Chỉ Rung Động Vì Em

Chương 3: Nóng ruột nóng gan



Chương 3: Nóng ruột nóng gan.


Edit & Beta: Lady


Buổi tối ngày thứ hai kể từ khi Khương Dao trở về, cô ăn cơm tối xong liền đi sang biệt thự bên cạnh thăm chú Cố, sẵn tiện tán gẫu với dì Cố một chút.


Khi còn nhỏ, lúc nhà cô mới vừa dọn đến bên cạnh Cố gia, cô thường xuyên bị mẹ Cố mời qua làm bài tập, ăn điểm tâm, đôi khi còn bảo Cố Mục Niên dạy cô làm bài tập.


Nhớ tới chuyện này, Khương Dao mới phát hiện, Cố Mục Niên không ngốc chỉ là do anh không muốn học, nếu như anh muốn học thì sẽ không có người nào vượt qua thành tích của anh.


Cô đi qua trước cửa sân, gõ cửa một cái, mẹ Cố nhìn thấy cô, vui vẻ kéo cô đi vào nhà.


“Con tới thăm chú Cố một chút, cơ thể chú ấy thế nào rồi ạ.”


“Không sao đâu, chỉ là hệ miễn dịch của ông ấy không được tốt lắm. Để dì dẫn con đi lên trên lầu gặp ông ấy.”


Khương Dao đi đến thư phòng, thấy ba Cố đang đọc sách, thỉnh thoảng còn ho khan vài tiếng.


“Chú Cố —— ”


“Ôi, Dao Dao tới à, vào ngồi đi con.”


Mẹ Cố nói đi lấy chút trái cây cho Khương Dao, trong thư phòng chỉ còn lại hai người.


Ba Cố hỏi han Khương Dao về việc học của cô, ông ấy biết cô tốt nghiệp trước thời hạn quy định nên khen ngợi không dứt.


“Vẫn là cảm ơn chú Cố và dì Cố đã giúp đỡ, nếu không có hai người, con cũng…”


Chú Cố xua xua tay: “Lời này về sau đừng nói nữa, dì Cố của con mà nghe thấy sẽ nói con xem chú dì là người xa lạ đấy. Chú dì có đủ khả năng để giúp đỡ con một chút chuyện nhỏ này. Chú rất vui mừng khi con có thể đạt chút thành tích ở lĩnh vực thiết kế châu báu.


Thật ra, sở dĩ Khương Dao có thể đi lên trên con đường thiết kế này thì phần lớn cũng là nhờ công lao của Cố gia. Lúc cô học sơ nhất, bởi vì ở gần Cố gia nên cô biết thêm được rất nhiều kiến thức liên quan tới châu báu. Ngay sau đó cô mới lộ ra tài năng thiên phú đỉnh cao đối với ngành thiết kế châu báu, làm cho cả hai nhà vui mừng khôn xiết.


Rồi sau đó ba Cố biết cô có hứng thú đối với việc thiết kế châu báu, nên có ý bồi tài.


Khương Dao sờ sờ đầu, khiêm tốn mà nói: “Chẳng qua con chỉ học chút da lông* mà thôi.”
(*Da lông: học chút ít bên ngoài, sơ sài.)


“Aida, nhưng mà chú nghe nói năm ngoái có cuộc so tài thiết kế châu báu trên toàn quốc, con đứng thứ hai trong khu vực Châu Á, đây không phải là chuyện đơn giản đâu.”


Mẹ Cố đem trái cây bưng vào, ba Cố muốn lấy một cái, đã bị mẹ Cố ngăn cản: “Sinh bệnh đừng ăn trái cây.”


“Cái bà này, tôi ăn một chút thì có làm sao…”


Khương Dao ở bên cạnh nhìn hai người cãi nhau, cũng cười.


Trò chuyện xong, Khương Dao và mẹ Cố đi xuống lầu.


“Mục ca ca, anh ấy đang ở trong phòng sao?” Khương Dao thuận miệng hỏi.


Mẹ Cố thở dài một hơi: “Đến bây giờ còn chưa có trở về đâu. Có lẽ lại tăng ca, cũng không biết có ăn cơm đúng giờ hay không nữa.”


Khương Dao nhìn gương mặt lộ ra vẻ u buồn của mẹ Cố, trong lòng cũng lo lắng theo, hai người ngồi xuống ghế sofa, mẹ Cố liền nói về chuyện của Cố Mục Niên.


“Đến tận bây giờ mà đứa nhỏ này còn làm dì bận tâm như vậy. Nó làm việc quá liều mạng, lấy công việc đặt lên hàng đầu, không quan tâm tới sức khỏe của bản thân gì hết."


“Anh ấy cũng chỉ hy vọng có thể quản lý công ty thật tốt, không muốn để cho dì và chú Cố thất vọng.”


“Chú với dì cũng không có nghiêm khắc như vậy đối với nó…”


Khương Dao đang suy nghĩ cách nói khác để an ủi tâm trạng lo lắng của mẹ Cố, lại nghĩ rằng mẹ Cố sẽ nói: “Dao Dao, bằng không con giúp dì gọi điện thoại kêu nó về nghỉ ngơi sớm một chút được không?


“Hả?” Khương Dao trố mắt.


Đáy mắt mẹ Cố lướt qua một tia ý cười: “Mỗi lần dì càm ràm nó thì nó lại cảm thấy không vui. Con giúp dì gọi điện thoại đi, làm như vậy thì dì cũng sẽ yên tâm hơn.”


“Nhưng mà…”


“Không sao đâu, dù sao thì khi còn nhỏ không phải con cũng thường xuyên giúp dì giám sát Cố Mục Niên sao?”


Lúc Khương Dao mới vừa quen Cố Mục Niên, mẹ Cố thường xuyên kêu cô đi giám sát anh, xem anh có lén đi quán net hay không, có hay chơi game không làm bài tập, có hút thuốc hay không, vân vân…


Khi đó cô vẫn còn nhỏ, đối với loại hành động tiểu gia trưởng này còn cảm thấy rất nghĩa hiệp chính đáng, nhưng mà bây giờ cô nào còn dám quản anh.


Nhưng mà mẹ Cố cũng đã nói tới mức này thì cô cũng đành phải nhắm mắt mà làm.


Mà Cố Mục Niên ở bên kia, giờ phút này đang tham gia xã giao ở ghế lô*, đang lúc ăn uống linh đình, anh cầm lấy điện thoại đang rung ra, nhìn thấy trên màn hình hiện lên hai chữ “Dao Dao”, anh hơi ngẩn ra vài giây.
(*Ghế lô: ghế ngồi được thiết kế đặt biệt trong kịch trường, một gian có vài chỗ ngồi.)


Anh lập tức báo một tiếng cho người đang nâng ly rượu kính anh, rồi nhanh chóng rời khỏi ghế lô, sau đó nhận điện thoại. Đầu bên kia truyền tới giọng nói mềm nhẹ của con gái: “Alo…”


“Ừm, có việc gì vậy?” Giọng nói của anh xen lẫn chút dịu dàng bị xoa bể ở trong gió.


Khương Dao: “Anh ăn cơm chưa?”


“Đang ăn.”


“Vậy anh đang tham gia xã giao sao?”


“Ừm.”


Khương Dao chớp chớp mắt, nhìn về phía mẹ Cố, mẹ Cố nhanh chóng quyết định gõ một hàng chữ trên điện thoại đưa đến trước mắt Khương Dao.


Khương Dao xem dòng chữ đó xong, nhất thời cứng họng…Nói như vậy thật sao?


Mẹ Cố dùng ánh mắt ý muốn bảo cô mau nói đi, chưa kịp lên tiếng Cố Mục Niên đã chủ động mở miệng: “Tìm anh có chuyện gì?”


Khương Dao xây dựng tâm lý trong hai giây, sau đó dũng cảm nói: "Ừm…Anh có thể về sớm một chút hay không?”


“Xảy ra chuyện gì sao?”


“Không có, chỉ là cơm tối em ăn không no, muốn anh trở về mua cho em chút đồ ăn…” Khương Dao nói xong câu này, thì có cảm giác gương mặt có chút nóng lên.


Đầu dây bên kia điện thoại im lặng hai giây, cô đã sớm đoán được anh sẽ từ chối, bởi vì bây giờ anh đang bận.


Khương Dao vội vàng nói: “Không cần, vậy em…”


“Em muốn ăn cái gì?” Anh mở miệng.


Khương Dao có chút không nghĩ ra: “Cơm chiên đi, chính là đồ ăn của tiệm cơm ở đường vạn quốc mà trước đây chúng ta từng ăn qua.” Cô thuận miệng nói ra, là tiệm cơm mà lúc trước Cố Mục Niên dẫn cô đi ăn.


Anh cười nhẹ một tiếng: “Đây là em đang thèm ăn sao?.”


“Vâng…”


“Anh hết bận sẽ mang về cho em, bây giờ còn có chuyện.”


“Em đang ở nhà anh, anh trực tiếp về nhà là được rồi.”


“Được.”


Khương Dao cúp điện thoại, cả người vẫn còn ngây ngốc. Cố Mục Niên đáp ứng rồi?!


Cô nghe thấy tiếng cười cả mẹ Cố, bất đắc dĩ nói: “Dì Cố, dì cười cái gì vậy.”


“Dì nói, Mục Niên thật sự rất nghe lời con.”


Khương Dao đỡ trán, dì không nghĩ tới một lát nữa con có khả năng sẽ bị Cố Mục Niên thu thập rất thảm sao?


Nhớ có một lần, ngày hôm trước cô vừa mới tố cáo chuyện anh lén hút thuốc với dì Cố, thì ngày hôm sau, Cố Mục Niên đã phá lệ “Tốt bụng” đón cô tan học, sau đó khi đi đến nơi xa lạ, thì anh đem cô ném xuống xe đạp, để cho cô tự mình đi trở về nhà.


Cũng may Khương Dao không có ngốc, cô ngồi xe bus tự mình trở về nhà. Nhưng mà trái tim nhỏ của cô vẫn có chút tổn thương, đương nhiên Cố Mục Niên cũng bị thu thập rất thảm.


Cuối cùng, mẹ Cố bảo cô đi về nhà đợi, chuyện tiếp theo cứ để cho bà ấy xử lí. Nhưng mà, nếu Cố Mục Niên biết cô đùa bỡn anh, thì không phải anh sẽ đi tìm cô tính sổ sao?


Chuồn nhanh thôi.


Bên kia, Cố Mục Niên trở lại ghế lô, có một người đàn ông nâng ly rượu lên một lần nữa, cười nói với Cố Mục Niên: “Cố thiếu, cuối cùng anh cũng đã trở lại, mọi người đều đang chờ anh.”


“Xin lỗi mọi người, tôi xin phép vắng mặt.” Anh cầm lấy áo khoác của tây trang. “Trong nhà còn có chút chuyện, tôi phải đi trước, hôm nào chúng ta lại hẹn tiếp.”


Ông chủ của xí nghiệp Vạn Ni nói đùa: “Là ai mà để cho Cố tổng phải nóng ruột nóng gan như vậy chứ, không phải là có bạn gái đang chờ ở nhà đó chứ?”


Mọi người đều phát ra tiếng cười, Cố Mục Niên nhún vai, cũng bất đắc dĩ cười: “Không phải, là em gái của tôi.”


Còn chưa chờ mọi người hỏi anh khi nào thì lại có em gái, thì anh đã vội vã rời đi, để lại một đám người không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả.


Nửa tiếng sau, anh cầm theo một hộp cơm chiên còn nóng hầm hập đi vào cửa nhà, thì nhìn thấy ở trong phòng khách chỉ có một mình mẹ Cố.


“Mẹ, Dao Dao đâu?”


Anh hỏi xong lời này, thì nhìn thấy bộ dáng cười cười đắc ý của mẹ mình.


Anh nhăn mày lại, lập tức hiểu ra mọi chuyện.


“Không phải con nói còn bận một lúc lâu nữa hả, sao lại nhanh như vậy đã đem cơm chiên mua về rồi.” Mẹ Cố cố ý nói.


Cố Mục Niên nghe thấy vậy, thu lại thần sắc, giọng nói nhàn nhạt: “Vừa khéo đã giải quyết xong rồi, thuận tiện đi ngang qua chỗ đó nên mua về.”


“Thì ra là như vậy sao, Dao Dao đã về nhà rồi, con bé nói không đói bụng.”


Ánh mắt của anh rất bình tĩnh, không nói thêm gì nữa.


Mẹ Cố lại nghĩ tới một chuyện : “Ngày mai là thứ bảy, con có rảnh không? Dẫn Dao Dao đi bệnh viện khám cổ tay một chút, con bé nói cho đến bây giờ cổ tay vẫn còn đau.


Giọng nói Cố Mục Niên lãnh đạm: “Mẹ còn coi người ta là con nít sao? Em ấy đã lớn như vậy rồi cơ mà.”


“Cái thằng bé này.”


Anh cầm túi công văn lập tức đi lên lầu. Mẹ Cố nhìn thấy bóng dáng của anh như đang suy nghĩ về điều gì đó.


Cố Mục Niên đi vào phòng, tiện tay kéo cà vạt ra một cái. Anh đi đến bên cửa sổ, bấm một số điện thoại.


“Cố tổng.” Người nghe điện thoại là trợ lý của anh – Tiểu Lý.


Cố Mục Niên đứng ở nơi ngược sáng, thần sắc đêm này khó phân biệt, anh phân phó nói: “Mau chóng giúp tôi hẹn trước một bác sĩ chuyên khám cổ tay ở bệnh viện thành phố, chọn người nào có nghề giỏi một chút.”


“Cố tổng, đây là ngài…bị thương ở cổ tay sao?”


“Là một người bạn của tôi.”


“Vâng, tôi mau chóng đi đặt lịch hẹn trước đây.”


Nhấn tắt điện thoại, Cố Mục Niên đi đến ban công, nhìn phòng ngủ của nhà bên cạnh vẫn còn sáng đèn, anh xoa xoa ấn đường.”


——


“Ngày hôm sau, là một ngày cuối tuần an nhàn hiếm thấy.


“Bởi vì quanh năm suốt tháng dưỡng thành đồng hồ sinh học nên bảy giờ sáng Khương Dao đã tỉnh giấc. Cô gối đầu nhìn trần nhà, một lát sau thì giùng giằng bò dậy, cầm lấy bản vẽ và bút chì bày ở trên tủ đầu giường.


Mặc dù tay phải đang bị đau nhưng mà cô vẫn không muốn bỏ qua linh cảm, chậm rãi đem nó vẽ ra, là một cái lắc tay có một kiểu hoa văn nho nhỏ ở bên trên.


Bận bịu xong, cô nhanh chóng đi rửa mặt, đang đánh răng, thì nghe thấy có người gõ cửa.


Là Trương tẩu.


“Ôi chao, tiểu thư đã tỉnh rồi sao.” Bà ấy cười cười: “Cố tiên sinh đang ở dưới lầu nói là có việc muốn tìm tiểu thư.”


Khương Dao lập tức nhớ lại “Chuyện tốt” mà tối hôm qua cô đã làm, thiếu chút nữa thì đã đem bọt kem đánh răng trong miệng nuốt xuống.


Xong rồi, mới sáng sớm mà đã tới đây tính sổ.


Cô lê bước chân đi đến súc miệng, cọ tới cọ lui một lúc lâu mới chuẩn bị xuống lầu.


Cô thay một bộ váy đầm màu trắng ở phần tay áo điểm xuyết thêm bèo nhấn, bởi vì tay phải bị thương không chảy tóc được nên cô đành phải để đầu tóc rối tung mà đi xuống.


Cô nhỏ giọng ra khỏi phòng, liếc mắt dò xét dưới lầu một cái, quả nhiên nhìn thấy Cố Mục Niên  đang ngồi một mình trước bàn ăn.


Cô hít sâu một hơi, thong thả bước xuống lầu. Đầu cô hơi cúi xuống, sắc mặt bị nắng sớm chiếu vào, dáng người có chút gầy yếu.


Cố Mục Niên nghe thấy tiếng bước chân, cũng nhìn về phía cô.


Khương Dao đi đến bên cạnh anh, thì nhìn thấy anh đem một chén cơm đẩy tới trước mặt cô, nhẹ nhàng từ tốn mà nói: “Tối hôm qua anh mua cơm chiên cho em mà em chạy nhanh quá còn chưa kịp ăn nữa đấy.”


Hạt cơm vàng óng, còn có chân giò hun khói, hành lá và trứng gà, nó vẫn còn tản ra hơi nóng do mới được hâm nóng lại.