những chuyện Tần Phong Ảnh đã gây racho nàng, khiến nàng chỉ hận không thể đâm một kiếm giết chết Tần Phong Ảnh tạichỗ, rồi lại tự trấn an mình, nhất định phải nhẫn nại…

Nếu bóng đen kia thật sự là hắn, thì theo tình hình vừa rồi,có lẽ hắn đã nhận ra nàng. Nếu hắn nhận ra, chắc chắn sẽ quay lại tìm nàng.Nghĩ đến chuyện hắn còn sống, cũng ở ngay gần bên mình, tay nàng bất giác runlên.

Thấy nàng vẫn ra vẻ như vậy, Tần Phong Ảnh cũng không nóigì. Đêm đã khuya, sắc trời cũng tối đen, nếu không, với sự khôn khéo của TầnPhong Ảnh, chắc chắn sẽ phát hiện ra sự khác thường của nàng. Hắn giả lả nói:“Ông chủ của Nghê huynh đệ là người thân thiết nhất của các ngươi, làm sao cóthể làm ngươi bị thương tổn gì được.”

Thanh Hạm lạnh nhạt nói: “Thân phận của công tử vô cùng tônquý, bên cạnh cũng có vô số mưu thần, dũng sĩ, nếu bọn họ phạm sai lầm lớn,công tử sẽ hạ thủ lưu tình sao?” Ý của nàng rất rõ ràng, thủ đoạn của ngươi vốnđã vô cùng tàn nhẫn, còn ở đây giả vờ giả vịt làm gì?!

Nhớ năm đó, Lăng Nhược Tâm dốc hết tâm sức giúp hắn, cuốicùng lại bị hắn tính kế đủ đường, chẳng những hắn không có chút biết ơn nào, màcòn vì lợi ích của mình, đẩy Lăng Nhược Tâm vào bước đường cùng.

Tần Phong Ảnh hơi ngẩn người, nghĩ đến những chuyện xảy ra mấynăm nay, nắm tay bỗng siết chặt lại. Năm đó, hắn thiên tính vạn toán, những cuốicùng vẫn tính thiếu một bước, nếu không, giang sơn rộng lớn này đã sớm là của hắn,không cần phải hao tổn tâm lực như bây giờ, chỉ vì muốn đoạt lại những gì vốnlà của hắn.

Nhìn thấy trên đất có một chiếc giày rách, Tần Phong Ảnh liềnhỏi: “Chiếc giày này làm sao thế?”

Thanh Hạm liếc mắt nhìn chiếc giày kia, thản nhiên nói: “Vừarồi đánh nhau với hắc y nhân kia nên bị xé rách. Nếu không phải vì công tử xuấthiện, thì ta đã bắt được hắc y nhân đó rồi. Kỳ quái thật, xưởng binh khí TiềmDương rất hiếm khi xuất hiện người lạ, võ công lại cao cường như thế. Không phảihắn đến vì công tử chứ?”

Tần Phong Ảnh cười ha ha nói: “Nghê thị vệ thật khéo đùa, talàm gì có bản lĩnh đó.”

Thanh Hạm lạnh lùng nói: “Thật ra, công tử có bản lĩnh đóhay không, Nghê Đại Dã ta cũng không quan tâm. Chúng ta là thương thân, kiếm đượctiền là tốt rồi, còn về chuyện công tử mua nhiều binh khí của chúng ta như vậy,rốt cuộc là muốn dùng làm gì, nếu ông chủ ta đã không quan tâm thì đương nhiênthủ hạ như chúng ta cũng không quan tâm. Có điều, khi công tử bước vào trong xưởngbinh khí Tiềm Dương, thì chúng ta phải chịu trách nhiệm bảo vệ tốt cho sự antoàn của công tử. Nhưng nửa đêm nửa hôm, công tử lại đi lung tung như vậy, rấtkhông an toàn, xin công tử sớm quay về phòng nghỉ ngơi đi.”

Dứt lời, Thanh Hạm không để ý đến hắn nữa, đi thẳng về phíatrước.

Lời nói của Thanh Hạm cũng khiến hắn chợt nhớ ra, hắn vốn muốnthăm dò một vài chuyện từ Thanh Hạm, nhưng lại bị nàng đánh lạc hướng hết. Suốtđường đi, hai người không nói câu nào, cùng mang theo những tâm trạng riêng,quay về xưởng binh khí.

Sau khi đưa Tần Phong Ảnh về phòng khách, Thanh Hạm chắp tayvới hắn nói: “Đêm đã khuya, bên ngoài không an toàn, mời công tử đi nghỉ sớm!”Rồi nàng hơi liếc vào quan sát tình hình trong phòng, hai người hầu kia đều gụcxuống bàn ngủ.

Khoé miệng Thanh Hạm khẽ nhếch lên, vỗ nhẹ vai người hầu, vừavỗ vừa mắng: “Dặn các ngươi hầu hạ công tử cho cẩn thận, các ngươi lại đi ngủtrước. Coi chừng Lạc tổng quản tới lột da các ngươi!”

Mắt hai người hầu kia mơ mơ màng màng, xoa nhẹ gáy mình, lạinghe câu nói dữ tợn của Thanh Hạm, liền đáp: “Xin Nghê thị vệ bỏ quá cho, ngànvạn lần đừng nói cho Lạc tổng quản. Nếu không chúng ta sẽ bị phạt nặng mất.”

Thanh Hạm hung dữ nói: “Lần này coi như vận khí của hai ngườitốt, công tử không xảy ra chuyện gì. Nếu lần sau còn có chuyện này nữa, coi chừngcái đầu của các ngươi.”

Mặt hai người hầu lộ vẻ vui sướng, ngoan ngoãn nói: “Khôngcó lần sau nữa, chúng ta nhất định sẽ theo sát công tử mười hai canh giờ!”

Nhìn thấy hành động của nàng, Tần Phong Ảnh cũng hơi nghi hoặc,chẳng lẽ ‘hắn’ không phải là ông chủ của nơi này thật? Trong lòng lại cũng hơigiận dữ, ‘hắn’ nói như thế, nếu hắn cố tình đánh ngất người hầu để chạy đi thămdò tiếp, khác nào tự mình vạch trần mình.

Tần Phong Ảnh khẽ cười: “Cảm ơn Nghê huynh đệ quan tâm!”

Thanh Hạm cũng cười, ôm quyền chào hắn rồi quay về. Tâm trạngcủa nàng đang rất bất ổn, xuyên qua hành lang dài thật dài, gió đêm nhè nhẹ thổibay mái tóc đen của nàng, nàng khẽ thở dài, lại luôn tự hỏi: là chàng sao? Thậtsự là chàng sao?

Suốt năm năm nay, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được sựhy vọng thật sự, nhưng rồi lại hơi sợ hãi, sẽ không phải là mừng hụt nữa chứ?Nàng vẫn nhớ rõ, sâu trong trí nhớ của nàng, giọng nói đó, giọng nói vừa trầmthấp, vừa êm ả như nước hồ kia, từng làm cho nàng vừa yêu vừa hận. Giọng nói đóđã sớm xâm nhập vào đến tận xương tận cốt của nàng, quên không được, gạt đikhông xong. Nàng sao có thể quên được, sao có thể nghe nhầm chứ?

Nhưng mà, hắn lại đi như vậy sao? Thanh Hạm hít sâu một hơi,nếu đúng là hắn, sao có thể cứ bỏ mặc nàng mà đi như thế. Nàng không quên đượchắn! Nhưng đã nhiều năm như vậy, hắn cũng không hề tìm nàng, có phải đã quênnàng không?! Nghĩ tới chuyện này, nỗi đau thương nồng đậm dâng lên trong lòngnàng.

Tình dứt, lòng đau… Nàng cười khổ, cuối cùng nàng cũng cảmnhận được mùi vị này rồi. Nàng còn nhớ, năm đó khi nàng từ biệt Thương Tố môn,Huyền Cơ Tử từng nói với nàng: “Thanh Hạm, gặp chuyện gì không thể yêu cầu quánhiều, thuận theo tự nhiên, nhất là tình cảm, nếu quá cố chấp, chỉ sợ sẽ càngđau lòng!”

Nhưng ngay lúc đó, nàng đâu hiểu được ý của Huyền Cơ Tử!Ngay lúc đó, nàng vừa đơn thuần, vừa chẳng lo âu gì, vốn không hề biết gì đếnchuyện tình cảm. Nàng còn nhớ rõ, khi Huyền Cơ Tử nói những lời này, nàng còn tỏvẻ khinh thường, dõng dạc nói: “Trên đời này làm gì có ai lọt được vào mắt con?Cố chấp à? Làm gì có chuyện đó!” Huyền Cơ Tử chỉ lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Nhưng từ sau khi Lăng Nhược Tâm rơi xuống đáy vực, rốt cuộcnàng cũng hiểu được lời nói của Huyền Cơ Tử năm đó, đâu chỉ là đau lòng, là đauđến chết đi được! Nếu có thể, nàng tình nguyện đánh đổi nửa tính mạng của mìnhđể đổi lấy một ngày ở bên hắn!

Khi nàng biết mình mang thai Vô Ưu, quay lại Thương Tố môn,nàng trầm giọng hỏi Huyền Cơ Tử: “Sư phụ, nếu người đã sớm định liệu được tất cả,vì sao không sớm nói cho con biết?”

Huyền Cơ Tử khẽ xoa đầu nàng nói: “Bé con, mỗi người đều cósố mệnh riêng, đâu thể cố gắng cưỡng ép được? Số của con, nhất định phải cótình rồi bị chia cách, vi sư không có cách nào hoá giải cho con được. Tất cả đềutuỳ thuộc vào duyên số! Con đừng quá bi thương, lại hao tổn đến tinh thần!”

Nàng khóc ròng nói: “Nhưng mà sư phụ à, lòng con đau quá,con cũng vô cùng oán hận!”

Huyền Cơ Tử thở dài nói: “Đau lòng cũng là chuyện thườngtình, nhưng mà không nên oán hận…! Tất cả cũng chỉ là kiếp số! Vận mệnh của convà hắn đã sớm hoà hợp với nhau, bé con à, con có hiểu không?”

Nàng lắc đầu nói: “Sư phụ, con không hiểu! Đến giờ con cũngkhông hiểu vì sao mọi chuyện có thể như thế được?!”

Năm năm trước, nàng không hiểu. Đến bây giờ, nàng vẫn khônghiểu, oán hận đến tận cùng, sẽ không còn oán hận nữa, nhưng yêu đến nồng đậmnhư thế này, khi nào mới có thể vơi đi?! Có những chuyện, không phải cứ nóibuông tay là có thể buông tay được.

Một mùi hôi thối bay tới, mùi này rất quen thuộc, khiến lòngnàng hơi run lên. Nàng đi theo mùi hôi đó, đến chuồng heo. Thì ra vừa rồi, nàngđi lang thang vô định, lại bất giác đi đến chuồng heo ở khu xa nhất phía Tây xưởngbinh khí. Chuồng heo đó là do thợ trong xưởng binh khí, nghe theo lời của ThanhSơn, đưa heo từ bên ngoài vào, nuôi cho béo mập, đến khi đủ lớn, sẽ giết heo, cảithiện đời sống cho mọi người.

Nhìn chuồng heo kia, Thanh Hạm cười khổ, chuồng heo à? Mộtnơi thấp kém thế này, lại khiến tim nàng run lên. Con người có đôi khi thật kỳquái, trong lúc lơ đãng lại khơi gợi lên tình cảm sâu kín nhất trong lòng mình.Là cái gì đưa nàng tới đây? Là mùi phân heo hôi thối bốc lên tận trời sao?

Trong lòng nàng dâng lên một thứ tình cảm khó hiểu. Có lẽ,trong thiên hạ này, nàng là người duy nhất ngửi thấy mùi phân heo mà lại như thấyngười thân thiết nhất. Mây năm nay, mỗi lần nàng ngửi thấy mùi phân heo, haynhìn thấy đám heo ụt ịt kia, đều cảm thấy rất thoải mái, nguyên nhân rất đơn giản,khi hai người mới quen nhau, hắn đã ném nàng vào chuồng heo.

Qua nhiều năm như vậy, nàng vẫn nhớ rất rõ ràng, năm đó,mình thích gây chuyện thế nào, đi trêu chọc Lăng Nhược Tâm thế nào, rồi bị hắnném vào chuồng heo như thế nào. Cả đời này, nàng cũng không thể quên được mộtđêm trong chuồng heo đó, phân heo bẩn thỉu, tiếng heo kêu đinh tai nhức óc, vôcơ bị đánh, tất cả những ký ức đó hình thành một chiếc lưới vô hình, vây chặt lấynàng không chịu buông.

Nàng cũng nhớ rất rõ cảm giác tức giận cùng với cảm giác thềsẽ tìm Lăng Nhược Tâm báo thù lúc ấy. Nhưng từng bước từng bước một, nàng lạirơi vào cái bẫy hắn đã bày sẵn, kết quả là, khiến nàng càng ngày càng lún sâu.Suy tính kỹ càng ra, thì nếu năm đó nàng không quậy phá, có lẽ cũng không cótình yêu say đắm và sự phiền não đau lòng sau này. Nhưng mà, dù nàng có khôngtrêu ghẹo hắn, thì với tính cách của hắn, sau khi biết thân phận thật của nàng,cũng nhất định không dễ dàng bỏ qua cho nàng.

Có lẽ, đúng như Huyền Cơ Tử nói, vận mệnh của bọn họ, ngay từđầu đã đan vào nhau, là sinh duyên hay là nghiệt duyên?

Không biết vì sao, bây giờ nhớ đến những chuyện này, nàngkhông những không tức giận, mà còn có cảm giác buồn cười. Nàng của năm đó, đơngiản, vui vẻ đến thế, những suy nghĩ cũng rất đơn thuần, vô tư. Khi tình yêu đến,nàng còn ngơ ngác không biết gì. Cũng không biết vì sao, mà nàng hơi hâm mộchính mình của năm đó, không ưu sầu, không buồn phiền lo toan…

Trong lòng Thanh Hạm lại bất giác có chút oán hận hắn. Nếukhông phải vì hắn, nàng cũng sẽ không lớn lên, nếu không trưởng thành, thì làmgì phải lo buồn nhiều như thế. Quan trọng nhất là, nếu không yêu thương hắn,thì bây giờ nàng cũng sẽ không đứng ngẩn người trước chuồng heo, ngửi mùi phânheo thối hoắc mà lại thấy thân thiết vô cùng. Nàng có lẽ đã trúng độc của hắn,lại ngấm rất sâu, sâu đến không thể kìm chế được, sâu đến nhập cả vào tận xươngtuỷ.

Nàng không nén được, khẽ thở dài, nước mắt lặng lẽ chảy ra.Mỗi lần nhớ tới hắn, trong lòng nàng rất đau đớn, đau đến mức khiến nàng bậtkhóc. Có điều, suốt năm năm qua, trừ thời điểm hắn vừa biến mất, nàng đã từnggào lên khóc, từng chảy nước mắt. Nhưng những ngày sau đó, dù nàng đau đếnkhông thở nổi, thì nàng cũng không chảy một giọt nước mắt nào nữa, chỉ mặc chocõi lòng co rút đau đớn đến tận cùng.

Có đôi khi, Thanh Hạm đã từng nghĩ, có phải tới một thời điểmnhất định, nàng sẽ yêu đến mức không còn biết đau là gì nữa không?

Lại có những lúc, ký ức nồng đậm dâng lên, giống như viên kẹomạch nha được nung trong lửa nóng, vô cùng ngọt ngào, nhưng nếu chạm tay vào, sẽbị lửa thiêu đến thương tích đầy mình. Đến khi đưa lên miệng nhấp nháp, thì thờiđiểm ngọt ngào cũng đã qua, trong miệng vừa đắng vừa ngọt, cay đắng còn nhiềuhơn vị ngọt. Muốn nhổ ra, nhưng hai hàm răng lại dính vào nhau. Vị đắng quấn chặtlấy đầu lưỡi!

Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên, Thanh Hạm kinh hãi quát:“Ai?” Nàng lao ra nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy gió đêm hiu hiu thổi, đâu cóhình bóng ai…

Đang lúc nàng nghi hoặc tưởng mình bị ảo giác, chợt nghe thấymột tiếng cười khẽ vang lên bên cạnh: “Bé ngốc, chuồng heo thối kinh lên thếnày, mà nàng còn đứng ở đây ngửi lâu như vậy. Còn có thể vừa cười vừa mặt ủ màychau nữa chứ.”

Nghe giọng nói kia, Thanh Hạm giống như lại bị sét đánh.Nàng quay lại nhìn, một người mặc hắc ý đứng ngay cạnh chuồng heo, nhưng khănche mặt không biết đã tháo ra từ lúc nào. Trời đã tối đen như mực, ánh đèn leolét trên hành lang chiếu vào mặt hắn khiến nàng cảm thấy không quá chân thật,nhưng nàng biết rất rõ. Là hắn. Khoé miệng hắn khẽ cười, hắn đang cười, nhìnnàng.

Không biết vì sao, nước mắt của nàng lại vỡ oà ra, chảy dàixuống. Nàng không dám tin, hỏi: “Thật sự là chàng sao?” Khi nước mắt rơi xuống,phủ lên bộ mặt giả mà Thanh Sơn dịch dung cho nàng. Nàng đưa tay lau đi, dungnhan vốn có cũng lờ mờ hiện ra.

Lăng Nhược Tâm nhẹ nhàng kéo tay nàng qua nói: “Ta còn tưởngrằng trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng sẽ thông minh lên nhiều, không ngờ vẫnngốc như trước. Không phải ta thì là ai? Nhưng mà, thật sự là, nhìn bộ dạng nàycủa nàng, ta có cảm giác không dám tin.” Thấy đôi mắt sáng ngời của nàng đỏ hồnglên, rơi lệ, tim hắn cũng mềm đi nhiều, nước mắt thấp thoáng thấm ướt hai mắt hắn.

Nàng dịch dung, cũng thay đổi giọng nói, nhưng hình bóng kiavẫn quen thuộc như vậy. Có thể gặp được nàng ở đây, đúng là ngoài ý muốn. Mấynăm nay, hắn vẫn luôn đau khổ tìm nàng, không ngờ rằng “bỗng nhiên quay đầu, chợtnhìn thấy người xưa”.

Hắn đưa tay lên, khẽ vuốt ve mặt nàng, dùng tay áo nhẹ launước mắt cho nàng, dịu dàng nói: “Nàng có biết không, mỗi lần nàng khóc, nhìn đặcbiệt khó coi.” Thật ra, hiện giờ nàng đang đeo mặt nạ da người, dung mạo đãhoàn toàn thay đổi, lại mặc nam trang, nên căn bản không hề xinh đẹp chút nào.

Khi còn trong rừng cây, Lăng Nhược Tâm vẫn còn phán đoánthân phận thật sự của nàng. Thanh Sơn và Lạc Thành đều tình nguyện đi theo nàngkhiến hắn vô cùng nghi hoặc. Lúc hai người giao thủ, hắn cũng nhìn rõ từngchiêu thức của nàng. Nhưng hắn nghĩ, trời sinh nàng tính cách đơn thuần, mà xưởngbinh khí Tiềm Dương này được quản lý vô cùng tốt, lại bán binh khí cho TầnPhong Ảnh, nếu là nàng trước kia, hoàn toàn không thể nào làm được chuyện này.

Tay hắn nhẹ nhàng ve vuốt khuôn mặt nàng, lấy trong ngực ramột chiếc khăn tay, khẽ lau khuôn mặt đã bị nước mắt làm cho mơ hồ của nàng.Dung mạo vốn có của nàng dần lộ ra, khuôn mặt nhỏ nhắn trong trí nhớ của hắn,giờ đầy vẻ tang thương, đôi mắt vốn trong suốt cũng lộ ra sự khôn khéo, lanh lợi,khiến lòng hắn đau xót, năm năm nay, e rằng nàng đã chịu rất nhiều đau khổ!!!

Hắn vốn nghĩ muốn tìm hiểu rõ ràng hết những chuyện này rồimới đi tìm nàng, nhưng sự rung động và cuồng nhiệt trong lòng khiến hắn khôngmuốn đợi thêm dù chỉ một khắc. Nhìn thấy nàng và Tần Phong Ảnh đi ra khỏi khu rừng,ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại đi theo tới đây. Hắn cũng biết thân phận củahắn rất đặc biệt, nếu bị Tần Phong Ảnh phát hiện, thì tất cả mọi chuyện hắn làmtrước đây sẽ thành xôi hỏng bỏng không, cũng dẫn tới rất nhiều phiền phức.

Nhưng khi hắn nhìn thấy một mình nàng đứng rơi lệ bên cạnhchuồng heo, sự băn khoăn trong lòng đều biến mất hết. Cô bé ngốc này, mỗi khingốc lên, thì ngốc đến cực điểm. Hắn cũng không quên năm đó, khi mới quen, hắnđã đối xử với nàng thế nào. Nhìn hành động của nàng, hắn hiểu ngay nàng đang nhớđến hắn. Trong lòng hắn lúc này cũng như có hàng trăm móng vuốt cào cấu, chỉ hậnkhông thể kéo nàng vào lòng, yêu thương nàng một phen. Vì thế, cuối cùng hắnkhông nhịn được, liền đi tới trước mặt nàng, nỗi tương tư của năm năm trời xacách, hắn làm sao nén nổi đây?

Thanh Hạm để mặc cho hắn lau, trong ánh sáng lờ mờ, động táccủa hắn vô cùng dịu dàng, đôi mắt to của nàng khẽ chớp, vẫn cảm thấy vài phầnkhông thật. Mắt nàng thoáng có vẻ nghịch ngợm, cũng không thèm quan tâm hắn lauthế nào, chỉ cúi đầu, bôi hết nước mắt nước mũi và dịch dung còn dính trên mặtvào vạt áo của hắn.

Lăng Nhược Tâm đang mặc y phục dạ hành, vốn là màu đen, dùnàng bôi như vậy, cũng chỉ giống như dính chút bụi đất mà thôi.

Nhìn thấy hành động nghịch ngợm không khác gì trước kia củanàng, ý cười trên khoé môi Lăng Nhược Tâm càng đậm hơn, trong mắt đầy vẻ cưngchiều, cô bé này, vẫn giống y như trước, đáng yêu đến mức khiến hắn đau lòng. Hắnkhông khỏi nhớ tới khi ở trong xưởng nhuộm của Huyến Thải sơn trang, nàng khôngcẩn thận ngã vào một thùng thuốc nhuộm, toàn thân biến thành màu đỏ, rồi sauđó, còn bôi hết lên xiêm y của hắn, khiến bộ xiêm y trắng như tuyết của hắncũng biến thành màu đỏ tươi.

Lúc ấy, hắn rất muốn nói cho nàng biết, xiêm y hắn đang mặcrất quý, vải cũng rất đặc biệt, trong thiên hạ chỉ có một chiếc, cũng muốn đẩynàng ra, nhưng khi nhìn thấy vẻ nghịch ngợm trong mắt nàng, còn có cảm giác mềmmại dịu dàng khi nàng ôm lấy hắn, bôi thuốc nhuộm lên người hắn, lại khiến hắncảm thấy, dù xiêm y đó có là vật báu vô giá đến đâu, có thể đổi được một cái ômcủa nàng như vậy, cũng là đáng giá.

Thanh Hạm chùi hết mặt vào áo hắn xong, liền đưa tay quệt nướcmắt, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Bộ dạng của ta hiện giờ, còn khó coi nữa không?”Nàng chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt của hắn, dung mạo của hắn vẫn có chút kiều mỵcủa nữ tử như trước, nhưng bên má phải có một vết sẹo rất dài, từ tóc mai kéodài đến khoé miệng, hơi xấu xí, nhưng lại khiến hắn có thêm vẻ thô kệch của namtử hán. Ánh mắt vẫn sâu như nước hồ giống lúc trước, nhưng lại thêm phần kiênnghị, lúc này, còn tràn ngập nhu tình nhìn nàng.

Lăng Nhược Tâm cười nói: “Hiện giờ nàng không có gì khó coicả, nhưng y phục của ta thì không thể nhìn nổi nữa rồi.” Nhìn thấy dung nhan vẫnnhư xưa của nàng, tim hắn như mềm đi, sự ấm áp khiến lòng hắn vô cùng vui sướng.Thì ra, đây là cảm giác xa cách lâu ngày gặp lại! Thì ra, khi nỗi tương tư hoáthành sự thật, tất cả lại tuyệt vời đến thế!

Thanh Hạm nhếch môi cười, vòng tay ôm thắt lưng hắn, rúc đầuvào lòng hắn. Nhìn hành động của nàng, Lăng Nhược Tâm không hiểu lắm hỏi: “Nànglàm gì thế?”

Thanh Hạm không trả lời hắn, lại giống như đang tự nói vớimình, ngẩng đầu nhìn hắn: “Chàng còn gầy hơn lúc trước!”

Lòng Lăng Nhược Tâm hơi run lên, hỏi: “Ta nhớ lúc trước, rấtkhó lừa nàng vào lòng, mà cho tới giờ, nàng cũng chưa từng ôm ta như vậy. Nếukhông ôm, làm sao biết ta béo hay gầy. Hơn nữa, mấy năm nay ta ăn uống rất tốt,hiện giờ cũng béo hơn trước nữa.” Thật ra, hắn cũng không béo hơn trước, chỉ làvì hắn sợ trong lòng nàng nghĩ ngợi nhiều, sợ nàng lo lắng cho hắn.

Thanh Hạm nhìn hắn nói: “Suốt năm năm nay, ta đã từng nghĩhàng trăm, hàng vạn lần cảnh gặp lại chàng. Ta từng tự nói với mình, nếu gặp đượcchàng, nhất định phải ôm chàng. Cũng từng hàng trăm hàng ngàn vạn lần tưởng tượng,ôm chàng sẽ có cảm giác như thế nào. Có điều, đúng như chàng nói, trước kia tađều chưa từng ôm chàng, chỉ biết chàng rất gầy, nhưng không biết gầy đến mứcnào. Ta còn nghĩ, khi ôm chàng, nếu chàng béo một chút, thì tựa vào ngực chàngsẽ có cảm giác rất an toàn.”

Thật ra, trước kia nàng thường bị hắn ôm vào lòng, nhưng đâylà lần đầu tiên nàng chủ động ôm hắn. Nàng luôn tự nhận rằng da mặt mình rất mỏng,nhưng bây giờ ôm hắn lại thấy rất tự nhiên, một cảm giác ấm áp, dịu dàng bỗngtrào lên từ đáy lòng nàng, thật sự thoải mái khiến nàng muốn cao giọng hát nữa…

Trong lòng Lăng Nhược Tâm bỗng dâng lên cảm giác thương yêunồng đậm, trầm giọng nói: “Thanh Hạm.” Hắn muốn nói thiên ngôn vạn ngữ, nhưngThanh Hạm lại nói một câu khiến hắn dở khóc dở cười: “Nhưng mà, ta làm thế nàocũng không ngờ được, lại gặp lại chàng ở bên cạnh chuồng heo hôi thối này. Hìnhnhư những gì có liên quan đến chàng, đều có mùi hôi thối thì phải.”

Thật ra, mũi Thanh Hạm ngửi được mùi phong lan quen thuộc từngười hắn, ấm áp, nhàn nhạt khiến nàng vô cùng yên tâm. Mùi hương thật sự xộcvào mũi, không cần phải dùng trí nhớ để tưởng tượng lại, hắn đang ở ngay trướcmắt nàng, cảm giác này, thật tốt! Có điều, không hiểu sao, trong lòng nàng lạihơi sợ hãi, hạnh phúc ùa tới quá nhanh, nàng sợ mình không bắt được.

Lăng Nhược Tâm khẽ sờ mũi nói: “Chuyện này cũng không tráchta được. Không biết tại ai, rảnh rỗi lại đi chạy tới bên cạnh chuồng heo, uổngcông ta vốn muốn tìm một nơi sơn thuỷ hữu tình để hội ngộ với nàng, cuối cùngkhông nhịn được phải chạy tới đây gặp nàng.” Lúc này, đối với hắn mà nói, sơnthuỷ hữu tình gì gì đó, đều không thoải mái bằng chuồng heo này. Thối thì cũnghơi thối một chút, nhưng lại vô cùng ấm áp! Hắn cảm thấy, đây là nơi tốt nhấttrên đời.

Thanh Hạm từ trong lòng hắn, ló đầu lên nói: “Chàng cònkhông biết xấu hổ mà nói ra như vậy nữa. Còn nhớ khi chúng ta gặp nhau lần đầutiên, chàng đối xử với ta thế nào không?” Lăng Nhược Tâm cười toe toét, vui vẻnói: “Chuyện lúc ấy, cũng càng không thể trách ta được.” Nghe Thanh Hạm nói nhữnglời này, không hiểu sao, hắn cảm thấy rất vui vẻ, nhìn vào đôi mắt to trong trẻocủa nàng, hắn đã biết rõ còn cố tình hỏi: “Ý nàng là, nàng đang nhớ ta sao?”

Thanh Hạm hừ một tiếng nói: “Đúng thế, thật sự rất nhớ, rấtnhớ chàng. Muốn gậy ông đập lưng ông, ném chàng vào chuồng heo, cho chàng cũngđược được thưởng thức mùi phân heo hôi thối đó, được thử cảm giác ngủ cùng heomột đêm.”

Lăng Nhược Tâm cười nói: “Hiện giờ, ta không muốn ngủ vớiheo, chỉ muốn ngủ với nàng thôi!” Hắn cúi đầu, cười vô cùng mờ ám.

Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn một cái, ra vẻ muốn đánh hắn. Hắnnhẹ nhàng vung tay, kéo nàng vào lòng mình, cũng làm động tác giữ im lặng vớinàng. Thanh Hạm không khỏi nghi ngờ, ngước mắt lại thấy một bóng màu xám vượtqua tường, chạy nhanh vào hướng phòng khách. Nàng nhíu mày, đêm nay náo nhiệtthật, ai cũng mò đến đây. Có điều, không sao cả, tìm được hắn rồi, nàng chẳng sợgì nữa!

Thanh Hạm cố gắng giữ bình tĩnh, thi triển khinh công bámtheo. Vừa đi đến cửa phòng khách, đã nghe thấy Tần Phong Ảnh nói: “Cuối cùngngươi cũng hiện thân rồi.”

Bóng màu xám kia thản nhiên nói: “Đừng nói với ta, là ngươiđang đợi ta.” Giọng nói đó, hoá ra lại là Tống Vấn Chi.

Hai người liếc nhìn nhau, Tống Vấn Chi tìm Tần Phong Ảnh làmgì???