Tất cả
Hồn Phi Yên Diệt Chi Minh Phong Thiên
Hắn được mệnh danh xem thần tiên sống quẻ tính của hắn quả thật có chút thần kỳ, trên dưới tám phần đều rất chính xác, nhiều lần như vậy tiếng tăm truyền ra, hấp dẫn không ít người đến. Thế nhưng đến gặp y trái lại cũng không phải chỉ vì muốn xem bói, rất nhiều người đến chính là muốn diện kiến dung mạo vị thần toán này. Nghe nói, lần đầu tiên nhìn thấy người này sẽ làm cho người ta toàn thân dựng tóc gáy, không dám nhìn thẳng, nếu có gan liếc mắt nhìn, tức thì không biết vì sao lại cảm thấy thuận mắt không ít, con mắt thứ ba có năng lực nhìn thấu điều ẩn ý, đợi đến lúc thẫn thờ tỉnh hồn lại mới phát giác ra, quẻ đã tính, trà đã lạnh, tiểu đồng bên cạnh vị thần toán kia đang khách khí hạ lệnh đuổi khách.  


Thần toán tên Tuyên Minh, dung mạo quả thật là thiên cổ tuyệt sắc, chỉ tiếc còn trẻ nhưng không biết gặp phải bất hạnh gì, mù một bên mắt, hỏng một chân. Còn Tô Nghi tám năm trước, Tô Nghi tắm rửa ở trong hồ nước xong đi lên, tiện tay cầm quần áo bẩn không chịu nổi của mình mặc vào, từ bên hồ chạy ra ngoài. Tô Nghi rất sợ bản thân bị người nhìn trúng, đang định lấy bùn trát lên mặt mình, lúc đó lại tình cờ gặp được thiếu niên áo trắng, vị đó không ai khác là Tuyên Minh. 


Thiếu niên lau mặt cho hắn xong, lại cẩn thận cầm tay hắn xem chỉ tay, lẩm bẩm cảm thán nói: "Thì ra là xuất thân con nhà quan, không ngờ trong nhà lại xảy ra biến cố. Chuyện này ước chừng hai ba năm trước, hai ba năm trước xảy ra đại sự gì nhỉ?" Nói xong bản thân giật mình cả kinh: "A! Chẳng lẽ lại là con trai của Khánh Dương công?"

Bình luận truyện