Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh

Chương 66



“Sao lại bị nặng như thế?”

Trên chiếcgiường lớn êm ái, các loại thuốc trị vết thương nghiêng đổ, Mẫn Nhu ngồi bên giường chuyên tâm giúp anh lau rửa vết thương, tăm bông được bôivới thuốc đỏ chạm vào nơi vết thương đang chảy máu. Mẫn Nhu cẩn thậnquan sát vẻ mặt Lục Thiếu Phàm.

“Nếu đau anh phải nói cho em biết, biết không?”

Lục ThiếuPhàm mỉm cười, cánh tay dài mở ra tính ôm lấy Mẫn Nhu lại bị cô nhẹnhàng tránh né, giận trách liếc nhìn anh, từ trong hòm thuốc lấy ra bông gòn và băng dán.

Dưới ánh đèn ấm áp, Mẫn Nhu nhìn ngón tay Lục Thiếu Phàm suy nghĩ. Lúc Lục ThiếuPhàm chăm chú đưa mắt nhìn cô bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắtđen xinh đẹp kia, chỉ vào vết thương của anh ngạc nhiên nói: “Sao em thấy miệng vết thương này giống như một dấu ấn vậy? Vừa rồi em không thấy vậy, bây giờ nhìn kĩ mới thấy rất giống”

Ánh mắt Lục Thiếu Phàm không đổi, đôi mắt tươi cười nhìn chằm chằm cô hỏi, giọng nói giống như mong đợi được thầy cô khen: “Vậy em có thích không?”

Mẫn Nhu quấn băng vào ngón tay Lục Thiếu Phàm, động tác hết sức nhẹ nhàng, sau khidán băng lại mới ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn sâu vào mắt anh: “Em thích, nhưng nếu như nó gây thương tổn đến anh cho dù có thích tới đây em cũng không muốn”

Lục ThiếuPhàm hơi trầm ngậm, Mẫn Nhu đứng dậy đặt hộp thuốc vào trong ngắn kéo,vừa quay đầu lại đã bị Lục Thiếu Phàm ôm vào lòng, đầu tựa vào ngực anh, cô có thể nghe thấy rõ tiếng tim đập còn có mùi hương của riêng anh.

Tối nay LụcThiếu Phàm trở nên đặc biệt bám người, Mẫn Nhu cười bất đắc dĩ, né miệng vết thương của anh, bàn tay để lên hông anh: “Còn không đi rửa mặt? Mai còn phải đi làm a!”

“Ngón tay không chạm vào nước được, em giúp anh rửa đi”

Lục ThiếuPhàm yêu cầu Mẫn Nhu cũng không có lý do cự tuyệt, bên trong phòng tắmtừng giọt nước ấm áp chảy xuống, sương mờ mông lung, cô cầm lấy khănlông, Lục Thiếu Phàm chủ động dựa sát vào người cô, môi cong lên, ý đồrõ ràng.

“Anh tự mình lau đi”- Mẫn Nhu đỏ mặt để khăn vào tay Lục Thiếu Phàm, không cẩn thận chạm vàonơi băng vết thương, cô vội vàng giật khăn ra, vừa nhìn vừa hỏi, bên tai chỉ có giọng nói vui vẻ của anh: “Nếu em giúp anh rửa thì sẽ không đau nữa”

Cô nhónchân, dùng chiếc khăn thấm nước lau gương mặt tuấn tú Lục Thiếu Phàm.Mẫn Nhu ngước cằm lên, vẻ mặt nghiêm túc như đang lau một bức tượngquý, trên eo đột nhiên xuất hiện thêm bàn tay to, Mẫn Nhu nghiêng mắtnhìn thấy đôi mắt sáng rực đầy tha thiết của anh, người bị anh dễ dàngôm lấy đặt lên bồn rửa mặt.

Chiếc mũithẳng chạm nhẹ vào chóp mũi cô. Chiếc khăn trong tay Mẫn Nhu không ngừng chảy nước, từng giọt trượt theo cánh tay vào ống tay áo khiến cô runrẩy. Mẫn Nhu mở to mắt nhìn đôi mắt đôi đen đầy si mê của anh, môi cũngđã chạm vào đôi môi lạnh của Lục Thiếu Phàm.

Nụ hôn lantràn , vượt quá cả sự dịu dàng, bên ngoài lửa cháy bùng bùng. Trái timnhư muốn nhảy ra khỏi ngực, Lục Thiếu Phàm vòng hai tay giữ chặt cô,lông mi không ngừng run rẩy, khi lưng cô chạm vào bức tường kính lạnhlẽo lý trí liền quay về.

“Thiếu Phàm, bây giờ không được…”

Tiếng ưm cất lên quanh quẩn bên trong phòng tắm mờ sương. Mẫn Nhu muốn đẩy Lục Thiếu Phàm ra lại nhận ra bàn tay to của anh di động để sau ót cô, không đểcô né tránh, hai đôi môi dính chặt, thận mật hút lấy hơi thở của đốiphương, Lục Thiếu Phàm tự chủ hơn người chỉ có đối mặt với Mẫn Nhu mớimất khống chế.

Phía dưới,bồn rửa mặt cứng như đá liền trở thành nệm êm, quần áo trên người đềucởi ra, lòng ban tay có vết chai lại nóng như lửa chà sát trên da thịt,Mẫn Nhu cong người, đưa tay chặn bàn tay anh đang chạm vào bụng cô, vội vàng nhắc: “Con chúng ta còn nhỏ…”

Lục ThiếuPhàm thở dài, anh lật người qua, kéo chăn bao lấy cơ thể mềm mại của Mẫn Nhu, sau đó ôm lấy cô, thở hổn hển, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô.

“Em ngủ đi”

Lục ThiếuPhàm dừng lại đúng lúc, Mẫn Nhu vừa cảm động vừa xấu hổ. Hai người ômsát lấy nhau không có khoảng cách, Mẫn Nhu cảm thấy được sự nhẫn nhịncủa Lục Thiếu Phàm, quay sang thấy anh nhắm mắt ngủ say. Mẫn Nhu cũngkhông biết làm sao, thở dài, hôn vào má anh: “Ngủ ngon”

Khi cô nằmxuống lại, cô không nhìn thấy đôi môi đang tạo thành đường thẳng kia lại cong lên, cánh tay vòng lấy cô không chặt cũng không lỏng. Mãi đến khicô ngủ say cũng không thả ra, cho đến trời sáng.

Kể từ saubữa yến hội, mấy ngày sau đó Mẫn Nhu không ra ngoài, chỉ từ lời kể củaLục Thiếu Phàm biết tiểu thư Dario tới tòa thị chính xin lỗi, thái độchân thành so với vẻ kiêu ngạo bướng bỉnh đêm đó như là hai người.

Mẫn Nhukhông khỏi cười khẽ, xem ra vẫn là mỹ nam kế của chú út có hiệu quả, cóthể biến tiểu thư Dario từ bách luyện thép lại trở thành chỉ mềm, cònmối quan hệ bạn bè giữa tiểu thư Dario và Mẫn Tiệp biết đâu vì Lục CảnhHoằng mà trở mặt thành thù.

Phản ứng bên ngoài vì tin của cô trong bữa tiệc mà dậy sống lần nữa, thiên kim nhàgiàu, siêu sao giới giải trí, danh môn thiếu phu nhân. Thân phận sau cái hơn cả thân phận đầu, đám phóng viên như gà vừa đánh lại hăng máu, hứng khởi canh giữ hai bên ngoài khu đại việc, vừa tránh để cảnh vệ pháthiện vừa chờ Mẫn Nhu xuất đầu lộ diện.

Khi trờitối, Mẫn Nhu cũng như mọi ngày, xem các tiết mục buồn chán trên tivi,đang buồn ngủ lại nghe tiếng di động vang lên, là điện thoại cua ChânNi, chẳng qua khi bắt lên thì nghe tiếng đàn ông tục tằng: “Này, cô quen với cô gái tên Chân Ni đúng không?”

Mẫn Nhukhông chịu được giọng nói to ồm ồm đó, liền cầm điện thoại xa ra biếtđối phương không nói thêm mới hướng về phía điện thoại đáp: “Phải, cô ấy là bạn tôi”

“Cô ta đang ở chỗ chúng tôi gây chuyện, đập bể không ít đồ, cô mau tới đây đi”

Mẫn Nhu xácnhận mã số điện thoại, xác nhận là Chân Ni nhưng vẫn nghi ngờ, gần đâyhay có mấy số điện thoại lừa gạt, cô không thể không đề phòng.

“Nếu cô không mang tiền tới đổi người, tôi không dám đảm bảo ngày mai cô còn gặp cô ta không, còn hoàn chỉnh nguyên vẹn hay không”

Giọng đànông uy hiếp vừa dứt Mẫn Nhu liền nghe bên trong điện thoại tiếng la thất thanh của Chân Ni, còn có tiếng vật nặng bị rơi vỡ tạo thành tiếng nổlớn hòa với tiếng người, ầm ĩ tới mức cô phải nhíu mày.

“Chúng tôi cũng chỉ muốn người quen của cô ta tới bồi thường tiền thôi sau đó mang người đi, chúng tôi cũng không có ý gì”

Mẫn Nhu do dự lại nghe thấy tiếng Chân Ni, không khỏi lo lắng: “Khốn nạn, đều là một đám khốn nạn, nói gì cả đời chỉ tốt với mình tôi…. Vì sao anh lại gạt tôi chứ… khốn nạn!”

“Tôi sẽ tới ngay”

Mẫn Nhu hỏiđịa chỉ rồi cúp điện thoại, cô tính gọi cho Lục Thiếu Phàm lại nhớ tốinay anh phải đi ăn tối với khách đành thôi. Nơi này cô chưa từng tớikhông hiểu sao Chân Ni lại đến đó. Hoàn cảnh lúc này, nếu cô không đi,Chân Ni cũng khó bảo đảm sẽ không gặp chuyện

Khi Kỷ MạchHằng tổn thương cô, thì Chân Ni không hề bỏ đi vẫn bên cô. Lúc này, côkhông có lý do gì để Chân Ni tự sanh tự diệt còn mình khoanh tay đứngnhìn, cô cắn môi tắt vi, nói với dì Mai một tiếng, liền mặc đồ lấy xerời khỏi nha.

Khi Mẫn Nhuvội vàng tới địa chỉ theo điện thoại mới nhận ra nơi này rất náo nhiệt,xung quanh tương đối cũng phồn hoa. Mẫn Nhu đậu xe tại một nơi có vẻ yên tĩnh và dơ bẩn, cô từ gara đi ra, sau đó cô nhìn đông nhìn tây.

“Cô tới đón cô gái say xỉn kia phải không?”

Một thiếuniên nhuộm tóc vàng thấy Mẫn Nhu xuống xe liền tới, sau đó quan sát MẫnNhu đeo kính và đội mũ, thử nói, Mẫn Nhu gật đầu. Khóa xe xong liền theo anh ta đi vào gara, đi vào mới biết đây là song bạc, mùi khói thuốclượng lờ khiến cô khó chịu, nhưng vì Chân Ni cô tiếp tục đi xuống.

“Côta đập không ít đồ, đợi bồi thường rồi cô có thể mang cô ta đi, nơi nàyan ninh không tốt lắm, ra khỏi địa phận của chúng tôi, chúng tôi sẽkhông can thiệp”

Thiếu niênhảo tâm nhắc, Mẫn Nhu cũng gật đầu nói cám ơn, không lâu sau liền thấyChân Ni bị hai nam nhân cường tráng đè vai ngồi xuống ghế.

Chân Ni cóvẻ uống rất nhiều rượu, gương mặt đỏ bừng, đầu buông thong, có vẻ khôngbiết gì cả dường như đang ngủ. Mẫn Nhu nhìn sơ qua Chân Ni, xác nhậnChân Ni không sao mới yên tâm thanh toán tiền.

Người phụtrách song bạc đưa cho Mẫn Nhu tờ biêu tính tiền, sau đó hứng thú quansát Mẫn Nhu. Cho dù cô ăn mặc rất bình dị, nhưng vẻ đẹp thùy mị bẩm sinh lại che giấu không được, nhất là ở nơi hỗn tạp này cô lại giống nhưtiên nữ rất nổi bật.

Mẫn Nhu chán ghét cau mày, không để ý tới những ánh mắt kia khiến cho cô sợ hãi, côđi tới cạnh Chân Ni, vổ vào gò má nóng như lửa, muốn kêu Chân Ni tỉnhlại: “Chân Ni, tỉnh, Chân Ni!”

Chân Ni mơmàng mở mắt, hai mắt ra rời, nhìn gương mặt lo lắng của Mẫn Nhu liềncười một cách ngốc nghếch, nước mắt lại chảy ra.

“Nhu, sao cậu lại ở đây, cậu cũng tời sòng bạc sao?”

Mẫn Nhu đaulòng nhíu mày, muốn an ủi nhưng cũng biết không phải lúc, chỉ có thểgiúp Chân Ni lau nước mắt, cố hết sức đỡ Chân Ni dậy đi ra ngoài”

“Tiểu thư có cần tôi giúp cô gọi xe không?”

“Không cần làm phiền đâu, tôi tự lo được”

Nhìn vẻ saymê của người phụ trách làm cho Mẫn Nhu rất ác cảm, nhưng đành phải ứngphó cho qua, ít nhất phải ra khỏi nơi này. Ngay từ khi bước vào, cô vẫnrất cảnh giác.

Đám đàn ôngđang đánh bài cũng quay đầu lại nhìn cô. Mẫn Nhu hơi nhếch môi, đỡ lấyChân Ni, lảo đảo đi ra ngoài, cố gắng né đám lưu manh say rượu.

Dọc đường đi cũng không có ai gây phiền toái, mới tới nhà đỗ xa, Chân Ni liền ngồixổm xuống nôn liên tục, dáng vẻ khó chịu. Mẫn Nhu lo lắng vỗ lưng, ánhmắt nhìn xung quanh, khi nhìn sang nơi chỗ để xe có mấy tên đàn ông liền đi về phái cô.

“Chân Ni, cậu ráng chịu đựng một tí, có người lại rồi”

Phụ nữ dùsao đi cũng chậm hơn đàn ông. Mẫn Nhu cố gắng kéo Chân Ni đi mau, chỉcách chiếc xa hơi một chút đã bị đám đàn ông đuổi theo chặn đường.

“Cô em xinh đẹp, đi đâu vậy, để anh đưa các em đi”

Tiếng huýtsáo trêu đùa, tên đàn ông cười xấu xa tới gần, tiếng cảnh báo trong đầu Mẫn Nhu cất lên, vội đỡ Chân Ni lui ra sau. Khi phát hiện phía sau cũng có người liền lạnh giọng cảnh cáo: “Các người nếu cần tiền thì tôi đưa, không cần phải chặn đường người khác như thế”

Mấy tên đàn ông ngẩn ra rồi cười phá lên. Trong bóng đêm, ánh mắt họ nhìn Mẫn Nhu như đang nhìn con mồi rất hứng thú.

“Ra là cô em xinh đẹp cũng nóng tính gớm, anh thích, lát nữa để cho tao lên trước”

Một ngườiđàn ông ném điếu thuốc xuống đất đạp nát, nóng lòng kéo ống tay áo, mấy tên khác cũng nháo nhào cả lên, phun nước bọt từ cái miệng đầy dơ bẩn.

“Em gái có bạn trai không, nếu không chúng ta làm đi được không?”

Bởi vì quanh năm hút thuốc mà răng ố vàng, tất cả đập vào mặt, cô cuống quít lui rasau, mấy tên đàn ông liền đặt lên vai cô, muốn giãy giụa lại vì Chân Nimà không thoát được, bên tai là tiếng cười: “Em gái, quần áo em mặc đều rất thời thượng, nếu cởi ra… hắc hắc…”

“Câm miệng”

Mẫn Nhu bựcbội lớn tiếng quát, cánh tay vung lên, tát vào mặt tên đàn ông đang nói, lòng bàn tay tuy đau nhưng không bằng nổi kinh hoàng trong lòng. Côkhông biết hắn ta có giận rồi bắt cô đi không.

“Con đàn bà thối, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt”

Tên đàn ôngkhẽ dùng tay lau khóe miệng, phun nước bọt xuống đất, dữ tợn nhìn MẫnNhu. Không nói hai lời liền tiến lên bắt lấy tay Mẫn Nhu, mấy người khác cũng không nhàn rỗi vội vàng tách Mẫn Nhu và Chân Ni ra.

“Đừng động, nghe lời anh, anh nhất định sẽ yêu thương anh”

“Cút đi, nếu không tôi báo cảnh sát đó”

Tên đàn ôngthấy Mẫn Nhu phản kháng liền kích động, động tác càng thêm thô lỗ. ChânNi mất đi Mẫn Nhu liền té xuống đất, Mẫn Nhu cũng bị đám đàn ông giữlấy.

Mẫn Nhu không biết ở nơi này cho dù có la cứu mạng cũng vô dụng, vừa định thử thì nghe giọng đàng ông rất lạnh lùng vang lên: “Các người làm gì vậy?”

Đám lưu manh không ngờ chuyện tốt của mình lại bị phá, ngẩn ra, nhìn trong ngõ hẻmnơi phát ra tiếng. Đột nhiên xuất hiện hai bóng người cao to, dù khôngnhìn rõ cũng đoán được là đàn ông,

Mẫn Nhu vội vàng nhìn sang bóng người cao to đó, cô lấy lại bình tĩnh dùng sức đẩyđám lưu manh còn đang sững người, muốn đỡ lấy Chân Ni lại bị người đằngsau nắm lấy tóc.

“Muốn chạy? Hừ, cũng không nhìn xem anh đây là ai”

“Buông cô ấy ra”

Mẫn Nhu đaukêu lên. Bị người khác túm tóc liền ngã xuống đất. Bên trong ngõ nhỏ, cô nghe thấy giọng nam lạnh lùng quen thuộc mang theo hàn ý, giống nhưlưỡi kiếm bỏng bắn về phía tên đàn ông đang túm tóc cô.

Hai mắt lờmờ, Mẫn Nhu thấy dáng người anh tuấn tới gần, bước chân thanh tao khôngngừng tăng nhanh cho đến khi biến thành chạy. Trong bóng tối, ánh trắngsáng rọi vào gương mặt tuấn mỹ, cô khẽ nhếch môi, mọi bất an cũng biếnmất vì sự xuất hiện của anh.