Làm Thế Nào Để Không Nhớ Hắn

Chương 2: Giành chiến thắng trên weibo



Convert: Sakahara

Editor: Mãn MãnNghe được tin Tưởng Bách Xuyên muốn đón Tô Dương, Đinh Thiến trầm mặc một lát, đặc biệt thâm trầm nói một câu: “Vô sự hiến ân cần, không phải kẻ gian cũng là trộm(*).”

(*) 无事献殷勤, 非奸即盗 (Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo): Ý chỉ người đột nhiên làm việc tốt, không biết có phải có ý đồ gì hay không.

Tô Dương cười: “Mình còn nghĩ cậu sẽ nói anh ấy làm chuyện trái với lương tâm cơ đấy.”

“Ngược lại cũng không đến mức này, nhiều người phụ nữ tuyên bố muốn lên giường với cậu ta như vậy, đến bây giờ vẫn còn chưa lên được đâu.”

Đinh Thiến cố gắng dùng giọng nghiêm túc nói.

Cô trầm tư nửa giây: “Mình vẫn luôn suy nghĩ, liệu Tưởng Bách Xuyên có bao giờ vượt quá giới hạn hay không, nếu có, sẽ là với kiểu phụ nữ gì.”

Mỗi ngày đều đối mặt với cám dỗ của đủ các loại mỹ nữ, đến nay vẫn còn chưa ngoại tình, định lực phải lớn tới nhường nào.

Dù sao nếu cô là Tưởng Bách Xuyên, phỏng chừng không thể thiếu tám đến mười vị tình nhân.

Tô Dương chớp chớp mắt: “Mình cũng muốn biết.”

Đinh Thiến: “...”

Im lặng nhìn Tô Dương.

Có tin tức mới được gửi tới di động của Đinh Thiến, sau khi xem xong, khóe miệng cô co rút, ngẩng đầu nói với Tô Dương: “Người đại diện của An Ninh nhắn là, sau ba tiếng nữa muốn nhận được thành quả.”

“Ba tiếng sau?” Tô Dương cười lạnh một tiếng, “Vội như vậy sao? Cô ta muốn lấy ảnh đã qua chỉnh sửa để nhanh chóng đổi kim chủ cho An Ninh à?”

“...” Đinh Thiến đã quen với cái miệng độc của Tô Dương, cũng biết Tô Dương nhất định sẽ sửa lại ảnh chụp một lần nữa, bởi hiện tại An Ninh đang ở chung một chỗ với Lục Duật Thành, mà thị phi giữa Lục Duật Thành cùng Tô Dương không thể dùng một lời để nói hết, Tô Dương không muốn sinh thêm chuyện phiền phức.

Tô Dương đi đến trước bàn làm việc, ngồi xuống, bật máy tính lên.

Đinh Thiến: “Có bốn chùm ảnh, nếu trong vòng ba tiếng cậu làm không xong, phân hai chùm ra, mình sẽ nhờ cấp dưới sửa cho.”

Tô Dương không lên tiếng, đưa ly nước cho cô: “Rót thêm nước ấm giúp mình.”

Thời gian tiếp theo, trong phòng làm việc to như vậy, chỉ có âm thanh bấm chuột, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gõ bàn phím ầm ầm.

Đinh Thiến im lặng ngồi ở cạnh Tô Dương, cảm giác tồn tại không khác gì hoa cỏ ở trong phòng, tất cả đều là để bài trí.

Sau cái miệng độc, thứ cô thưởng thức nhất ở Tô Dương chính là sự nghiêm túc, người ta vẫn nói khi đàn ông làm việc nghiêm túc là có sức quyến rũ nhất, kỳ thực phụ nữ lại càng như vậy.

Giờ phút này, cho dù là Tưởng Bách Xuyên đứng ở bên cạnh, có lẽ Tô Dương cũng không quá rảnh để nhìn.

Mãi cho tới 1 giờ 15 phút chiều, Tô Dương mới sửa xong toàn bộ bốn chùm ảnh, nhìn trên màn hình máy tính hiển thị thư đã được gửi đi thành công, cô thở phào một hơi.

Mất khoảng 2 tiếng 56 phút để sửa.

Đinh Thiến cũng tính toán tốt thời gian, xách theo thức ăn mua ở ngoài đi vào.

Tô Dương xoa bóp xương cổ, yếu ớt hỏi: “Món ngon gì thế?”

“Là cơm hộp, ba phần thịt ba phần rau, cậu sinh bệnh, cần cân đối dinh dưỡng, mau rửa tay rồi qua đây ăn.” Đinh Thiến thúc giục cô.

Tô Dương vào nhà vệ sinh, lúc đi ra, Đinh Thiến đã giống như bảo mẫu, mở nắp đậy cơm cùng canh, đũa cũng được tách ra thật tốt.

Tô Dương uống trước vài ngụm canh, không khỏi cau mày.

“Khó nuốt à?” Đinh Thiến ngồi xuống ở bên cạnh cô.

Tô Dương gật đầu: “Kém hơn nhiều so với Tưởng Bách Xuyên.”

Khuỷu tay của Đinh Thiến chống lên mặt bàn, khóe miệng mang nụ cười xấu xa: “Sao không để vị kia nhà cậu bỏ vốn riêng mở một nhà hàng nhỏ, mình cũng đã nghĩ tên thật tốt rồi, gọi là nhà hàng Tưởng Bách Xuyên, sinh ý tuyệt đối náo nhiệt.”

Lúc này trợ lý gõ cửa tiến vào, “Chị Tô, weibo của chị thất thủ rồi.”

Đinh Thiến cùng Tô Dương trăm miệng một lời hỏi: “Sao lại thế?”

Trợ lý nhún vai: “Rất phức tạp, một hai câu cũng không nói hết được, chị cùng chị Đinh từ từ xem đi, em muốn ra ngoài để cùng các chị em gỡ những bình luận não tàn của mấy kẻ ác ý kia.”

Đinh Thiến cầm máy tính bảng, đăng nhập weibo của Tô Dương, “Dương Dương, lượng bình luận của trạng thái mà cậu gửi lên weibo ngày hôm qua đã vượt quá một vạn rồi.”

Trạng thái kia cũng chẳng có gì, chỉ đăng hoạt động của một tạp chí mới, nhưng bạn trên mạng đều chọn trạng thái này để bình luận.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?” Tô Dương đặt đũa xuống, cũng lại gần.

Đinh Thiến lục lọi bình luận: “Fan của cậu đánh nhau với fan của Kiều Cẩn.”

Tô Dương “Ồ” một tiếng, còn tưởng có việc gì hệ trọng, loại chuyện đấu đá này, khi thực sự xảy ra, cô thấy nhưng không thể trách, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm.

Cô và Kiều Cẩn đã sớm quen biết trong âm thầm, nhưng bởi vì Tưởng Bách Xuyên, bao nhiêu năm qua hai người đều không qua lại, người ngoài cũng không biết những việc này.

Nguyên nhân khiến fan của hai nhà đánh nhau là, hợp đồng làm người phát ngôn cho một hãng máy ảnh lớn của Kiều Cẩn đã hết hạn, sau này chức vụ đó được cô đảm nhận lại.

Fan của Kiều Cẩn nói cô là bạch liên hoa(*), có quan hệ với nhà sản xuất máy ảnh, âm thầm bắt chẹt Kiều Cẩn, mới có được quyền phát ngôn này.

(*) Bạch liên hoa (Hoa sen trắng dđlqđ): Chỉ những cô gái luôn tỏ ra ngây thơ, trong sáng, vô tội, nôm na tiếng việt là "Giả nai" ấy.

Vì thế, cuộc chiến nước miếng càng không thể cứu vãn.

Cho tới hiện tại, fan của hai nhà đã không còn nhắc lại chuyện cũ nữa.

Đinh Thiến tiếp tục xem lướt qua bình luận, có chút bình luận thực sự là thảm tới mức không nỡ nhìn, xem tới vài trang sau, cuối cùng cô cũng hiểu rõ, thì ra thứ gây họa là video về Tưởng Bách Xuyên được đăng lên vào tối ngày hôm qua.

Fan của Tưởng Bách Xuyên phóng lớn từng cảnh trong video, thế mà lại phát hiện ra ngón áp úp của hắn đeo một chiếc nhẫn, toàn bộ tập thể fan liền tuyên bố thất tình, lòng hiếu kỳ khiến các chị em bắt đầu tìm kiếm "tình địch".

Kết quả là hơn 10 phút trước, fan của Tưởng Bách Xuyên phát hiện, trong tấm ảnh mà người mẫu Kiều Cẩn vừa đăng tải nửa tiếng trước, có một chiếc nhẫn mang viên kim cương lớn cỡ trứng bồ câu trên ngón áp úp của cô ta.

Mọi người đều biết, Tưởng Bách Xuyên cùng Kiều Cẩn là thanh mai trúc mã, gia thế của họ lại ngang hàng, lúc trước khi Kiều Cẩn từ giới người mẫu tiến vào vòng giải trí để biểu diễn tác phẩm đầu tay, lần đầu chiếu phim, Tưởng Bách Xuyên cũng trình diện để cổ vũ.

Khi ấy đề tài kia thật đúng là chiếm được vị trí đầu bảng của từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất trong hơn hai tuần lễ.

Hiện tại hai người đều đồng loạt đeo nhẫn, mấu chốt là, có bạn trên mạng đã nhìn ra, quán cafe trong ảnh kia là một quán nằm trên đại lộ thứ 5(*) ở New York, mà Tưởng Bách Xuyên lại vừa khéo ở New York.

(*) Đại lộ thứ 5 (Fifth Avenue) là một đại lộ lớn ở trung tâm của quận Manhattan ở New York City, tiểu bang New York, Hoa Kỳ.

Bạn tốt của Kiều Cẩn tag tên cô ta, hỏi cái nhẫn này có phải do nam thần trúc mã đưa hay không, đằng sau còn kèm theo rất nhiều biểu cảm cười trộm.

Kiều Cẩn trả lời nhanh vô cùng, cũng không đáp lại vấn đề này, mà chỉ hỏi: [Đẹp không?], còn gửi kèm biểu cảm nghịch ngợm.

Cách nói chuyện như thật như giả mà lại mập mờ ngầm thừa nhận này, khiến weibo lập tức nổ tung.

“Tưởng Bách Xuyên thế mà lại đeo nhẫn ở sở giao dịch chứng khoán New York ngày hôm qua.” Đinh Thiến đem ảnh chụp màn hình phóng lớn cho Tô Dương nhìn, “Ngắm một cái, xem có phải nhẫn cưới của các cậu không?”

Tô Dương: “Nhẫn gì?”

Nhẫn cưới kim cương của bọn họ không phải đang nằm trong hộp trang sức của cô sao?

Mấy hôm trước cô vẫn còn thấy, từ lúc nào thì nhẫn cũng không chịu nổi cô đơn mà vượt biển đi tìm Tưởng Bách Xuyên rồi?

Tô Dương nhíu mày, nhìn chằm chằm vào hình ảnh vài giây, “Đây không phải nhẫn cưới của bọn mình.”

Trong lòng Đinh Thiến lộp bộp một cái, nhìn Tô Dương không nói gì.

Tô Dương cầm đũa, tiếp tục gắp thức ăn.

Đinh Thiến một mặt đau lòng: “Chị hai à, chị vẫn còn nuốt được sao?”

Ba tháng không thấy, chồng của cậu đều bị người khác nạy đi rồi, khó trách lại nói muốn đi đón cậu khi tan tầm, còn không phải là muốn đàm phán việc ly hôn ư?

Tô Dương ăn bông cải xanh, gật gật đầu: “Có chút hương vị như đồ Tưởng Bách Xuyên làm.”

“Tô Dương!” Đinh Thiến hoài nghi cô bị kích thích, không muốn đối mặt với sự thật.

Tô Dương liếc xéo cô, “Muốn hù chết người à!” Cô nuốt bông cải xanh rồi mới nói: “Chiếc nhẫn kia là do mình dùng khoản tiền làm thêm đầu tiên kiếm được hồi nghỉ hè cấp ba để mua cho Tưởng Bách Xuyên.”

Đinh Thiến vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng có thể hít thở thông thuận, cô thầm mắng mình, thật sự là hoàng đế chưa gấp thái giám đã vội!

Tô Dương lại hỏi nhiều một câu: “Không phải cậu đang xem fan của mình đánh nhau với fan của Kiều Cẩn sao? Thế nào lại chạy đi nghiên cứu việc Tưởng Bách Xuyên mang nhẫn gì rồi.”

“Còn không phải do chiếc nhẫn này gây họa sao.” Đinh Thiến kể cho cô nghe đại khái từ đầu tới đuôi của sự việc.

Tô Dương cười trừ, fan của Kiều Cẩn cũng thật thú vị, công việc của Kiều Cẩn không thuận buồm xuôi gió, những người đó muốn đến mắng cô, nói cô âm thầm ngáng chân, nhưng gặp chuyện tốt như "được kết hôn" cùng Tưởng Bách Xuyên, cũng muốn tính trên đầu cô là thế nào?

Đinh Thiến rời khỏi weibo, “Fan của Kiều Cẩn nói, nữ thần của họ rất đơn thuần, vậy nên Tưởng Bách Xuyên mới cưới cô ta, không giống một đóa bạch liên hoa như cậu, nhất định sẽ không chiếm được hạnh phúc. Sau đó fan của cậu nhìn không nổi, liền đánh nhau.”

Tô Dương chìa tay: “Cho mình xem weibo của Kiều Cẩn một chút.”

Đinh Thiến lại một lần nữa đăng nhập weibo, ấn vào trang cá nhân của Kiều Cẩn, đưa máy tính bảng tới trước mặt Tô Dương, “Xem đi, cô ta hiện tại suốt ngày nhớ thương chồng cậu, chỉ cần có tin tức gì liên quan tới Tưởng Bách Xuyên, cô ta đều sẽ cọ nhiệt(*), khiến người ta tưởng bở.”

(*) 蹭熱度 (Cọ nhiệt): Vì lợi ích cá nhân, tự do vay mượn danh tiếng của người nổi tiếng để tăng độ nổi tiếng cho bản thân, đặc biệt là để tăng sự chú ý của công chúng đối với chính cá nhân đó.

Tô Dương lật tới trạng thái mới nhất kia, hình ảnh mà Kiều Cẩn tải lên, là một tấm chụp cảnh cô ta đang vịn tay lên gò má, uống cà phê tại một quán nào đó, vừa thanh thuần mà lại không mất đi sự gợi cảm.

Ảnh chụp xinh đẹp, phong cách không khác những tấm ảnh mà cô ta đã đăng trước đó là bao, thứ gây nên sóng to gió lớn chính là chiếc nhẫn kim cương lớn cỡ trứng bồ câu đeo trên ngón áp út bên tay phải của cô ta.

Chú thích cho bức hình: [Hạnh phúc là khi dù anh ở nơi đâu, trong lòng anh cũng chỉ có em, cảm ơn anh đã luôn ở bên em nhiều năm như thế.]

Lời nói mập mờ như vậy, ảnh chụp thể hiện tình cảm trắng trợn như vậy, một bước này là đang công khai tình cảm sao?

Khó trách weibo bị oanh tạc tới mức không còn một ngọn cỏ.

Vị Kiều Cẩn này cố ý chạy đến khiến cô ghê tởm, cô ta chính là muốn nói cho cô biết, cô ta đã ở New York, có lẽ còn từng gặp mặt ăn cơm với Tưởng Bách Xuyên.

Tô Dương không có hứng thú xem bình luận của cô ta, đặt máy tính bảng qua một bên, tiếp tục ăn cơm.

Vẫn cảm thấy phần cơm này thiếu cái gì.

Đinh Thiến an ủi cô: “Một kẻ như Kiều Cẩn ấy hả, cậu cứ coi như cô ta không tồn tại đi, nếu cậu so đo quá trớn, bên nhà chồng sẽ lại nói cậu không hiểu chuyện. Dù sao Tưởng Bách Xuyên cũng không có tình cảm nam nữ với cô ta, chúng ta liền khiến cho cô ta ước ao ghen tị, chỉ có thể cọ nhiệt gây chú ý.”

Tô Dương cười nhẹ, không đáp lời, gắp một miếng bông cải xanh bỏ vào miệng.

Tất cả người nhà họ Tưởng đều cho rằng những lần tùy hứng cùng làm nũng của Kiều Cẩn đối với Tưởng Bách Xuyên chỉ là một loại tình cảm ỷ lại của em gái dành cho anh trai, dù gì bọn họ cũng đã chơi chung với nhau từ hồi nhỏ.

Nhưng bằng trực giác của phụ nữ, cô cảm thấy Kiều Cẩn không chỉ mang tình cảm đơn thuàn như vậy đối với Tưởng Bách Xuyên.

Nhà họ Tưởng cùng nhà họ Kiều là thế giao, cô hy vọng một ngày nào đó trưởng bối nhà họ Tưởng có thể chấp nhận cô, cũng không muốn trong lúc đó Tưởng Bách Xuyên phải khó xử vì kẹp giữa cô và người nhà, vậy nên mấy năm nay, đối với sự khiêu khích cùng trào phúng ngoài sáng trong tối của Kiều Cẩn, cô chưa từng so đo, cũng lười đi so đo.

Nhưng hiện tại hành vi của Kiều Cẩn không thể chỉ dùng hai chữ "quá phận" để hình dung.

Nửa tiếng sau, trong phòng chờ máy bay VIP của sân bay quốc tế Phố Đông.

Tưởng Bách Xuyên đang dựa trên ghế sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi, giữa hai đầu lông mày nhuốm vẻ mệt mỏi, thư ký cùng trợ lý đều yên lặng ngồi một bên, xử lý công việc trên tay.

Một tiếng chuông di động phá vỡ sự im ắng trong phòng chờ, Tưởng Bách Xuyên mở mắt, tìm di động trên người, là số của Kiều Cẩn.

“Có chuyện gì?” Giọng Tưởng Bách Xuyên lờ mờ lộ ra sự mệt mỏi.

Thanh âm của Kiều Cẩn hơi lộ vẻ bất mãn, nhưng càng nhiều hơn là sự sốt ruột: “Tưởng Bách Xuyên, sao cậu lại ngừng theo dõi mình?”

Tưởng Bách Xuyên xop bóp ấn đường, trong lúc nhất thời không hiểu rõ, “Ngừng theo dõi cái gì?”

“Là weibo, nửa tiếng trước cậu đã ngừng theo dõi mình, hiện tại mình chắc chắn đã trở thành trò cười lớn nhất vòng giải trí rồi. Trước khi đăng lên trạng thái kia, mình đã nói chuyện với bố mẹ cậu, chiếc nhẫn đó là sản phẩm mới, lấy mình làm người phát ngôn, mình chỉ muốn mượn danh tiếng của cậu một lần, sau khi quảng cáo chính thức xuất hiện mình sẽ giải thích rõ ràng, nhưng kết quả thì sao? Cậu lập tức ngừng theo dõi mình, cậu muốn mạng xã hội phải nhìn nhận việc này thế nào? Bọn họ thực sự cho rằng mình yêu cậu, lại còn là đơn phương nữa chứ!” Trong lời nói của Kiều Cẩn còn kèm theo sự tủi thân ẩn nhẫn.

Tưởng Bách Xuyên: “Mượn danh tiếng của tôi? Ai cho phép việc này?”

Kiều Cẩn nghe ra sự không vui trong giọng của hắn, lập tức làm nũng: “Thực xin lỗi, mình sai rồi. Còn không phải là do cậu quá bận rộn sao, mình sợ quấy rầy tới cậu, liền nói một tiếng với dì cùng chú, hơn nữa, nói với ai cũng đều như nhau cả, chỉ cần người lớn trong nhà không hiểu lầm là được rồi! Sao cậu chưa hỏi mình một tiếng về chuyện đã xảy ra, liền ngừng theo dõi mình!”

Tưởng Bách Xuyên biết Tô Dương đã đăng nhập weibo của hắn để làm việc này, nhưng lại nói với Kiều Cẩn: “Có lẽ weibo bị trộm.” Dừng lại một chút, hắn lạnh giọng nói: “Kiều Cẩn, cho dù tôi bận rộn tới mức nào, cũng có thể dành ra hai phút để quyết định có nên cho phép cậu mượn danh tiếng của tôi hay không!”

“...” Kiều Cẩn: “Được rồi, mình cũng không dám làm thế nữa, về sau chuyện gì mình cũng sẽ xin phép cậu trước, được chưa! Cậu mau theo dõi mình một lần nữa đi, cũng nhớ công khai giải thích một chút về chuyện đã xảy ra, việc này sắp thành đầu đề trong trang giải trí rồi!”

Tưởng Bách Xuyên không mặn không nhạt “Ừ” một tiếng, liền kết thúc cuộc trò chuyện.

Hắn không có thời gian nghịch weibo, thỉnh thoảng nhìn một chút, ngày thường thư ký đều thay hắn xử lý, phần lớn là chia sẻ một số sản phẩm mới của những tập đoàn tài chính hợp tác cùng hắn để mở rộng thị trường.

Thư ký đại khái nghe được chuyện gì đã xảy ra, lập tức đăng nhập tài khoản, phát hiện mật mã cũ vẫn có thể dùng, lại nhìn trang web, cuối cùng còn xem xét danh sách theo dõi, Tưởng Bách Xuyên theo dõi tổng cộng 52 người, hiện tại chỉ còn 51, cô quét mắt, biết ngay là thiếu ai.

Cô ngẩng đầu nhìn Tưởng Bách Xuyên, “Tưởng tổng, chỉ có Kiều Cẩn bị ngừng theo dõi, những người khác vẫn bình thường, hiện tại tôi sẽ điều tra một chút xem tài khoản đã từng bị đăng nhập ở nơi nào.”

Tưởng Bách Xuyên lấy lại di động: “Không cần, là Đồng Đồng đăng nhập để làm chuyện đó.”

Thư ký giật mình, vốn muốn vào trang cá nhân của Kiều Cẩn để theo dõi cô ta một lần nữa, lúc này lại không thể tự chủ trương, liền trưng cầu ý kiến của Tưởng Bách Xuyên: “Ngài muốn tiếp tục theo dõi cô ấy chứ?”

Tưởng Bách Xuyên đăm chiêu nhìn di động, qua hai giây, ngước mắt nói với thư ký: “Không cần theo dõi, trong khoảng thời gian này cũng đừng đăng nhập weibo.”

“Tôi biết rồi.” Thư ký không hỏi nhiều nữa, rời khỏi weibo.

Tưởng Bách Xuyên nhìn đồng hồ, trực tiếp tắt di động, cầm trong lòng bàn tay, tựa lên sofa, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Phòng chờ VIP khôi phục sự yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có tiếng bàn phim lách cách.

Một tiếng trôi qua, Kiều Cẩn không đợi được tới lúc Tưởng Bách Xuyên theo dõi lại.

Cô ta mất kiên nhẫn, cầm di động muốn gọi lại tới số của Tưởng Bách Xuyên, liền bị người đại diện Lisa ngăn lại, “Nếu gọi nữa sẽ không có ý nghĩa, đừng để lúc anh ta còn chưa ly hôn xong với Tô Dương đã thấy chán em, mất nhiều hơn được, em đã nhịn nhiều năm như vậy, thêm mấy ngày nữa thì đã sao?”

Kiều Cẩn không phản bác, phiền não đặt di động lên bàn, tìm bao thuốc, châm lửa, hít mạnh một hơi, phun khói, muốn phát tiết toàn bộ oán giận trong lòng.

Cô ta đăng tấm ảnh chụp kia lên weibo, đương nhiên không phải vì mượn danh tiếng của Tưởng Bách Xuyên để tăng sự chú ý cho chiếc nhẫn kia, mà là để khiến Tô Dương khó chịu trong lòng, ai ngờ Tô Dương lại ngừng theo dõi cô ta.

Tưởng Bách Xuyên nói cái gì mà trộm tài khoản, đây rõ ràng là lý do thoái tác để bảo vệ Tô Dương, cô ta tin mới là lạ.

Nhưng Tưởng Bách Xuyên mãi vẫn chưa theo dõi lại tài khoản của cô ta.

Cô ta lại phun khói, nhìn về phía người đại diện: “Lisa, em luôn cảm thấy bọn họ sẽ không ly hôn, tuy rằng trưởng bối nhà họ Tưởng chưa từng đồng ý cuộc hôn nhân của bọn họ, nhưng với tính cách của Tưởng Bách Xuyên, hắn sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.”

Lisa mở cửa sổ để xua tan khói, dựa vào bên cửa sổ: “Hiện tại không thể kết luận liệu anh ta có thỏa hiệp hay không.”

Kiều Cẩn giũ tàn thuốc: “Sao chị lại nói vậy?”

Lisa: “Chị nghe nói đã ba tháng nay Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương chưa gặp mặt. Em có biết ba tháng có ý nghĩa gì không?”

Kiều Cẩn dừng lại, ngón tay đưa điếu thuốc tới bên miệng, cô ta hiểu, dù tình cảm sâu đậm tới cỡ nào cũng không chịu nổi sự giày vò của thời gian cùng hiểu lầm, mỗi người một ngả chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Không quá hai phút, di động của Lisa rung lên, khóe miệng cô mang một tia cười nhạt: “May mà em không gọi điện, Tưởng Bách Xuyên đã bay về từ Thượng Hải rồi, sẽ đến sân bay thành phố lúc 4 giờ chiều.”

Cô xem đồng hồ: “Còn chưa đầy hai tiếng nữa, chúng ta vẫn còn kịp ra sân bay.”

Kiều Cẩn không hiểu, “Đi sân bay làm gì?”

Lisa cất di động: “Đương nhiên là để cùng xuất hiện với Tưởng Bách Xuyên trong ống kính truyền thông rồi, không phải trên mạng đang suy đoán vì sao Tưởng Bách Xuyên ngừng theo dõi em sao? Em đi sân bay tìm Tưởng Bách Xuyên để giả bộ đáng thương, để anh ta tạo cho em nguy cơ được PR, mà giới truyền thông lại nghĩ rằng em đi đón máy bay, như thế lời đồn về sự bất hòa giữa em và Tưởng Bách Xuyên đương nhiên sẽ tự sụp đổ, còn có thể giữ vững vụ scandal hiện tại giữa hai người”

Kiều Cẩn trực tiếp ném tàn thuốc vào trong cốc trà, “Em đi đổi bộ quần áo rồi trang điểm lại một chút, chúng ta có nên báo cho bên truyền thông trước một tiếng, để bọn họ ra sân bay chờ không?”

Lisa thúc giục cô: “Em nhanh đi thay đồ đi, chuyện còn lại giao cho chị.”

Sân bay thành phố.

Tưởng Bách Xuyên xuống máy bay, không ngồi xe để đến cửa sân bay, mà thoát khỏi đám đông, mở di động ra tìm một số điện thoại.

Sau khi cuộc gọi được thông, giọng của Tưởng Bách Xuyên ôn hòa chưa từng có: “Chú Triệu, chú đang bận à?... Sao lại thế? Từ trước tới nay cháu vẫn đi qua cửa an ninh, chưa từng làm chuyện đặc thù như để cửa khoang đã đóng lại mở ra thêm lần nữa vì cháu... Còn không phải là do chú có phương pháp giáo dục sao... Đúng là cháu muốn nhờ chú chào hỏi với nhân viên làm việc tại sân bay, để bọn họ hỗ trợ, dùng xe công vụ của sân bay trực tiếp đưa cháu tới cửa ra ở khu vận chuyển hàng hóa... Vâng, phải, cháu muốn đi vòng qua sảnh đến... Thông đạo VIP cũng không đi... Đúng vậy, bị phóng viên theo dõi... Vâng, rất đông, thực sự không có cách nào... Chú mắng xong chưa? Mắng xong thì mau cho người tới đón cháu...”

Kết thúc cuộc gọi, Tưởng Bách Xuyên đi tới, hỏi thư ký: “Xe đón chúng ta đã tới chưa?”

Thư ký đáp: “Tôi vừa gọi cho người lái xe, đang chờ chúng ta tại cửa sảnh đến.”

Di động của Tưởng Bách Xuyên reo lên, là một dãy số lạ, hẳn là nhân viên sân bay, hắn nói với thư ký: “Để người lái xe trực tiếp chạy đến cửa ra của khu vận chuyển hàng hóa.”

Sau đó mở di động, tiếp nhận cuộc gọi.

Thư ký giật mình, bởi Tưởng Bách Xuyên chưa từng làm chuyện đặc thù như vậy, nhưng nghĩ tới chuyện weibo của Kiều Cẩn hôm nay, trong lòng cô đại khái hiểu chuyện gì xảy ra, nhanh chóng lấy di động gọi điện thoại cho tài xế.

Trên tầng của sảnh đến.

Kiều Cẩn đeo khẩu trang, đeo kính râm, võ trang đầy đủ, trước khi nhìn thấy Tưởng Bách Xuyên, cô ta vẫn phải giả bộ giữ bí mật.

Nhưng đợi nửa tiếng cũng không thấy Tưởng Bách Xuyên đi ra, cô ta hỏi Lisa: “Tin tức của chị có nhầm không thế?”

“Không thể nào, bọn họ tra xét tin tức của chuyến bay, ba người Tưởng Bách Xuyên, thư ký cùng trợ lý đều trở về Bắc Kinh, hơn nữa một người bạn của chị có mặt tại cửa an ninh của sân bay nói, đã tận mắt thấy Tưởng Bách Xuyên vào cửa an ninh, không thể sai được.”

Kiều Cẩn vẫn lo lắng: “Nhưng máy bay đã hạ cánh được nửa tiếng, sao anh ấy vẫn còn chưa ra?”

Lisa: “Lại chờ thêm chút nữa, có lẽ đang trì hoãn để gọi điện thoại.”

Mà lúc này trong ô tô của Tưởng Bách Xuyên.

Sau khi thư ký Giang Phàm xem lướt qua tin tức, xoay mặt nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên ở ghế sau, “Tưởng tổng, tin tức kết hôn của ngài đã bị phát tán, hiện tại chẳng những được đề cập trên trang đầu của trang giải trí hay trang tài chính và kinh tế, bạn trên mạng đều phỏng đoán Kiều Cẩn là vợ mới cưới của ngài, fan của Kiều Cẩn đánh nhau với fan của Tô Dương, rất ác liệt, ngài có muốn xử lý không?”

Tưởng Bách Xuyên ngừng hai giây: “Để phòng PR loại bỏ toàn bộ những tin tức liên quan trong vòng một tiếng, về sau, chỉ cần là tin tức có dính dáng tới tôi, không được phép xuất hiện trên mạng.”

Giang Phàm gật đầu: “Chúng tôi sẽ xử lý ngay lập tức.” Cô gọi điện thoại, bắt đầu phân phó bộ phận PR xử lý bát quái như thế nào.

Lúc này di động của Tưởng Bách Xuyên vang lên, vẫn là Kiều Cẩn.

“Tưởng Bách Xuyên, chừng nào thì anh mới về tới Bắc Kinh?” Kiều Cẩn không đợi được hắn ở sân bay, đành phải gọi điện, uyển chuyển hỏi hắn.

Tưởng Bách Xuyên cũng không giấu giếm: “Đã về rồi.”

Trong lòng Kiều Cẩn chợt lạnh, đại khái đoán được xe riêng của hắn đã đến sân bay, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, sợ Tưởng Bách Xuyên sẽ nghi ngờ, liền nhắc tới chuyện khác: “Đúng rồi, cuối tuần sau anh vẫn ở Bắc Kinh chứ?”

Tưởng Bách Xuyên lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”

Kiều Cẩn giật mình, điều chỉnh cảm xúc thật tốt, mới lên án công khai cười: “Tưởng tổng, cuối tuần sau là sinh nhật của em! Đã cùng em trải qua hơn mười lần sinh nhật, thế mà anh vẫn không nhớ rõ là ngày nào sao!”

Tưởng Bách Xuyên: “Tôi không rảnh rỗi như cô, cả ngày không có gì làm liền nghĩ tới chuyện sinh nhật.”

Kiều Cẩn ngừng một lát, lập tức vừa cười vừa nói: “Xem anh bận rộn như vậy, lần này em tha cho anh, hiện tại em nói cho anh biết, anh nhất định phải tới.”

Tưởng Bách Xuyên: “Cuối tuần sau tôi có việc rồi, không rảnh.”

“...” Tuy Kiều Cẩn biết về cơ bản hắn nói chuyện đều không có tình người như vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy mất mát.

Cô ta vẫn luôn cho rằng trong lòng Tưởng Bách Xuyên, chính bản thân mình không giống những người khác, ít nhất cô ta còn dám làm nũng với hắn, mà về cơ bản hắn đã nhiều lần chấp nhận, nhưng từ trước tới giờ hắn sẽ không nói chuyện dịu dàng với cô ta.

Cô ta rất hiếu kỳ, khi hắn lén sống chung với Tô Dương, có phải cũng lạnh lùng như vậy hay không.

Tưởng Bách Xuyên kết thúc cuộc gọi, phát hiện di động nhận được một tin nhắn mới từ wechat, mở ra, là Tô Dương gửi đến: [Em còn phải chỉnh sửa ảnh chụp, đại khái mất ba tiếng, 8 giờ tối mới xong việc, nếu không thì anh về nhà trước đi!]

Hắn trả lời lại: [Anh tới đón em.]

Cho người chưa hiểu rõ: Người phát ngôn là người đại diện cho một cá nhân, tổ chức hay doanh nghiệp; được nhân danh cá nhân hay tổ chức đó phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí và các đối tượng có liên quan; phát ngôn quan điểm, lập trường chính thức của cá nhân hay tổ chức về các vấn đề liên quan; tổ chức các cuộc họp báo; chủ trì việc theo dõi, tổng hợp dư luận báo chí liên quan đến đến cá nhân và tổ chức đó.

Lời của editor: Không biết vì sao bản raw và bản convert đánh nhau ầm ầm *lau mồ hôi* chỗ này khuyết chỗ kia thiếu, loạn cả lên, mình tạm thời gộp cả hai bản lại để edit, mong là không sai sót quá nhiều so với bản gốc.