Cuộc Chiến Thượng Vị

Quyển 4 - Chương 116: Lưỡng tình tương duyệt



Môi Gia CátSơ Thanh có hơi lạnh, rất khô mát, Từ Man đỏ mặt, xúc động dán lên, lậptức cảm giác được thân thể hắn nháy mắt cứng ngắc, sau đó lại bắt đầurun rẩy không ngừng, hai tay cũng trở nên không biết làm sao.

Xúc động ban đầu qua đi, Từ Man có chút ảo não, nhưng nhìn dáng vẻ ngây ngô của GiaCát Sơ Thanh thế kia, nhất thời cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều,thậm chí từng chút một dán từ môi hắn đến hai má, thẳng đến dừng lại bên tai Gia Cát Sơ Thanh, mới hà hơi nhẹ nhàng nói: “Tiểu ca ca, muội thích huynh.”

Trong đầuGia Cát Sơ Thanh như bất ngờ nổ tung, trong đáy lòng cảm xúc phấn khởicực độ tuôn trào lên như thủy triều, lên thẳng đỉnh đầu hắn, ngay cả tầm mắt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, hắn giống như một con thú bị giam cầntrong lao nhiều năm, một khi được thả gông xiềng thì không còn cách nàothu hồi.

Vươn tay giữ lấy gáy Từ Man, bờ môi hơi lạnh không hề cố kỵ mà dán tới. Đầu tiên,Gia Cát Sơ Thanh hôn lung tung, nhưng cứ luôn thấy còn chưa đủ, mãi đếnkhi Từ Man hơi hé môi, hắn mới như tìm được một lối đi, sau đó răng môithắm thiết, trằn trọc dây dưa, nhiệt liệt hận không thể nuốt trọn Từ Man vào bụng.

Từ Man cảmthấy lưỡi phát đau, lại bị kích động ngoài dự đoán của Gia Cát Sơ Thanhđả động, cho dù hắn không có trình tự, cho dù kỹ thuật hôn của hắn không cao, nhưng hắn dùng nhiệt tình và điên cuồng của mình chứng thật với Từ Man rằng hắn yêu nàng bao nhiêu, đồng thời khát vọng nàng đến nhườngnào. Nhiều năm như vậy, hắn vẫn chờ nàng, dầu cho nàng đã nhận lời cầuhôn của hắn, nhưng cũng không làm ra hành động quá khích. Như hôm nay,nếu không phải nàng chủ động, chống đỡ dữ lắm cũng chỉ là ôm ấp, cùnglắm cũng chỉ có hôn má như ở rừng hoa đào lần đó. Hắn cẩn thận chở chenàng trong vòng tay, không dám bước một bước vào lôi trì.

Mùi hươngsay lòng người, cảm xúc mềm mại của thiếu nữ, giống như loại độc dượcchí mạng, làm tê liệt lý trí của Gia Cát Sơ Thanh. Hai mắt hắn rưngrưng, người con gái hắn nâng niu nhiều năm rốt cuộc đã nguyện ý mở lòngvới hắn, hắn cảm thấy trái tim mình như mềm đi. Loại hạnh phúc cực hạnnày khiến hắn lớn mật dây dưa đầu lưỡi thơm mềm của thiếu nữa, hấp thụấm áp của nàng, lại run run mân mê hôn theo làn môi đến cổ nàng.

Từ Man lậptức cũng run theo, mặt càng trở nên đỏ ửng, nàng chưa từng biết hóa racổ của mình là nơi mẫn cảm, môi Gia Cát Sơ Thanh thoắt nông thoắt nhẹ,nhiều lần để lại ấn ký trên cổ của nàng, loại khát vọng cực hạn lại yêuthương không dám mặc sức làm tổn thương này, khiến cho Từ Man đau lòng.Nàng dùng sức ôm chặt cổ Gia Cát Sơ Thanh, rướn cằm lên, để cho Gia CátSơ Thanh dễ dàng hôn lên thân thể nàng, một mạch đến xương quai xanh của nàng, thậm chí là đến trước bầu ngực tròn.

Gia Cát SơThanh thấy mình càng hôn càng muốn thêm, nhưng càng muốn lại càng khôngthể giải thoát, mãi đến khi nửa thân dưới căng cứng đến đau buốt. Môihắn vẫn kề sát trên làn da thơm mềm kia, tay hắn cũng từ nắm giữ gáy TừMan, dời đến lưng nàng thậm chí là mông. Lý trí của hắn còn sót lại,nhưng dục vọng lại điên cuồng tàn sát bừa bãi, cho dù hắn muốn dừng lại, nhưng hai tay dường như không nghe lời, sau khi vuốt ve phần mông trònđầy, thậm chí có suy nghĩ muốn cởi bỏ váy của nàng. Nhưng rốt cuộc tìnhyêu mãnh liệt kia, đã làm cho hắn tỉnh táo lại.

Cách hắn yêu, là bảo hộ, chứ không phải thương tổn.

“A Man…”Tình dục chưa lui, thanh âm Gia Cát Sơ Thanh khàn khàn, tì trán lên bảvai Từ Man, hai mắt nhắm ghiền, mở miệng thở hổn hển.

Từ Man sớmđã bị hôn đến nhũn cả người, dán người lên tảng đá bóng nhẵn, nàng cảmthấy linh hồn đều như không còn của chính mình, màn hôn kịch liệt kia,khi Gia Cát Sơ Thanh vuốt ve nàng, nàng cũng đồng dạng vuốt ve lại hắn,đầu óc sớm đã biến thành một cục bột đặc quánh. Nàng chỉ cảm thấy kiamùi hương dễ chịu, kia thân thể khiến người an tâm, toàn bộ đều là củanàng, không một ai có thể cướp đi.

“A Man, thực xin lỗi… huynh không thể kiềm chế được.” Gia Cát Sơ Thanh ngại ngùng nói.

Từ Man hồithần, cười khẽ một tiếng, nam nữ luyến ái thời nào cũng giống nhau, mộtkhi đã nếm được mùi vị tình ái, thì sẽ không kiềm được mà tới gần, nhịnkhông được mà càng thân mật thêm. Nàng chẳng hề do dự cúi đầu hôn GiaCát Sơ Thanh một cái, không hề nói gì, cũng đã đại biểu cho hết thảy.

Gia Cát SơThanh bỗng chốc sửng sốt, mở to hai mắt ra, chầm chậm ngẩng đầu, nhìnnét mặt cười tươi như hoa của Từ Man, khóe miệng cũng cong lên theo. Hắn lại ôm chầm lấy Từ Man vào lòng, trái tim chưa từng được lấp đầy nhưlúc này, giống như một nửa linh hồn đã mất đi từ lâu, rốt cuộc đã trởlại.

“A Man, chờ đại ca đính thân rồi, chúng ta cũng chuẩn bị thành hôn đi.”

Từ Man ôm lại hắn, hài lòng cười, cứ như vậy đi, trên đời này không còn ai tốt hơn hắn.

“Làm gì khẩn cấp như vậy a?”

Gia Cát Sơ Thanh lúng túng đỏ cả lỗ tai, lại kiên định gật gật đầu nói: “Bằng không, huynh sợ mình sắp điên rồi.”

Từ Man kềsát vào hắn, cảm nhận được chút căng cứng kia, không khỏi cười lớn thành tiếng, xem ra nếu không thành hôn, chàng trai này thật sự sẽ nghẹn đếnhỏng mất.

“A Man… AMan…” rầm rì từng tiếng gọi, giống như đánh vào đáy lòng Từ Man, lạicàng tăng thêm niềm tin của Gia Cát Sơ Thanh, đây không phải giấc mơ, AMan của hắn sẽ không bao giờ rời xa hắn nữa.

Chờ haingười thu thập chỉn chu xong, hai tay vẫn nắm lấy nhau, một khi đóa hoatình yêu đã nở rộ thì không một ai có thể ngăn cản hai người dính lấynhau, như thể thời thời khắc khắc đều muốn dính cùng một chỗ, ôm và hônmôi, chẳng qua là phương thức bày tỏ tình yêu của họ.

Lần thứ bahôn môi Từ Man, Gia Cát Sơ Thanh sửa sang lại quần áo của nàng, rồi mớilưu luyến không rời dắt nàng ra khỏi thạch động, chậm rãi đi trở về. TừMan nắm chặt tay hắn, cười đến ngọt ngào. Gia Cát Sơ Thanh đối xử vớinàng không những quá mức cẩn thận, lại càng thêm săn sóc.

“Muội có mệt không, muốn huynh cõng muội không?” Gia Cát Sơ Thanh thấy đường về cònphải đi một đoạn, chỉ cần hắn cõng Từ Man một đoạn rồi thả xuống thì sẽkhông có người nhìn thấy.

Từ Man nhìncon đường phía trước, lắc đầu, dán sát cánh tay Gia Cát Sơ Thanh, làmnũng nói: “Không cần, cũng đâu có xa, hơn nữa thân mình huynh khôngtốt.”

Ánh mắt GiaCát Sơ Thanh hơi ám, nếu hắn sinh ra đã có thân thể khỏe mạnh, thì hắnnhất định sẽ có thể làm được rất nhiều chuyện vì Từ Man.

Như cảm nhận được tiếng lòng của Gia Cát Sơ Thanh, Từ Man nghiêng đầu nhìn Gia CátSơ Thanh, nghiêm túc nói: “Muội là người rất thực tế, nếu huynh khôngtìm người trị khỏi thân thể, hoặc là động một chút thì có khả năng… muội chắc chắn sẽ không gả cho huynh, bởi vì cái muội muốn là hạnh phúc lâudài, chứ không phải là động tình trong nhất thời. Nhưng nếu huynh đã trị khỏi, hơn nữa thân thể cũng không còn vấn đề, muội cũng đã chấp nhậnhuynh, thì tất cả những vấn đề kia không còn là vấn đề nữa. Đừng cứ luôn muốn làm nhiều điều vì muội, bởi vì muội đồng dạng cũng sẽ làm nhiềuđiều vì huynh, tình yêu không phải đòi hỏi, mà là dành cho nhau. Huynhthương muội, muội nhất định cũng sẽ càng thêm thương huynh.”

“Tiểu nha đầu, rõ thật là…” Gia Cát Sơ Thanh chớp đôi mắt có hơi ươn ướt, quẹt cái mũi Từ Man, trong lòng rung động.

Lúc haingười gần đến lương đình, Hàn Y rốt cuộc mang theo đám nha hoàn trở lại, Thanh Mai giương mắt nhìn vẻ mặt của Từ Man, liền biết đây là có tìnhý, nhưng mặt vẫn nghiêm trang như cũ nói: “Vừa rồi đi nhầm hướng khác,không tìm thấy quận chúa, xin quận chúa thứ tội.”

Từ Man trừng mắt nhìn điệu bộ của nàng ta, giả vờ giả vịt cái gì.

Thanh Mainín cười, mang theo nha hoàn lại ra sau Từ Man. Hàn Y thì mặt đầy khổ sở nhìn theo bóng lưng Gia Cát Sơ Thanh. Hắn thật sự là hết lòng vì chủthượng mà, đi dạo chơi sơn cảnh cùng một đám tiểu nha hoàn líu ríu, cònnhặng xị lên đòi trở về tìm quận chúa, thiếu chút nữa bị làm phiền chếtrồi, đây có thể so với giết địch còn khó hơn.

Từ Man điđến lương đình, nhìn tình huống bên trong, thiếu chút nữa bật cười ratiếng, chỉ thấy Chu Hoàn ngồi ở bên trong hứng thú dào dạt mà ngắm nhìn, mà bên ngoài Gia Cát Sơ Liêm thế nhưng đang đánh quyền, còn đánh rấtmạnh mẽ, rất sắc bén. Hai người này sẽ không cứ thế mà người ngồi ngườiđánh cho đến tận bây giờ chứ.

“A Man,ngươi đã trở lại, Gia Cát đại ca thật là lợi hại, bộ quyền này ta vẫnluôn muốn học, ấy vậy mà học mãi chưa được.” Chu Hoàn đã hoàn toàn thayđổi dáng vẻ ưỡn ẹo lúng túng khi nãy, toàn thân như thể phát sáng vậy,tinh thần rõ là phấn chấn.

Từ Man thấyGia Cát Sơ Liêm thu thế, còn tằng hắng ho một tiếng giả vờ như không cóchuyện gì đứng ở một bên, lại thấy hai mắt Chu Hoàn đều lấp lánh sùngbái như là fan hâm mộ cuồng nhiệt, không khỏi nghiêng đầu nhìn Gia CátSơ Thanh, nháy mắt mấy cái, ý tứ là: huynh thấy đại ca huynh tài chưa,một bộ quyền liền dụ về được một bà vợ, còn huynh cùi bắp cỡ nào, theođuổi nhiều năm như vậy mới đắc thủ.

Gia Cát Sơ Thanh cũng không e lệ, cúi đầu lặng yên thổi khí trên cổ Từ Man, nha đầu kia run lên một cái, lập tức thành thật.

Từ Man cắn răng, vừa xấu hổ vừa tức muốn chết.

“Giờ giấckhông còn sớm nữa, chúng ta về trước đi.” Thấy Chu Hoàn còn chưa hếthưng phấn, Từ Man nhìn sắc trời, cũng nên dùng cơm trưa rồi, sợ một látnữa còn chưa quay lại, mẫu thân sẽ phái người đến đây.

Chu Hoàn cóchút tiếc nuối, nhưng dầu gì Gia Cát Sơ Liêm là ngoại nam, không thể lưu lại quá lâu, bèn đi theo Từ Man ra khỏi lương đình.

Từ Man quayđầu lại, nhìn ánh mắt đong đầy luyến tiếc của Gia Cát Sơ Thanh, nhoẻnmiệng cười mới dùng khẩu hình nói: “Nhanh đến lấy muội nha!”

Gia Cát Sơ Thanh cũng hồi đáp bằng một nụ cười ấm áp, gật gật đầu.

“Đây làchuyện gì xảy ra?” Gia Cát Sơ Liêm đầu tiên là nhìn bóng dáng yểu điệucủa Chu Hoàn biến mất, sau đó quay đầu nhìn về phía đệ đệ mình, vừa rồikhẩu hình kia, hắn cũng nhìn thấy, bao nhiêu năm nay hắn luôn ở tại quân doanh phải chăng đã bỏ lỡ cái gì.

Gia Cát Sơ Thanh cảm thấy mỹ mãn quay đầu, nói: “Đây là em dâu không tệ nhỉ?”

“Đệ thật sựđã làm được a?” Gia Cát Sơ Liêm vẫn luôn biết đệ đệ mình đối với Từ Mancó một phần tâm tư, nhưng từ ban đầu Sơ Thanh nói là muốn làm muội muội, về sau xem như cũng có chút manh mối, thì cũng theo Gia Cát gia sụp đổmà trở nên không có khả năng, cho nên dù đệ đệ thân mình không tốt, TừMan đến chăm sóc, hắn cũng không nghĩ sẽ khắc sâu đến thế. Lại không ngờ rằng đệ đệ mình cư nhiên vẫn kiên trì chờ đợi nhiều năm như vậy.

Gia Cát SơThanh chỉnh lại cổ tay áo vừa rồi bị níu nhăn, ngẩng đầu nói: “Chỉ chờsau khi huynh đi cầu thân xong, đệ cũng nên đi rồi.”

“Đệ khôngphải là vì muốn tìm một chị dâu thân quen cho vợ mình, mà làm cho huynhđến gặp Chu đại cô nương đó chứ?” Gia Cát Sơ Liêm có cảm giác như bị mắc mưu.

“Không saocả, dù sao sau này đệ cũng sẽ cùng A Man ở lại phủ quận chúa.” Gia CátSơ Thanh mới sẽ không thừa nhận, “Hơn nữa, huynh đối với Chu đại cônương cũng không phải không có hảo cảm, trước kia cũng từng gặp qua, như vậy còn tốt hơn nhiều là sống với một người mà mình không hề quen biếttí gì đúng không.”

Gia Cát Sơ Liêm bị đệ đệ nói trúng, hai má đỏ lên, tầm mắt bắt đầu phiêu diêu.

“Vả lại,huynh cũng biết, huynh cùng Chu đại cô nương, hiện tại là lựa chọn tốtnhất, tốt với huynh mà cũng tốt với nàng ta.” Nụ cười của Gia Cát SơThanh đột nhiên nhạt dần, hắn đã điều tra mấy năm nay còn chưa đủ, còncần thêm ít chứng cứ nữa. Song tuyệt đối sẽ không để vị trong cung kiatính kế đến nhà Gia Cát hắn.