Cưỡng Đoạt

Chương 64: Cục cưng bị bệnh



Lăng Bảo Bảo bị sốt nên rất quấn Cốc Vũ, Cốc Vũ muốn buông tay ra một chút cũng không được, ngay cả ngủ cũng phải do Cốc Vũ dỗ.

Nhìn Lăng Bảo Bảo bám dính mình như vậy, Cốc Vũ rất đau lòng, hận không thể bị sốt thay Lăng Bảo Bảo.

May mà, qua sáng hôm sau Lăng Bảo Bảo đã không còn chuyện gì nữa, nhưng mà vẫn làm cho Lăng Tập Trạo cùng bác Lâu áy náy cả đêm, nghĩđến nếu không phải Cốc Vũ cẩn thận, phát hiện ra Lăng Bảo Bảo không dễ chịu, chứ không thì không biết hậu quả sẽ ra thế nào nữa.

Bởi vì chăm sóc Lăng Bảo Bảo cả đêm, Cốc Vũ gần như không ngủ được, sáng sớm dùng trán chạm lên cái trán đỏ rực của Lăng Bảo Bảo, Cốc Vũ thở phào một hơi, thật may quá, không có việc gì nữa rồi.

Lăng Sóc nhìn Lăng Bảo Bảo nằm giữa anh và Cốc Vũ một chút, nói: “Vũ, cả đêm em chưa ngủ chút nào hết, bây giờ cục cưng cũng ổn rồi, em ngủ đi.”

“Dạ. Lăng Sóc, tối hôm qua anh cũng vậy mà, với lại, lần đầu tiên cục cưng ngủ chung với mình, anh có quen không? Cục cưng chưa có dậy, mình ngủ tiếp đi.” Cốc Vũđưa tay kéo chăn đắp kín ngực Lăng Bảo Bảo, quay người một chút, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Lăng Sóc, nói.

Lăng Sóc quả thật cũng không ngủ được, Cốc Vũ cả buổi tối cứ phải dậy pha sữa cho Lăng Bảo Bảo, thay tã, thay quần áo, dỗ dành; hơn nữa đây là lần đầu tiên Lăng Bảo Bảo ngủ chung với hai người, anh sợ đè trúng con, cứ như thế thì làm sao dám ngủ sâu?



Qua bữa sáng, bác sĩ Lưu lại đến, gặp Vạn Hoa đang đo nhiệt độ cho Lăng Bảo Bảo, thành ra cũng không khám gì thêm, chỉ ngồi xuống ghế uống trà, trò chuyện với bác Lâu về mấy đề tài chăm sóc em bé.

Cốc Vũ lấy nhiệt kế kẹp trong nách Lăng Bảo Bảo ra, Vạn Hoa vội vàng cầm lấy xem, nói nhẹ nhõm: “Không có việc gì nữa rồi.”. Đặt nhiệt kếđã trở về nhiệt độ phòng, Vạn Hoa đùa vui: “Tiểu Vũ, em so với nhiệt kế còn lợi hại hơn nha, cục cưng vừa bị sốt nhẹ mà em đã cảm nhận được rồi, hạ sốt em cũng biết.

Khóe miệng Cốc Vũ cong cong một chút, nói: “Tại vì cục cưng là của em, cho nên mới có cảm giác thôi.”

“Bé cũng là cục cưng của Tiểu Sóc mà, sao không thấy nó thấy cục cưng không thoải mái vậy.” Lăng Tu Dương cũng đi đến giúp vui, trêu chọc.

“Mọi người nói đi nói lại, chẳng phải định nói con với cục cưng là mẫu tử liên tâm sao.” Cốc Vũ nói.

“Ha ha, Tiểu Vũ bây giờ hóa ra cũng biết đem mình ra nói đùa rồi.” Lăng Tu Dương cười nói.

“Mọi người nếu mà không đi bây giờ, coi chừng bị trễ giờ làm đó.” Cốc Vũ mạnh mẽ thay đổi đề tài, tự cảm giác mình không phải là đối thủ của Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa, nói thêm gì nữa chẳng bằng không nói gì.

“Tiểu Vũ, đừng quên hôm nay là thứ bảy, mọi người đều được nghỉ nha.” Lăng Tu Dương nói.

“…” Cốc Vũ cũng không còn gì để phản đối nữa.

Nhìn Cốc Vũ bĩu môi, Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa cười đầy xấu xa.

Lăng Sóc vào trong bếp pha sữa bột nghe thấy tiếng cười của Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa, rồi lại nhìn thấy khuôn mặt đầy hắc tuyến của người thương, đưa bình sữa cho Cốc Vũ, hỏi: “Chú Tư, anh rể, hai người cười gì vậy?”

“Ha ha, không có gì.” Lăng Tu Dương vội vàng nói.

Nếu như bị Lăng Sóc biết hai người “ăn hiếp” Cốc Vũđến nói không nên lời, cái tên Lăng Sóc yêu Vũ như mạng này mà nói, còn không “Ghi hận” hai người sao, cái tên bụng đen sì này mà đánh ngược lại hai người một phát, thì lúc đó cái được không đủ bù cho cái mất rồi.

“Oh ~~~” Lăng Sóc như cười như không mà liếc qua hai người, xem nụ cười cứng ngắc thoáng qua trong chớp mắt của cả hai, làm sao không biết chứ, chỉ là Lăng Sóc dù sao cũng không có nhìn thấy, cho nên mới thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn Lăng Bảo Bảo nằm trong lòng Cốc Vũ.

Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa im lặng liếc nhau, Tiểu Sóc thật có khí thế nha, thật đúng là hù cả hai người rồi. Nghĩ lại thấy cũng thật là dọa người, hóa ra lại bị một hậu bối “uy hiếp” chứ, ai da, ai khiến cho hai người chột dạ vậy.

Cốc Vũ khi Lăng Sóc cầm bình sữa đến thì bao nhiêu tinh thần đều tập trung lên người Lăng Bảo Bảo, về phần sóng ngầm cuồn cuộn giữa Lăng Sóc, Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa thì hoàn toàn chẳng biết gì.



Lăng Bảo Bảo sau khi uống sữa no, chơi với Cốc Vũ một lát thì ngủ thiếp đi.

Cốc Vũ cẩn thận bế con đặt vào trong nôi em bé, đứng canh thêm vài phút, thấy Lăng Bảo Bảo không có giật mình tỉnh lại mới nhẹ nhàng đóng cửa phòng đi ra ngoài.

Người trong phòng khách lúc nãy cũng chẳng còn, Cốc Vũ ngáp một cái, tính toán có nên quay về phòng ngủ thêm một giấc hay không.

Bác Lâu tiễn bác sĩ Lưu trở về, nhìn thấy Cốc Vũ ngồi trong phòng khách dụi mắt, liền giật mình, vội vàng đi qua hỏi: “Mợ chủ, con sao vậy? Có chuyện gì làm con đau lòng vậy?”

Đôi mắt to tròn ướt nước của Cốc Vũ ngốc nghếch nhìn theo bác Lâu, ngón tay vẫn còn dụi mắt, nói: “Con đâu có gì đâu.”

“Mợ chủ à, con đúng là bị đau lòng rồi. Nói cho bác Lâu nghe, là ai khiến con đau lòng, bác Lâu giúp con đánh đòn người đó! Là người trong trường sao?”

Cốc Vũ càng lúc càng không hiểu bác Lâu nói cái gì, nói: “Bác Lâu, con không sao thật mà.”

“Mợ chủ à, con đừng có giấu mà. Mắt con vẫn còn nước mắt kìa.”

Mồ hôi của Cốc Vũ chảy xuống điên cuồng, ngáp một cái chảy nước mắt bị bác Lâu hiểu lầm tới mức này, phải nói thế nào thì bác Lâu mới chịu tin cậu không có bị thương tâm bây giờ?

“Bác Lâu, con không có việc gì thật mà… Con về phòng đọc sách một chút.” Cốc Vũ nói xong liền “Chạy trối chết”.

Cái này rơi vào trong mắt bác Lâu, càng thêm chắc chắn là Cốc Vũđau lòng, nhưng không dám nói ra.

Điều này làm cho bác Lâu đem cái tên mọi khiến cho Cốc Vũ thương tâm ra mắng chửi một ngàn lần, nhưng bác cũng không có nói với Lăng Tập Trạo hay Lăng Sóc chuyện Cốc Vũ len lén chịu đau khổ một mình, bác liền tranh thủ lúc Cốc Vũ trở về nhà chính thì sẽ bảo nhà bếp làm thật nhiều đồ ăn ngon cho Cốc Vũ, còn có thể làm như không có chuyện gì hỏi thăm tình hình ở trường của Cốc Vũ, thề phải tìm cho ra cái đứa làm Cốc Vũđau lòng.

Sau này, khi Diệp Đồng đáng thương chạy tới đại học A trở thành hình nhân thế mạng, bị bác Lâu “Hận” mất rồi.



Tối chủ nhật Lăng Sóc cùng Cốc Vũ quay trở về nhà ở khu Hoa viên Phong Cảnh, lúc đi về, Lăng Bảo Bảo được Lăng Tu Dương bế trong lòng tự nhiên khóc thét, quơ cánh tay bé nhỏ đòi Cốc Vũ bế.

Lăng Bảo Bảo trước giờ khi Cốc Vũ và Lăng Sóc đi chưa từng ồn ào bây giờ tự nhiên khóc òa, khiến cho mọi người bị dọa một trận.

“Cục cưng không khóc, không khóc, ngoan ngoan, nín con.” Lăng Tu Dương thành thạo dỗ Lăng Bảo Bảo không ngừng khóc giãy.

Cốc Vũ trước khi lên xe liền vội vàng quay lại, đi đến trước mặt Lăng Bảo Bảo, rút khăn mềm ra lau nước mắt cho con, dịu dàng nói: “Cục cưng ngoan, mấy ngày nữa cha với daddy sẽ về với con liền.”

Lăng Sóc cau mày nói: “Có phải cục cưng uống sữa chưa no không?”

Lăng Bảo Bảo trong sự dịu dàng của Cốc Vũ, vẫn còn đang thút thít, đôi tay bé xinh nắm chặt ngón tay Cốc Vũ, Cốc Vũ hơi dùng sức định rút tay ra, miệng Lăng Bảo Bảo liền méo xệch.

Lăng Tu Dương bế Lăng Bảo Bảo thấy vậy liền trợn tròn mắt, nói: “Không thể nào, cục cưng như vậy rõ ràng là đang đòi Tiểu Vũ hả.”

“Có thể là do tối hôm trước cậu chủ nhỏ bị khó chịu trong người, hai ngày nay lại ngủ chung với cậu chủ mợ chủ, mặc dù đã khỏe lại, nhưng mà cậu chủ nhỏ lại càng bám lấy mợ chủ. Đừng thấy cậu chủ nhỏ mới có mấy tháng, nhưng thông minh lắm đó, biết mợ chủ cùng cậu chủ sắp đi, cho nên mới khóc.” Bác Lâu đoán.

“Lúc trước con với Lăng Sóc quay lại trường cục cưng cũng đâu có khóc đâu.” Cốc Vũđành phải nhận lấy Lăng Bảo Bảo từ trong tay Lăng Tu Dương, thở dài nói.

“Cái này chứng tỏ Lăng Bảo Bảo lớn rồi.” Lăng Tập trạo nói: “Nếu không tối nay hai đứa khỏi về nhà bên trường nữa, có gì sáng mai để tài xế chở tụi con đi học luôn.”

Cốc Vũ ôm Lăng Bảo Bảo đã im lặng lại nhìn Lăng Sóc.

Lăng Sóc nói: “Vũ, con nít không thể chiều chuộng, chiều một lần thì sẽ có lần thứ hai, đừng nhìn con còn nhỏ, nếu biết khóc thì sẽ đạt được mục đích, con lần sau muốn cái gì thì lại làm như vậy nữa cho coi.”

“Nhưng mà…” Cốc Vũ biết Lăng Sóc nói đúng, nhưng mà người khóc là Lăng Bảo Bảo, thật lòng cậu không chịu được.

Lăng Sóc bế Lăng Bảo Bảo trong lòng Cốc Vũ ra đưa qua cho bác Lâu, nói: “Bác Lâu, bác bế cục cưng vào nhà đi.”

Lăng Sóc vừa dứt lời, Lăng Bảo Bảo bị chuyển từ lòng người này qua tay người khác liền sửng sốt vài giây, khóe miệng nhỏ xinh ngoác rộng ra, khóc thét, hơn nữa, nước mắt cứ rơi xuống tí tách, cánh tay mũm mĩm nhỏ bé cứ với về phía Cốc Vũ: “Oa…………”

Lăng Sóc cũng rất xót con, nhưng cũng biết nếu không nhẫn tâm thì sau này chịu khổ chỉ có thể tuyệt đối là mình. Có thể thấy được Lăng Sóc sáng suốt nhìn xa đến cỡ nào nha.

Đưa Cốc Vũ về lại căn hộ ở gần trường, Cốc Vũ vừa bước vào cửa liền gọi điện thoại về nhà hỏi thăm xem Lăng Bảo Bảo lúc hai người đi có còn khóc nữa hay không, nghe bác Lâu nói con khóc được một lát thì liền ngủ luôn, tâm tình phiền muộn xót xa của Cốc Vũ cũng được thả lỏng.

Lăng Sóc cởi đồ chỉ còn giữ lại quần lót đi đến sau lưng Cốc Vũ vừa mới dập điện thoại, ôm lấy cổ Cốc Vũ vẫn còn đang trong tâm trạng không vui xoay lại, cúi đầu hôn lên đôi môi Cốc Vũ…

Đến khi Cốc Vũ tỉnh táo lại thì đã bị Lăng Sóc đè xuống giường, quần áo trên người cũng chẳng còn thấy đâu.

Sáng sớm Cốc Vũ chống eo rời khỏi giường, oán giận trừng mắt liếc nhìn Lăng Sóc nằm bên cạnh ngủ đến thỏa mãn, bước chân theo vô thức chậm rãi bước thật nhẹ đi ra khỏi phòng.

Đợi khi Cốc Vũđã đi ra ngoài, Lăng Sóc nằm trên giường mở mắt ra nhìn cánh cửa phòng đã được đóng lại một lúc, một tia dịu dàng hiện lên trong mắt rồi được cất đi thật kĩ, xoay người nằm lên vị trí Cốc Vũ nằm ngủ lúc nãy, nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Đến khi Cốc Vũ làm xong bữa sáng, chuẩn bị gọi Lăng Sóc dậy thì điện thoại di động cũng réo inh ỏi.

Cốc Vũ không có bắt điện thoại, đi đến bên giường lay lay Lăng Sóc, nói khẽ: “Lăng Sóc, em làm bữa sáng xong rồi. Chắc là điện thoại ở nhà gọi đến, em ra ngoài nghe, anh mau dậy di, nếu không mình sẽ đi học trễ đó.”

Lăng Sóc thò tay từ trong chăn chụp tới Cốc Vũđang ngồi ở mép giường, Cốc Vũ chỉ thấy trời đất xoay mòng mòng, chớp mắt liền bị Lăng Sóc đè xuống dưới.

“Lăng Sóc, em còn phải đi nghe điện thoại, thả em ra, anh…”

Sau khi hôn xong, Lăng Sóc nói: “Nếu Vũ chủ động hôn anh chào buổi sáng thì anh phải làm vậy sao?”

Nhìn bộ dạng Lăng Sóc đã chiếm tiện nghi rồi còn bày đặt giả bộ ngoan hiền, Cốc Vũ cảm thấy bó tay vô cùng, không dám lộn xộn, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, tiếng nói cũng trở nên khàn khàn: “Hay rồi, điện thoại cũng không thèm kêu nữa.”

Tuy nói tối hôm qua đã làm cùng Cốc Vũ, nhưng mà sáng ra là đàn ông thì có ai không khí thế bừng bừng chứ, nếu không phải tại điện thoại kêu, sáng nay hai người đều có tiết, Lăng Sóc thật đúng là không muốn buông tha cho cơ thể mảnh dẻ mềm mại trong lòng nhanh như vậy.

Cốc Vũ khi được Lăng Sóc thả ra liền vùng dậy, nhưng mà eo thì không kịp nghe theo sự chỉ huy của đầu óc, Cốc Vũ liền ngã trở xuống, rên một tiếng, khóc không ra nước mắt, không thể làm gì khác hơn là nói: “Lăng Sóc, đi nghe điện thoại.”

Lăng Sóc nhìn bộ dạng chau mày cố nhịn của Cốc Vũ, chỉ cảm thấy dễ thương, làm cho anh muốn hung hăng yêu thương cậu, nhưng Lăng Sóc lại xót cho người thương cho nên vùng dậy đem ý nghĩđiên cuồng trong đầu ép xuống, *** đi xuống giường, cầm lấy điện thoại di động đang không ngừng đổ chuông trên bàn, nhận cuộc gọi.

“Cái gì?! Lại sốt nữa rồi?” Lăng Sóc hạ giọng hỏi vừa quay đầu nhìn Cốc Vũđang chậm rãi ngồi dậy, chân mày nhíu chặt, nói: “Bọn con sẽ về ngay.”

Lăng Sóc thả điện thoại, quay trở lại giường, ngồi xuống bên cạnh Cốc Vũ, đưa tay ôm Cốc Vũ vào lòng, nhẹ nhàng xoa eo cho Cốc Vũ.

Thấy Lăng Sóc không nói một lời, Cốc Vũ hỏi: “Lăng Sóc, là điện thoại ở nhà à? Nói gì vậy anh? Có phải là chuyện của cục cưng không?”

Lăng Sóc ừ một tiếng, rút tay về, đứng dậy, cầm quần lót trên giường mặc vào, nói: “Anh đi chải răng, Vũ gọi điện thoại lên cho giáo viên xin phép, nói hôm nay mình không đi học được.”

“Sao vậy anh?” Cốc Vũ hốt hoảng, vội hỏi.

“Cục cưng bị sốt lại, bị nôn với bị đi tả, khóc dữ lắm…”

“Cục cưng?” Bất chấp cơ thể đau nhức, Cốc Vũ hốt hoảng đến muốn bật khóc, lo lắng nói: “Lăng Sóc, anh chải răng nhanh lên, em gọi điện thoại cho giáo viên xin nghỉ. Mình về nhanh một chút. Nếu biết trước thì hôm qua ở lại nhà luôn rồi, cục cưng nhất định rất sợ…”



Hai người bữa sáng cũng không kịp ăn, chạy vội về nhà chính.

Vừa vào nhà, Cốc Vũ liền nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của Lăng Bảo Bảo, trái tim như bị ai bóp nghẹt, chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất chạy vội đến.

“Cục cưng.” Cốc Vũ chạy đến trước mặt Lăng Tu Dương, ôm lấy Lăng Bảo Bảo, nhìn khuôn mặt nhỏ xíu của Lăng Bảo Bảo đỏ bừng, nước mắt Cốc Vũ cũng chảy ra.

“Xin lỗi, Tiểu Vũ, mọi người cũng không biết tại sao cục cưng lại bị sốt trở lại nữa, định tiêm cho bé nhưng bé vùng vẫy dữ quá, từ sáng đã khóc rồi, cho uống sữa thì nôn ra hết, còn bị tiêu chảy. Cho nên mới phải gọi tụi con về.” Lăng Tập Trạo sốt ruột nói.

Cốc Vũ lấy mu bàn tay lau lau mắt, ngẩng đầu nhìn mọi người đang ngồi trong phòng khách, cố gắng cười nói: “Không có gì đâu, không phải cục cưng đã nín rồi sao? Anh rể, anh tiêm cho cục cưng đi.”

“Bác đi pha sữa đây.” Bác Lâu vừa nói vừa đi vào trong bếp.

“Bác Lâu, mọi người ăn sáng chưa? Con với Vũ vẫn chưa ăn sáng.” Lăng Sóc nói.

“Cậu chủ nhỏ bị như vầy, đâu ai có tâm trạng để ăn sáng đâu. Nhưng mà cậu chủ nhỏ được mợ chủ bế liền nín khóc, như vậy thì tốt rồi. Bác sẽ bảo nhà bếp nhanh chóng đem bữa sáng lên ngay.”



Mọi người vì Lăng Bảo Bảo bị bệnh mà tay chân đều luống cuống hết cả lên, tiêm thuốc hạ sốt cho bé, cho bé uống sữa, sau đó Lăng Bảo Bảo nằm trong lòng Cốc Vũ ngủ thiếp đi.

Chỉ có điều khuôn mặt bé vẫn còn đỏ rực, đôi mắt cũng sưng đỏ, lông mi ướt đẫm dính lại với nhau, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy áo Cốc Vũđầy bất an, trong giấc ngủ vẫn phát ra tiếng thút thít. Cốc Vũ thấy vậy liền cầm lòng không được muốn rơi nước mắt.

Mấy ngày liền, Lăng Bảo Bảo cứ hết nôn lại tiêu chảy liên tục, bộ dạng khó chịu làm cho mắt Cốc Vũ lúc nào cũng đỏ hồng.

Lăng Bảo Bảo bị bệnh ngoại trừ Cốc Vũ ra thì không chịu gần bất kì ai, Lăng Sóc muốn đỡ đần cho Cốc Vũ cũng không được, cho nên, Lăng Sóc dưới sự khuyên nhủ kiên trì của Cốc Vũ mà phải quay lại trường đi học.

Bởi vì buổi tối Lăng Bảo Bảo có chút quấy khóc, vừa động đậy thì Cốc Vũ liền tỉnh giấc, Cốc Vũ tỉnh thì Lăng Sóc cũng tỉnh dậy theo.

Lăng Sóc ngủ không ngon nhưng hết lần này đến lần khác đều không chịu dọn qua phòng khác ngủ, đi đến trường cũng phải để tài xế chở đi, đề phòng bản thân vì ngủ gật mà gặp chuyện không may.

Buổi tối, Lăng Sóc nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Cốc Vũ tiều tụy đi không ít, đau lòng vừa hôn vừa nói: “Vũ, đừng lo lắng quá, em bé ai cũng dễ bị bệnh, như vậy sức đề kháng của con mới có thể tăng cao.”

“Dạ, em biết mà, nhưng biết là một chuyện, còn tận mắt nhìn thấy cục cưng bị như vậy, em thật hận không thể bệnh thay cho con, con còn nhỏ như vậy, nói cũng không biết nói, có khó chịu chỗ nào cũng không thể chỉ, chỉ biết khóc. Mới có mấy ngày mà con cũng khàn đặc rồi. Em sao có thể chịu được chứ.” Cốc Vũ vùi đầu vào trong ngực Lăng Sóc, hai tay ôm chặt lấy eo Lăng Sóc, hấp thu cảm giác an tâm từ anh, may mà có người đàn ông này bên cạnh cậu.

“Vũ, em cũng phải chú ý bản thân mình, em nhìn lại em bây giờ đi, so với cục cưng đang bị bệnh em còn giống người bệnh hơn. Nếu em cũng bị bệnh nữa, anh sẽ đau lòng lắm.”

“Vì con, vì anh, em sẽ không bị bệnh đâu.”

“Vậy thì ngủ đi, hôm nay nhìn cục cưng đỡ hơn nhiều rồi, tối cũng sẽ không quậy nhiều lắm đâu.”

“Dạ, em đi pha sữa đây, có gì nửa đêm cũng không làm phiền đến mọi ngưởi.” Vừa nói, Cốc Vũ chui ra khỏi lòng Lăng Sóc.



May mà không cần đi bệnh viện, lăn qua lăn lại ở nhà gần nửa tháng, Lăng Bảo Bảo cuối cùng cũng đã mạnh khỏe trở lại.

Tuy nói khuôn mặt phúng phính bị gầy đi không ít, quả thực khiến cho người nhà họ Lăng đau lòng quá chừng, nhưng nhìn Lăng Bảo Bảo bây giờ khỏe như trâu, chơi đùa vui sướng cười như nắc nẻ thì cả nhà họ Lăng đều cảm thấy Lăng Bảo Bảo tốt nhất là đừng nên bị bệnh nữa.

Hơn nữa, một người cũng gầy nhom theo chính là Cốc Vũ luôn chăm sóc cho Lăng Bảo Bảo từng li từng tí.

Đôi mắt Cốc Vũ cũng thâm đen, cái cằm ốm đến không thể ốm hơn được nữa, trong đôi mắt to tròn, giăng đầy tơ máu vì thiếu ngủ.

Lăng Sóc rất xót xa cho Cốc Vũ, khi mà Lăng Bảo Bảo rốt cuộc đã chịu rời khỏi tay Cốc Vũ cho người khác bế, liền cố gắng làm mọi cách để cho Cốc Vũ ngủ bù, ở trong trường thì đi học thay Cốc Vũ rồi ghi âm lại để Cốc Vũ có thể theo kịp bài…