"Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn

Chương 17: Nói hươu nói vượn



Edit by J

Đc: wattpad "tiemcanhnhadodo"

***

"Tổ phụ mời Trần thái y cho con, con cảm thấy ông ấy bốc thuốc rất tốt, nhưng có điều còn phải nói chuyện nhiều hơn. Đệ đệ nhà con những mặt khác bình thường, nhưng lại nói rất nhiều, còn vui tươi hoạt bát. Đến lúc đó để đệ ấy nói chuyện cùng Phó Đại lang quân, đưa huynh ấy đi dạo chơi, nói không chừng liền nhớ ra chuyện trước kia."

Triệu Hàm Chương nghiêm túc nói bậy bạ: "Con sở dĩ có thể nhớ ra kí ức trước đây nhanh như vậy chính là nhờ đệ đệ con. Từ sau khi gặp đệ ấy, trí nhớ của con liền dần khôi phục."

Vương Tứ nương ở bên cạnh nghe đến há mồm trợn mắt, ngươi gặp đệ đệ thì khôi phục trí nhớ, vì đó là đệ ngươi a?

Phó Trường Dung cùng đệ ngươi lại không thân, không đúng, tuổi tác bọn họ cách nhau lớn như thế, quen biết sao?

Cũng không đúng, Vương Tứ nương trợn to mắt: "Ngươi mất trí nhớ? Vậy sao ngươi còn nhớ được ta?"

Triệu Hàm Chương:"... Là nhờ Nhị lang, ta khôi phục một ít kí ức, vừa vặn nhớ ra Tứ nương."

Vương Tứ nương vẻ mặt hoài nghi. Vương Huyền trên mặt đang cười, nhưng lại không khách sáo đưa tay ra sau chọc muội muội một cái, để nàng không có việc gì thì đừng lắm lời.

Cũng không biết Phó Chi tin hay không, vẻ mặt cười cười gật đầu: "Được, được, vậy mai ta liền tự mình đưa Đại lang qua."

Ông cũng phải nói chuyện hôn sự với hảo hữu lần nữa.

Phó Chi vẻ mặt tươi cười tự mình dẫn bọn họ ra đến ngoài cổng, đưa mắt tiễn họ đi xa rồi mới quay đầu nhìn tôn tử. Thấy hắn vẫn còn ngóng nhìn theo xe ngựa Triệu gia, không nhịn được cười nói: "Tâm trạng bây giờ tốt rồi?"

Phó Đình Hàm thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Phó Chi, học động tác của Phó Trường Dung trong trí nhớ khom mình hành lễ, sau khi lùi về sau hai bước liền muốn quay người rời đi.

"Đợi đã." Phó Chi gọi hắn lại, nhìn chăm chú vào mắt hắn hỏi: "Có lẽ con đã biết, nhà chúng ta có ý kết thân cùng Triệu gia. Vẫn luôn chưa kịp hỏi con nguyện ý hay không, nếu là không đồng ý, Nhị lang..."

Phó Đình Hàm nhíu mày, gật đầu với Phó Chi.

Phó Chi có hơi thất vọng: "Không thể nói chuyện với tổ phụ sao? Ta nghe quản gia nói, hôm nay con cùng Triệu Tam nương nói chuyện đến nửa ngày."

Phó Đình Hàm mấp máy môi, không phải không thể nói. Hắn sợ nói rồi, ngay sau đó ông sẽ hoài nghi ta không phải cháu trai ông, đến lúc đó ta thừa nhận hay không thừa nhận nha?



Thấy Phó Trường Dung mấp máy môi không nói, Phó Chi liền thở dài một hơi nói: "Thôi vậy, đợi con nghĩ thông suốt rồi lại nói. Trên người con còn có thương tích, quay về nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai dậy sớm chút, ta mang con đi Triệu gia."

Ông dừng một chút lại nói: "Chúng ta qua sớm chút, ngày mai chỉ sợ Triệu gia sẽ náo loạn một trận. Con liền ở lại bên cạnh Triệu Tam... Triệu Nhị lang, chơi cùng hắn là được, không cần đi tiền viện."

Phó Đình Hàm nhướng mày, gật gật đầu tỏ vẻ đã nhớ kỹ, như cũ không nói gì.

Phó Chi nhìn hắn đi xa, thở dài nói: "Đứa trẻ này không biết có phải đang trách ta hay không?"

Quản gia vội an ủi nói: "Đại lang quân xưa nay hiếu thảo, làm sao sẽ trách lang chủ?"

Phó Đình Hàm tự tìm đường quay về viện của mình, sau đó ngồi ngẩn người trên giường.

Thư đồng thấy hắn không ngồi xếp bằng mà rũ chân ngồi, vội mang ghế lên cho hắn kê chân.

Phó Đình Hàm cúi đầu nhìn một cái, sửa sang lại áo choàng. Đã hơn mười ngày, hắn vẫn là chưa quen nếp sống sinh hoạt ở đây, nhưng dường như cô Triệu thích ứng rất tốt.

Cũng phải, cô ấy vẫn luôn là như vậy. Cho dù khó khăn lớn thế nào, cô ấy đều có thể thích ứng rất nhanh. Sau đó càng cố gắng, nỗ lực hơn trước, cũng càng thêm kiên cường và lợi hại.

Nghĩ đến chuyện bị mù, tai Phó Đình Hàm đỏ bừng. Hắn biết vì bị mù nên thính lực của cô luôn rất nhạy bén. Chỉ không biết sau khi cô đổi thân xác, đặc tính này có mang theo hay không, có lẽ... chưa nghe thấy đi?

Phó Đình Hàm có hơi tự lừa mình dối người nghĩ, khi đó hắn nói rất nhỏ.

Triệu Tam nương đang ngồi trên xe ngựa nghĩ, chẳng lẽ trước kia Phó giáo sư quen biết ta? Hay là lúc xem mắt nghe người khác giới thiệu qua?

Nhưng giọng điệu đó cũng không giống a?

Triệu Hàm Chương cố nghĩ, cũng chưa thể nghĩ ra rốt cuộc trước kia cô có quen biết Phó giáo sư hay không, chẳng lẽ là sau khi mù thì quen biết?

Thật là đáng tiếc, lớn lên đẹp như vậy, thế nhưng không thấy được.

Chẳng qua cô lúc mười bốn tuổi lớn lên giống Triệu Tam nương, vậy Phó giáo sư lúc trẻ có lẽ cũng gần giống Phó Trường Dung đi?

Triệu Hàm Chương hoàn hồn, nháy mắt liền đối diện với một khuôn mặt, cô sợ tới mức ngã ra sau, may mà dùng tay chống được.



Thấy là Vương Tứ nương, Triệu Hàm Chương liền nhịn không được vỗ ngực một cái: "Ngươi làm gì?"

"Ngươi làm gì? Ta nói cùng ngươi nãy giờ, kết quả ngươi cũng không để ý ta, nói, ngươi vừa rồi nghĩ đến ai, có phải Phó Đại lang hay không?"

Triệu Hàm Chương không phủ nhận: "Phải."

Vương Tứ nương vẻ mặt khó hiểu: "Rốt cuộc hắn tốt ở chỗ nào, không phải chỉ là nhìn trắng một chút, đẹp một chút thôi sao. Ngay cả nói cũng không nói một câu, còn bị thương ở đầu, không biết nhân phẩm ra sao. Có chỗ nào so được với huynh trưởng của ta?"

Triệu Hàm Chương: "Ngươi muốn ta làm tẩu tử ngươi như vậy?"

Vương Tứ nương nhìn thoáng qua bên ngoài, thấy huynh trưởng nàng đang cưỡi ngựa đi ở đằng trước, liền đến gần tai cô nói nhỏ: "Phụ thân ta muốn xin cưới nữ nhi Đông Hải Vương cho huynh trưởng."

Triệu Hàm Chương nhướng mày: "Vua nào triều thần đó, phụ thân ngươi tính toán như vậy cũng đúng. Tân hoàng đăng cơ, Đông Hải Vương nắm giữ đại quyền. Trong số những phiên vương còn lại, rất ít người có thể địch lại Đông Hải Vương."

Nhưng bọn họ đã quên, bên ngoài Đại Tấn còn có Hung Nô, lại có lưu dân đếm khống xuể, Đại Tấn trong ngoài đều khốn đốn. Trừ phi toàn bộ những tên thượng quan chỉ biết truy cầu công danh lợi lộc đều chết hết, nếu không Đại Tấn rất khó hồi sinh trở lại.

Đông Hải Vương cũng sẽ không sống được bao lâu.

Vương Tứ nương suy sụp nói: "Ngay cả ngươi cũng nói như vậy, ta chính là tiếc thay huynh trưởng. Nhân vật như huynh trưởng, cũng chỉ có người như ngươi mới xứng với huynh ấy."

Phó Chi cũng đang nói với quản gia: "Trước kia chỉ là nghe nói, tôn nữ này của Triệu Trường Dư kiên nhẫn thông minh, làm người lại thiện lương. Hôm nay vừa gặp, thiện lương chưa thấy, nhưng lại rất kiên cường thông minh, người lại gan dạ. Lợi hại như vậy, nếu có thể cầu được nàng về làm chủ mẫu, ba đời Phó gia ta sau này không lo rồi."

Quản gia lập tức nói: "Ánh mắt lang chủ thật tốt, nô thấy Đại lang quân cũng rất yêu thích. Lúc ấy cách xa, nô không nghe được họ nói những gì, nhưng lại thấy họ trò chuyện rất vui vẻ, còn đi rất gần nhau."

Phó Chi liền hơi nghi hoặc: "Bọn họ trước kia rất thân sao? Đại lang đi Trường An năm năm rồi đi? Khi đó hắn mới hơn mười tuổi, Triệu Tam nương cũng chỉ có chín tuổi, hẳn sẽ không quá quen thuộc mới đúng."

"Biết đâu là nhất kiến chung tình cũng không chừng." Quản gia cười tủm tỉm nói: "Triệu Tam nương cùng Đại lang quân vừa gặp mặt liền nhìn đối phương không rời. Khi ấy lang chủ không ở đó, nếu có, ngài liền biết họ vừa ý đối phương thế nào."

Phó Chi vuốt vuốt râu, xem ra ngày mai rất có khả năng thành công a, ông vội nói với quản gia: "Đi mở kho chuẩn bị hậu lễ, chọn cho Triệu Tam nương các loại trang sức vàng bạc quý trọng nhiều một chút." Ông cắn răng nói: "Tìm bức Giảng Học Đồ, dùng loại tráp tốt nhất để đựng, ngày mai mang theo."

Đó chính là bức tranh thời Hán, Phó Chi rất yêu thích.

Quản gia hiểu rõ, khom mình đáp ứng.

_Hết chương_