Mãi Ở Trong Lòng Anh

Chương 33: Nhanh lên



Editor: Maruru

*****

Sự việc của Thôi Hoàn Kiệt không có ảnh hưởng gì lớn với Dịch Yên.

Điều Thôi Hoàn Kiệt kia làm chưa phải là lần cô bị thương nghiêm trọng nhất.

Nếu như không phải ngày hôm qua Thôi Hoàn Kiệt xuất ra luồng ánh sáng mạnh một cách không ngờ đến thế, Dịch Yên cũng không đến mức bị thương.

Một ngày trôi qua, Thôi Hoàn Kiệt cũng không mấy ảnh hưởng tới cô.

Tuy cả ngày đi làm không nhìn điện thoại, nhưng giữa lúc nghỉ ngơi, Dịch Yên cũng có nghĩ đến Tô Ngạn, nghĩ đến chuyện tối hôm qua.

Không phải cô không hiểu, lời tối qua Tô Ngạn nói là có ý gì.

Mà là không thể tin được.

Con người vẫn luôn là vậy, những điều đã qua khiến bản thân tổn thương, lại điên cuồng nảy nở trong tiềm thức, trở thành nơi nhạy cảm nhất.

Một khi chạm vào sẽ muốn trốn đi, thu mình lại để không ai có thể chạm vào lớp vỏ bọc tối tăm kia.

Dù là Dịch Yên, cũng không tránh được cái nhược điểm này của con người.

Tô Ngạn xuất hiện, đối với bản thân Dịch Yên mà nói chính là một rào cản.

Anh không thích mình, trở thành điểm yếu ớt nhạy cảm nhất đời này của cô, không ai hay biết, nhưng cô vẫn luôn hiểu rõ.

Vẫn một mực tin tưởng chưa từng nghi ngờ, rằng Tô Ngạn chưa bao giờ thích cô, một ngày nào đó anh xé đi vẻ lạnh nhạt bên ngoài, để cô nhìn được bí mật của anh.

Không ngờ, bí mật này lại liên quan tới cô.

Phản ứng đầu tiên của cô không phải suиɠ sướиɠ, mà là không thể tin nổi.

Trong tiềm thức, vẫn không tin.

Đã mười mấy tiếng đồng hồ kể từ ngày hôm qua, đến tận bây giờ vẫn có cảm giác thật hoảng hốt.

Dịch Yên nhìn dòng tin nhắn Tô Ngạn gửi tới, đáp lại.

[Được.]

Cô vào phòng thay đồ, nhìn vào gương.

Vết bầm tím trên cổ chưa tan.

Chuyện của Thôi Hoàn Kiệt, Tô Ngạn đã biết rõ, Dịch Yên cũng không muốn giấu anh.

Vả lại, cô có một loại sở thích rất xấu. Hồi cao trung, thích nhất là lúc bị thương sẽ lập tức đến trước mặt Tô Ngạn làm nũng, tỏ vẻ đáng thương.

Tục ngữ có câu "trẻ con biết khóc ắt có kẹo ăn", thật đúng như vậy, mỗi lần cô tỏ vẻ đáng thương, Tô Ngạn sẽ không còn lạnh nhạt như bình thường nữa.

Nhiều năm như vậy trôi qua, ngược lại, Dịch Yên đã không còn tự tại như cô của mười năm trước.

Cô nhìn vết thương của mình trong gương, bỗng lặng im mà nhếch môi.

Ra khỏi phòng khi trời đã tối đen, dấu hiệu bốn mùa của thành phố này không rõ ràng lắm, mùa xuân không quá ấm, gió vẫn mang theo hơi lạnh lẽo.

Dịch Yên quàng khăn lên cổ, vừa ra khỏi khoa cấp cứu đã nhìn thấy xe của Tô Ngạn.

Bên cạnh liên tiếp có người đi qua, không biết tại sao, Dịch Yên đột nhiên nhớ tới trước kia. Tuy hồi cao trung, Tô Ngạn không tốt với cô lắm, nhưng mặc kệ là hẹn hò hay việc khác, anh vẫn luôn đúng giờ.

Sẽ không để cô phải chờ.

Dịch Yên vùi nửa khuôn mặt vào trong khăn quàng, đi qua mờ cửa xe ra, ngồi vào ghế phụ.

Tô Ngạn hỏi cô: "Muốn ăn cái gì. "

Dịch Yên thắt chặt đai an toàn: "Ăn lẩu."

Cô thở hà ra hơi: "Bên ngoài lạnh lắm, muốn ăn đồ nóng."

Tô Ngạn đã không nói nên lời, ngừng vài giây mới phát hiện rằng mình chưa trả lời cô, ừ một tiếng.

Dịch Yên không phát hiện ra điều gì bất thường, trong xe rất ấm, cô tháo khăn quàng xuống.

Bên turu là một chiếc áo lông cổ thấp, nhìn một phát là thấy hết cần cổ thon dài của cô.

Tô Ngạn lái xe rời khỏi bệnh viện, lo tập trung nhìn đường nên không để ý tới.

Dịch Yên cũng không gấp, thảnh thơi dựa lên ghế sau, quay đầu ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập chạy trên đường ngoài cửa sổ.

Cửa kính xe phản chiếu hình bóngTô Ngạn.

Dịch Yên hiếm khi cảm thấy được thả lỏng như vậy, ánh mắt miêu tả hình dáng anh.

Ngũ quan của Tô Ngạn không phải là kiểu mạnh mẽ, ngược lại là đầy thanh tú, mũi môi mặt mày đều rất xinh đẹp.

Chẳng qua là bị bao trùm bởi một tầng sương lạnh, trên mặt tràn đầy mấy chữ chớ lại gần.

Nhưng vẫn không thể che giấu nét xinh đẹp của anh.

Rõ ràng Tô Ngạn chưa từng liếc mắt lấy một lần, nhưng vào giây nào đó, Dịch Yên thấy hai cánh môi mỏng của anh mấp máy.

"Cổ làm sao vậy?"

Dịch Yên quay đầu lại nhìn về phía anh: "Anh phát hiện ra lúc nào?"

Tô Ngạn không trả lời cô, lạnh lùng hỏi: "Thôi Hoàn Kiệt?"

Dịch Yên cũng không định giấu anh, không chút để ý mà gật đầu: "Phải."

Nói đến đây, cô cũng không mở miệng nữa.

Đành chờ Tô Ngạn hỏi mình.

Nhưng thứ Tô Ngạn giỏi nhất chính là im lặng, Dịch Yên cũng không rõ liệu anh có hỏi hay không.

Không ngờ rằng cô vừa dứt lời, chưa tới một giây sau Tô Ngạn đã hỏi: "Sao lại thế này?"

Dịch Yên bỗng nhiên bị chọc cười bởi chính suy nghĩ của mình.

Tô Ngạn đảo mắt, nhàn nhạt liếc nhìn cô.

Dịch Yên lập tức nghiêm mặt, giải thích: "Lúc sáng đi làm, ông ta ở dưới lầu đánh lén em, sau đó cứ như vậy thôi."

Cô vừa dứt lời, tay cầm vô lăng của Tô Ngạn bỗng ngừng lại.

Dịch Yên cảm giác như đầu xe bị lệch sang một bên.

Cô phản ứng lại: "Anh làm gì thế?"

Xe đã lại được khống chế, Tô Ngạn lạnh mặt không trả lời.

Thời điểm buổi sáng cô đi làm, chính là lúc anh đã rời khỏi tiểu khu của cô được vài tiếng.

Dịch Yên có thể phát hiện ra sự bất thường của Tô Ngạn, nhưng cụ thể là tại sao Tô Ngạn lại như thế, cô cũng rõ lắm.

Người bình thường cũng có thể nghĩ được nguyên nhân.

Biết là Thôi Hoàn Kiệt ở ngay gần, nhưng anh vẫn không qua đêm ở nhà cô để chú ý động tĩnh.

Nhưng chính Dịch Yên lại cảm thấy không có gì, cô tập mãi cũng thành quen, cũng không cần người khác bảo vệ, một mình cô đã đủ rồi.

Huống hồ Tô Ngạn làm cái nghề này, có nhiều yếu tố bất thường, nửa đêm đi làm nhiệm vụ cũng là chuyện bình thường.

Dịch Yên nhìn Tô Ngạn không đang lẳng lặng, tự mình mở miệng: "Anh đừng cảm thấy là lỗi của mình, không trách anh."

Cô nói: "Cũng không trách em, có trách thì trách Thôi Hoàn Kiệt."

Tô Ngạn trầm mặc không nói.

Vài giây sau lại hỏi: "Báo cảnh sát không?"

Dịch Yên dựa đầu vào ghế nhìn anh: "Không, báo cảnh sát thì em cũng đánh ông ta, còn đánh người đến mức hôn mê. Gần đó không có camera theo dõi, nhiều lắm cũng chỉ có thể giam ông ta mấy ngày, không phải là được thả ra sẽ tìm em trả thù sao, huống hồ ông ta vẫn hận em hai năm trước đã báo ông ta nghiện thuốc, bây giờ lại để cho ông ta ngồi xổm trong đồn công an, loại người này khi được thả chỉ có càn rỡ hơn thôi."

Dịch Yên từ nhỏ đã như vậy, xảy ra chuyện đều sẽ không báo cảnh sát, tự mình ra tay đánh nhau với người ta, đánh đến khi người khác chịu phục không dám làm phiền cô nữa.

Trước kia còn bởi vì chuyện này mà cãi nhau một trận với Tô Ngạn.

Tô Ngạn không để cho cô như vậy, nhưng cô đã quen giải quyết mọi chuyện như vậy.

Nhiều năm sau, Tô Ngạn cũng vẫn giống như trước kia.

"Sau này phải báo cảnh sát trước."

Dịch Yên không muốn đối đầu với anh, thuận miệng đồng ý: "Được."

Nói xong liền hỏi: "Tối hôm qua làm nhiệm vụ à?"

Tô Ngạn: "Ừ."

Giải thích xong việc của Thôi Hoàn Kiệt, chủ đề của hai người cũng kết thúc như thế.

Không nói gì sẽ nhớ tới chuyện tối hôm qua.

Ánh mắt Dịch Yên như có như không lướt qua cánh tay phải của Tô Ngạn.

Anh đã không còn mặc bộ quần áo tối hôm qua, đã thay một bộ khác.

Vết thương trên cánh tay bị che đậy tỉ mỉ dưới lớp quần áo.

Dịch Yên nhớ rõ, Tô Ngạn thích sạch sẽ, từ khi quen biết nhau hồi cao trung, chưa từng thấy anh không được sạch sẽ.

Cô nhìn vào cánh tay của Tô Ngạn: "Tay còn đau không?"

Tiệm lẩu cách bệnh viện không xa, Dịch Yên vừa nói xong cũng đúng lúc đến trước quán.

Tô Ngạn dừng xe: "Không còn."

Trong xe tối đen, chỉ có đèn đường lập lờ ở bên ngoài chiếu vào.

Dịch Yên nhìn Tô Ngạn, hỏi ra thứ kiêng kị nhất giữa hai người.

"Tô Ngạn, tám năm này em đi, anh có từng hận em không?"

Hai người đã phải xuống xe, nhưng sau khi Tô Ngạn nghe thấy vậy lại không nhúc nhích.

Anh không thấy Dịch Yên, nhưng Dịch Yên lại đang nhìn chằm chằm vào sườn mặt anh.

Tràn ngập yên tĩnh.

Thời điểm mà Dịch Yên cho rằng Tô Ngạn sẽ không trả lời, anh lạnh nhạt mở miệng.

"Đã từng."

Bởi vì từng hận từng hờn, cho nên lúc cô trở về mới lạnh nhạt với cô như thế.

Nhưng suy cho cùng, anh vẫn luôn momg cô trở về.

Muốn tới gần, rồi lại lạnh nhạt đủ đường, làm sao có thể dễ chịu được.

Sợ, tới gần cô sẽ chạy trốn. Nhưng trái lại, càng sợ cô đau khổ hơn.

Bao nhiêu lần lạnh lùng khiến cô đau khổ bấy nhiêu, trên tay anh lại đâm một vết.

Muốn cô đến điên mất rồi, sẽ dùng cảm giác đau đớn để kiềm chế lại.

Cho dù biết đáp án là như thế, nhưng lòng Dịch Yên vẫn đầy đau xót.

Tô Ngạn lại không dừng lại như thế: "Tại sao em lại cứ thế mà đi."

Dịch Yên sửng sốt.

Những lời này, nếu là đổi lại là Tô Ngạn hồi cao trung, chắn chắn sẽ không hỏi ra miệng.

Nhưng vấn đề này, Dịch Yên không thể trả lời, cũng không trả lời được.

Cô nói ra, cũng vô ích với Tô Ngạn.

Trầm mặc vài giây, Dịch Yên di chuyển trước một bước, tháo đai an toàn ra: "Đi ăn cơm thôi."

Tô Ngạn đào mắt, không chút dấu vết nhìn vào mắt cô.

Nhưng cô không định trả lời, Tô Ngạn cũng không bắt ép.

Anh không nói nữa, xuống xe cùng cô.

————

Lúc ăn lẩu, hai người cũng không tiếp tục thảo luận đề tài này.

Giữa bọn họ có nhiều đề tài nhạy cảm, nếu hỏi ra không đúng thời điểm, đều có thể gây tổn thương cho cả hai phía.

Ánh đèn nơi tiệm lẩu sáng rực, lúc này Dịch Yên mới chú ý tới sắc mặt của Tô Ngạn không được tốt lắm, quầng thâm dưới đáy hiện lên mắt rõ rệt, tất nhiên là vì không có nhiều thời gian nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cơm nước xong, Tô Ngạn đưa Dịch Yên về nhà.

Cục cảnh sát bên anh còn có việc, nhưng vẫn bớt chút thời gian để đưa cô đi ăn.

Lúc sắp xuống xe, Tô Ngạn nói với cô: "Sáng mai lại đưa em đi làm."

Dịch Yên còn chưa lái lại xe mình, hai ngày này đều chỉ ngồi xe Tô Ngạn.

Vốn dĩ Dịch Yên muốn từ chối, dù sao thì cô cũng đi làm sớm, mà rõ ràng là Tô Ngạn ngủ không đủ giấc.

Nhưng có lẽ Tô Ngạn sẽ không cho.

Vì thế Dịch Yên lập tức đồng ý: "Được."

Trải qua một đêm tối qua, Dịch Yên không còn chống đối sự đến gần của Tô Ngạn như thế nữa.

Ít nhất Tô Ngạn ở bên cô, không phải vì trách nhiệm.

Dịch Yên quấn khăn lên cổ rồi mới xuống xe, còn có tâm trạng anh trêu chọc anh.

Cho dù hôm nay gặp phải chuyện đáng lo, cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của Dịch Yên, sống trên đời luôn muốn tìm chút niềm vui. Tám năm này, tình cảm của cô vẫn luôn ảm đạm như nước, sau khi gặp lại Tô Ngạn, cuối cùng cũng có chuyển biến tốt hơn.

"Hẹn mai gặp nhé, cảnh sát Tô."

Chính cô không thấy gì bất thường, nhưng trái lại, Tô Ngạn lại liếc mắt nhìn cô.

Tuy mặt vẫn không chút gợn sóng, nhưng chắc vẫn hơi không quen.

Đã rất lâu rồi, Dịch Yên mới thoải mái với anh như vậy.

Tối hôm qua lỡ vô ý tính kế, vẫn có chút tác dụng.

Sau khi kết hôn khiến cho cô tức giận, đây là lần đầu tiên cô không còn lạnh lùng với anh.

Thật ra ngoại trừ việc kết hôn Tô Ngạn không nghe theo Dịch Yên, về những thứ khác, anh vẫn cực kỳ tôn trọng Dịch Yên.

Dù đã lĩnh giấy chứng nhận, hai người cũng chưa từng trải qua cuộc sống hôn nhân.

Anh cũng chỉ là vì hai tờ giấy kia mà thôi.

Cho đến khi bóng dáng Dịch Yên đã khuất hẳn, Tô Ngạn mới lái xe rời đi.

————

Sáng hôm sau, lúc Dịch Yên xuống lầu đã thấy Tô Ngạn đang chờ ở dưới.

Đêm qua cô ngủ không ngon, cho dù hôm qua có một giấc ngủ thoải mái nhưng dậy sớm vẫn khiến cô đau đầu.

Cả đường ngủ thiếp đi ở trên xe.

Sau khi đưa cô tới bệnh viện, Tô Ngạn lập tức rời khỏi.

Dịch Yên vừa vào khoa cấp cứu cũng đúng lúc gặp được Tiểu Na đang đi ra.

Tối qua Tiểu Na trực ca đêm, đang chuẩn bị tan làm về nhà.

Tiểu Na chào cô: "Bác sĩ Dịch."

Dịch Yên cũng đáp lại.

"Đúng rồi," Tiểu Na dừng lại, nói với Dịch Yên, "Tối hôm qua, Thôi Hoàn Kiệt bị cảnh sát đưa đi rồi."

Dịch Yên không biết chuyện này: "Khi nào vậy?"

"Hình như là khoảng 9 giờ thì cảnh sát tới đây, lúc bọn họ tới, Thôi Hoàn Kiệt vẫn chưa tỉnh, chờ đến khi Thôi Hoàn Kiệt tỉnh lại thì đã bị mang đi rồi."

"À đúng rồi," nói đến đây, Tiểu Na có chút hưng phấn, không che được vẻ hóng hớt trên mặt, "Vị cảnh sát đã tới bệnh viện đón cô cái hôm liên hoan hữu nghị cũng tới đấy."

Dịch Yên cũng có thể đoán ra là Tô Ngạn báo cảnh sát, nhưng lại không ngờ rằng anh sẽ tới.

Tối hôm qua Tô Ngạn đưa cô về đến nhà là đã hơn 8 giờ, cho nên sau đó Tô Ngạn còn tới bệnh viện.

Buổi sáng đưa cô đi làm cũng không đề cập đến Thôi Hoàn Kiệt một câu.

Tiểu Na nói đến đây, nhìn chiếc khăn quàng đang trùm quanh cổ Dịch Yên.

"Bác sĩ Dịch, cổ của cô đã khá hơn chút nào chưa?"

Dịch Yên: "Không khá hơn lắm."

Lúc này, điện thoại của Dịch Yên có tin nhắn được gửi đến.

Cô tiện thể rũ mắt nhìn, là tin nhắn Thôi Y Y gửi tới.

[ Chị Dịch Yên, em vừa nhận được điện thoại cảnh sát, cha em tới tìm chị sao? Chị không sao chứ?! ]

Từ lần ở quán bar lúc trước, sau đó Dịch Yên không còn gặp lại Thôi Y Y nữa.

Hai ngày này Tiểu Na trực ca đêm, Dịch Yên làm ca ngày, hai người không có cơ hội để nói chuyện.

Lần trước nhìn thấy bác sĩ Dịch bị anh cảnh sát đẹp trai kia dắt tay đi, lòng hiếu kì của Tiểu Na đã sớm bùng nổ.

Cô ghé sát lại gần Dịch Yên, hỏi: "Bác sĩ Dịch, anh cảnh sát kia là bạn trai của cô sao?"

Dịch Yên tạm không trả lời Thôi Y Y, cất điện thoại.

Cô đi về phía phòng khám, cong môi cười.

"Nhanh đi."

*****