Cưỡng Đoạt

Chương 63: Mẫu tử liên tâm



Lăng Sóc sau khi cúp điện thoại, đôi mắt bình tĩnh thoáng trầm tư, đi ra khỏi phòng làm việc, tìm thấy Cốc Vũ ở trong nhà bếp, đứng ở phía sau ôm lấy Cốc Vũ, nhè nhẹ hôn lên tóc Cốc Vũ, nói: “Vũ, chú Tư muốn qua chơi.”

Nghe giọng nói rầu rĩ của Lăng Sóc, Cốc Vũ muốn cười nhưng không dám, nghĩ không rõ Lăng Sóc tại sao hình như không quá muốn Lăng Tu Dương qua đây.

Cốc Vũ không có ngừng động tác rửa thức ăn trên tay lại, nói: “Chú Tư nói chừng nào qua? Em làm thêm nhiều thức ăn một chút.”

“Vũ dọn dẹp nhà cửa cũng mệt rồi, hay là ra ngoài ăn đi.” Lăng Sóc cúi đầu, dùng mặt cọ cọ lên vành tai mát lạnh của Cốc Vũ, nói.

“Không đâu, em cũng nấu nhiều cơm lắm, định giữ lại chiều làm cơm chiên, nếu như chú Tư đến, xào thêm hai phần thức ăn nữa là được rồi, trong tủ lạnh vẫn còn, không cần phải đi mua đâu.” Cốc Vũ khóa vòi nước, nhúc nhích hông, nói: “Lăng Sóc, thả em ra, em muốn lấy thức ăn trong tủ lạnh ra.”

Lăng Sóc không muốn buông tay ra khỏi vòng eo nhỏ nhắn, nói: “Để anh giúp Vũ. Muốn lấy gì vậy?”

“Có cái gì thì lấy ra hết đi, chú Tư ăn nhiều mà.”

Lăng Sóc cứ cảm thấy Cốc Vũ ngoài lời có ý nha, hình như cũng là nói anh ăn nhiều. Uh, hi vọng là anh suy nghĩ miên man.



Đem thức ăn đặt lên bàn, chuông cửa liền vang lên, Cốc Vũđể cho Lăng Sóc đi mở cửa, nhìn theo Vạn Hoa đi sát ngay sau Lăng Tu Dương, Cốc Vũ cảm thấy may mà mình đem toàn bộ thức ăn trong tủ lạnh ra nấu hết.

Lăng Tu Dương nhìn thức ăn tràn trề trên bàn, rất không biết khách sáo nói: “Tiểu Vũ, chú biết là con thương chú Tư mà, nhất định sẽ làm nhiều thiệt nhiều đồ ăn ngon.”

Lăng Sóc khinh bỉ nói: “Chú Tư, anh rể, hai người hùa nhau gọi điện thoại cho con phải không.”

Vạn Hoa vội vàng thanh minh: “Không có liên quan tới anh, anh bị chú Tư cưỡng ép kéo tới đây.”

“He he, bị Tiểu Sóc phát hiện rồi.”

“Chú Tư, anh rể, đi rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi, trời lạnh, thức ăn mau nguội lắm, có gì cơm nước xong rồi nói.” Cốc Vũ dịu dàng cười nói.

Nếu có bạn bè đến nhà, Cốc Vũ thích được ở nhà nấu cơm đãi mọi người, huống chi bạn bè có thể vào đây, cũng là bạn bè rất thân, mà Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa là người nhà còn thân thiết hơn cả so với bạn, nếu như đi nhà hàng ăn cơm ngược lại còn có vẻ khách sáo, dù sao đi nữa, mọi người đều thích thức ăn cậu nấu, cậu lại vui vẻ thích làm bếp, sao lại không làm như vậy chứ?



Sau khi ăn xong, Lăng Sóc cùng Lăng Tu Dương và Vạn Hoa vào trong phòng làm việc, Cốc Vũ dọn dẹp nhà bếp, pha ba tách trà nóng mang vào.

Ba người bên trong thấy Cốc Vũ bưng trà vào, liền ngừng nói chuyện một chút, cho đến khi Cốc Vũ ra khỏi phòng mới lại nói tiếp.

Cốc Vũ không có nửa tia ngờ vực, chỉ quay lại phòng, gọi điện thoại về nhà chính, hỏi thăm Lăng Bảo Bảo thế nào, thật là, lúc này mới ra khỏi nhà chính chưa được bao lâu, liền đã nhớ con rồi.

Cúp điện thoại, Cốc Vũ ngơ ngác một chút, cầu lấy bút chì định vẽ tranh.

Khi Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa đi qua gõ cửa nói phải về thì Cốc Vũ cũng đã vẽ xong hai bức tranh, đều là hình của Lăng Bảo Bảo.

Lăng Sóc nói: “Vũ, anh cũng phải ra ngoài một chút, em ở nhà nghỉ ngơi nhé, có được không?”

Cốc Vũ nhìn qua ba người một chút, nói: “Em định đi siêu thị một chút, mua chút thức ăn bỏ vào tủ lạnh, đồ ăn trong tủ lạnh đều là mình cho người mua trước đó, lúc trưa cũng ăn hết rồi.”

“Chờ anh về rồi đi chung, khoảng hai tiếng mấy thôi.” Lăng Sóc nói.

“Dạ.”

“Tiểu Sóc, con thật là bá đạo. Bất quá xung quanh đây cũng phức tạp, Tiểu Vũđi một mình ra ngoài cũng có chút khiến cho mọi người không yên tâm được.” Lăng Tu Dương nói.

“Xung quanh trường học thì thế này thôi, bên ngoài có rất nhiều người kinh doanh buôn bán, lại còn có rất nhiều sinh viên ra ngoài thuê nhà ở, quản lí không nổi, nên lộn xộn cũng là chuyện đương nhiên. Với lại sát gần đây ở khu Nam và Bắc còn có hai cái trung tâm bán sỉ lớn nữa.” Vạn Hoa nói.

“Mọi người yên tâm, con sẽ không ra ngoài một mình đâu.” Cốc Vũ vội vàng nói.

“Vậy thì được. Chỗ này an ninh không có hiện đại bằng bên khu Thính Phong, nhưng mà là khu nhà tốt nhất ở gần đại học A rồi, quản lí coi như cũng ổn, người lạ ra vào cũng kiểm tra khá nghiêm, chỉ sợ có kẻ xấu giả bộ tìm người nhà lén chuồn vào, Vũ nhớ khóa cửa kĩ nha.” Nói xong, Lăng Sóc cúi đầu hôn Cốc Vũđang đứng bên cạnh tiễn mọi người một nụ hôn thật sâu, sau đó nhìn vẻ mặt vừa lắc đầu vừa cười ha hả của Lăng Tu Dương cùng Vạn Hoa, bình thản nói với hai người; “Đi thôi.”

Cốc Vũ thật ra đã quen việc Lăng Sóc hở ra là sẽ hôn, nhưng mà mặt thì vẫn bị đỏ, hơn nữa ở đây vẫn còn lạ chỗ, nếu như bị mấy người ở cùng tầng nhìn thấy, như vậy thì cũng mắc cỡ lắm, cho nên, Cốc Vũ mặt đỏ bừng tới tận tai nhanh chóng đóng cửa lại.

Cốc Vũ không biết, một tầng ở đây có hai căn hộ, căn hộ sát bên khi Lăng Sóc mua nhà ở đây đã cũng đã có người khác mua, chỉ bất quá bên kia còn chưa có dọn đến ở thôi.



Tiết trời mùa xuân lành lạnh, trước cửa vẫn còn sót lại cờ quạt cuối năm đung đưa, Lăng Sóc cùng Cốc Vũ mặc quần áo thật dày ngồi trong phòng học được mở lò sưởi ấm áp nghe bài giảng.

Chỉ là bên người Cốc Vũ ít đi bốn vệ sĩ áo đen khí thế lẫm liệt.

Rất nhiều người đoán, cũng đoán không ra được sự thật, như mà khi nhìn thấy Cốc Vũ cùng Lăng Sóc ở bên cạnh nhau, đều cảm thán một tiếng, hai người này, vẫn thân thiết như vậy.

Làm cho các cô gái thích Lăng Sóc đều âm thầm nghiến răng tiếc hận, tại sao thái tử Lăng của các cô vẫn tốt với Cốc Vũ như vậy? Chỉ hận là đến khi nào Cốc Vũ bị thái tử Lăng vứt bỏ thì mới vui được.



Trong sân tập bóng rổ đã nóng rừng rực, trên khán đài thì tim hồng kích động bay phấp phới ra sức quay phim chụp ảnh, bởi vì huấn luyện viên đã cảnh cáo, nếu muốn xem đội bóng rổ tập huấn, thì không được lớn tiếng làm ồn ào, nếu không thì lăn ra ngoài đi.

Cốc Vũ cầm một cuốn sách ngồi ở ghế nghỉ của vận động viên nhìn, cậu cũng không phải cố ý làm ra vẻ như chăm chỉ học hành, nhưng mà sắp thi rồi, Lăng Sóc lại không cho phép cậu rời khỏi tầm mắt của anh, Cốc Vũ chỉ có thể ở cái nơi ồn ào luyện thành bản lĩnh tĩnh tâm đọc sách.

Một hồi huấn luyện sôi động náo nhiệt trôi qua, Lăng Sóc bước nhanh đến trước mặt Cốc Vũ, còn chưa có cất tiếng nói chuyện, bóng của anh phủ xuống đã làm cho Cốc Vũ ngẩn đầu lên thật nhanh, cười với Lăng Sóc, cầm lấy khăn đã chuẩn bị trước đó đưa đến tay Lăng Sóc, hỏi: “Hôm nay anh tập xong rồi à?”

“Uh.” Lăng Sóc trả lời, đem khăn vắt lên cổ, rồi lại nhận lấy li nước Cốc Vũđưa ra uống mấy ngụm, nói: “Anh đi tắm một chút, em ở đây chờ nha.”

“Dạ.”

Xem buổi tập đã xong, các cô nàng phấn hồng cũng tụm năm tụm ba rời đi.

Mấy tuyển thủ trong đội tập một hồi thì cả người cũng đầy mồ hôi kéo nhau đến phòng tắm dành riêng cho đội bóng rổ tắm rửa, để lại mấy tuyển thủ mới vào đội ở lại nhặt bóng cùng dọn dẹp sân tập.

Huấn luyện viên đứng ở giữa sân tập phát biểu: “Mỗi một trái bóng đều phải chú tâm lau, kiểm tra, cảm thụ xúc cảm với trái bóng, nó sẽ cho các em hồi đáp hoàn mĩ… Mỗi một góc sàn nhà cũng phải dùng cả tấm lòng để lau dọn, nếu như có một chút tì vết nào, cũng sẽ rất dễ dàng khiến cho tuyển thủ trong trận đấu bị trượt chân, cho nên không được qua loa đại khái…”

Lời này, Cốc Vũ chỉ cần theo Lăng Sóc đi tập, sẽ nghe được huấn luyện viên hét lên như vậy. Huấn luyện viên còn có một câu cửa miệng khác, chính là vắt chéo chân ngồi ở ghế huấn luyện viên rồi vỗ tay bôm bốp gào lên: Tấn công tấn công, phòng thủ phòng thủ, tốc độ tốc độ.

Sau khi hét lên như thường lệ xong xuôi, huấn luyện viên nhìn qua phía Cốc Vũ.

Cốc Vũ bị thầy nhìn cảm thấy rất khó hiểu, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn lại.

“Huấn luyện viên, có việc gì ạ?” Cốc Vũ hỏi.

Huấn luyện viên một tay vuốt cằm mình đi tới, lại nhìn Cốc Vũ chằm chằm nói: “Thầy phát hiện, lúc có em ở đây, tên nhóc Lăng Sóc kia liền rất nỗ lực, giống như là ăn trúng thuốc kích thích. Trong trường cũng đồn bọn em là một cặp, có phải thật không vậy?”

“Huấn luyện viên, thầy từ hồi này cũng tò mò như vậy?” Lăng Sóc mang theo mái tóc ẩm ướt đi ra, vừa ra tới cửa đã nghe huấn luyện viên hỏi Cốc Vũ như vậy, lạnh giọng trả lời thay Cốc Vũ.

Huấn luyện viên bị giọng nói bất thình lình của Lăng Sóc làm cho giật mình hốt hoản, bàn tay đang vuốt cằm chuyển sang vuốt mũi, thiệt tình, thật vất vả mới nhớ tới chuyện này để hỏi một trong hai đương sự, ai mà biết được lại bị đương sự còn lại chụp trúng đuôi rồi, cười ke ke hai tiếng, nói: “Ực, thầy là huấn luyện viên của em, hiểu rõ tính cách của mỗi tuyển thủ thì mới có thể phát huy tối đa thực lực của bọn em chứ.”

“Nếu như trong mắt huấn luyện viên nghe nói chỉ biết chỉ có bóng rổ, thì theo thầy, thầy cảm thấy em với Vũ có phải là một cặp không?” Lăng Sóc không có trả lời trực tiếp, dùng một câu hỏi ngược lại.

“Chỉ cần bọn em chơi bóng rổ thật rốt, còn vềđời tư của bọn em, thầy mới chẳng thèm quản.”

“Thật là một huấn luyện viên tinh mắt.”

Huấn luyện viên nhún nhún vai, không để ý trong lời Lăng Sóc nói mang theo bao nhiêu ý châm biếm, cười tủm tỉm nói: “Vậy thì hai người bọn em đi trên đường chú ý an toàn nha.”

Lăng Sóc cúi người nắm tay Cốc Vũđịnh đi, huấn luyện viên lại vội vàng nói thêm một câu, thầm nghĩ có phải mình đã già hay không mà lại quên mất chuyện quan trọng như vậy, thiếu chút nữa đã quên mất chuyện chính rồi: “Lăng Sóc, cuối tuần sau có trận đấu với đại học D, tuy nói là thi đấu hữu nghị, nhưng mà chúng ta là chủ nhà, cũng không thể thua, cho nên, ngày mai cùng ngày mốt đều phải tập.”

Lăng Sóc dừng chân, khuôn mặt lạnh lẽo quay lại, nhè nhẹ hỏi: “Huấn luyện viên, thầy nói cái gì?”

Huấn luyện viên hóa ra bị vẻ mặt cùng giọng điệu của Lăng Sóc dọa rồi, cười cứng ngắc nói: “Ngày mai cùng ngày mốt đều phải tập huấn, thầy nghĩ em có thể đến tập một chút không.”

“Em nhớ em đã nói rất rõ, bình thường huấn luyện cùng thi đấu đều không sao cả, nhưng huấn luyện vào thứ bảy và chủ nhật em sẽ không đến. Cần em phải nói lại một lần nữa sao? Huấn luyện viên!”

Huấn luyện viên khóc không ra nước mắt, dĩ nhiên mình lại bị khí thế của tuyển thủ ép dẹp lép, lúc đầu khi Lăng Sóc nói muốn gia nhập đội bóng rổ, thầy ngoại trừ việc hài lòng với chiều cao cùng sức mạnh của Lăng Sóc, chưa có nhìn thấy kĩ thuật chơi bóng của Lăng Sóc cho nên có chút xem thường, nhưng sau khi nhìn thấy Lăng Sóc ném một cú thật hoàn mĩ vào trong rổ, khiến cho thầy thấy mình giống như thợ điêu khắc gặp được một khối ngọc nguyên hình, đôi mắt sáng rực, thoáng cái liền đồng ý cho Lăng Sóc gia nhập đội bóng rổ, lại còn để Lăng Sóc trở thành thành viên chủ lực, những thành viên khác sau khi nhìn thấy Lăng Sóc ra tay cũng đều đồng ý, ngoài ra, còn đồng ý vài yêu cầu ngang ngược của Lăng Sóc.

Thật không ngờ, bây giờ có muốn đổi ý cũng không kịp rồi! Nếu không cái tên Lăng Sóc thực lực hoàn toàn có thể nhảy vào đội tuyển NBA này sẽ không chút chần chờ mà rời khỏi đội bóng! Thầy muốn trong tay mình tạo ra một tuyển thủ có thể vào đội NBA a!

“Không cần nói lại nữa, thầy đều đã biết. Có điều có thể nói rõ em vì sao thứ bảy chủ nhật không thể tập không?” Huấn luyện viên một lần nữa lại bị tò mò dâng lên theo cấp lũy thừa rồi.

“Muốn ở cùng Vũ và người nhà.” Lăng Sóc nói lạnh lạnh.

Huấn luyện viên không có cách nào khác rồi.



Mười ngón tay của Lăng Sóc cùng Cốc Vũđan vào nhau đi ra khỏi sân bóng rổ thì gặp Hà Thế Nho đang đi lại.

Hà Thế Nho bày ra một nụ cười xấu xa chặn trước mặt Lăng Sóc cùng Cốc Vũ, đôi mắt liếc nhẹ qua hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, nói: “Công nhận hên thật, qua đây liền gặp hai người.”

Cốc Vũ mỉm cười: “Anh Hà, chào anh.”

Lăng Sóc chỉ nhướng mắt, đợi Hà Thế Nho nói.

“Là như vầy. Hội sinh viên muốn tổ chức cho năm nhất và năm hai đi chơi xuân, ở hai ngày nghỉ cuối tuần, đăng kí trước thứ tư là được, tất nhiên, còn phải đóng lệ phí. Tôi muốn hỏi hai cậu một chút, hai cậu có định đi không, lần này định đi chơi ở Đông Đầu Sơn của Nam Bình Sơn, ở đó có hoa anh đào của Nhật bản đó.

“Chúng tôi có thể tự đi.” Lăng Sóc nói.

Khóe miệng của Hà Thế Nho co rút một chút, đôi mắt chuyển sang Cốc Vũ, quả nhiên, so với ánh mắt bình tĩnh của Lăng Sóc, trong mắt Cốc Vũ có vẻ hưng phấn nhàn nhạt, giống như một đứa trẻ chưa từng được đi chơi xuân tự nhiên lại có thể đi nên kích động.

“Cốc Vũ, em có muốn tham gia mấy hoạt động tập thể này không? Đi vui lắm đó.”

Nhìn Cốc Vũ chần chừ nghiêng đầu nhìn Lăng Sóc, Hà Thế Nho tưởng rằng mình chuyển sang Cốc Vũ, thì gã sẽ thắng trong vụ đánh cuộc với đám người của hội sinh viên.

Lăng Sóc bất đắc dĩ nhìn ánh mắt của Cốc Vũ, khóe mắt hơi liếc về ánh mắt giống như đắc ý của Hà Thế Nho, nói: “Vũ, Bảo Bảo còn nhỏ, không thể đi đến nơi đông người hay nhiều phấn hoa được.”

Thoắt cái liền đem thích thú của Cốc Vũđập tan, cậu nói với Hà Thế Nho, “Anh Hà, bọn em không đi đâu.” Sau đó kéo Lăng Sóc. “Anh Hà, bọn em đi trước nha, tạm biệt.”

Hà Thế Nho quay người, nheo mắt nhìn theo bóng lưng hai người, trong lòng nghĩđến “Bảo Bảo” trong lời Lăng Sóc nói là ai, lại làm cho Cốc Vũ không có tham gia bất kì hoạt động nào của trường rõ ràng đã dao động, nhưng rồi lại “tàn nhẫn cắt bỏ niềm vui”.

Đáng tiếc, Hà Thế Nho cho dù có nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra, “Bảo Bảo” kia chính là con của Cốc Vũ cùng Lăng Sóc!

Hơn nữa gã đánh cuộc thua rồi, trong ba tháng tiếp theo, không được làm biếng nữa.



Một lúc sau vềđến nhà chính, Cốc Vũ bỏ rơi Lăng Sóc, chạy đi tìm con.

Lăng Sóc cảm thấy, tại sao mặc kệ là ở nhà hay ở trường, kiểu gì cũng có người theo anh tranh giành sự chú ý của Cốc Vũ vậy?

Lăng Bảo Bảo qua vài ngày nữa là được bốn tháng, cũng đã biết rồi, lớn lên giống y một cái bánh bao trắng bóc mềm mềm, đáng yêu như thiên thần, sau khi ăn no ngủ kĩ, bé tỉnh dậy sẽ ô ô a a nói chuyện với không khí, có người đùa cùng sẽ vung nắm tay bé xíu cười hi hi.

Bởi vì biết Lăng Sóc cùng Cốc Vũ chiều thứ sáu sẽ về, chỉ cần Lăng Bảo Bảo không có ngủ, Lăng Tập Trạo sẽ cho bác Lâu bế Lăng Bảo Bảo ra phòng khách đợi Lăng Sóc cùng Cốc Vũ.

Nhưng mà hôm nay Cốc Vũ vào cửa không có nhìn thấy bác Lâu bế Lăng Bảo Bảo ngồi trong phòng khách đợi hai người, sau đó Cốc Vũ chạy đến phòng ngủ em bé của Lăng Bảo Bảo cũng không có nhìn thấy.

Cốc Vũ chạy về trước mặt Lăng Sóc, hai tay cầm lấy tay Lăng Sóc, lo lắng nói: “Lăng Sóc, không có nhìn thấy cục cưng.”

Lăng Sóc cầm ngược lấy tay Cốc Vũ, nói: “Chắc là ông nội cùng bác Lâu bế con ra ngoài chơi. Mình về phòng thay đồ trước đi.”

Cốc Vũ nghe Lăng Sóc nói vậy, liền an tâm hơn, cũng đúng, đây là trong nhà mình, ông nội cùng bác Lâu đều không thấy, Lăng Bảo Bảo nếu không phải được hai người bếđi chơi thì còn có thể là cái gì chứ, thật sự là suy nghĩ lung tung rồi.

Quả nhiên, trong phòng thay đồ xong xuôi đi ra, đã nghe thấy tiếng của Lăng Tập Trạo cùng bác Lâu rồi.

Cốc Vũ hé ra khuôn mặt đỏ bừng cùng cánh môi ướt át đỏ mọng chạy xuống dưới lầu, Lăng Sóc ở sau lo lắng chẳng biết làm sao kêu lên: “Vũ, từ từ thôi.” Cho dù đã có giày thăng bằng, nhưng Lăng Sóc vẫn lo lắng Cốc Vũđi xuống cầu thang nhanh quá mà bị té.

“Bảo Bảo.” Cố Vũ vẫn nghe lời của Lăng Sóc, không cố chạy nữa, nhưng bước chân vẫn vội vàng, cho nên Cốc Vũ thoáng cái đã đến trước mặt Lăng Bảo Bảo.

“Mợ chủ, cậu chủ, hai con về rồi. Lão gia và bác đưa cậu chủ nhỏ ra sau núi xem huấn luyện binh lính, cho nên không có gọi điện thoại báo cho tụi con.” Bác Lâu nói ra nguyên nhân mọi người không có ở nhà, một bên đưa Lăng Bảo Bảo đang giơ bàn tay nhỏ xinh muốn Cốc Vũ bế vào trong tay Cốc Vũ.

“Dạ, Lăng Sóc cũng nói là mọi người bế Bảo Bảo đi ra ngoài chơi.” Cốc Vũ vừa nói, ôm Lăng Bảo Bảo đang cười hi hi túm lấy áo trước ngực cậu ngồi xuống dưới ghế salon, hôn nhẹ lên bàn tay nhỏ xinh của cục cưng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

Sau đó Cốc Vũ hốt hoảng kêu lên: “Bảo Bảo không thoải mái, hình như bị sốt rồi.”

“Hả? Sao lại như thế? Bảo Bảo bé nhìn vẫn bình thường mà, con nhìn xem, bé vẫn cười hi hi với con mà.” Lăng Tập Trạo đinh quay về phòng lại quay người trở lại, nghi hoặc nói.

Lăng Sóc đưa tay đặt lên trán Lăng Bảo Bảo xem thử, cảm giác không thấy gì, hơn nữa nhìn bộ dạng của cục cưng, cũng giống như lời ông nội nói, không nhìn thấy có chỗ nào bất thường. “Vũ, em nghĩ nhiều rồi, cục cưng vẫn khỏe mà.”

“Không đâu, em biết con không thoải mái mà. Lăng Sóc, Bảo Bảo có thể bị bệnh rồi.” Cốc Vũ cau mày vội vàng nói nhanh.

Lăng Sóc giữ vai Cốc Vũ lại, nói: “Đừng sợ, không phải anh không tin Vũ. Bây giờ mình gọi bác sĩ Lưu qua kiểm tra cho con một chút. Nếu Vũ cảm nhận sai thì không phải tốt lắm sao?”

“Dạ.” Cốc Vũđáp lại, sau đó cúi đầu nhìn Lăng Bảo Bảo tuy trong lòng đang cười hi nhưng hình như vẫn cảm thấy có chỗ không hài lòng.

Lúc này bác Lâu đem qua một cái nhiệt kế, đưa đến trước mặt Cốc Vũ, “Bác đem nhiệt kế lại rồi này.”



Bác sĩ Lưu của gia đình qua đây rất nhanh, sau khi kiểm tra cho Lăng Bảo Bảo xong, nói: “Cậu chủ nhỏ bị sốt một chút, may mà phát hiện được sớm, nếu không chuyển thành viêm phổi sẽ rất nguy hiểm.

Lăng Sóc, Lăng Tập Trạo cùng bác Lâu ở bên cạnh nhìn bác sĩ Lưu thu hồi dụng cụ kiểm tra cho Lăng Bảo Bảo, đồng loạt quay đầu, dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn về Cốc Vũ, bác Lâu nói đầy thán phục: “Mợ chủ, không hổ là mẹ của cậu chủ nhỏ nha, một chút xíu mà đã có thể nhận ra cậu chủ nhỏ có chỗ không đúng rồi.”

Cốc Vũ không biết nói tiếp như thế nào, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu nhìn Lăng Bảo Bảo đang yên lặng uống sữa ở trong lòng.

Bác sĩ Lưu cũng không có tiêm hay kê thuốc cho Lăng Bảo Bảo, chỉ dặn dò mọi người phải giữ cho Lăng Bảo Bảo được khô ráo, uống nhiều nước, không được để bị lạnh là được.