Điên Cuồng Độc Chiếm

Chương 44



Edit: Nhi

Beta: Hàn Tuệ Ninh

Có lẽ là do mười mấy năm không sống cùng nhau, nên lúc Thước Tiểu Khả ngồi xuống ghế sofa cùng với người nhà, cô cảm thấy không thể nào hòa hợp được. Lại thêm Lãnh Ngạo ngồi bên cạnh nữa, cô căn bản không có cách nào mở miệng, chỉ lẳng lặng nghe mọi người nói chuyện thôi.

Ba của cô có một cái bụng rất to, mặt mập miệng lớn, vừa nhìn đã biết là một người biết ăn nói. Còn mẹ cô thì ngược lại, bà rất kiệm lời, chỉ im lặng ngồi bên cạnh chồng, nhưng ánh mắt của bà vẫn luôn nhìn cô chăm chú. Dù sao mẹ con phải cách xa mười sáu năm, đến lúc gặp nhau lại không nói được lời nào, chỉ hiểu trong lòng mà không nói ra.

Bốn người anh trai của cô đều rất cao lớn, đặc biệt là anh ba và anh tư, khuôn mặt và dáng dấp của hai người rất giống nhau, thoạt nhìn còn tưởng là anh em sinh đôi. Bọn họ cũng im lặng không lên tiếng giống như mẹ cô, chỉ ngồi nghe ba và Lãnh Ngạo nói chuyện.

“Mười mấy năm nay cả nhà chưa từng được đoàn tụ lần nào, lúc đầu là lão gia không cho, nhưng ông cụ dù sao cũng đã mất nhiều năm rồi mà vẫn không để Khả Nhi về nhận người nhà, xử sự thật không chu đáo. Hôm nay, tôi đưa Khả Nhi đến đây là…” Nói tới đây, Lãnh Ngạo vô thức đặt tay lên mu bàn tay của Thước Tiểu Khả, ánh mắt âm trầm nói tiếp: “…để xin lỗi.”

Hôm nay Lãnh Ngạo cứ như thay đổi thành một người khác, anh lại có thể nhận lỗi trước mặt mọi người như vậy, quả thật không phù hợp với tính tình kiêu ngạo trước giờ của anh. Không chỉ có Thước Tiểu Khả chấn động, mà những người nhà họ Thước cũng thụ sủng nhược kinh*, đặc biệt là Thước Thanh Dương. Ông ta cảm thấy như bị một con hổ ôm vào lòng, sợ tới mức vội vàng đứng dậy nói: “Thiếu chủ, lời này Thước Thanh Dương tôi không nhận nổi đâu!”

(*) Thụ sủng nhược kinh: Được kính trọng, sủng ái mà lo sợ.

“Tính theo bối phận thì tôi còn phải gọi ông một tiếng cha vợ, sao lại không nhận được?” Lãnh Ngạo ôm Thước Tiểu Khả lại gần hơn, “Tôi và Khả Nhi là vợ chồng danh chính ngôn thuận, tuy vẫn chưa tổ chức tiệc rượu, nhưng đã được pháp luật thừa nhận rồi. Chỉ là cân nhắc Khả Nhi vẫn còn nhỏ tuổi, chờ đến khi cô ấy học xong đại học rồi làm tiệc rượu cũng không muộn.”

Việc này Thước Thanh Dương đã từng nghe nói trong bữa tiệc sinh nhật, nhưng vợ và con trai ông lúc này mới biết, nên vẻ mặt bọn họ có hơi biến hóa.

“Lãnh thiếu chủ làm việc vẫn luôn chu toàn như vậy!” Người vợ ngồi bên cạnh ông lúc này mới mở miệng nói chuyện, “Chỉ mong sau này cậu có thể đưa Khả Nhi về nhà ăn cơm nhiều hơn, để gia đình được tụ họp.”

Bà không nói lời nào thì thôi, vừa nói đã khiến Thước Thanh Dương toát mồ hôi dầm dề.

“Yên tâm, nếu tôi đã để cho cả nhà gặp lại, sau này có thời gian nhất định sẽ đưa Khả Nhi về thăm nhà.” Lãnh Ngạo nói nhiều như vậy nhưng trên mặt vẫn không có biểu tình nào.

Lúc này, cậu con trai lớn Thước Lai Hoa im lặng đi vào phòng bếp, muốn xem cơm chiều đã chuẩn bị xong chưa, mấy phút sau anh quay lại phòng khách cười nói: “Đợi một lát nữa là có thể dùng cơm được rồi.”

Thước Thanh Dương lúc này mới nhận ra vẫn chưa giới thiệu mấy anh trai cho con gái của mình, ông híp mắt cười nói: “Khả Nhi, đây là anh cả của con, Thước Lai Hoa, là phó giáo sư đại học. Còn đây là anh hai, Thước Lai Đức, là em sinh đôi của anh cả, đang hỗ trợ ba việc công ty. Đây là anh ba Thước Lai Tuấn, cũng đang ở công ty. Đây là anh tư Thước Lai Diệp, chỉ lớn hơn con ba tuổi, vẫn còn đang học đại học, sang năm là tốt nghiệp.”

Được ba giới thiệu làm Thước Tiểu Khả mở rộng tầm mắt. Vốn tưởng là anh ba và anh tư là anh em sinh đôi, không ngờ anh cả với anh hai mới là sinh đôi, nhưng hai người bọn họ nhìn không giống nhau chút nào. Cô nghi hoặc nói: “Anh cả và anh hai thật sự là sinh đôi sao, sao lại không giống nhau gì cả?”

Không đợi Thước Thanh Dương giải thích, Lãnh Ngạo đã cười vuốt tóc cô, cưng chiều nói: “Sinh đôi có cùng trứng và khác trứng, cùng trứng mới có ngoại hình giống nhau, khác trứng thì sẽ không giống.”

Lúc này Thước Tiểu Khả mới hiểu ra.

Thước Thanh Dương cũng biết hôm nay Lãnh Ngạo không giống ngày thường, nếu là trước kia cậu ta nhất định sẽ không mở miệng, đâu có giống như bây giờ, hoàn toàn xem mình là con rể của nhà họ Thước, tuyệt đối không giống như vua hắc đạo. Nhưng ông không dám nghĩ lung tung, thấy cậu ta nhiệt tình với con gái mình như thế thì ông nhanh miệng nói thêm vào: “Mỗi thế hệ của nhà họ Thước đều có một đôi song sinh, không chừng đến phiên Khả Nhi cũng có thể có thai song sinh đấy.”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt Lãnh Ngạo biến đổi lớn, anh nhíu chặt mày, tức giận liếc mắt nhìn ông ta một cái.

Thước Thanh Dương không biết mình nói sai ở đâu chọc giận anh, ông lập tức nín thở không dám nói thêm nữa, may mà có con trai cả lên tiếng: “Có thể ăn được rồi, vào phòng ăn thôi!”

Mọi người đứng dậy, Thước Tiểu Khả vốn muốn ngồi cùng mẹ nhưng lại bị Lãnh Ngạo nghiêm mặt kéo vào trong ngực.

“Em đừng có lộn xộn ở đây!” Anh cúi người thở ra bên tai cô.

Phương Duy nhìn rõ cảnh tượng đó, khóe miệng bà ẩn hiện ý cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại khổ sở nói không nên lời. Con gái của bà, con gái cách biệt hơn mười năm thật vất vả mới được gặp lại, nhưng không thể nói chuyện với nhau nhiều hơn được dù chỉ một chút.

Ánh mắt của Thước Tiểu Khả rất giống bà, đều là mỹ nhân hàng đầu, nhưng khí chất của hai mẹ con hoàn toàn khác nhau. Mỗi lời nói, mỗi hành động của bà, từng cái nhăn mày từng nụ cười đều có tác phong của tiểu thư khuê các, mà Thước Tiểu Khả bị Lãnh Ngạo nuôi nhốt, tuổi còn nhỏ nhưng ở bên Lãnh Ngạo lâu nên tính tình có vài phần yêu kiều nũng nịu. Hai mẹ con, một người đã hoàn toàn định hình, một người tính cách vẫn chưa ổn định, không chừng qua vài năm nữa cô tốt nghiệp đại học, trải việc đời, có bạn bè, cũng sẽ trở nên đoan trang thành thạo giống như mẹ mình.

Phòng ăn của nhà họ Thước rất lớn, cực kỳ xa hoa, nhưng so với phòng ăn trên đảo thì lại không bằng. Nhưng vì có tấm rèm cửa màu trắng đính hoa vàng nhỏ nên Thước Tiểu Khả rất thích, điều này cũng khiến cô ăn được nhiều hơn. Cô và Lãnh Ngạo ngồi ở vị trí chủ nhà, ba mẹ và anh trai ngồi phía đối diện, trong thời gian dùng cơm không một ai mở miệng nói gì.

Cô ăn từng ngụm từng ngụm cơm, cũng không dám tùy tiện nói lung tung. Khóe mắt hay đảo qua Lãnh Ngạo ngồi bên cạnh. Hôm nay anh thật khác lạ, trước kia anh chưa bao giờ cho phép mình gặp người nhà, lại càng không dùng cơm ở nhà người khác. Nhưng hôm nay anh bị làm sao vậy? Chẳng lẽ đổi tính thật rồi sao?

Lúc cô đang khó hiểu thì trong chén đã có thêm một miếng thịt từ khi nào, giọng nói thâm tình của Lãnh Ngạo truyền đến: “Khả Nhi, em hơi gầy đấy, ăn nhiều thịt hơn đi.”

“À…” Cô cực kỳ nghe lời gắp thịt lên cho vào miệng.

Lãnh Ngạo đã mở miệng, không khí trong phòng ăn dịu đi không ít. Thước Thanh Dương sợ lại nói bậy nên vẫn im lặng, ngược lại Phương Duy mỉm cười nói: “Khả Nhi, đây là nhà mình, con đừng thấy ngại gì cả.”

Thước Tiểu Khả tuy không có ấn tượng tốt với ba, nhưng lại cực kỳ có cảm tình với người mẹ xinh đẹp này, cô nuốt thịt vào rồi tự gắp ăn những món mình thích.

Bữa tối thuận lợi kết thúc, lúc Lãnh Ngạo ôm Thước Tiểu Khả rời đi, Phương Duy không nỡ nói: “Lãnh thiếu chủ, hai mẹ con chúng tôi không dễ gì được gặp nhau, có thể để chúng tôi trò chuyện riêng một chút được không.”

Bà đã kìm nén rất lâu rồi mới đánh bạo mở lời, bà nghĩ nếu Lãnh Ngạo đã đồng ý cho con bé về nhà ăn cơm, hẳn cũng sẽ đồng ý cho bọn họ nói chuyện một lát.

Đôi mắt Lãnh Ngạo trầm trầm, lạnh lẽo khác thường, nhưng sau đó anh lại cười nhạt nói: “Giờ cũng đã trễ rồi, chỉ được mười phút thôi.”

Thước Tiểu Khả không ngờ anh lại đồng ý, cô ngơ ngẩn nhìn anh.

“Thất thần ở đây làm gì? Còn không qua với mẹ em đi.” Lãnh Ngạo nhìn đồng hồ trên tay, “Đã qua một phút rồi, em chỉ còn chín phút thôi.”

Nghe thấy vậy, cô mới tỉnh ngộ, nhấc chân đi theo mẹ mình vào trong sảnh.

Vì thời gian cấp bách, hai mẹ con căn bản không kịp ôm nhau mà chỉ mở cửa sổ nói chuyện.

“Khả Nhi, ba con là bất đắc dĩ nên mới đưa con cho Lãnh Ngạo. Lúc con vừa hơn năm tháng, Lãnh Ngạo đã là một đứa bé có chứng tự bế, không biết vì sao lần đầu tiên nhìn thấy con cậu ta lại phá lệ mở miệng nói chuyện. Lãnh lão gia muốn chữa khỏi bệnh cho cháu trai, nên đả kích công ty của ba con, uy hiếp đe dọa buộc chúng ta phải giao con ra. Vốn ông ta đã hứa sẽ để cho chúng ta gặp con mỗi tháng một lần, nhưng không biết vì sao lại không giữ lời hứa, cứ như vậy đến hôm nay mới được gặp lại nhau.” Bà vừa nói vừa khóc: “Là miếng thịt do mình sinh ra, là con gái duy nhất của mình, nếu không phải bất đắc dĩ, sao ba mẹ có thể nhẫn tâm bỏ con chứ.”

“Mẹ!” Thước Tiểu Khả kêu lên tiếng gọi bà đã trông mong hơn mười năm, Phương Duy kích động ôm chặt con gái vào lòng.

“Con biết ba mẹ có nỗi khổ riêng, con không trách mọi người.” Thước Tiểu Khả có vẻ bình tĩnh hơn mẹ mình.

“Lễ tang của Lãnh lão gia mấy năm trước, ba con không dám nhận con là do ông ấy không dám. Lãnh Ngạo đã nói, nếu dám nhận con, thì sẽ khiến cho cả nhà phải chết ngoài đầu đường, cho nên…” Không đợi Phương Duy nói hết, Thước Tiểu Khả đã vươn tay lau nước mắt cho bè, “Mẹ, con hiểu rất rõ Lãnh Ngạo, con sẽ không trách mẹ và ba đâu.”

Nếu nói đến thái độ của người nhà trong lễ tang mấy năm trước, lúc đó cô còn quá nhỏ, không hiểu chuyện nên oán hận trong lòng. Bây giờ cô đã lớn, dần dần cũng hiểu rõ Lãnh Ngạo, ít nhiều gì cũng đoán ra được nguyên nhân. Tuy cô vẫn không có ấn tượng tốt với người ba kia, nhưng dù sao ông ấy cũng là ba ruột mình, phải đưa mình đi cũng là bất đắc dĩ, nên hiện tại thái độ của cô với người nhà đã thân tình nhiều hơn một chút.

Ngay lúc hai mẹ con vẫn chưa nói hết lời, Thước Thanh Dương đã cẩn thận đi tới nói: “Lãnh thiếu chủ nói đã đến giờ rồi.”

Thước Tiểu Khả rời khỏi vòng ôm của mẹ, sửa lại tóc và váy áo, lưu luyến không rời bước đi. Đi tới đại sảnh, cô quay đầu nhìn thoáng qua mẹ mình, bà vẫn là một người phụ nữ xinh đẹp, tuy đã hơn bốn mươi nhưng vẫn mỹ mạo như trước. Cô không khỏi nghĩ, đến khi mình bốn mươi tuổi, có phải cũng giống như bà hay không?

Hết chương 44