Chốn Phồn Hoa Có Người

Chương 8



24

Tôi và Phó Tiện nhận giấy kết hôn.

Nhưng mà ——

Trách tôi quá cả tin, cũng quá tin tưởng tiềm lực kinh tế của cậu hai nhà họ Phó.

Sau khi nhận giấy kết hôn, Phó Tiện đưa cho tôi một tờ giấy.

Tôi tưởng đâu là một tấm séc, đến khi mở ra mới biết đó là giấy nợ.

Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, nói Phó Tiện nợ Tư Dao mười triệu NDT, số tiền này sẽ được hoàn trả trong vòng ba năm.

Tôi túm chặt giấy nợ, mắng thầm trong lòng ——

Đồ què quặt đẹp trai khốn kiếp này.

Cũng chẳng có cách nào, gương mặt kia đẹp tới mức cho dù lúc này tôi vô cùng tức giận, cũng không đành lòng mắng câu xấu xí.

Im lặng nhìn chằm chằm giấy nợ một lúc lâu, tôi lặng lẽ cất nó đi. Sau đó, trong khi Phó Tiện đang nhắm mắt nghỉ ngơi trong xe, tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra chụp giấy nợ, che thông tin rồi lên mạng xin tư vấn trực tuyến ——

Giấy nợ này có giá trị pháp lý không?

Luật sư không trả lời, nhưng Phó Tiện bên cạnh lại lên tiếng.

“Đừng tìm nữa, trong vòng ba năm anh nhất định trả cho em.”

“Chưa kể…”

Phó Tiện mở mắt ra, nhìn tôi bằng ánh mắt dạy mãi chẳng khôn: “Cũng đăng ký kết hôn rồi còn gì, tiền trong thẻ ngân hàng của anh không đều là của em à?”

Mắt tôi sáng lên.

Có lý à nha.

Tôi tắt điện thoại ngay lập tức, dè dặt hỏi anh mật khẩu thẻ ngân hàng.

Phó Tiện ném ví tiền cho tôi, bên trong có bốn, năm tấm thẻ ngân hàng. Anh xoa nhẹ giữa mày, giọng điệu thờ ơ.

“Mật khẩu đều là ngày sinh của em, anh mới đổi.”

Tôi không hề khách sáo mà nhận thẻ ngân hàng, cho dù tài sản của cậu Phó không tới mười triệu thì chí ít cũng phải có vài triệu.

Nếu đã đăng ký kết hôn, Phó Tiện cũng đã mở lời, vậy thì tôi có thể xem đây như tài sản chung của vợ chồng rồi.



Phó Tiện đúng là không phải người.

Sau đó, tôi không thể ngồi yên, vì vậy tìm cớ để Phó Tiện thả tôi ở gần một trung tâm thương mại. Tôi lấy cớ đi mua sắm, sau khi anh đi thì lặng lẽ đến ngân hàng.

Năm tấm thẻ ngân hàng có tổng số dư chưa tới một triệu.

Bây giờ tôi cực kỳ hoài nghi liệu Phó Tiện có phải con riêng của ông Phó hay không?

Nhưng với tiêu chuẩn của nhà họ Phó thì cho dù là con ngoài giá thú cũng không thể nghèo túng như vậy chứ.

Khi tôi đang nhìn chằm chằm số dư kia khóc không ra nước mắt thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Phó Tiện.

Anh nói, ông Phó đã về rồi, ông ấy muốn gặp tôi.

Chân tôi lập tức mềm nhũn.

Trước khi kết hôn với Phó Tiện, có lẽ tôi chưa từng nghe tới Phó Tiện và Phó Thời Chinh, nhưng ——

Chắc hẳn không có ai chưa từng nghe đến tiếng tăm của ông Phó.

Ông tên là Phó Tri Thành, vốn là một nhà văn lừng lẫy, sau đó bỏ văn chương theo nghiệp kinh doanh, từ công việc kinh doanh đầu tiên đã thành công vang dội.

Về sau, công việc kinh doanh càng ngày càng lớn mạnh, trở thành doanh nhân nổi tiếng nhất thành phố.

Hiện giờ ông Phó đã có tuổi, nhưng khi còn trẻ, ông là người táo bạo, quyết đoán trong thương trường, nổi tiếng với những thủ đoạn tàn nhẫn.

Tôi từng xem tin tức về ông, chỉ vài phút phỏng vấn ngắn ngủi, mặc dù cách một màn hình, sự lạnh lùng sắc bén từ gương mặt và ánh mắt của ông ấy cũng khiến người ta sợ hãi.

Tôi tua lại tư liệu liên quan tới ông Phó trong đầu, rồi nức nở hỏi: “Em không đi được không?”

Phó Tiện ở đối diện lại dửng dưng nói: “Em đoán xem?”

… Tôi đoán, chắc hẳn là không.

Phó Tiện làm như đang an ủi tôi: “Đừng sợ, ông ấy rất dễ gần.”

Dễ gần…

Nghe thấy từ này làm tôi khóc không ra nước mắt.

Tuy nhiên, dù có sợ hãi đến đâu thì cũng vẫn phải đối mặt với nó.

Tôi lên tinh thần đến trung tâm thương mại mua một chiếc váy liền khá đoan trang để thay. Vừa rời khỏi trung tâm thương mại đã thấy xe của Phó Tiện đậu bên đường.

Sau khi lên xe, tôi có chút lo lắng nên túm góc váy hỏi anh nơi ba anh ở cách đây có xa lắm không.

Bởi vì trước đây tôi có nghe nói ông ấy thích sống một mình, rất ít khi ở lại trang viên nhà họ Phó mà tôi đến lần trước.

“Không xa lắm.”

Giọng điệu của Phó Tiện nhàn nhạt.

Nghe anh nói không xa lắm, tôi tưởng cũng mất ít nhất hai mươi phút lái xe, nhưng ——

Phó Tiện dứt lời chưa đầy ba phút, xe đã dừng lại.

Nói chính xác hơn, tôi lên xe ở trung tâm thương mại, sau đó xe quay đầu, rẽ thẳng vào một khu gần đó.

Mặc dù khu biệt thự này nằm trong một khu vực kinh doanh, nhưng diện tích đủ rộng để tách biệt với thế giới bên ngoài. Bên trong khu vực này rất yên tĩnh, môi trường thì khỏi phải nói.

Tôi từng lướt thấy khu này ở trên mạng, nó đắt đến mức khiến người ta tặc lưỡi, tấc đất tấc vàng.

Tôi còn chưa chuẩn bị tinh thần đã đến nơi.

Tôi càng căng thẳng hơn.

Ngón tay tôi quấn lấy tà váy không ngừng cuộn lại, tôi hít sâu mấy lần mới theo Phó Tiện xuống xe.

Tôi đi theo sau Phó Tiện, ngoan ngoãn đẩy xe lăn cho anh.

Mặc dù ——

Người ta cũng không cần tôi đẩy.

Sau khi vào cổng, trong sân rất trống trải, chỉ trồng vài loại hoa cỏ.

Lúc vào cửa, phòng khách lớn như vậy cũng không có ai.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ đúng lúc ông Phó không ở nhà.

Ngay khi đang nghĩ ngợi, đột nhiên có tiếng bước chân từ hướng nhà bếp đi tới.

Vài giây sau, một người đàn ông lớn tuổi cầm muôi xuất hiện ở cửa, tuy tóc hơi bạc, nhưng tinh thần phấn khởi, hơn nữa, trên eo còn đeo một cái tạp dề màu đen.

Khuôn mặt này dần dần trùng khớp với người đàn ông lạnh lùng trong phỏng vấn kia.

Nhưng Diêm Vương trong lời đồn kia lúc này đang tươi cười, giọng vang như chuông lớn.

“Phó Tiện, ba làm cho con món cá chua Tây Hồ mà con thích nhất đấy!”

Nói xong, ông đi tới khoe, đưa muôi đến bên miệng Phó Tiện: “Con nếm thử canh xem?”

25

Phó Tiện cau mày, đẩy cái muôi ra.

Cùng lúc đó, anh bất ngờ nắm lấy tay tôi, kéo tôi đang đứng chết lặng bên cạnh qua.

“Con dâu ông, Tư Dao.”

Tim tôi lập tức dâng lên tới cổ họng.

“Phó…”

Tôi lắp bắp gọi chữ “Phó” nhưng lại cảm thấy không thích hợp, vì thế cứng đờ sửa lại: “Ba…”

Cứu mạng.

Ai có thể ngờ người tàn nhẫn trong lời đồn phía sau lại là mặt này?

Những lời thăm hỏi được chuẩn bị vội vàng ấy thậm chí nói không có cơ hội nói ra.

Ông Phó một tay muôi, một tay khác nắm tay tôi, cười sảng khoái.

“Ngoan, ngoan.”

Nói rồi, ông buông tay ra, lấy hai cái hộp trên bàn trà đưa cho tôi, nói là quà gặp mặt.

Trong đó có một cái hộp khá lớn.

Tôi không thể từ chối, chỉ có thể sợ hãi nhận lấy ——

Con mẹ nó nặng.

Thứ này ước chừng cũng nặng mấy ký.

Ông Phó ra hiệu cho tôi ngồi xuống sô pha, sau đó lại quay về nhà bếp, nói phải làm số món ăn sở trường cho chúng tôi nếm thử.

Nói xong, lại cười tủm tỉm quay lại nhà bếp.

Tôi vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Ngài Phó.

Người giậm chân một cái là khiến cả thương trường rung chuyển, hóa ra lại… thân thiện dễ gần như vậy?

Phó Tiện quay đầu nhìn tôi với vẻ mặt bình tĩnh.

“Đã nói với em rồi, ông ấy rất dễ gần.”

“Hơn nữa, khi riêng tư thích nhất là nấu cho anh ăn.”

Tôi không nói nên lời.

Bởi vì, tôi đã bị chiếc hộp ông ấy mới cho tôi thu hút sự chú ý.

Vừa mở ra ——

Suýt nữa chói mù mắt tôi.

Ánh vàng rực rỡ, tất cả đều là vàng thỏi.

Tôi nuốt nước miếng, lễ gặp mặt thật đúng là… táo bạo, độc đáo.

Phó Tiện ở bên rót cho tôi một tách trà, giọng bâng quơ: “Đây là món khai vị thôi, mở cái hộp nhỏ kia ra đi.”

Tôi nghe lời làm theo, mở một cái hộp trang sức ra.

Là một chiếc vòng tay.

Tôi khá thích ngọc thạch, nên cũng có chút hiểu biết về nó.

Nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc trước mặt, cổ họng tôi có chút khô khốc.

Phó Tiện nói không sai, so với nó, mấy ký vàng thỏi kia cũng chỉ là món khai vị mà thôi.

Sau khi nhìn vài lần, tôi cẩn thận đóng nắp lại.

Tôi thấy rất an tâm khi tống tiền Phó Tiện, nhưng món quà gặp mặt này của ông Phó thật sự khiến tôi bất an.

Do dự mãi, mặc dù sợ hãi nhưng tôi vẫn chọn xuống bếp phụ giúp.

Thật bất ngờ, ông Phó đã không đuổi tôi ra ngoài.

Trái lại.

Chúng tôi hợp nhau một cách đáng ngạc nhiên.

Ông cụ cũng không yêu cầu gì nhiều, ông là bếp trưởng, tôi là phụ bếp, phối hợp với nhau cũng khá ăn ý.

Hơn nữa, ông Phó thật sự đa tài, có thể viết lách, có thể kinh doanh, ngay cả nấu ăn cũng rất cừ.

Sau khi làm xong vài món, ngôi nhà tràn ngập hương thơm.

Chúng tôi có ba người, cuối cùng ông làm sáu món một canh, đều là món ăn gia đình.

Ông Phó mời chúng tôi ngồi xuống ăn cơm, hơn nữa, ông nhiều lần bảo tôi hãy tự nhiên, hôm nay ông ấy chỉ là một người cha bình thường, không phải là Phó tổng.

Sau một vài lần, tôi cũng dần dần tự nhiên hơn.

Ông Phó thể hiện tình cảm với Phó Tiện rất rõ ràng, người sát phạt quyết đoán trong lời đồn trên bàn ăn lại nhanh tay bóc tôm cho Phó Tiện liên tục ——

“Con à, ăn nhiều cá một chút, nếm thử xem tay nghề của ba có thụt lùi không?”

“Phó Tiện, ba tháng trước ba gặp một chuyện rất thú vị ở nước ngoài, con có muốn nghe không?”



Phó Tiện lại không để ý đến ông lắm.

Người này lúc nào cũng lạnh nhạt, ông ấy gắp đồ ăn cho anh, anh liền ăn, chỉ thinh thoảng gật đầu đáp lại lời ông nói.

Nhìn dáng vẻ đội con lên đầu của người đối diện, cuối cùng tôi cũng tin những gì Phó Tiện nói với Phó Thời Chinh ngày hôm đó ——

Anh nói, vị trí người thừa kế này, nếu anh muốn thì đã không đến lượt Phó Thời Chinh.

Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy Phó Tiện đang lớn lối, nhưng bây giờ xem ra điều đó là sự thật.

Khi tôi đang nghĩ ngợi, ông Phó bên kia như có thần giao cách cảm, cũng đề cập tới việc này.

Ông thở dài một hơi, lo lắng nói: “Phó Tiện, rốt cuộc con định khi nào sẽ tiếp quản công việc của ba?”

Lúc ông ấy đối mặt với con trai của mình, vừa bất lực vừa nuông chiều.

Phó Tiện dường như không thích chủ đề này, ông ấy mới nhắc đến nó, anh liền buông đũa, điều khiển xe lăn đi vào nhà vệ sinh.

Phó Tiện vừa đi, tôi cũng ngại ăn tiếp, vì vậy chỉ có thể buông đũa, nhấp một ngụm trà giả vờ bình tĩnh.

Nhưng trà còn chưa nuốt xuống, người ngồi đối diện đã thay đổi sắc mặt.

Vẻ mặt hòa nhã ban đầu biến mất, ông ấy lạnh lùng nhìn tôi, sự thù địch trong mắt giống như lưỡi dao sắc bén, cực kỳ bức người.

Ông cầm tách trà, tay nhẹ nhàng vuốt v3 thân tách, từ tốn nói ——

“Phó Tiện không biết mục đích cô tiếp cận nó, nhưng tôi thì có.”