Gia Đình Cực Phẩm: Cha Cường Hãn, Con Trai Thiên Tài, Mẹ Phúc Hắc

Chương 262: Diệp an nhiên không nhịn được



Edit: Oanh Love

" Mặc Thiếu Thiên!!!" Tử Lam tức giận gầm lên.

Cô không muốn làm loại việc này ở trong xe!

Bị người khác nhìn thấy rất xấu hổ, mất mặt lắm!

Nhưng Mặc Thiếu Thiên không có chút ý định nào buông tha, hướng về phía môi của cô hôn lên...

Khí thế áp đảo, cả người Tử Lam thối lui về phía sau, muốn đẩy Mặc Thiếu Thiên ra, lại phát hiện thân thể anh cứng rắn như thép, căn bản cô dùng sức thế nào cũng không thể đẩy ra được.

Bỗng nhiên, Mặc Thiếu Thiên giơ tay ra sờ vào ghế ngồi, nhất thời, cả người Tử Lam nằm ngã về phía sau, thuận lợi Mặc Thiếu Thiên đè áp cô xuống.Những nụ hôn mãnh liệt, bá đạo, giống như hận không thể một ngụm nuốt Tử Lam vào bụng mình.

Tử Lam bị Mặc Thiếu Thiên hôn như thế, cô chỉ có thể bị động tiếp nhận.

Tay của Mặc Thiếu Thiên vẫn không an phận, từ từ luồn vào phía trong lớp quần áo trên người Tử Lam, chờ cô kịp thời phát hiện, tay của anh đã sớm luồn lách xâm chiếm lãnh địa.

Tử Lam rất muốn kháng nghị, nhưng Mặc Thiếu Thiên sao lại có thể để cho cô có cơ hội mở miệng, anh biết, chỉ cần Tử Lam mở miệng cô sẽ phản đối, cho nên anh nhất định phải ngăn việc đó xảy ra, kiên quyết ngậm miệng cô lại.

Biết được ý định của Mặc Thiếu Thiên, Tử Lam cũng không còn ý định tiếp tục phản kháng nữa, tránh không được thì chỉ có thể đành cam chịu thôi.

Mặc Thiếu Thiên chính là một cao thủ trong việc tình ái, căn bản Tử Lam không phải là đối thủ của anh, Mặc Thiếu Thiên luân phiên công kích, cô đã bị đánh bại.

Trãi qua một hồi công kích, Tử Lam hoàn toàn bị Mặc Thiếu Thiên làm cho ý loạn tình mê.

" Lâm Tử Lam, chúng ta đính hôn đi!" Mặc Thiếu Thiên cắn cắn nhẹ vành tai Tử Lam, anh khẽ nói bên tai cô.

Nghe thế, bỗng nhiên một cỗ tê dại chạy khắp toàn thân của cô.

Nâng lên đôi mắt mê ly nhuốm một tầng sương mù của mình nhìn thẳng vào mắt Mặc Thiếu Thiên, cô khẽ mỉm cười, gật đầu " Ân!"

" Nhất định anh sẽ cho em một buổi lễ đính hôn long trọng nhất từ trước đến nay!" Mặc Thiếu Thiên vừa nói, vừa hôn vành tai của Tử Lam, rồi trượt xuống cổ, âm thanh anh có chút khàn khàn, rất mê người.

Tử Lam mỉm cười hạnh phúc, trước giờ cô chỉ nghe người ta thường nói hôn lễ long trọng, nhưng chưa từng nghe nhắc đến lễ đính hôn cũng long trọng!

Bất quá, nếu Mặc Thiếu Thiên quyết định như vậy, cô cũng không có ý kiến gì thêm, hoàn toàn giao phó Mặc Thiếu Thiên làm chủ.

Chuyện tiếp theo sau đó, một hồi kịch chiến cuồng dã, trong xe một mãnh xuân sắc, những âm thanh mê người, Tử Lam đã sớm không chịu đựng nỗi, xụi lơ.

Nhưng ngay khi Mặc Thiếu Thiên bắt đầu nằm đè lên người Tử Lam, chuẩn bị công thành chiếm đất, tên đã lên dây chuẩn bị phát động, lại bị một âm thanh rầm rầm cắt ngang tất cả.

Hai người Tử Lam và Mặc Thiếu Thiên đều hoàn toàn sửng sốt, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía cửa kính.

Bên ngoài, một người đứng không ngừng dùng tay gõ vào cửa kính bằng thủy tinh.

Mặc Thiếu Thiên nhíu mày, chuyện tốt lại bị người khác cắt đứt, đó là một vấn đề cực kỳ khó chịu, khiến anh sắp phát điên.

Anh nhấn nút hạ cửa kính xe xuống, Tử Lam cũng nhân cơ hội này, cô chỉnh sửa lại quần áo của mình một chút.

Khi cửa kính xe hoàn toàn được hạ xuống, một người đàn ông dáng người cao lớn, ngủ quan anh tuấn đang đứng phía ngoài.

" Người ạnh em, có thể lái xe đi chổ khác được không? Hiện tại phía sau đang mắc kẹt lại rất nhiều xe!" Nam nhân kia nói, sau đó đôi mắt nhìn lướt qua một vòng, anh có thể đoán được bọn họ đang ở trong xe làm những chuyện gì.

Nghe nhắc nhở như thế, chân mày Mặc Thiếu Thiên càng thêm nhíu chặt, anh đưa mắt nhìn vào kính chiếu hậu, quả nhiên chiếc xe của anh đã ngăn lại không ít xe phải kẹt lại không tiến lên phía trước được.

Dù vậy, sắc mặt của anh càng trở nên không tốt!

Chuyện tốt bị cắt đứt, tâm tình làm sao tốt được đây!

Nhìn thấy Mặc Thiếu Thiên định phát uy, Tử Lam nhanh chóng mở miệng trước.

" Thật ngại, chúng tôi sẽ lặp tức rời đi!" Tử Lam mỉm cười và nói.

Nam nhân kia liếc mắt nhìn thoáng qua Tử Lam, sau đó cũng mỉm cười.

Anh quay sang nhìn Mặc Thiếu Thiên bằng ánh mắt tràn đầy thâm ý " Người anh em, diễm phúc thật không nhỏ, cô bạn gái của anh thật xinh đẹp!" Tiếp đó, mỉm cười nói một câu như thế.

Nghe người khác khen ngợi, đương nhiên ai mà không cảm thấy vui vẽ trong lòng, Tử Lam hướng về phía anh mỉm cười. Nhưng lời nói tiếp theo của anh ta lại khiến Tử Lam cười không nổi nữa.

" Muốn làm trở về nhà mà làm, ở chổ này, muốn tận hứng cũng không được a...huống chi, bạn gái xinh đẹp như vậy, để cho người khác nhìn thấy thua thiệt chính là bản thân mình.

Tử Lam "............"

Nói những lời này, nhất định là một người anh em đã từng trãi...

................................................

Lái xe về công ty, trên mặt Tử Lam vẫn còn ửng đỏ vì cảm thấy xấu hổ.

Trong đầu cô luôn không ngừng nhớ đến những lời nói vừa rồi của nam nhân kia....Tử Lam không khỏi có chút ngượng ngùng.

Mặc Thiếu Thiên liếc mắt sang nhìn Tử Lam" Em đang nghĩ gì vậy?"

" Không có gì?" Tử Lam phải ngăn chạn ngay đề tài này lại, nếu không, Mặc Thiếu Thiên nhất định sẽ mượn đề tài này để nói chuyện của mình, lúc đó cũng không biết anh sẽ phát huy đến mức độ nào nữa.

Mặc Thiếu Thiên đưa mắt nhìn Tử Lam, nhướn mày " Ân, chiều nay tan ca nhớ chờ anh, chúng ta cùng nhau đi đón bảo bối tan học!" Mặc Thiếu Thiên nói rất chắc chắn.Nghe vậy, Tử Lam mỉm cười, gật đầu " Tốt!"

Vừa lúc, Diệp An Nhiên từ bên trong đi ra, liếc mắt liền thấy được hai người bọn họ.

Ánh mắt Diệp An Nhiên coi thường Tử Lam, nhìn thẳng về phía Mặc Thiếu Thiên " Thiếu Thiên.."

Mặc Thiếu Thiên thấy Diệp An Nhiên, đôi mắt anh không một chút cảm súc, sau đó hướng Diệp An Nhiên cười " An Nhiên, có chuyện gì không?"

"Em có mấy lời muốn nói riêng với anh!" Diệp An Nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên, đôi mắt đầy vẽ mong chờ.

Ánh mắt kia, khiến bất cứ người nào cũng không thể nhẫn tâm cự tuyệt.

Tử Lam nhìn hai người bọn họ, rất thức thời nhìn về Mặc Thiếu Thiên " Hai người cứ trò chuyện với nhau đi, em đi lên làm việc trước đây!"

Mặc Thiếu Thiên cũng nhìn Tử Lam, sau đó gật đầu, Tử Lam xoay người đi.

Diệp An Nhiên nhìn theo bóng lưng Tử Lam dần khuất, khóe miệng lộ ra một nụ cười khinh miệt rất nhạt.

Nhìn Tử Lam đi khỏi, Mặc Thiếu Thiên mới ngoái đầu lại nhìn Diệp An Nhiên " Thế nào?"

" Em có lời muốn nói với anh!":

Bên trong phòng làm việc.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Diệp An Nhiên" Có lời gì em cứ nói!"

Diệp An Nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên, đôi mắt ẩn chứa vô số bất đắc dĩ đau đớn " Vì sao không chịu nghe điện thoại của em?"

Nghe Diệp An Nhiên hỏi vấn đề này, Mặc Thiếu Thiên nhíu mày trả lời " Khi ra ngoài anh đã mang theo một chiếc điện thoại khác!"

Gỉai thích như vậy, Diệp An Nhiên cũng không còn điều gì để nói tiếp.

" Gọi điện thoại cho anh có việc gì không?" Mặc Thiếu Thiên nhìn Diệp An Nhiên hỏi.

Nghe thế, Diệp An Nhiên cay đắng cười nhẹ.

Mặc Thiếu Thiên nhíu mày " Tại sao em lại cười?"

" Thiếu Thiên, trước kia em gọi điện thoại cho anh, anh chưa từng hỏi em gọi điện thoại cho anh có chuyện gì như hiện giờ?" Diệp An Nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên nói.

Mặc Thiếu Thiên nhíu mày, không nói gì.

Diệp An Nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô nhận thấy anh không có một chút ý định giải thích nào với cô.

Suy nghĩ một chút, Diệp An Nhiên cũng không tiếp tục xoay quanh vấn đề này, trái lại nhìn Mặc Thiếu Thiên " Anh và Lâm tiểu thư....hai người ở cùng một chổ sao?" Diệp An Nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên hỏi.

Nghe Diệp An Nhiên hỏi về vấn đề này, Mặc Thiếu Thiên không e dè gật đầu

" Ân!"

Theo âm thanh Mặc Thiếu Thiên vừa thốt ra, hai mắt Diệp An Nhiên đều ngập tràn nước mắt.

Thì ra, chính miệng nghe Mặc Thiếu Thiên thừa nhận, đây cũng chính là một chuyện vô cùng tàn nhẫn đối với cô!

" Tại sao?" Diệp An Nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên bằng ánh mắt xót xa.

"Cái gì tại sao?" Mặc Thiếu Thiên hỏi ngược lại, giả vờ như không hiểu.

Thật ra, lần này Diệp An Nhiên trở về, không phải Mặc Thiếu Thiên đối với cô một chút cảm giác cũng không có, chỉ là, hiện tại anh biết mình muốn điều gì.

Người anh yêu thật sự chỉ có Lâm Tử Lam.

Mặc dù trước đó, anh đối với việc Diệp An Nhiên bất ngờ trở về, rất ngạc nhiên, vui mừng, nhưng tất cả việc này đều không bằng một ánh mắt của Tử Lam.

Nhìn Diệp An Nhiên, sau đó Mặc Thiếu Thiên mỉm cười " Nhiên nhi, em yên tâm, anh đã hứa chiếu cố em, thì nhất định sẽ giữ lời, nhưng sau khi anh và Lâm Tử Lam kết hôn, sẽ có thêm một người nữa cùng chăm sóc em!"

Lời này, anh cố ý nói cho Diệp An Nhiên nghe.

Kết hôn....

Bọn họ kết hôn...

Nghe tin tức như thế, Diệp An Nhiên có cảm giác tim mình giống như bị người ta xé toạc ra thành trăm nghìn mãnh!

Những cố gắng của cô trong thời gian 7 năm qua chỉ trong phút chôc bỗng hóa thành hư ảo.

"Anh muốn kết hôn cùng Lâm Tử Lam sao?" Diệp An Nhiên nhìn,ặc Thiếu Thiên hỏi.

Mặc Thiếu Thiên gật đầu, còn nói thêm một câu rất khẳng định " Đúng vậy!"

" Bất quá, bọn anh sẽ đính hôn trước!" Mặc Thiếu Thiên nói.

Mặc dù anh rất muốn cưới Lâm Tử Lam, nhưng cũng phải làm theo trình tự không thể thiếu được!

Nghe Mặc Thiếu Thiên lên tiếng trả lời, tất cả nước mắt Diệp An Nhiên đều rơi xuống.

Boa nhiêu năm nay Mặc Thiếu Thiên từng qua lại với biết bao nhiêu phụ nữ, không phải cô không biết, ngay cả chuyện của Trọng Nhược Tình trước kia, cô cũng chưa từng để vào mắt.

Cho dù, trước đó Mặc Thiếu Thiên đính hôn xôn xao loan truyền.

Nhưng cô hoàn toàn không có chút cảm giác uy hiếp nào.

Nhưng hiện tại...

Diệp An Nhiên không có cách nào diễn tả nỗi bất an trong lòng mình.

Bởi vì chính miệng Mặc Thiếu Thiên nói ra.

Anh ta dĩ nhiên thật tâm muốn kết hôn!

Cùng Lâm Tử Lam kết hôn!

Diệp An Nhiên không có cách nào để Lâm Tử Lam tiếp tục tồn tại trên cõi đòi này.

" Em muốn không phải chăm sóc của anh, cũng không cần cô ta tới chăm sóc em!" Diệp An Nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên nhấn mạnh lời nói.

Sau khi nói xong, cô không muốn nói thêm điều gì cả...xoay người đi ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng Diệp An Nhiên, đôi mắt Mặc Thiếu Thiên cảm thấy nan giải...

.............................................................................................

Tuy chuyện của Lâm Tử Lam và Mặc Thiếu Thiên, mọi người đều biết rõ.

Nhưng khi tin tức hai người bọn họ muốn đính hôn với nhau được truyền đi, mọi người vẫn cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Hơn nữa, tin tức này đều do Mặc Thiếu Thiên đưa ra.

Cho nên, mọi người càng thêm khiếp sợ.

Trước kia, chuyện giữa Mặc Thiếu Thiên và Trọng Nhược Tình, Lâm Tử Lam, huyên náo sôi sục một trận.

Mấy phen Trọng Nhược Tình đều nhằm vào Lâm Tử Lam.

Tất cả mọi người đều đồng tình thay Lâm Tử Lan, chắc bởi vì vẽ ngoài nên mới bị người khác ghen tỵ.

Không ngờ, chuyện Trọng Nhược Tình vừa lắng xuống, Lâm Tử Lam lại cùng Mặc Thiếu Thiên ở chung một chổ.

Còn náo ra một trận lớn như vậy.

Hiện tại tin tức được thả ra, có chúc phúc, cũng khó tránh khỏi có người sẽ nói xấu, nói Lâm Tử Lam nhất định có thuật ngự phu, thủ đoạn lợi hại.

Mấy tin tức này, khó tránh Tử Lam cũng sẽ nghe được một chút....

Bất quá, cô không thèm để ý.

Thanh giả tự thanh.

Cô cũng không muốn nhiều lời giải thích làm chi cho mệt.

Điều khiến cô bất ngờ nhất, chính là Mặc Thiếu Thiên đã đưa ra tin tức này, Tử Lam không nhịn được nở nụ cười hạnh phúc.

Không ngờ, Mặc Thiếu Thiên hành động nhanh như vậy.

Duy nhất chỉ có Cảnh Thần sau khi nghe được mấy tin tức này, nhất định sẽ phản bác vài câu, khiến người trong công ty không dám bàn tán tiếp tục.

Nhìn Cảnh Thần, trên mặt Tử Lam tràn ngâp ý cười.

."Bọn họ muốn nói, thì cứ để cho bọn họ nói thôi, đừng quản bọn họ nói khỉ gió gì cho mệt!" Tử Lam cười nói.

Cảnh Thần quay đầu sang nhìn Tử Lam " Cũng chỉ có cậu mới có thể bình tĩnh trong hoàn cảnh này!"

Thật ra người biết rõ chuyện giữa Mặc Thiếu Thiên và Tử Lam chính là cô.

Trước kia, Tử Lam đối với Mặc Thiếu Thiên ngoài chán ghét ra không có gì hết, hiện tại có thể ở cùng nhau, cô biết đó là một chuyện không mấy dễ dàng.

Chẳng qua, khi nghe Mặc Thiếu Thiên muốn cùng Tử Lam đính hôn, cô có chút cao hứng " Hiện tại Mặc Tổng làm việc, càng ngày càng đáng tin cậy....quyết đoán.."