Điên Cuồng Độc Chiếm

Chương 45



Edit & Beta: Nhi

Trở lại đảo đã hơn tám giờ, trời đêm như một tấm màn có đính muôn vàn ánh sao, lóng lánh rực rỡ.

Tắm rửa xong, lúc Thước Tiểu Khả đang lau người lại vô tình nhìn thấy hai chữ đỏ tươi khiến cô vô cùng chói mắt trên mu bàn chân. Ngón tay thon dài vuốt ve lên đó, cảm giác đau đớn khi xăm hình dường như vẫn còn khắc sâu trong lòng.

Cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy ra, bóng dáng của Lãnh Ngạo phản chiếu vào lớp gạch men lạnh lẽo trên nền đất, tựa như một quỷ ảnh âm u, chậm rãi lay động.

Thước Tiểu Khả vừa phủ khăn tắm đã bị anh bồng lên.

“Thơm quá!”

Nghĩ đến cuộc sống bình thường một tuần sau, Thước Tiểu Khả không hề vùng vẫy. Chuyện đã như vậy, cô còn có thể phản kháng cái gì? Hơn nữa, không phải anh đã cho cô đi học đại học rồi sao, còn để cho cô gặp lại gia đình. Nghĩ đến những ngày tự do về sau, cô cực kì tự giác bổ nhào vào lòng anh như một con mèo lười nhỏ.

“Khả Nhi, hôm nay vui lắm sao?” Nhẹ nhàng đặt cô lên giường, Lãnh Ngạo lạnh nhạt hỏi.

“Vui, rất vui.” Nói lời trái lương tâm mà Thước Tiểu Khả mặt không đỏ tim không đập mạnh. Kỳ thật cũng không tính là dối lòng, hôm nay cô có vui, chỉ tiếc là niềm vui quá ngắn ngủi, vì cô biết anh không thể có lòng tốt như vậy được.

“Vui là được rồi.” Sắc mặt Lãnh Ngạo bỗng nhiên biến đổi, anh nói tiếp: “Gia đình em, phiền nhất là người ba kia!”

Thước Tiểu Khả tuy cũng không thích ba mình, nhưng có lẽ vì mẹ cô đã nói ông phải đưa cô đi là do nhà họ Lãnh ngầm giở trò, nên oán hận của cô cũng từ từ biến mất, dù sao đó cũng là ba ruột của cô.

Lãnh Ngạo nằm xuống bên cạnh cô, đắp kín chăn ngắm nghía mái tóc đẹp buông trên bả vai Thước Tiểu Khả, anh cầm một lọn tóc phất qua khuôn mặt xinh đẹp thanh tú của cô.

“Ngứa quá!” Thước Tiểu Khả hờn dỗi một tiếng, muốn đẩy tay anh ra nhưng bị anh bất ngờ ôm vào lòng, “Khả Nhi, ba em nói sau này em có thể mang thai đôi?”

Lời này khiến Thước Tiểu Khả nhớ đến cuộc nói chuyện hôm nay trong nhà, lúc giới thiệu anh cả và anh hai là sinh đôi, ba đã nói mỗi thế hệ của nhà họ Thước đều có một cặp song sinh, có thể đến phiên cô cũng sẽ có. Lúc ấy, tâm tình của Lãnh Ngạo vốn không tệ lại lập tức sa sầm mặt. Cô cẩn thận suy nghĩ nhưng cũng không biết ba mình đã nói sai ở đâu. Bây giờ cuối cùng cũng rõ, thì ra là anh để ý lời này.

“Ông ấy nói sai sao, sao anh lại tức giận như vậy?” Cô càng nghĩ càng không biết có từ nào không hợp ý anh.

“Không thích có con!” Câu trả lời lạnh băng khiến Thước Tiểu Khả nhịn không được rùng mình một cái.

“Trẻ con rất đáng yêu, sao anh lại không thích chứ?” Cô cẩn thận hỏi.

“Không thích là không thích.” Lãnh Ngạo đột nhiên ngậm chặt tai cô nói: “Vì không muốn em phải chịu đau khi sinh con, nên tôi đã làm phẫu thuật buộc ga-rô, nên chúng ta vĩnh viễn cũng không thể có con được!”

Thước Tiểu Khả khẽ há miệng thở ra một hơi. Tuy cô cũng thích trẻ con, nhưng nếu phải sinh con cho anh thì cô lại không muốn, chuyện này cũng không phải là không tốt. Nhưng mà qua chuyện này cô mới thấy một mặt khác của anh, hóa ra tình yêu của anh với cô đã điên cuồng tới mức không dung được con của chính bọn họ.

“Tùy anh.” Vừa dứt lời, môi cô đã bị thứ mềm mại khác chặn lại, sau đó một đầu lưỡi dài như lưỡi rắn luồn vào miệng cô.

“Khả Nhi, em không được chia sẻ tình yêu của mình cho người khác, dù cho đó là con của chúng ta cũng không được.” Sau khi Lãnh Ngạo mút miệng cô, cuối cùng nói ra một câu như vậy.

“Không cần có con cũng được.” Thước Tiểu Khả cũng không muốn phải sinh con cho anh, nhưng nếu anh yêu cầu như thế thì cô vẫn phải cò kè mặc cả một chút, “Ngạo, em cũng có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì? Chỉ cần hợp lý, tôi sẽ làm cho em.”

“Anh nhất định làm được.”

“Nói đi!”

“Sau này, lúc làm chuyện đó có thể bình thường một chút không?” Thước Tiểu Khả nhẹ giọng nói, hai má hồng lên, cô thấy xấu hổ chết đi được, hận không thể chui đầu trốn vào chăn.

“Chuyện đó là chuyện gì?” Lãnh Ngạo nhẹ nhàng xoa xoa phần tròn mềm trước ngực cô, xúc cảm vẫn tuyệt mĩ như trước.

“Là… là…” Câu kế tiếp cô xấu hổ không nói ra nổi.

Lãnh Ngạo nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô, thật là đáng yêu. Sao anh lại không hiểu lời cô nói chứ? Anh chỉ là muốn trêu chọc cô một chút thôi.

“Trước kia làm chuyện đó rất không bình thường sao?”

“Ừm.” Thước Tiểu Khả rất muốn nói, cô không thích anh dùng thời gian dài như thế hôn chân và nơi tư mật của cô, vì cô cảm thấy rất ghê tởm.

“Nơi này phải không.” Ngón tay của Lãnh Ngạo trượt một đường xuống dưới, còn lấy chân đá nhẹ vào chân cô.

“Trên chân cũng đã xăm tên anh rồi, vẫn chưa đủ sao?” Thước Tiểu Khả bĩu môi hỏi.

“Cũng phải.” Nghĩ đến trên đôi chân trắng mịn xinh đẹp của cô có xăm tên anh, còn có thiết bị theo dõi, về sau hành tung của cô anh đều biết rõ, không đến mức xuất hiện tình huống bị lão yêu bắt cóc đi như lúc trước nữa, tâm tình sảng khoái của Lãnh Ngạo dâng trào trong lòng. Anh cảm thấy thế này vẫn chưa đủ, tối nay anh còn muốn chiếm hữu cô thật nhiều lần.

“Nếu muốn bình thường, thì em phải thật tâm không rời khỏi tôi!” Anh đột nhiên cảm thấy tranh cãi với cô rất thú vị.

Thước Tiểu Khả gật đầu. Cô cũng hiểu rõ, cho dù cô có một ngàn lần không cam lòng, một vạn lần không tình nguyện, thì đời này cô cũng không thể thoát khỏi anh. Chẳng bằng cứ đàm phán với anh một lần, ngày sau có lẽ đi theo anh còn có thể thư thái một chút.

Lãnh Ngạo ngắt mũi cô: “Bảo bối, từ khi nào học được cách mặc cả rồi hả?”

Cô không nói mà nghiêng người đi, sao anh có thể cho phép cô vùng vẫy, bàn tay to như một cái kìm giữ chặt vai cô, lời nói cũng ám muội: “Bảo bối Khả Nhi, hiếm khi em cầu tôi, sao tôi lại không đáp ứng được.”

Trước kia, lòng anh luôn trống rỗng, luôn cảm thấy cô sẽ rời khỏi mình, tâm tính quả thực rất không bình thường. Hiện giờ anh hứa sẽ cho cô cuộc sống bình thường, còn đưa cô về gặp người nhà, tuy không phải thật lòng muốn làm vậy, anh còn có mục đích khác không thể nói, nhưng hành động của anh lại khiến cô thấy cảm động, lòng cô cách anh ngày càng gần, anh đương nhiên là đáp ứng cho cô điều cô muốn. Hơn nữa, trên người cô còn có thiết bị theo dõi, lòng anh không còn trống rỗng thì tâm tính cũng trở nên bình thường, còn có gì không thể đáp ứng chứ.

“Khả Nhi, hôm nay tôi rất vui, tôi muốn em nhớ kỹ một đêm này!” Nói xong, Lãnh Ngạo gặm cắn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, một đường đi xuống hôn khắp toàn thân cô. Hôn đến chân và nơi tư mật, anh cũng chỉ hôn lướt qua, quả thật không biến thái như trước nữa.

Rõ ràng là anh bình thường hơn trước không ít, cũng dịu dàng đi nhiều nhưng vẫn mang theo vẻ bá đạo không ai bì nổi. Anh áp trên người cô, hận không thể nuốt luôn cô vào bụng, sau đó sẽ từ từ tinh tế thưởng thức.

Triền miên một đêm, điên cuồng một đêm, Thước Tiểu Khả tỉnh lại khi trời còn chưa sáng. Một cánh tay thô to vòng ngang người cô, hơi thở ấm áp phả trên gò má. Cô nghiêng đầu sang chỗ khác. Lãnh Ngạo đang ngủ rất sâu, cô cảm thấy dáng vẻ lúc ngủ của anh đẹp hơn trước kia không ít. Cô dời cánh tay trên người sang chỗ khác, sau đó đi xuống giường.

Vừa rồi Lãnh Ngạo luật động rất mãnh liệt, nên chỗ đó vẫn còn đau âm ỉ, nhưng so với cảm giác bị xé rách đau đớn trước đây thì tốt hơn nhiều rồi.

Cô đứng trước cửa sổ sát đất, tỉ mỉ nhớ lại từng lời nói, hành động của anh thời gian gần đây. Tuy anh đã bình thường hơn trước, theo lý thì cô nên vui mới đúng, nhưng vì sao sâu trong lòng cô lại có một nỗi sợ hãi khó hiểu. Nhìn ánh trăng, cô lại nhớ đến người kia, thiên sứ áo trắng đã vì cô mà phải mất mạng: Lăng Thiên.

Cô từng nghe Lãnh Bà nói, sau khi người ta chết sẽ biến thành sao. Cô nhớ lại những lời này nên ngẩng đầu, nhìn vô số vì sao đang lấp lánh trên bầu trời, không biết ngôi sao nào mới là Lăng Thiên. Cái chết của anh có liên quan đến cô, cũng nhất định có liên quan đến Lãnh Ngạo.

Tên ma quỷ kia, lúc thì bình thường, lúc lại không bình thường!

Cô xoay người qua, xuyên qua ánh nắng bình minh nhìn thấy một gương mặt thâm trầm.

Người đàn ông này, vì sao lúc cô quay về bên cạnh anh, anh lại đột nhiên thay đổi, hứa sẽ cho cô đi học, cho cô một cuộc sống bình thường, còn cho cô gặp mặt gia đình khi nào cô muốn?

Toàn bộ những chuyện này tới quá nhanh, làm cô khó có thể tưởng tượng được!

Nếu không phải cô hiểu anh quá rõ, cô sẽ thật sự cảm động vì anh nhất thời thay đổi, nên cô không thể lơ là được, phải cẩn thận từng ngày.

Hết chương 45