Người Tình - Mỹ Huyền

Chương 53: “Em muốn anh”



Sau đó cô kéo mền ra thì bàng hoàng khi người nằm trên giường không phải chồng mình mà là một cô gái đang ngủ ngon lành. Không thể không hoảng hốt nên cô hét thất thanh khiến cô gái thức giấc.

Người đó không ai khác là Mộng Dao, em gái Vĩ Thành.

Ninh Hinh chỉ vào mặt cô hỏi: “ Cô là ai? Tại sao lại ở trên giường của tôi?”

Cô ngáp ngắn ngáp dài với gương mặt buồn ngủ: “ Cái mụ phù thủy này la hét cái gì vậy chứ? Có biết là người ta đang ngủ rất ngon không hả?”

“ Cô là ai hả?”, Ninh Hinh tức giận lớn tiếng.

Mộng Dao đứng lên trên giường thả dáng người mẫu, còn hất tóc giới thiệu: “ Hà Mộng Dao, em dâu của chị đấy”.

Ninh Hinh vô cùng sốc với cô gái trước mặt vậy mà lại là em chồng mình đã đi Mỹ du học cách đây 5 năm, vậy mà tự dưng lại xuất hiện ở đây.

“ Mộng Dao hả? Em về khi nào? Em thay đổi nhiều quá nên chị không nhận ra”, vừa mới nói xong thì cô nhận ra có gì đó không đúng.



Mộng Dao đi đến áp sát vào đôi mắt Ninh Hinh nhìn kỹ: “ Ủa! Em nhớ là chị bị khiếm thị mà, sao biết em thay đổi?”

Tưởng là bản thân sắp bị bại lộ, Ninh Hinh lập tức biện minh: “ Là… Là do chị đoán thôi… Con gái thường trưởng thành sẽ thay đổi rất nhiều phải không?”

Mộng Dao cười khẩy thành tiếng rồi tiếp tục nằm trên giường, tay đánh nhẹ vài cái mời gọi: “ Chị dâu! Ngủ chung không? Lâu lắm rồi mới gặp, hai chị em chúng ta tâm sự mỏng nào”.

Ninh Hinh vốn rất ghét đứa em chồng này nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thân thiện: “ Đây là phòng ngủ của hai anh chị mà, hay là em về phòng mình ngủ đi nhé”.

“ Bị khoá rồi… Không biết ai ghét em đến nỗi phải khoá cửa phòng lại, bộ không muốn thấy hay sao ấy”, cô em chồng chửi khéo.

Trong dạ Ninh Hinh sôi sục cả lên rồi: “ Ai dám ghét em đâu nào, chắc là người làm trong nhà thấy phòng lâu không ai ở nên khoá kín lại cho an toàn… Để chị xuống gọi người mở để em về với phòng mình”.

Khi cô quay đi, Mộng Dao đáp: “ Để mai đi, dù gì anh hai cũng không về, một mình chị ngủ trên chiếc giường rộng lớn này quả là cô đơn lắm. Có em bầu bạn không phải tốt hơn sao?.. Ngủ ngon nhé chị dâu yêu quý của em”.

Vừa dứt lời thì Mộng Dao đắp mền lên ngủ tiếp khiến Ninh Hinh tức muốn chết. Làm gì có chuyện cô chịu ngủ với người mình ghét cay ghét đắng, vì vậy cô đã xuống phòng khách ngồi.

Lúc này Vĩ Thành cũng về tới, cô lập tức thay đổi biểu cảm như thể bị ức hiếp, buồn bã.

“ Ninh Hinh, trễ lắm rồi sao em không vào phòng ngủ mà còn ngồi ở đây?”, anh đi đến.

Cô ấm ức kể: “ Mộng Dao em gái anh đang ngủ trong phòng của chúng ta, em có nói thế nào cũng một mực đòi ngủ ở đó cho bằng được. Sao anh không nói với em là em ấy về nước?”

Vĩ Thành giải thích: “ Anh bận quá nên quên không gọi cho em. Thôi để anh lên nói với nó qua phòng khác mà ngủ”.

Hai người lên đến nơi thì thấy đứa em gái đã ngủ ngon lành. Anh không còn cách nào khác đành bế cô lên đưa sang phòng khác.



Khi trở lại, Ninh Hinh đã đứng chờ sẵn ở cạnh giường với chiếc đầm ngủ ren đầy gợi cảm. Vĩ Thành nhìn thấy thì rất ngạc nhiên, vì từ trước đến nay đây là lần đầu cô ăn mặc như thế này.

“ Ninh Hinh em…”, anh muốn hỏi thì cô ngắt lời.

“ Chồng à! Đưa tay anh đây”, cô yêu cầu đồng thời đưa đôi bàn tay ra.

Vĩ Thành nhìn chúng vài giây rồi cũng quyết định đi tới nắm lấy.

“ Anh chỉ cần tận hưởng thôi, em sẽ làm tất cả”.

Cô nắm lấy tay anh vuốt từ tóc mình xuống khuôn mặt, rồi kế là ngực, eo, mông, và đùi. Thấy anh không từ chối, cô bước lại gần sát bên, cởi cà vạt và gỡ từng cúc áo ra, cởi áo rơi xuống sàn.

Cô hôn lên bờ ngực anh từ từ lướt xuống bụng dưới, Vĩ Thành nhắm mắt lại cố gắng cảm nhận. Tuy nhiên khi cô tháo thắt lưng ra thì anh nắm cổ tay cô lại.

“ Ninh Hinh! Không được đâu”.

Đây là chút sĩ diện cuối cùng của anh, nếu cô chạm vào phần dưới biết rằng nó vẫn không thể ***** *** được thì tất cả những cái tôi sẽ không còn.

Ninh Hinh không nghe, nhất quyết phải làm bằng được: “ Em muốn anh”.

Cô kéo anh đến giường, đẩy anh nằm xuống rồi tháo những lớp vải ra. Dù cô nhìn thấy cậu nhóc không trướng lên được nhưng vẫn ngồi lên trườn qua trườn lại một cách mất kiểm soát.

Anh không thể nhịn nổi nữa liền ngồi dậy: “ Vậy là đủ lắm rồi, anh không thể có con lại mất đi khả năng làm tình… Em đừng khiến anh phải chứng kiến cảnh tượng này nữa có được không?”

Ninh Hinh khóc lóc cầu xin: “ Em đã làm gì sai mà anh lại đối xử tàn nhẫn với em như vậy? Em trước giờ vẫn chỉ yêu có mình anh, muốn có con với anh, muốn được anh chăm sóc sao mà khó khăn quá”.

Vĩ Thành cũng bất lực kéo quần, khoác áo vào. Anh cuối cùng cũng nói ra tiếng lòng mình: “ Lâm Ninh Hinh em nghe anh nói đây…”.

“ Chúng ta kết hôn và sống với nhau đến tận bây giờ vốn dĩ là trách nhiệm của anh. Em vì cứu anh mà không thể nhìn thấy, anh thật sự cảm thấy rất có lỗi. Cuộc sống hôn nhân của chúng ta không có tình yêu, em nhận ra điều đó mà Ninh Hinh”.

Cô lắc đầu liên tục: “ Không phải đâu anh… Em yêu anh mà”.

“ Nhưng anh không yêu em”, anh khẳng định bằng tất cả những sự kìm nén của mình suốt bao năm qua.

Bầu không khí trở nên im lặng, chỉ có hàng nước mắt rơi từ phía cô là không ngừng trào ra.

Vĩ Thành ngồi xuống giường bên cạnh cô bắt đầu thừa nhận: “ Anh đã từng ngoại tình”.

Ninh Hinh vốn biết nhưng vẫn vờ như ngạc nhiên: “ S… Sao?”