Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 49: Bắt kẻ thông dâm



Trương Kỳ Kỳ cũng coi như đã trải qua mấy lần xem mắt, biết rõ hôn nhân thị trường ở Trịnh thành, ưu thế của mình ở chỗ chân dài dung mạo xinh đẹp, mà hoàn cảnh xấu cũng rất rõ ràng - - nghề nghiệp của cô không phải là viên chức giáo sư bác sĩ mà các gia trưởng ngưỡng mộ.

Cho nên cô rất là thả lỏng, cảm thấy Lý Gia Hưng này tuy rằng lớn lên không được tốt lắm, thế nhưng ba ba là Phó Cục Trưởng, bản thân anh ta là nhân viên công vụ, nói không chừng người ta còn chướng mắt cô đó!

Vì để cho hai người trẻ tuổi giao lưu nhiều hơn, Mẹ Kỳ Kỳ, Cố Vân anh và Lý mẹ hết sức chuyên chú thương lượng gọi món ăn, nói đến khí thế ngất trời.

Đầu của anh chàng mập gọi là Lý Gia Hưng này vuông vức, kiểu tóc cũng vuông luôn, cơ thể cũng là hình vuông, cả người giống như hai miếng bài mạt chược một lớn một nhỏ chồng lên nhau, Trương Kỳ Kỳ vừa nhìn thấy anh ta đã muốn cười, bởi vậy khi ba đại nhân liên miên gọi món ăn, cô cố tình làm ra vẻ mặt ngây ngốc nhìn chén trà một hồi, lại nhìn móng tay một hồi, Lý Gia Hưng hỏi một câu cô đáp một câu, tuyệt không nói nhiều.

Lý Gia Hưng đối với Trương Kỳ Kỳ có chút cảm giác vừa thấy đã yêu, quả thực là ân cần đầy đủ. Sau khi anh ta liếc trộm Trương Kỳ Kỳ vài lần, dứt khoát mượn cớ đứng dậy rót nước cho mọi người, ngồi xuống cạnh Trương Kỳ Kỳ, ý đồ nói chuyện với Trương Kỳ Kỳ: "Chào em! Em gọi Kỳ Kỳ?"

Trương Kỳ Kỳ không tập trung gật đầu một cái.

Lý Gia Hưng đánh giá cô, càng xem càng thuận mắt, càng xem càng thích: "Em nhìn rất cao a, em cao bao nhiêu?"

Trương Kỳ Kỳ đánh giá anh ta, sau đó nói: "1m71!"

Lý Gia Hưng: "... anh và em không chênh nhau lắm hắc hắc!" anh ta mới 1m69, tục ngữ nói "Cha cao một người, mẹ cao một ổ", cho nên anh ta đã sớm có chung nhận thức với ba mẹ, nhất định phải tìm bạn gái cao một chút xinh đẹp một chút. Trương Kỳ Kỳ này không sai biệt lắm cũng phù hợp yêu cầu của anh ta, chỉ là không có công việc chính thức điểm này xem như là một khuyết điểm rồi.

Trương Kỳ Kỳ cười cười, không nói chuyện. cô cảm thấy dù cho không mang giày cao gót, cô sợ là cũng cao hơn Lý Gia Hưng.

Lý Gia Hưng lại nói: "anh nghe dì Cố nói em muốn mở tiệm bánh mì, thủ tục xong xuôi chưa?"

Trương Kỳ Kỳ lập tức nhớ tới buổi chiều cô còn phải đi bộ vệ sinh lo liệu giấy chứng nhận vệ sinh, mà anh chàng mập này nghe nói là đi làm ở bộ vệ sinh, liền nói: "Thủ tục còn chưa có xong, vừa vặn cần phải làm giấy chứng nhận hợp vệ sinh nữa. anh đang làm ở bộ vệ sinh à?"

Lý Gia Hưng liên tục gật đầu, đôi mắt lấp lánh ánh sáng chỉ nhìn Trương Kỳ Kỳ: "Ừ ừ. anh cho em lưu điện thoại, đến lúc đó em cứ đi tìm anh!"

Bởi vì động tác có chút lớn, kính mắt của anh ta trượt xuống một chút, vội vươn tay đi đỡ kính mắt.

Trương Kỳ Kỳ thấy anh nhiệt tâm như vậy, không khỏi cũng cười: "Cảm ơn anh!"

Mẹ Kỳ Kỳ, Cố Vân anh và mẹ Lý Gia Hưng thấy Kỳ Kỳ và Lý Gia Hưng tán dóc hăng say, liền cũng nháy mắt nhau một cái, trên mặt cũng đều có nụ cười lạc quan thành công.

Lúc này một bàn của cô vừa vặn ở phía tây hành lang bên trong đại sảnh Cảnh Viên, mà vị trí Trương Kỳ Kỳ ngồi ở phía Bắc, hướng về phía Nam, vừa vặn đối mặt với cửa vào Cảnh Viên, mẹ Kỳ Kỳ ngồi ở phía bên tay phải Trương Kỳ Kỳ, đối diện hành lang bên trong, mà anh chàng mập Lý Gia Hưng ngồi ở bên tay trái Trương Kỳ Kỳ.

Lúc này mẹ Kỳ Kỳ và mẹ Lý Gia Hưng đã nói tới nhà cửa. Lúc Mẹ Kỳ Kỳ biết được trong nhà Lý Gia Hưng chuẩn bị cho Lý Gia Hưng hai bộ phòng cưới, bà vừa hài lòng vừa hâm mộ, liền suy nghĩ nói chút gì đó áp đảo mẹ Lý Gia Hưng.

Bên này Lý Gia Hưng nói muốn cho Trương Kỳ Kỳ số điện thoại di động, Trương Kỳ Kỳ suy nghĩ mộtchút, cảm thấy không ổn, liền không có lên tiếng, nhưng mỉm cười suy nghĩ như thế nào đổi chủ đề.

Lý Gia Hưng thấy lúc cô mỉm cười rất xinh đẹp, trong lòng liền càng thêm sốt ruột, liền cầm điện thoại di động của mình: "Kỳ Kỳ, số di động của anh là - - "

anh ta đang nói ra số điện thoại di động, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy mấy thanh niên mặc đồ tây trang đen vây quanh một mặt trắng nhỏ dáng người cao gầy rắn rỏi mặc tây trang xanh đen đi đến, mặt trắng nhỏ tuổi nhìn không lớn lắm, rất xinh đẹp, hơn nữa khí thế rất đủ.

anh ta cảm thấy người bên ngoài điều kiện tốt như vậy có chút hiếm thấy, liền cười ghé sát vào Trương Kỳ Kỳ, đang muốn chỉ cho cô xem náo nhiệt, lại phát hiện Trương Kỳ Kỳ chẳng biết lúc nào biến thành tư thế nghiêng mặt một tay chống má, ngón tay thon dài trắng nõn còn ở trên trán che chắn, đúng là dáng vẻ học sinh đi học chơi điện thoại sợ Lão sư phát hiện, anh ta vội vàng cười hỏi: "Kỳ Kỳ, em làm sao vậy?"

Trương Kỳ Kỳ giả chết không nói lời nào.

Bên cạnh mẹ Kỳ Kỳ bỗng nhiên đứng lên, vẻ mặt hưng phấn chỉ vào Tô Khả: "Mấy bà nhìn đi, này... Đó là thân thích nhà chúng ta, chú họ nhỏ của Kỳ Kỳ, chính là ông chủ lớn trẻ tuổi nhẹ nhàng đó!" Hoàn toàn là khẩu khí có chung vinh dự.

Bà và mẹ Lý Gia Hưng hàn huyên vài câu, bị đối phương khắp nơi đè ép một đầu, đang bực mình, liền nhìn thấy Tô Khả mang theo mấy người đi đến, bà lúc này cực kỳ hưng phấn, tựa như người thèm ngủ tìm được gối đầu, lập tức muốn khoe khoang thân thích nhà mình giàu có một phen, ý là: "Nhìn đi, Phó Cục Trưởng nhà các người tính là cái gì? Nhà của chúng ta cũng có thân thích giàu có đấy!"

Mẹ Kỳ Kỳ nhô người vẫy tay gọi Tô Khả: "Tô Khả, cậu cũng tới à!"

Lại dùng lực đập bả vai Trương Kỳ Kỳ: "Kỳ Kỳ, nhanh chào hỏi chú họ nhỏ đi!"

Tô Khả và Hồ tổng công ty Vinh Diệu hẹn ở Cảnh Viên, đã đến thời hẹn sẵn, anh liền mang theo Tôn Thừa Tông và mấy vệ sĩ tới, đang đi lên phía trước, thình lình bị mẹ Kỳ Kỳ gọi lại.

Tô Khả liếc nhìn sang, trước thấy Trương Kỳ Kỳ ăn mặc đặc biệt xinh đẹp, sau đó thấy được một anhchàng mập ngồi rất gần Trương Kỳ Kỳ, cái tên mập mạp này lớn lên y như hai miếng bài mạt chược chồng lên nhau, còn không biết xấu hổ sáp đến bên cạnh Trương Kỳ Kỳ!

Sau khi quan sát một phen, trong lòng Tô Khả toàn bộ rõ ràng - - Trương Kỳ Kỳ lén sau lưng anh đi xem mắt! Còn là xem mắt với một thằng mập dung tục!

Lửa giận của Tô Khả lập tức liền bùng lên, phẫn nộ, thất vọng, thương tâm cùng với bao cảm xúc ngổn ngang ngăn ở trước ngực anh, tức giận đến ngón tay của anh cũng đang run rẩy.

Đôi mắt đen lạnh lùng của anh nhìn Trương Kỳ Kỳ chằm chằm, trên mặt lại không một chút biểu lộ nào.

Trương Kỳ Kỳ thấy vẫn bị anh phát hiện, ban đầu còn có chút cảm xúc tương tự hổ thẹn áy náy, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng mặt không biểu tình này của Tô Khả, cô nghĩ lại: ủa? cùng Tô Khả quan hệ thế nào chứ? Mình sợ anh cái gì?

Vừa nghĩ như thế, dũng khí của cô liền tăng lên, hít sâu một hơi thiệt mạnh tăng thêm lòng dũng cảm, cười dịu dàng đứng dậy chào hỏi, ngữ khí rất thân mật: "Chú họ nhỏ, sao chú cũng tới?"

Tuy rằng bị Trương Kỳ Kỳ gọi vô số lần "chú họ nhỏ", nhưng Tô Khả vẫn là bị câu "chú họ nhỏ" này như sấm nổ bên tai, anh bị Trương Kỳ Kỳ làm tức giận đến nở nụ cười, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười "Hừ" một tiếng.

Mẹ Kỳ Kỳ mặt mũi tràn đầy tươi cười: "chú họ nhỏ, cậu đến nói chuyện làm ăn à? Chúng ta đây sẽkhông quấy rầy rồi, cậu mau đi làm việc đi!"

Tô Khả nhìn Trương Kỳ Kỳ thật sâu, xoay người lại mang theo bọn Tôn Thừa Tông rời đi.

Thấy Tô Khả đã rời đi, mẹ Kỳ Kỳ vẻ mặt rụt rè: "Ai ôi!!!, thân thích nhà của chúng tôi cũng rất có tiền, nhà chúng tôi thì kém một chút! Các người nhìn chú họ nhỏ của Kỳ Kỳ đi, bản thân cậu ấy đều có vài nhà xí nghiệp, bạch, Hằng Tinh đầu tư cũng là nhà cậu ấy đó. Cả nhà bọn họ đối với Kỳ Kỳ nhà chúng tôi cũng rất được..."

Trương Kỳ Kỳ bị Tô Khả nhìn làm hãi hùng khiếp vía, nghe được mẹ khoác lác cũng lười ngăn cản, nhưng trong lòng yên lặng tính toán.

Lý Gia Hưng gặp được cao phú suất sống sờ sờ, nhận lấy chút đả kích, cả buổi không nói chuyện, dường như đã quên chuyện muốn nói số điện thoại di động cho Trương Kỳ Kỳ.

Lúc này phục vụ viên bắt đầu dọn xà-lách trộn lên.

Mẹ Lý Gia Hưng vừa nhìn trong đó có một món rau trộn bào ngư không phải mình gọi, vội gọi phục vụ viên lại: "Món ăn này không phải chúng tôi gọi!"

Phục vụ viên mỉm cười nói: "Khách hàng ngài khỏe! Đây là Tô tổng Hằng Tinh dặn dò chúng tôi mang lên, còn có ba món xà-lách trộn bốn món ăn nóng, đều do Tô tổng ký đơn."

Mẹ Lý Gia Hưng rụt rè gật gật đầu, bắt đầu kêu mấy người Trương Kỳ Kỳ ăn cơm.

Mẹ Kỳ Kỳ lại vì sự hào phóng khí phách này của chú họ nhỏ làm cho sảng khoái hít hà một phen.

Trương Kỳ Kỳ cảm giác Tô Khả sẽ không từ bỏ ý đồ, cô hãi hùng khiếp vía ăn vài miếng, cảm thấy ăn không biết ngon, liền không ngồi yên được nữa, quyết tâm đi vệ sinh rồi trốn luôn, để Tô Khả chụp hụt.

cô đứng dậy cười nói: "Mọi người ăn trước đi, con đi toilet một chút!"

Thấy Trương Kỳ Kỳ đi vệ sinh còn cầm theo túi xách, mẹ Kỳ Kỳ cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại không thể hỏi trước mặt mẹ con Cố Vân anh và Lý Gia Hưng, đành phải trơ mắt nhìn Trương Kỳ Kỳ cầm túi xách đi về hướng phòng vệ sinh.

Tô Khả mới vừa lên lầu hai, Hồ tổng tập đoàn Vinh Diệu nghe thấy tin tức liền mang theo mấy người chạy ra đón, nhiệt tình mời Tô Khả đi vào nhã gian, lại hỏi: "Trương phó tổng Phương phó tổng sao không tới?"

Sau khi ngồi xuống, Tô Khả mới cười nói: "Bọn họ chờ một lát sẽ tới."

Lúc Hồ tổng tự mình châm trà cho anh, Tô Khả thấp giọng dặn dò Tôn Thừa Tông mấy câu.

Tôn Thừa Tông lặng lẽ mang theo hai người đi ra.

Trương Kỳ Kỳ ở phòng vệ sinh giặt rửa tay, cầm theo túi xách liền chuẩn bị lặng lẽ chuồn đi, đi ra bên ngoài một lần nữa gọi điện thoại cho mẹ cô tìm lý do.

Phía ngoài tuyết đã ngừng, nhưng lúc tuyết tan ra càng lạnh hơn, Trương Kỳ Kỳ vừa ra ngoài đã cảm thấy lạnh buốt, vội khép chặt áo khoác ngoài lại rồi cẩn thận từng li từng tí bước xuống bậc thang trải thảm đỏ.

cô vừa bước xuống hai bậc thềm, liền nhìn thấy ba thanh niên mặc âu phục đứng dưới bậc thang.

Trương Kỳ Kỳ nhận ra người dẫn đầu chính là người vừa rồi theo sát phía sau Tô Khả, liền cười nói: "Các anh... Có chuyện gì sao?"

Tôn Thừa Tông rất lịch sự phong độ khoát tay chặn lại, mời Trương Kỳ Kỳ đi hướng bãi đỗ xe bên kia: "Chào cô! Tô tổng bảo cô chờ trong xe anh ấy."

Trương Kỳ Kỳ vẻ mặt giả bộ cười: "Trong nhà tôi có chút việc, phải nhanh về mà! Lần sau sẽ liên lạc với Tô tổng mấy người!"

Vừa nói chuyện, cô tiếp tục cẩn thận từng li từng tí xuống bậc thềm.

Tôn Thừa Tông bình tĩnh đứng ở đó, sau khi Trương Kỳ Kỳ xuống dưới lại khoát tay áo: "Mời!"

Trương Kỳ Kỳ nhìn thành xếp theo hình tam giác ngăn lại tự mình đường lui ba người: "..."

Lúc nhìn thấy chiếc Land Rover màu xanh lá cây của Tô Khả, Trương Kỳ Kỳ liền biết mình sợ là chạy không được rồi, phải suy nghĩ thật kỹ khi gặp Tô Khả thì nói như thế nào.

Tôn Thừa Tông ấn chìa khóa điều khiển một cái, mở cửa xe mời Trương Kỳ Kỳ ngồi vào ghế sau, mình thì ngồi trên ghế lái, trước khởi động động cơ cho ấm, sau khi đợi đến lúc kim đồng hồ của động cơ làm ấm đến vị trí trung tâm, anh ta mới mở gió điều hòa, đồng thời thiết lập không khí tuần hoàn như tuần hoàn bên ngoài. Sau khi xong hết những thứ này anh ta giống như giữ im lặng ngồi ở chỗ kia ngẩn người, nhưng trên thực tế đang quan sát Trương Kỳ Kỳ trong kính chiếu hậu, yên lặng suy nghĩ: cô bé này rất xinh đẹp, cô ấy và Tô tổng rốt cuộc là quan hệ gì? thế nhưng Tô tổng không liên quan tới phụ nữ mà...

Trương Kỳ Kỳ từ không dễ dàng nhận thua, đến lúc này cô còn nhìn nhìn ra phía ngoài, phát hiện hai thanh niên mặc đồ tây đen vẫn còn ở đây, đành phải tạm thời ngủ đông thôi, suy nghĩ chờ một lát nữa Tô Khả tới đây cô sẽ ứng đối như thế nào. Trương Kỳ Kỳ am hiểu sâu một đạo lý - - cho dù ngươi đuối lý, ngươi cũng phải làm ra lẽ dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng tiếng doạ người, cho nên hiện tại côđã nghĩ kỹ phương pháp xử lý đối phó Tô Khả.

cô trước nhắn tin cho mẹ- - "Mẹ, con đau bụng, về nhà trước", sau đó tắt chuông điện thoại, tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần.

Trong xe rất nhanh liền ấm áp, gió mát hiu hiu Trương Kỳ Kỳ rất nhanh liền ngủ mất.

Tôn Thừa Tông phát hiện Trương Kỳ Kỳ ngủ rồi, đang muốn cầm áo khoác ngoài của Tô Khả giúp côđắp lên, phía sau cửa xe đã bị người mở ra - - Tô Khả đi vào ngồi.

anh vừa vào liền phát hiện Trương Kỳ Kỳ ngủ rồi, da thịt non mềm trong trắng lộ hồng, bờ môi chu lên, cả người trên ghế xe cuộn tròn thành một cục, tư thái có thể nói là vặn vẹo, là tư thế thiếu hụt cảm giác an toàn...

Tô Khả: "..."

Sau khi anh kính Hồ tổng của tập đoàn Vinh Diệu uống một ly, lưu lại Trương Băng Băng và Phương Chính Dương xã giao, mình thì tìm lý do đi ra.

trên đường đi đến bãi đỗ xe, trong lòng Tô Khả nghĩ vô số phương pháp xử lý Trương Kỳ Kỳ. Thế nhưng, trong nháy mắt đó mở cửa xe nhìn thấy Trương Kỳ Kỳ ngủ say, tất cả ý tưởng ác độc khôngcánh mà bay, lưu lại chỉ có bất đắc dĩ nhàn nhạt và lòng tràn đầy thương tiếc.

anh ôm Trương Kỳ Kỳ, xếp thành tư thế ngủ nằm nghiêng tương đối thoải mái dễ chịu - - đầu gối lên chân anh, khuôn mặt dán trên người anh, mà cả người thì nằm nghiêng trên ghế xe.

Loay hoay với Trương Kỳ Kỳ xong, anh lúc này mới ra hiệu Tôn Thừa Tông đưa áo khoác ngoài của anhqua, quấn kỹ người Trương Kỳ Kỳ, lúc này mới dặn dò Tôn Thừa Tông: "đi Đế Hồ."

Tôn Thừa Tông đồng ý, lái xe ra khỏi bãi đỗ xe.

Mấy vệ sĩ ngồi lên một chiếc SUVmàu bạc chạy theo.

Lúc Tô Khả ôm Trương Kỳ Kỳ vào trong ngực, Trương Kỳ Kỳ liền tỉnh, cô giả bộ như chưa tỉnh ngủ tiếp tục nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

cô cũng coi như như là đã ngủ chung với Tô Khả, biết rõ Tô Khả thích tập thể hình, trên người khôngchỗ nào không cứng, sờ lên giống như sắt quấn lụa vậy, thế nhưng anh lúc này rất thả lỏng, cho nên phần bụng mềm mại, mà khuôn mặt của Trương Kỳ Kỳ lúc này chỉ cách một lớp áo lông và áo sơmi tơ lụa áp sát anh, có thể cảm nhận được phần bụng mềm mại của Tô Khả, có thể nghe thấy được mùi xà bông bạc hà nhàn nhạt trên người Tô Khả.

Hơi thở của ấm áp cô xuyên thấu qua lớp vải phun lên da thịt phần bụng Tô Khả, làm anh ấm áp lạ thường rồi lại có chút run rẩy.

Trương Kỳ Kỳ cảm thấy tư thế này quá xấu hổ, liền cố tình thay đổi một chút. Mỗi khi thân xe khẽ lắc lư, cô liền lặng lẽ dịch xuống, ý đồ cách Tô Khả xa một chút.

Tô Khả không nghĩ tới Trương Kỳ Kỳ ngủ còn không thành thật như vậy, mài đến cọ đi, mặt của anh rất nhanh cũng bởi vì thân thể phản ứng có chút đỏ ửng, lại không đẩy Trương Kỳ Kỳ ra, mà tiếp tục bảo trì tư thế xấu hổ này.

Trương Kỳ Kỳ lề mề trong chốc lát, đột nhiên cảm giác không đúng, cô thử thăm dò cọ xát, rốt cuộc phát hiện chỗ đó của Tô Khả biến hóa, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.