Cảnh Lộ Quan Đồ

Chương 113: Mẹ Vợ Mặt Lạnh Tanh (1)



Khi Mạnh Hạo yêu cầu người sinh viên đó nhấc chân thử dấu giày, gã sinh viên có tên Điền Khải Lâm đó bỗng rút một con dao từ trong thắt lưng ra, vung vẩy định chạy trốn. Thẩm Băng Thanh và

Mạnh Hạo lập tức lao lên, nhanh chóng khống chế gã. Sau khi khám xét phát hiện trên người gã còn có một bao thuốc Hồng

Hà chưa hút hết, hoàn toàn trùng khớp với mẩu thuốc lá để lại ở hiện trường. Trong con mắt kinh ngạc không thể tin được của giáo viên và các sinh viên khác, Điền Khải Lâm bị còng tay đẩy lên xe cảnh sát, nhanh chóng bị đưa đi.

Vụ án được phá nhanh chóng cũng không làm tiêu tan được sự bực bội trong lòng Hoàng Kiệt Hào. Cho dù đã gần 12h đêm, anh vẫn lập tức gọi điện thoại cho Trưởng phòng công an quận Tây Sơn Liễu Công Toàn để báo cáo tình tiết mới của vụ án đôi tình nhân tự sát.

Liễu Công Toàn nghe nói vụ án đã kết thúc lại xuất hiện tình tiết mới, ông lập tức mắng cho Hoàng Kiệt Hào một trận. Cũng may mà vụ án này chưa báo cáo lên Cục công an thành phố Ngọc

Minh, Liễu Công Toàn ra lệnh cho Hoàng Kiệt Hào lập tức lấy hồ sơ vụ án về sửa lại, đồng thời yêu cầu Hoàng Kiệt Hào viết bản kiểm điểm, nộp cùng với hồ sơ vụ án cho ông.

Đỗ Long nghe thấy rất rõ, đợi sau khi Hoàng Kiệt Hào gác điện thoại liền vô cùng áy náy nói:

- Anh Hoàng, xin lỗi anh!

Hoàng Kiệt Hào trong lòng quả thực không vui, nhưng không phải giận Đỗ Long. Anh ta châm một điếu thuốc, nói:

- Cậu làm đúng, có gì phải xin lỗi. Vụ án này chưa điều tra rõ mà tôi đã vội vã kết luận, viết kiểm điểm là đáng. Nhưng cậu cũng đừng vội đắc ý, cậu dám không nghe lệnh cấp trên, vô tổ chức vô kỷ luật, cậu cũng phải viết kiểm điểm cho tôi. Cậu cần nhớ kỹ cậu là cảnh sát! Cậu không được làm việc tùy tiện theo ý thích cá nhân, nếu không sớm muộn cũng có chuyện đấy!

Đỗ Long khiêm tốn nói:

- Tôi hiểu, cám ơn anh đã nhắc nhở. Thực ra tôi đã suy nghĩ rất kỹ, chuyện này chỉ có thể làm bất ngờ, hơn nữa nhất định phải nhanh, nếu không sẽ mất cơ hội, bởi vậy tôi mới.... sau này tôi sẽ không làm như vậy nữa!

Hoàng Kiệt Hào nói:

- Tôi đã nhớ lời cậu nói rồi, còn dám có lần sau, xem tôi xử lý cậu thế nào. Có thời gian rỗi viết bản kiểm điểm, nộp cho tôi trước ngày quốc khánh.

Đỗ Long cười hì hì gật đầu, Hoàng Kiệt Hào nhìn Đường Chấn Kỳ một cái, thầm nghĩ bụng:

- Tên khỉ này, coi như cậu số may, nếu mà không thành công, người ta kiện cậu ra tòa thì cậu sẽ gặp phiền phức to...

Sau khi quay về chi cục, Hoàng Kiệt Hào lập tức tìm hồ sơ vụ án đôi tình nhân tự sát, nhưng không sửa ngay mà triệu tập cuộc họp phân tích tình hình vụ án. Hiện tại vụ án giết người ở

Miên Sơn đã phá xong, vấn đề thiếu nhân sự của trung đội điều tra số 1 cũng đã tạm thời được giải quyết, Mạnh Hạo, Đỗ Long, Thẩm Băng Thanh lần lượt được phân công vào ba tổ đang phụ trách ba vụ án khác.

Mấy ngày qua đi, Đỗ Long bận tới nỗi không kịp về nhà một chuyến. Đội điều tra một tuần liên tiếp phá được mấy vụ án, hiệu suất phá án cao kỷ lục, trung đội điều tra số 1 được nhận biểu dương nội bộ của Phân cục công an quận Tây Sơn, chuyện kiểm điểm của Hoàng Kiệt Hào và Đỗ

Long cũng chìm vào quên lãng.

Khó khăn lắm Đỗ Long mới được nghỉ một ngày, hắn quay về nhà, đang định tắm rửa ngủ một giấc thì mẹ hắn, Thi Vân Cẩm quay về.

- Mẹ, gần đây sao mẹ bận vậy? Đừng để mệt quá đấy nhé.

Đỗ Long vừa đánh răng vừa nhìn vào gương, nói với mẹ hắn.

Thi Vân Cẩm nhìn hắn đầy âu yếm, ánh mắt lộ ra vẻ quyến luyến không rời, bà nói:

- Tiểu Long, nghe nói gần đây con công tác không tồi hả...

- Cũng tạm ạ...

Đỗ Long nói.

Thi Vân Cẩm nói:

- Vậy thì tốt... Tiểu Long, mẹ có chuyện muốn nói với con... mẹ được điều lên công tác ở Thượng Hải, bố con lại không thường xuyên về nhà, sau này con một mình ở nhà, phải chú ý an toàn...

- Cái gì? Mẹ chuyển lên Thượng Hải?

Đỗ Long kinh ngạc quay đầu lại.

Thi Vân Cẩm gật đầu, nói:

- Ừ, mẹ không muốn đi, nhưng chẳng có cách nào khác, hiệu quả kinh doanh của xưởng quá thấp... mẹ đi lo nhất là con... con phải chú ý giữ gìn sức khỏe, ăn cơm, nghỉ ngơi phải điều độ, đừng có vì còn trẻ mà không chú ý... còn chuyện với Quân San cũng phải khẩn trương lên, thường xuyên đưa con bé về nhà chơi, mẹ đi rồi, không còn ai cản trở nữa, con có thể nắm lấy cơ hội. Cứ cho gạo nấu thành cơm rồi tính...

- Mẹ...

Đỗ Long tròn mắt nhìn mẹ hắn hồi lâu, rồi mới nói:

- Chuyện của con mẹ không cần lo đâu.

- Con là con mẹ, sao mẹ có thể không lo được chứ!

Thi Vân Cẩm lôi một chiếc thẻ ATM ra, đưa cho Đỗ Long:

- Bên trong này có 50 nghìn, con vừa đi làm, chẳng có tích lũy gì, chỗ tiền này con cầm lấy, dùng dè xẻn một chút. Đây là tiền ăn hỏi của con đấy.

Đỗ Long cũng không khách sáo, nói:

- Mẹ, mẹ đến Thượng Hải cũng cần tiêu tiền, công việc của con cũng ổn định rồi, cũng chẳng cần chi tiêu nhiều, 10 nghìn là đủ rồi.

Thi Vân Cẩm cười nói:

- Còn biết thương mẹ đấy, không tồi, giỏi hơn bố con rồi. Mẹ chỉ có mình con, cho con thì con cứ lấy, dù sao sớm muộn cũng là của con. Yên tâm, quỹ đen của mẹ vẫn còn.

Thi Vân Cẩm là kế toán, ngoài tiền lương ra thì bà cũng đi làm kế toán cho mấy ông chủ tư, giúp họ cân đối sổ sách, lách chút thuế. Thi Vân Cẩm kỹ thuật tốt, người lại thông minh nên thu nhập từ khoản này cũng không tệ, bởi vậy quỹ đen của bà có lẽ cũng còn không ít. Nghe bà nói vậy, Đỗ Long cũng không khách sáo nữa, cầm lấy thẻ nhét vào túi, nói:

- Gần đây mẹ bận chuyện điều chuyển à? Định bao giờ đi vậy, để con tiễn mẹ!

Thi Vân Cẩm nói:

- Không cần đâu, con công việc bận, không làm phiền đến con. Tối nay xe lửa chạy, mẹ còn lo con không về được, còn chẳng gặp được mặt nữa.

Thi Vân Cẩm vuốt vuốt tóc Đỗ Long, rồi đột nhiên khịt khịt mũi, nói:

- Bao lâu rồi chưa tắm hả? Trên người vừa hôi vừa chua, lại còn có mùi rượu nữa. Mắt lại đỏ đến mức này, mau đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi.

Đỗ Long gật đầu, đi tắm. Đến khi hắn đi tắm ra thì mẹ hắn đã đi rồi, phòng của bà đã thu dọn sạch sẽ, chẳng thấy va li đâu nữa.

Đỗ Long vội rút điện thoại gọi điện cho mẹ, nhưng điện thoại đã tắt máy. Đỗ Long bước ra ban công, nhìn mơ hồ về phía xa, nhớ lại hình ảnh của mẹ, khóe mắt bỗng cay cay. Hắn vội bước vào trong, nằm ngả ra giường, gọi điện thoại cho Kỷ Quân San. Điện thoại vừa kết nối hắn đã nói luôn:

- Mẹ anh đi Thượng Hải rồi, anh đi mua rau, tối nay chúng ta cùng vào bếp nấu nướng, thế nào?

Kỷ Quân San do dự một lát, cuối cùng cũng đồng ý. Đỗ Long ngủ một giấc, bốn giờ chiều tỉnh dậy, tinh thần khỏe khoắn hơn hẳn. Hắn ra chợ rau gần nhà mua rau, rồi quay về vừa nấu nướng vừa đợi Kỷ Quân San đến.

6strong0 chiều, Kỷ Quân San đến. Đỗ Long vừa mở cửa đã cười nói:

- Em đến muộn rồi, chỉ còn rửa bát thôi.

Kỷ Quân San giải thích bệnh viện có bệnh nhân nên bị trễ một chút, vừa bước vào trong đã nhìn thấy trên bàn ăn đã bày đầy các loại thức ăn, giữa bàn còn có hai ngọn nến. Đợi Kỷ Quân

San thay giày xong, Đỗ Long tắt luôn đèn điện đi, ánh nến chiếu rọi căn phòng, không khí vô cùng ấm áp.

- Ngồi xuống đi, thử tài nấu nướng của anh xem thế nào.

Đỗ Long đắc ý nói.

- Em là người đầu tiên trên thế giới này được thử món ăn do anh nấu đấy, ngay cả mẹ anh cũng chưa được ăn đâu.

Kỷ Quân San trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào, nhưng nhìn những món ăn bắt mắt trên bàn, trong lòng lại có chút thấp thỏm, Đỗ Long lần đầu tiên nấu nướng? Những món này ăn vào liệu có vấn đề gì không?

Đỗ Long như nhìn ra sự do dự của cô, hắn gắp một miếng trứng, cắn một miếng rồi chậc chậc nói:

- Mùi vị không tồi, có lẽ ăn không chết người được. Hì hì, nếu không em ngồi nhìn anh ăn, sẵn sàng cấp cứu cho anh nhé.

Kỷ Quân San bỗng đỏ mặt, nói:

- Xem ra không tồi, anh thực sự lần đầu nấu ăn sao?

Đỗ Long cười nói:

- Đời này kiếp này là lần đầu tiên, trước đây đã từng nằm mơ nấu ăn rồi.

Kỷ Quân San rón rén gắp một miếng sườn, Đỗ Long háo hức nhìn cô ăn, hỏi:

- Mùi vị thế nào?

Kỷ Quân San nhấm nháp miếng sườn, nhoẻn miệng cười với Đỗ Long:

- Anh chắc chắn lừa em, lần đầu nấu ăn sao có thể nấu ngon như vậy được?

Đỗ Long cười nói:

- Không tin em có thể hỏi mẹ anh, bà cũng còn chưa được nếm món do anh nấu đấy.

Kỷ Quân San không tin, hừ một tiếng, lại gắp món khác. Sự thực thì lần nấu ăn đầu tiên của Đỗ Long quả thực không tệ, món nào cũng ngon cả, Kỷ Quân San liên tục khen hắn có thể đi mở cửa hàng ăn. Buổi tiệc dưới ánh nến tiến hành rất thuận lợi, thức ăn không nhiều cũng không ít, Kỷ Quân San ăn xong, phần còn lại bị Đỗ Long vét sạch. Kỷ Quân San định đứng dậy rửa bát, nhưng Đỗ Long đâu chịu để cô bẩn chân bẩn tay, hắn nhanh chóng xắn tay áo lên rửa bát đũa.

Kỷ Quân San nói chuyện với

Đỗ Long, trong lòng cảm thấy rất ấm áp. Đúng lúc đó, điện thoại của cô vang lên, Kỷ Quân San rút điện thoại ra, phát hiện ra là cô bạn thân Từ Linh Linh gọi tới.

- Linh Linh, có phải mẹ tớ gọi điện cho cậu không?

Kỷ Quân San hỏi.

Đầu bên kia im lặng một lát, sau đó một giọng nói khiến Kỷ Quân San sợ hãi vang lên:

- San San, mẹ đây, con đang ở đâu?

- Mẹ?

Kỷ Quân San khẽ ngây người ra, rồi thầm kêu khổ. Hôm nay cô gọi điện cho mẹ, bảo ra ngoài ăn cùng Từ Linh Linh, bây giờ mẹ cô lại dùng điện thoại của Từ Linh Linh gọi cho cô, chứng tỏ đã phát hiện ra cô nói dối, khiến cho Kỷ Quân San từ bé đến giờ chưa nói dối bố mẹ bao giờ cảm thấy vô cùng luống cuống.

- Con đang ở đâu?

Giọng của Trần Vũ Sấu, mẹ của Kỷ Quân San lạnh lùng vang lên:

- Có phải con đang ở cùng tay cảnh sát đó không? Từ lúc nào con đã học lừa dối mẹ rồi hả? Có phải nó dạy con thế không?

Kỷ Quân San vội giải thích:

- Mẹ, không liên quan đến anh ấy, là con.... là ý của con, mẹ anh ấy đi Thượng Hải rồi, nhà anh ấy không có ai, anh ấy cô đơn một mình, con muốn ở bên cạnh anh ấy...

- Nhà nó không có ai?

Giọng nói của Trần Vũ Sấu càng cao hơn, giận dữ nói:

- Nhà nó không có ai mà con còn dám đến? Ý của nó con còn không biết sao? Có phải con đã... con lập tức về nhà cho mẹ!

Kỷ Quân San khóe mắt đẫm lệ không biết nói thế nào, Đỗ Long cầm lấy điện thoại, rất bình tĩnh nói:

- Thưa cô, cháu là cảnh sát, cháu sẽ không làm việc gì trái với ý muốn của Quân San. Bây giờ cháu sẽ đưa cô ấy về, mong cô đừng trách mắng cô ấy.

Trần Vũ Sấu lấy vội hơi, nói:

- Thôi, nhà cậu ở đâu? Tôi sẽ lập tức đến, nếu cậu dám làm hại con gái tôi, tôi đảm bảo cậu sẽ phải hối hận!

Đỗ Long nói cho Trần Vũ Sấu biết địa chỉ nhà mình, Trần Vũ Sấu nói sẽ lập tức đến, rồi ngắt điện thoại. Kỷ Quân San lúc này đã khóc sướt mướt, Đỗ Long an ủi cô:

- Không sao đâu, mẹ em quan tâm đến em như vậy, em phải vui mới đúng, không sao đâu...

Kỷ Quân San lao vào lòng Đỗ Long, chẳng bao lâu sau đã làm ướt hết cả một mảng lớn chiếc áo sơ mi của hắn. Đỗ Long thầm thở dài, khẽ ôm lấy Kỷ Quân San, an ủi cô.

Kỷ Quân San khóc lóc một hồi, rồi cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ yếu đuối khiến người khác không khỏi thương cảm, cô nói:

- Đỗ Long, sau này có lẽ chúng ta không thể ở bên nhau được nữa rồi...

Đỗ Long mỉm cười nói:

- Sao có thể như vậy được? Bây giờ đã không còn là thời đại bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa rồi, bố mẹ em sẽ chấp nhận anh thôi.

Kỷ Quân San lại rơi lệ, cô lắc đầu nói:

- Không, anh không hiểu gia đình em.. đặc biệt là mẹ em, bà nhất định sẽ không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau đâu.

Đỗ Long nói:

- Vì sao? Bà có yêu cầu đặc biệt gì với con rể sao? Em nói trước cho anh biết, anh thử thuyết phục bà xem sao.

Kỷ Quân San buồn bã cúi đầu, giọng nói rất nhỏ:

- Mẹ và bố thời trẻ đã chịu rất nhiều khổ cực, bà không hi vọng em gặp lại cảnh đó, bởi vậy bà đã nói rồi, con rể của bà phải cho em được cuộc sống sung sướng...

- À, có nghĩa là, bà chê anh nghèo.

Đỗ Long vuốt vuốt cằm, nhìn sang bốn phía, nói:

- Bố mẹ anh cũng có chút tiền, nhưng anh chỉ là một cảnh sát quèn, chút tiền lương cỏn con đó quả thực khó lọt vào mắt xanh của bà.

Kỷ Quân San lắc đầu:

- Nhưng em không quan tâm, em biết anh có năng lực, sau này chắc chắn sẽ khá hơn.

Đỗ Long cười:

- Em tin là tốt rồi, anh cũng có niềm tin, nếu mẹ em chỉ lo lắng anh nghèo sẽ khiến em khổ thì dễ giải quyết thôi. Yên tâm đi, nếu chút khó khăn này mà anh cũng không giải quyết được thì anh căn bản chẳng có tư cách ở bên em. Đây là thử thách đầu tiên của hai ta, chúng ta phải có niềm tin có thể vượt qua thử thách này.

Nghe Đỗ Long nói vậy, Kỷ Quân San “uhm” một tiếng, kiên cường ngẩng đầu lên, nói với Đỗ Long:

- Em tin anh!

- Nào, chúng ta ngồi xuống đợi mẹ em, gần đây anh gần như làm việc không ngưng nghỉ trong suốt một tuần, em có biết tại sao không? Khu Tây Sơn liên tiếp xảy ra mười mấy vụ trọng án, bọn anh mệt chết đi được, may mà anh tinh anh dũng cảm phán đoán tinh tường, tất cả các vụ án đều đã được phá, trung đội của anh còn được biểu dương nữa...

Đỗ Long thêm mắm thêm muối kể cho Kỷ Quân San nghe tình hình công việc gần đây, việc phá mấy vụ án đều tính công hết về phía hắn. Trên thực tế quả thực hắn có tác dụng quyết định trong một phần các vụ án, tuy nhiên công lao của những người khác cũng không thể không nhắc tới, Đỗ Long nói như vậy không chỉ là muốn khoe khoang tài năng với Kỷ Quân San, mà muốn thông qua lời Kỷ Quân San để truyền hình tượng tinh anh dũng cảm phán đoán tinh tường đến mẹ của cô. Trước đây Kỷ Quân San không công khai chuyện tình cảm, bây giờ mọi chuyện đã được công khai, từ nay về sau Kỷ Quân San cũng có lý do để nhắc đến hắn trước mặt người nhà mình.

Đúng lúc Kỷ Quân San đang chăm chú lắng nghe những câu chuyện phá án thì Trần Vũ Sấu nhấn chuông cửa nhà Đỗ Long. Đỗ Long ra mở cửa, nhìn thấy trước cửa nhà có hai người, một nam một nữ.

Kỷ Quân San đứng sau lưng Đỗ Long, khép nép nói:

- Bố... sao bố lại đến đây...

Kỷ Kim Sâm, bố của Kỷ Quân San là do Trần Vũ Sấu gọi đến. Trần

Vũ Sấu đã từng đọc được một bản tin, nói là một người thanh niên do quá uất ức đã cưỡng hiếp cả mẹ vợ, bởi vậy gọi chồng đi cùng cho an toàn, lại hợp lý.

- Chú, cô, chào cô chú ạ. Cháu là Đỗ Long, bạn trai của Quân San, cháu và Quân San quen nhau khi cháu nằm viện.

Đỗ Long cung kính nói với Kỷ Kim Sâm và Trần Vũ Sấu.

Kỷ Quân San bổ sung thêm:

- Đỗ Long là cảnh sát anh hùng, trong khi anh dũng cứu người bị bọn tội phạm đánh bị thương, đã từng được đưa tin trên chương trình “Cuộc sống” và nhiều tờ báo khác.

Thực ra Trần

Vũ Sấu đã hỏi Từ Linh Linh về thân phận của Đỗ Long, nhưng bà vốn có định kiến, cho rằng cảnh sát cứu dân thì cũng chưa chắc đã không ức hiếp con gái bà, bởi vậy không hề khách khí nói:

- Ở đây con không có quyền nói gì cả, cảnh sát Đỗ, chúng ta vào trong nói chuyện.

Đỗ Long mời Kỷ Kim Sâm và Trần Vũ Sấu vào trong, Trần Vũ Sấu nhìn thấy căn hộ rộng rãi của Đỗ gia, trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Bà đưa mắt ra hiệu cho Kỷ Kim Sâm, ông ho khan một tiếng, hỏi:

- Đỗ Long, cậu và con gái tôi có tình cảm với nhau, tôi cậy là bề trên, gọi tên của cậu vậy.

Tôi chỉ có một người con gái này tôi, bởi vậy nên lo lắng cũng là phải, mong cậu đừng trách.

Đỗ Long cười nói:

- Cháu cũng là con một nên có thể hiểu được tình cảm của cô chú. Xin mời cô chú ngồi, cháu đi pha trà.

- Không cần khách sáo như vậy, Đỗ Long, vừa rồi trong điện thoại tôi đã hơi quá lời, mong cậu đừng trách. Tôi không có ý gì với cậu cả, San San lẽ ra đã phải sớm nói chuyện cậu và nó đang tìm hiểu nhau ra mới phải.

Đỗ Long cười nói:

- Đều là lỗi của cháu, xin cô đừng trách Quân San.

Trần Vũ Sấu thấy Đỗ Long dáng người cao ráo, cũng khá đẹp trai, chỉ lạ là ở trong nhà mà còn đeo kính râm... ăn nói cũng khiến bà cảm thấy khá hài lòng. Gia cảnh của Đỗ Long xem ra cũng không tồi, nhưng nghĩ đến việc Đỗ Long là cảnh sát, bà lại thầm cảm thấy không hài lòng, nói:

- Đỗ Long, chúng tôi thương yêu nhất chính là đứa con gái này, chúng tôi hi vọng nó có thể có cuộc sống sung sướng, không phải quanh năm suốt tháng ở trong cảnh vò võ một mình ngóng chồng trông con, lại càng không hi vọng nó gặp phải nguy hiểm gì cả. Điều kiện của cậu không tồi, nhưng đáng tiếc cậu lại là cảnh sát....

Lương của cảnh sát không hề thấp, nhưng đó là xem so sánh với ai, công việc của cảnh sát bận rộn, khó có điều kiện thường xuyên về nhà. Nghề cảnh sát lại còn thường được so sánh với nghề thợ mỏ, đều là những nghề nguy hiểm. Thợ mỏ chỉ nguy hiểm đến bản thân còn thân nhân của cảnh sát cũng thường xuyên bị uy hiếp. Ba điểm mà Trần Vũ Sấu vừa nói tới đều là điểm yếu của Đỗ Long, bà nói thẳng ra như vậy, khiến Đỗ Long lại cảm thấy có chút thiện cảm với bà.

Nghe mẹ vợ tương lai hỏi như vậy, Đỗ Long suy nghĩ giây lát rồi đáp:

- Cháu vừa mới đi làm chưa được hai tháng, lương quả thực hơi thấp, nhưng cháu tin với năng lực của cháu, tình hình rất nhanh sẽ được cải thiện. Cháu cũng sẽ cố gắng để có thể có thời gian ở bên Quân San mà vẫn không ảnh hưởng đến công tác. Còn về những băng nhóm tội phạm trong xã hội, lực lượng cảnh sát sẽ kiên quyết tấn công truy quét, cháu cũng sẽ bảo vệ Quân San, quyết không để cô ấy phải tủi thân hay sợ hãi.

Những lời của Đỗ Long đều là thật lòng, nhưng Trần Vũ Sấu lại không cảm thấy như vậy, bà bình thản nói:

- Đỗ Long, dũng khí cứu giúp người khác của cậu khiến mọi người khâm phục, nhưng cậu và Quân San quen nhau cũng là lúc cậu nằm viện, như vậy sao tôi có thể tin cậu có năng lực để bảo vệ cho Quân San được. Hôm nay nói chuyện đến đây thôi, bao giờ cậu có thể thay đổi được tình trạng hiện tại thì chúng ta nói chuyện tiếp, trong thời gian trước đó, mong cậu đừng liên lạc với Quân San nữa.

Nói xong Trần Vũ Sấu đứng dậy, Đỗ Long cũng đứng dậy, đĩnh đạc nói:

- Thưa cô, cháu sẽ cố gắng thay đổi tình trạng hiện nay, nhưng cháu cũng vẫn sẽ tiếp tục quan hệ với Quân San, mong cô chú có thể hiểu cho.

Trần Vũ Sấu nghiêm mặt, cầm tay Kỷ Quân

San lôi ra ngoài, còn Kỷ Kim Sâm trước khi ra khỏi cửa bắt tay với Đỗ Long, nói nhỏ: “cố gắng lên”, khiến Đỗ Long bỗng có thêm mấy phần thiện cảm với ông.

Đỗ Long đưa mắt nhìn theo ba người nhà Kỷ Quân San rời đi. Nghĩ tới hình ảnh Kỷ Quân San khóe mắt đẫm lệ lúc rời đi, hắn khẽ thở dài một cái, không ngờ được rằng buổi tối mà hắn dày công chuẩn bị lại kết thúc như vậy. Xem ra con người không được phép có những suy nghĩ đen tối, nếu không ông trời cũng sẽ không dung tha.