Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 48



Động tác của Tô Khả vẫn rất vụng về, so với trước kia đã có tiến bộ, không gặm bậy cắn loạn nữa, cũng cắn sưng bờ môi Trương Kỳ Kỳ.

Bất quá vừa mới bắt đầu anh còn có chút kỹ xảo, mang theo chút dịu dàng, nhưng khi Trương Kỳ Kỳ không cẩn thận đụng phải đầu lưỡi của anh, anh liền có chút khống chế không nổi chính mình, lại bắt đầu nổi điên.

Trương Kỳ Kỳ lần này không có phản kháng.

Lúc Tô Khả tiễn cô đi ra mặc một kiện áo lông. Áo lông trên người của anh mở trước ngực, Trương Kỳ Kỳ bị anh ôm chặt vào trong ngực, dán lên thân thể Tô Khả chỉ mặc áo sơmi và quần jean, bị động mà thừa nhận nụ hôn thô bạo mà kéo dài của Tô Khả, cả người sớm đã xụi lơ muốn ngã, may mắn cánh tay sắt của Tô Khả gắt gao siết eo thon của cô.

Bông tuyết bay múa, cả khu biệt thự đã biến thành thế giới tuyết, khắp nơi trắng xoá một mảnh, chỉ có cánh cửa phía sau lưng Tô Khả và đèn đường phía trước cách đó không xa lộ ra ánh sáng mờ nhạt, chiếu sáng đêm tuyết yên tĩnh này.

không biết qua bao lâu, Tô Khả rốt cuộc thả Trương Kỳ Kỳ ra, chậm rãi thở hổn hển.

Môi Trương Kỳ Kỳ đều bị anh hôn sưng lên, liền vùi đầu ở trước ngực Tô Khả, từ từ làm chính mình trầm tĩnh lại.

Tiếng tim đập dồn dập của Tô Khả vọng ở bên tai cô, Trương Kỳ Kỳ lúc này đã đặt túi xách trên mặt thảm ngay cửa rồi, cô vươn cánh tay từ trong áo lông luồn vào vòng qua ôm lấy eo anh, cùng đợi phản ứng cơ thể của Tô Khả bình phục lại.

thật lâu sau đó, Tô Khả sợ Trương Kỳ Kỳ đứng ở bên ngoài lạnh, liền khởi động xe.

Trương Kỳ Kỳ lần này rất tự giác ngồi ở tay lái phụ.

Trương Kỳ Kỳ Nhìn ngồi ở vị trí kế bên tài xế mắt nhìn ra phía ngoài cửa xe, Tô Khả ôn nhu nói: "Buổi sáng ngày mai không cần nấu cơm cho anh." anh muốn Trương Kỳ Kỳ buổi sáng nghỉ ngơi thật tốt.

Trương Kỳ Kỳ "Ân" một tiếng, bởi vì ửng hồng trên mặt đã lui, cho nên xấu hổ nhìn Tô Khả.

Ô tô ngừng lại ở bên đường phía ngoài tiểu khu, Trương Kỳ Kỳ vừa xuống xe đã bị Tô Khả gọi lại: "Túi xách!"

Trương Kỳ Kỳ đành phải mở cửa xe cầm túi xách.

"anh đừng tiễn em đi lên" cô nhìn Tô Khả đang dịu dàng chăm chú nhìn mình, trái tim kinh hãi, rốt cuộc nói câu tri kỷ, "Tô Khả, anh trở về cẩn thận một chút, đi ngủ sớm một chút!"

Tô Khả đôi mắt lóe sáng nhìn cô: "Được." Trương Kỳ Kỳ hiếm khi mềm mại như vậy, làm cho trái tim của anh tê tê dại dại, khóe miệng không tự chủ được vểnh lên.

anh không biết lúc này tâm tình Trương Kỳ Kỳ là "Ôi, rốt cuộc thoát khỏi gia hỏa bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát tình cảm này rồi", nếu như biết, anh sợ sẽ bị Trương Kỳ Kỳ cho làm tức chết.

Trương Kỳ Kỳ đi vào cửa, tiện tay đặt túi xách lên tủ trước cửa liền bắt đầu đổi giày.

Cha Kỳ Kỳ ra đón, giúp cô cởi xuống áo lông dính ít bông tuyết, vừa nhận lấy khăn quàng cổ, trong miệng càu nhàu: "đi nhà bạn học nào vậy? Tại sao trở về muộn như vậy? Ăn cơm chiều chưa?"

Trương Kỳ Kỳ ngẩng đầu nhìn quanh tìm mẹ mình: "Cha, mẹ đâu rồi?" Thuận tiện dời đi chủ đề.

"Mẹ ở trong phòng bếp!" Mẹ Kỳ Kỳ đi ra, eo còn mặc tạp dề, "Ba con vừa tan tầm liền đi trong tiệm con, cũng vừa trở về, mẹ làm sủi cảo cho hai người!"

Nghe mẹ nhắc tới sủi cảo, Trương Kỳ Kỳ lập tức nhớ tới sủi cảo với các loại nhân bánh cô gói trong tủ lạnh. cô cầm theo túi xách đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại đặt túi xách trên bàn làm việc liền gọi một cú điện thoại cho Tô Khả.

Điện thoại vang một tiếng, Trương Kỳ Kỳ liền hối hận, vừa muốn ấn tắt, Tô Khả đã tiếp: "Kỳ Kỳ?"

Trương Kỳ Kỳ có chút nhăn nhó, dừng dừng mới hỏi: "Tô Khả, anh biết ăn sủi cảo không?"

Tô Khả trong thanh âm dường như mang theo vui vẻ: "Biết."

Trương Kỳ Kỳ suy nghĩ một chút, lại hỏi một câu: "anh bây giờ ở đâu?" Nếu như còn chưa đi xa, cô sẽnhanh chóng đưa chút ít sủi cảo đông lạnh qua; nếu như đi xa, quên đi.

Tô Khả im lặng một lát, sau đó nói: "anh còn ở chỗ này."

Trương Kỳ Kỳ: "..."

Tô Khả: "Ngoài cửa lớn tiểu khu nhà em."

Trương Kỳ Kỳ: "... Chờ em!"

Thấy con gái dùng hộp giữ nhiệt đựng không ít sủi cảo, mẹ Kỳ Kỳ không khỏi có chút kỳ quái: "Kỳ Kỳ, con tặng sủi cảo cho ai vậy?"

Trương Kỳ Kỳ đóng kín nắp hộp giữ nhiệt, sau đó bỏ hộp giữ nhiệt vào trong túi: "Cho bạn học con, anhmuốn ăn sủi cảo con gói..."

cô nói còn chưa dứt lời, xách cái túi liền đi ra ngoài.

Thấy cửa đã đóng lại, mẹ Kỳ Kỳ ở phía sau thầm thì lẩm bẩm một câu: "Đứa nhỏ này, thật là khờ hào phóng!"

Cha Kỳ Kỳ đi tới: "Con bé và bạn học quan hệ tốt, mấy cái bánh chẻo tính là cái gì!"

Mẹ Kỳ Kỳ không muốn cùng chồng tranh luận, liền dời đi đề tài nói: "Đồng nghiệp của tôi, chính là Cố Vân anh, bà ấy muốn giới thiệu người cho Kỳ Kỳ, người này điều kiện gia đình rất tốt, trưa mai tôi mang Kỳ Kỳ đi gặp."

Cha Kỳ Kỳ cau mày nói: "Kỳ Kỳ mới 23, bà gấp cái gì? Đợi tiệm này con bé đi vào quỹ đạo rồi nói sau!"

Mẹ Kỳ Kỳ trở lại phòng bếp, nhận một chén nước đổ vào trong nồi sủi cảo đang sôi, lớn tiếng nói: "Tôi gấp? Tôi chỉ sợ đợi nó nguyện ý đi xem mắt, đàn ông tốt đều bị người khác chọn hết rồi, chỉ còn mấy dạng không đứng đắn thôi! Chuyện này tôi xử lý, ông mặc kệ đi!"

Trương Kỳ Kỳ từ thật xa liền nhìn thấy Tô Khả đứng bên cạnh xe cúi đầu hút thuốc lá, liền bước nhanh hơn.

Tô Khả nhận giữ túi giữ nhiệt, ánh mắt sáng ngời vẫn nhìn Trương Kỳ Kỳ: "Kỳ Kỳ, đêm mai an tới đón em."

Trương Kỳ Kỳ hàm hồ đồng ý.

Tô Khả nhìn cô, lại nói một câu: "Đến nhà gọi anh một tiếng."

Trương Kỳ Kỳ "Ân" một tiếng, vội vàng xoay người lại.

Tô Khả vẫn đứng bên cạnh xe hút thuốc, liên tục đợi đến lúc di động vang lên một tiếng, lúc này mới lái xe đi ra.

Trương Kỳ Kỳ về đến nhà, vẫn bị mẹ buộc ăn năm cái bánh chẻo.

Mẹ Kỳ Kỳ thấy cô ăn xong muốn đứng dậy, hỏi vội: "Kỳ Kỳ, ngày mai con có chuyện gì không?"

Trương Kỳ Kỳ ở trong đầu tính toán một chút, nói: "Buổi sáng đi cục thuế lo liệu chứng nhận đăng ký thuế, xế chiều đi bộ vệ sinh lo liệu chứng nhận vệ sinh."

Mẹ Kỳ Kỳ liền cười nói: "Trưa mai mẹ mời con ăn cơm, mười một giờ rưỡi đợi ở cửa đơn vị mẹ chờ mẹ."

Trương Kỳ Kỳ thuận miệng đáp một tiếng.

Sau khi trở lại phòng ngủ, Trương Kỳ Kỳ cầm quần áo đang muốn đi tắm rửa, nhưng thấy được túi xách cô mới đặt ở bàn làm việc, liền định dọn dẹp lại.

Khi cô phát hiện bên trong ngoại trừ đồ trang sức còn có nhiều tiền mặt như vậy, Trương Kỳ Kỳ quả thực là muốn quỳ lạy Tô Khả - - Người này không hiểu việc đời cỡ nào mới có thể đưa nhiều tiền cho cônhư vậy?

Thế nhưng là, Trương Kỳ Kỳ nhìn hai hộp trang sức và chồng tiền dầy đặt ngay trước mắt này, cái mũi có chút chua chát, mắt cũng ẩm rồi.

cô hít cái mũi một cái, kéo ngăn kéo ra, cất hết mấy thứ này vào, dùng chìa khóa khóa lại.

Hôm nay trải qua nhiều chuyện, cô thật sự có chút mệt mỏi. Tắm rửa xong đi ra, Trương Kỳ Kỳ đắp mặt nạ nằm ở trên giường, dùng phần mềm nghe sách trên di động nghe kể câu chuyện "ngôn ngữ thân thể người", nghe nghe liền ngủ mất.

Trương Kỳ Kỳ vừa mở mắt liền cầm lên điện thoại nhìn thời gian, phát hiện đã chín giờ, không khỏi thở ra một hơi, nhắm mắt dưỡng thần ba phút, sau đó sẽ cực kỳ nhanh nhảy xuống giường.

Cha Kỳ Kỳ và mẹ Kỳ Kỳ đều đi làm, trên bàn để điểm tâm cha Kỳ Kỳ mua về - - canh hồ cay trong bình giữ nhiệt còn nóng, thế nhưng bánh quẩy để ở bên ngoài đã nguội.

Trương Kỳ Kỳ chẳng muốn đi hâm nóng, liền ăn canh hồ cay với bánh quẩy.

cô vừa cơm nước xong xuôi điện thoại liền vang lên.

Là một mã số xa lạ.

Trương Kỳ Kỳ nhấn phím trò chuyện, một giọng nữ nhu hòa truyền tới: " Là Trương nữ sĩ sao?"

"Trương nữ sĩ, chào cô! Ta là Chu Tố Minh công ty Tô thị, là Tô tổng bảo tôi liên hệ với cô."

Vị gọi là Chu Tố Minh phu nhân nói chuyện rất có trật tự, rất nhanh đã nói rõ ràng ý đồ gọi đến, thì ra là Tô Khả bảo trợ lý Tôn Thừa Tông phái tới giúp đỡ Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ có chút không tình nguyện, cũng không có ý suy nghĩ vị Chu Tố Minh này làm không tốt, cô cười nói: "thật sự là cám ơn ngài. Nếu như cần, tôi sẽ gọi điện thoại lại. Chuyện này tôi sẽ nói chuyện với Tô tổng các người."

Sau khi để điện thoại xuống, Trương Kỳ Kỳ ngơ ngác nhìn di động trong tay, thật không biết nói thế nào với Tô Khả.

Tô Khả có ý tốt hỗ trợ, cô rất cảm tạ, thế nhưng Trương Kỳ Kỳ vẫn muốn cố gắng hết sức tự mình làm- - cô không thể cả đời dựa vào người khác, chuyện của mình vẫn phải dựa vào chính mình.

Bắt đầu từ buổi tối hôm qua Tô Khả liền tâm tình vui sướng, không tự chủ được luôn muốn cười, tâm tình tốt của anh liên tục duy trì đến ngày hôm sau đi công ty Tôn Thừa Tông dẫn theo nữ trợ lý Chu Tố Minh đã chọn tới.

Nghe Chu Tố Minh báo cáo xong, Tô Khả mặt không biểu tình phất phất tay, ra hiệu Tôn Thừa Tông mang Chu Tố Minh đi ra ngoài.

Đợi trong văn phòng chỉ còn lại có một mình mình, Tô Khả lúc này mới đốt một điếu thuốc hút, vừa hút vừa suy nghĩ.

một điếu thuốc còn không có hút xong, Tôn Thừa Tông liền lại đi vào: "Tô tổng, Hồ tổng tập đoàn Vinh Diệu hẹn ngài người cùng nhau ăn bữa cơm."

Tô Khả suy nghĩ một chút, nói: "Liền an bài ở buổi trưa hôm nay, cậu đi Cảnh Viên đặt phòng, lại đi báo cho Trương phó tổng Phương phó tổng." Vinh Diệu tổ chức nhận công trình lớn, muốn anh đầu tư, chuyện này phải thương lượng kỹ càng với Trương Băng Băng Phương Chính Dương.

Sau khi quyết định chuyện này, Tôn Thừa Tông lại hỏi anh: "Mẹ ngài và vợ chồng Lâm trợ lý buổi tối đến sân bay Tân Thành, ngài xem - - "

Tô Khả gõ gõ trên gạt tàn thuốc: "Tôi đi đón." Cha của anh đã chuyển ra ở chung với Đinh Mỹ anh kia, anh phải nói chuyện đàng hoàng với mẹ.

Tôn Thừa Tông suy nghĩ một chút, quyết định vẫn là nói cái đề nghị: "Gần đây có chút loạn, ngài ra nội thành vẫn nên mang theo mấy vệ sĩ!"

Tô Khả "Ân" một tiếng, không có nhiều lời.

Thấy anh giống như có tâm sự, Tôn Thừa Tông không dám quấy rầy, lặng yên không một tiếng động lui xuống.

Sau khi Tôn Thừa Tông rời khỏi, Tô Khả đứng dậy khóa trái cửa lại, tìm giáo trình tối hôm qua xem tiếp tục học tập.

Trương Kỳ Kỳ photo bằng buôn bán, CMND và hợp đồng thuê nhà bỏ hết vào trong cặp hồ sơ, rồi bỏ cặp hồ sơ vào một cái túi lớn, đeo túi xách thuê ô tô đi đại sảnh cục thuế Tứ Minh.

Xếp hàng lấy số xong, cô liền bắt đầu chờ.

Đợi mọi chuyện đều xong xuôi, đã sắp mười hai giờ rồi.

Trương Kỳ Kỳ đang suy nghĩ làm sao về nhà, điện thoại liền vang lên.

Mẹ Kỳ Kỳ vội muốn chết rồi: "không phải nói được 110 đợi ở cửa công ty mẹ sao? sao con còn chưa tới?"

Trương Kỳ Kỳ đành phải nói thật: "Mẹ, con quên mất."

Mẹ Kỳ Kỳ: "Vậy con mau tới đây, mẹ ở chỗ này chờ con!"

Giữa trưa có chút kẹt xe, đợi Trương Kỳ Kỳ xuống taxi đến cổng công ty mẹ cô công tác, đã là 120.

cô vừa xuống xe thì Mẹ Kỳ Kỳ liền chạy ra đón: "Nhanh đi Cảnh Viên với mẹ!"

Trương Kỳ Kỳ sững sờ: "một bữa cơm trưa mà thôi, làm gì long trọng như vậy?" Cảnh Viên ở Trịnh thành dùng quý mà nổi danh, cô chỉ đi qua một lần, là bởi vì đại thọ 75 tuổi của bà nội.

Mẹ Kỳ kỳ không kịp nói tỉ mỉ, đầu tiên là đánh giá cô, thấy cô hôm nay ăn mặc rất đẹp, nhưng túi xách hơi lớn, liền hài lòng gật gật đầu, kéo cô liền đi về hướng Cảnh Viên, vừa đi vừa thấp giọng dặn dò nói: "Con còn nhớ dì Cố không? Chính là đồng nghiệp Cố Vân anh của mẹ đó. Chồng bà ấy làm ở cục đường sắt, con trai phó cục còn chưa có đối tượng, tuy rằng lớn hơn con vài tuổi, nhưng điều kiện rất tốt, đilàm ở bộ vệ sinh..."

Trương Kỳ Kỳ vội nói: "Mẹ, người ta là nhân viên công vụ, chướng mắt hộ cá thể như con, vẫn là đừng gặp!"

cô vừa đưa ra phản đối, liền bị mẹ vỗ trên mông một cái, không khỏi một hồi lúng túng.

Cảnh Viên tuy rằng dùng quý trứ danh, nhưng vẫn một bàn khó cầu, ngay cả đại sảnh cũng phải đặt trước. Trong cái cúi chào thi lễ của tiểu thư tiếp khách chải búi tóc mặc sườn xám gấm hoa hồng đỏ dáng người cao gầy, mẹ Kỳ Kỳ kéo Trương Kỳ Kỳ đi vào Cảnh Viên.

Trương Kỳ Kỳ vẫn có ý phản kháng, nho nhỏ nói thầm: "Mẹ ơi, người ta sẽ không coi trọng con đâu! mẹ xem nơi này tiểu thư tiếp khách cũng đâu có kém con..."

Mẹ Kỳ Kỳ lại đẩy cô xuống, lớn tiếng cười nói: "Chị Cố, chúng ta tới chậm, thực xấu hổ!"

Trương Kỳ Kỳ theo mẹ nhìn sang, phát hiện đồng nghiệp của mẹ cô Cố Vân anh cùng một người phụ nữ trung niên quần áo đẹp đẽ quý giá cùng với một anh chàng mập chừng ba mươi tuổi đeo mắt kiếng cùng nhau đứng lên nghênh đón, cô đành phải cười cười: "Chào dì Cố!"

Cố Vân anh vội giới thiệu: "Kỳ Kỳ, đây là ngươi dì Từ, con trai dì Từ Lý Gia Hưng!"

Trương Kỳ Kỳ cười cười với người phụ nữ trung niên và anh chàng mập, khẽ vuốt càm, cùng mẹ ngồi xuống.

Lúc mẹ Kỳ Kỳ và Cố Vân anh dì Từ hàn huyên, Trương Kỳ Kỳ phát hiện anh chàng mập gọi là Lý Gia Hưng này liên tục vụng trộm nhìn cô, liền cố ý bưng chén trà sững sờ, để cho mình trông có vẻ ngốc một chút.